Tìm kiếm bài viết theo id

Có phải là yêu?

Discussion in 'Chuyện trò' started by hoaithuongngo, Aug 19, 2009.

ID Topic : 1148198
Ngày đăng:
Aug 19, 2009 at 5:36 PM
  1. hoaithuongngo Thành Viên Cấp 1

    Joined:
    Aug 19, 2009
    Tuổi tham gia:
    16
    Messages:
    61
    Hôm nay nhiều tâm sự quá, không biết tỏ cùng ai. Tình cờ lang thang trên mạng gặp trang này thôi thì tạo nick rồi kể chuyện mình, chuyện đời.

    Cách đây đúng một năm là ngày tôi mới vào Sài Gòn lần đầu. Quê tôi ở tận Lào Cai, tuy gia cảnh không đến nỗi túng thiếu nhưng phần chí làm trai đem sự nghiệp làm trọng, nên bỏ lại bố mẹ và các em ở quê nhà, nhận công tác ở Sài Gòn 3 năm để phấn đấu. Cũng may mắn mà bố mẹ tôi còn trẻ, không đến nỗi đau ốm để con cái phải trông nom nhiều, và tôi còn mấy đứa em gái ở nhà, chúng nó đủ lớn để chăm bố và mẹ.

    Khi đi, tôi có anh bạn bảo "Anh vừa gọi cho một cô bé em kết nghĩa của anh ở Sài Gòn để đón mày. Nó cũng ngoan, tính được, vui vẻ. Mày vào đấy một mình thì bầu bạn cho đỡ buồn. Toàn anh em quen nhau cả, nhỡ có gì còn qua lại giúp đỡ nhau, nhé". Tôi vào, nhận công tác tại cơ quan rồi lật đật tìm nhà thuê ở. Cũng may có cô bé này dẫn đường đưa đi, nên tôi cũng đỡ vất vả hẳn. Nói về cô gái này, em kém tôi 3 tuổi, không xinh nhưng cao ráo, chân dài, em cao hơn cả tôi; và cá tính. Không biết diễn tả về em thế nào, nhưng tôi vui; đi bên em tôi thấy hạnh phúc. Một tháng sau thì chúng tôi chính thức yêu nhau.

    Trong một tháng đó, tôi cũng phát hiện ra em quen tôi sau khi chia tay anh người yêu cũ, vì anh ta nói dối em là đã có vợ. Thời gian này hắn cứ làm phiền em suốt, nhưng em không kể với tôi, chỉ lẳng lặng tắt điện thoại, chặn cuộc gọi, tin nhắn từ anh chàng kia. Không biết em có buồn hay không, và tình yêu em dành cho hắn nhiều không, nhưng tôi chưa bao giờ thấy em khóc. Chỉ có vẻ hơi nghĩ mông lung khi ngồi một mình. Tôi chẳng biết mình có yêu em không, nhưng chưa bao giờ tôi hiểu về em, thực sự.

    Tôi tự ái vì nghĩ em đến với tôi chỉ để khỏa lấp vết thương của người cũ. Tôi dằn vặt em, em khóc; lần đầu tiên tôi thấy những giọt nước mắt của em, nhưng vẫn không nói gì chỉ lẳng lặng ra về. Em đồng ý không gặp nhau nữa vì tôi muốn thế. Nhưng mấy hôm sau, tôi lại tìm em. Em sinh và lớn lên ở Sài Gòn, có gia đình, bạn bè, đồng nghiệp; nhưng em sống một mình. Mẹ mất sớm, bố lại lấy vợ khác và đi xa; em là con một và tự sống một mình trong ngôi nhà mẹ để lại, mỗi ngày đi làm và về nhà-tự nuôi mình và sống như thế trong hơn năm năm. Nói thật, tôi vừa thương, vừa buồn. Vì tôi chưa từng thấy người nào cô độc đến như em.

    Chúng tôi làm lành, và thật ngạc nhiên là em đề nghị đến ở cùng tôi tại nhà thuê của tôi. Thú thật, chưa bao giờ tôi có thể nghĩ mình lại gặp một cô gái đặc biệt như thế. Ở quê tôi, hẹn hò con gái rất khó, không phải vì chúng nó kênh kiệu; mà vì chúng nó sợ. Bởi đàn ông thì ai cũng như nhau, chẳng ai là thánh, quen nhau yêu nhau thì cũng thế này thế nọ, mà tục lệ rồi tập quán trong làng khắc nghiệt. Với cả con gái thành phố, mình bảo nó đến ở cùng mình nó lại chẳng chửi như tát nước vào mặt cho, nên tôi rất bỡ ngỡ khi người chủ động là em, khi mới yêu nau được mấy tháng. Dù sao thì tôi cũng đồng ý, vì em nấu ăn rất ngon.

