Tìm kiếm bài viết theo id

Ánh mắt

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi jimmy_vnu, 29/9/08.

ID Topic : 478288
Ngày đăng:
29/9/08 lúc 20:06
  1. jimmy_vnu Thành Viên Cấp 5

    Tham gia ngày:
    20/8/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    2,120
    Câu chuyện xảy ra cách đây nhiều năm, vào một buổi tối giá lạnh tại miền Bắc Virginia,nước Mỹ. Một ông lão đứng bên đường chờ đợi để được đi nhờ qua con sông chảy xiết trước mặt. Sự chờ đợi dường như là vô tận. Cả người ông lão đã tê cứng và lạnh cóng vì những cơn gió bắc giá buốt.

    Chợt ông lão nghe tiếng vó ngựa từ xa vọng lại đều đặn, mỗi lúc một gần trên con đường đã đóng băng. Thoáng chút lo âu, ông đưa mắt nhìn những kỵ sĩ trên lưng ngựa đang rẽ qua khúc quanh. Ông thẫn thờ nhìn người kỵ sĩ thứ nhất lướt qua trước mắt mình. Người kỵ sĩ thứ hai lướt qua, và rồi lại thêm một người nữa. Khi đoàn kỵ sĩ lướt qua gần hết thì ông lão đã gần như là một bức tượng tuyết. Khi người cuối cùng đến gần, ông lão chợt nói:
    "Anh có thể cho tôi đi nhờ qua con sông trước mặt được không? Dường như chẳng có một con đường nào mà một người đi bộ như tôi có thể qua được cả!"


    Ghìm cương ngựa lại, người kỵ sĩ đáp: "Tất nhiên rồi. Ông hãy lên đây!". Trông thấy ông lão đã gần như không thể nhấc nổi thân người gần như đông cứng của mình, anh bước xuống ngựa và giúp ông trèo lên yên. Rồi người kỵ sĩ không chỉ đưa ông qua sông, mà còn đưa đến tận nhà ông cách đó vài dặm đường.


    Khi cả hai đến căn nhà nhỏ của ông lão, người kỵ sĩ tò mò hỏi: "Tôi thấy ông đã để rất nhiều kỵ sĩ khác đi qua mà không hỏi đi nhờ. Tôi thắc mắc không hiểu tại sao trong một đêm đông giá lạnh như thế này, ông lại chờ đợi đến người cuối cùng mới xin đi nhờ qua sông? Nếu tôi từ chối và để ông lại đó thì ông biết làm thế nào?"


    Ông lão trả lời: "Khi ta nhìn vào ánh mắt của những người kỵ sĩ khác, ta thấy sự thờ ơ lạnh nhạt trong đó, họ không có chút quan tâm nào đến hoàn cảnh khốn khổ của ta cả. Thật vô ích khi đề nghị họ giúp đỡ. Nhưng khi đến nhìn vào ánh mắt anh, ta thấy được sự ấm áp và lòng nhân hậu trong đó. Chỉ những người như vậy mới có thể sẵn sàng giúp đỡ người khác lúc khó khăn mà thôi"


    Những lời nói chân tình của ông lão khiến người kỵ sĩ xúc động sâu sắc, anh nói : "Tôi mong là mình sẽ không bao giờ vì quá bận rộn với công việc đến nỗi từ chối giúp đỡ người khác trong lúc khó khăn " Nói rồi anh từ biệt ông lão, lên ngựa đi về hướng...Nhà Trắng

    Ông lão không hề biết,người kị sĩ vừa cho mình đi nhờ chính là Thomas Jefferson - vị tổng thống thứ 3 của nước Mỹ (1800-1809) - tác giả của bản Tuyên ngôn độc lập bất hủ 1776


    Chúng ta còn biết thêm rằng Jefferson là người đa tài, nhà khoa học, rất yêu âm nhạc, là người có khả năng hùng biện qua viết lách hơn là diễn thuyết, và là vị tổng thống ... đi bộ tới nơi hôm nhậm chức.


    Diện tích nước Mỹ rộng lớn như ngày nay phần lớn là nhờ Jefferson. Ông là người có công làm diện tích Mỹ tăng lên gấp đôi vì đã mua lại bang Louisiana của Pháp với giá...60 triệu Franc vào ngày 30/4/1803, tương đương với 150 triệu USD lúc đó


    Cùng với George Washington, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln, Thomas Jefferson là một trong bốn Tổng thống Mỹ được khắc chân dung trên đỉnh núi Rushmore, bang Nam Dakota

     
  2. shopmylien Thành Viên Cấp 5

    cho xin cai tem,thanx bạn lun!
     
  3. deathvn Thành Viên Bạch Kim

    hay quá, thích mấy mẫu chuyện này ghê
     
  4. quanggia Thành Viên Cấp 2

    đúng là ánh mắt không dấu được điều gì !! thank.....
     
  5. millionairevn Thành Viên Cấp 4

    truyện hay, rất đáng để suy ngẫm