    Những ngày đầu của cuộc sống thử thật hạnh phúc. Tôi như người đang ở trên thiên đường, đi làm về có cơm nóng canh ngọt, tối ngủ lại còn được "vợ" mát xa, và nói thật lòng, đời sống tình dục của cả hai rất mỹ mãn. Em ngoan và nũng nịu như một con mèo, và tân tiến, thực sự là một người vợ theo kiểu hiện đại: rất hiểu biết, rất tâm lý và tinh tế. Ở trong em có những điều thật đặc biệt mà tôi chưa bao giờ nghĩ một ngày nào đó mình có thể khám phá hết. Tôi không biết em làm công việc gì, vì em bảo công ty cần bảo mật; nên tôi chỉ mang máng em làm về ngoại thương do các sách vở của em làm việc đều là sách tiếng Anh thương mại, tiếng Đức; và tôi cũng đoán em ít nhất biết 2 ngoại ngữ, mỗi ngày đi làm vào lúc 8h sáng và trở về hơn 5h chiều-như bất cứ một cô nhân viên văn phòng nào. Lương của em tôi cũng không biết, chỉ đoán là khá, vì em chưa khi nào xin tiền tôi mua gì ngoài những chi phí sinh hoạt hằng ngày mà người đàn ông phải đảm nhiệm. Trông em cũng chưa bao giờ túng thiếu.

    Phải nói đó là một người phụ nữ quá hoàn hảo để lấy làm vợ, nếu như ở em không có một vấn đề.

    Hình như, em là người đa nhân cách. Phải nói chính xác hơn là mắc bệnh đa nhân cách!





     
  2. hoaithuongngo Thành Viên Cấp 1

    Tối tôi kể tiếp nhé, bây giờ có việc gấp phải đi. Sorry.
     
  3. kenboy Thành Viên Cấp 2

    Ơ thế pác bùn phiền gì nữa , quá đẹp rùi ! Nói thật chứ ko có ý chê pác đâu , em thấy pác hơi tỷ mỷ và kén chọn đấy , con người ai cũng có khuyết điểm cả , miễn sao 2 người thật lòng là đc rùi , em cứ tưởng cô ấy giấu diếm điều gì làm pác phiền lòng chứ ! ....
    Àh chuyện chưa hết hả pác ... đợi pác kể tiếp vậy ^^ sorry pác Có phải là yêu?
     
  4. hoanganh269 Thành Viên Vàng

    có ghệ vậy còn đòi hỏi nữa pa.mà để ý mấy thằng cha ngoài bắc thì lại khoái vào đây để săn gái trong này
     
  5. Archimonde Thành Viên Cấp 4

    Táo bón roài,chờ tập 2
     
  6. quanghuy_bro Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    đâu có ai mà hoàn hảo đâu bác. px như vậy là good roài. lăn tăn chi nữa.chờ tập 2 xem thế nào rùi nói típ
     
  7. djkool Thành Viên Kim Cương

    ao ước có được con vợ như thế..... part 2 ko biết nó chứng gì nữa ^^
     
  8. vipmember4u Chuyên Hàng USA

    tâm sự mà còn hẹn chút về tâm sự tiếp nữa Có phải là yêu?
     
  9. bumbumn Thành Viên Cấp 5

    Tâm sự dày đó mà. Bác làm sao zớt 2nhân cách lun,coi như quen đc 2 em,sướng quá còn gì. Hai người 2 kiểu khác nhau không nhàm:snicker:
     
  10. misakio Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Con người đa nhân cách nó khác bạn ạ, đừng nhầm lẫn giữa tính cách muốn né tránh những việc buồn, những chuyện ko vui của phụ nữ, mà lầm họ là đa nhân cách nhé.
     
  11. lecongqui Iphone 6s Plus Mỹ giá sỉ!

    Rùi sao bro? Nghi bro này chán người ta sau khi " no xôi chán chè" nà. Sorry nếu đoán không đúng nha. hihi
     
  12. jenny86 Thành Viên Cấp 4

    chờ đợi phần 2
     
  13. nth4 Thành Viên Cấp 5

    đag đọc giữa chừng pác dừng, ghiền quá.
     
  14. puppy08 Thành Viên Vàng

    đang đoạn hay...
    hy vọng tối nay chủ top nhớ quay lại topic nài, chứ tình hình mình thấy chủ topic ghi là lang thang trên mạng, vô tình vào 5s thì có lẽ khó lòng nhớ mà quay lại lắmCó phải là yêu?
     
  15. Mr.Fu ...cậu ấm nhà nghèo...

    hấp dẫn quá, tiếp đi chủ topic ơi
     
  16. vtcd111 Thành Viên Bạch Kim

    kể mới có 1 nửa ah, tiếp đi chủ topic.
     
  17. dolotre.com Thành Viên Vàng

    Má ơi, gặp tiên ~.~
     
  18. hoaithuongngo Thành Viên Cấp 1

    Tôi kể tiếp nhé!

    Sở dĩ tôi bảo em là người đa nhân cách, vì em rất lạ. Tôi cũng từng tiếp xúc với phái nữ, không phải em mới là con gài Sài Gòn lần đầu tiên tôi gặp. Em có thể đang rất vui, rồi lại buồn ngay tức khắc chỉ vì bất chợt nghĩ cái gì trong đầu, đang cười cũng có thể rơi nước mắt. Lúc đầu tôi nghĩ tính tình con gái miền Nam sớm nắng chiều mưa là chuyện thường tình, nhưng sau tôi thấy, dường như em có biệt tài che giấu chính mình, và thay đổi cảm xúc đến chóng mặt. Có khi tôi chẳng biết em đang buồn hay vui, và nhiều đêm ngủ, trời mưa có chớp giật, em cũng sợ; thằn lằn cũng sợ, gián cũng sợ, chuột cũng sợ. Có hôm đang làm gì đó chẳng biết con gì bò ngay chân mà em nhảy đến ôm chầm lấy tôi, mếu máo. Tôi cũng không thể nghĩ rằng một cô gái có cá tính mạnh mẽ như em, sống rất thoáng, nói chung mọi thứ đều ở mức kha khá... lại có thể sợ những thứ rất cỏn con ấy. Với những đứa con gái khác thì tôi sẽ cho là bình thường, nhưng với em... Dẫu sao, tôi cũng cho rằng nếu em giả vờ trước mặt tôi, thì cũng là làm nũng với người yêu, để tôi chiều và quan tâm em hơn. Và tôi không để ý đến nữa.

    Nhưng tôi thấy sợ, vì em có nhiều bạn, đủ lứa tuổi, đủ thành phần. Em rất quảng giao, tôi không biết vì sao em lại có rất nhiều mối quan hệ ngoài xã hội, dù khi mới đến với tôi, trông em rất cô độc. Như vậy, với mỗi loại người chắc chắn em sẽ có nhiều tính cách khác nhau để thể hiện. Rồi, em đang thể hiện với tôi bằng nhân cách nào đây?
     
  19. dolotre.com Thành Viên Vàng

    Chời tưởng chiện gì, có gì mới không bro?
     
  20. hoaithuongngo Thành Viên Cấp 1

    Em rất yêu tôi, và chiều chuộng hết mực. Có hôm tôi đi đám cưới về nhậu say không biết gì, chỉ nhớ ói ra lênh láng khắp nhà, em thức cả đêm chỉ để chăm và lau dọn, không ngủ được. Người phụ nữ đối với mình như thế, mà lại nổi giận đùng đùng khi thấy tôi ngồi xem điện thoại của em. Em bảo ai cũng có sự tự do riêng cho dù là vợ chồng, anh làm như vậy là không tôn trọng nhau, sau này khó sống lắm. Tôi cũng tự ái, vì vốn tôi chẳng bao giờ như thế cả, không có tính tò mò. Tôi cứ ngỡ rằng khi tất cả đã thuộc về nhau thì còn cái gì mà phải dấu diếm. Tôi không phải loại đàn ông ghen tuông vớ vẩn, nhưng vì em là người quảng giao, lại hay cả nể, ngọt dịu, nên dù không thích ai vẫn không dám nói thẳng. Còn tôi thì không bao giờ ưa nổi khi em cười, nói điện thoại với những "thằng cha" mà em cho là "bạn". Chẳng biết bọn họ có biết em đã sống chung với một người đàn ông như thế này chưa, mà cứ gọi suốt thế!

    Mà, trong danh bạ của em toàn những cái tên kiểu như "Anh A. TBT báo X", "Anh B PGD đài truyền hình V", "Chị P, phó phòng ban Z"... nên tôi không thể nào không nghi ngờ. Có khi tôi trộm nghĩ, nghề nghiệp của em là gì? Ban ngày em đi đâu? Chẳng lẽ có cái việc làm cũng không thể nói với tôi ư? Ngoài tôi ra, em còn người đàn ông nào nữa?

    Mà tôi cũng chẳng biết, nếu có người khác tôi cũng không tin nổi. Đêm nào em cũng nằm cạnh tôi... Làm sao..?
     

Tình hình diễn đàn

  1. anhtubdshn,
  2. KhoaBeo,
  3. thanhbdshanoi
Total: 982 (members: 7, guests: 903, robots: 72)