Tìm kiếm bài viết theo id

(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2)

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi thattiennu, 31/7/13.

ID Topic : 6855553
Ngày đăng:
31/7/13 lúc 16:16
  1. HoangVu3928 Thành Viên Cấp 4

    chắc đánh thằng già đó rùi...hấp dẫn
     
  2. tranthanh2111 Thành Viên Cấp 4

    Chap sau sẽ có án mạng xảy ra. Vì gái đụng chạm tới đại gia. Bị đại gia bung tiền cho đàn em chém chết. Hết chuyện (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2))
     
  3. ats.digital Thành Viên Kim Cương

    bao nhiêu chap nữa thì hết vậy chủ thớt??
     
  4. ngoisaoleloi6789 Thành Viên Cấp 5

    típ đi bạn ơi, ngày nào cũng vào hóng!
     
  5. suzuki2011 Thành Viên Kim Cương

    Hu hu ....
    Hay ...
    Hồi hộp ..
    Hóng ...
    Nhanh nhanh nhe
     
  6. ncbphuong Thành Viên Cấp 3

    hóng chạp 21, tiên nữ
     
  7. thattiennu Thành Viên Cấp 2 Thành viên BQT

    Chap 21: Bí mật chốn phòng the

    Ở chap trước, sau khi trải qua buổi trưa ăn uống no say tại phòng trọ bé Huệ, em vì mệt mỏi và buồn ngủ quá do thức khuya buổi tối trước đó, nên đã ngủ một mạch tới 8-9 giờ tối, tất nhiên là ngủ ngay tại phòng trọ của nàng. Khi mở mắt dậy thì chỉ còn thấy một mình bé Huệ ở nhà, các chị em của nàng chắc đã đi ra ngoài tìm kiếm khách hoặc đến khách sạn nào đó rồi. À cũng nói thêm chút là hôm ấy em có rủ thằng Bình đi nhưng nó bận ở nhà chơi game nên không đi, hậu quả là một mình em phải "tiếp" đến 5 đứa con gái. (Sướng tê trym các thím ạ).
    :shame:

    Căn phòng giờ chỉ là một màu đỏ tối của chiếc đèn ngủ trái ớt be bé, nhìn xung quanh chẳng khác gì một ngôi nhà thờ cúng tổ tiên, âm u và huyền bí đến lạ thường. Thoáng thấy bé Huệ cũng đang nằm trên chiếc giường nghịch điện thoại gì đó, chỗ nàng nằm cách xa chỗ em chỉ khoảng 5 mét. Ánh sáng từ cái màn hình điện thoại toả vào khuôn mặt đượm buồn của nàng trông cứ như thể nàng là một bóng ma nữ, một bóng ma xinh đẹp mỹ miều.
    :smile:

    Em nằm say ke chừng chục phút nữa thì bật dậy khi đồng hồ điểm 9 giờ kém, em tiến lại gần bé Huệ, đang tính mở miệng hỏi nàng xem còn mệt không thì bất thình lình nàng mở lời:

    “Ủa anh dậy rồi à, chắc mệt lắm nên ngủ dữ heng”
    “Hì hì, anh cũng không ngờ anh lại ngủ tới giờ này”
    “Anh đói không, muốn ăn gì không zạ, em nấu cho ăn”
    “Thôi anh còn no lắm”
    “Anh đợi xíu, em mở cái đèn lên cho sáng, thấy anh ngủ ngon quá nên em bật đèn đỏ cho a dễ ngủ”
    “Ủa mấy chị em trong phòng đâu hết rồi em”
    “Đi làm hết rồi anh, em nghỉ ngơi thêm 1,2 bữa nữa rồi cũng sẽ đi làm lại thôi”
    “Em đang làm gì vậy, nhắn tin với bồ à”
    “Hihi bồ đâu mà nhắn anh, em đang chơi game cho đỡ buồn thôi”
    “Anh ngồi nghỉ đi, em pha cho anh cốc nước cam”

    Trong lúc bé Huệ đang pha nước cam cho em, nhìn sơ qua thấy khuôn mặt nàng có vẻ khá buồn, đặc biệt là đôi mắt của bé Huệ, chắc có lẽ nãy giờ nàng đã khóc thầm trong bóng tối. Em thật không biết lý do nàng rơi lệ có phải là do nhớ cha, nhớ mẹ, hay là do những ký ức khủng khiếp mà nàng đã chịu đựng trong thời gian vừa qua ùa về. Dù sao thì lát em cũng phải điều tra cho rõ ràng mọi việc, không thôi em sẽ ngồi lỳ ở đây cho đến tận sáng mai.
    :sexy_girl:

    Tối hôm ấy, nàng mặc một chiếc quần đùi ngắn và chiếc áo sơ mi cộc tay, ở dưới chân phải nàng có đeo một cái lắc bạc, trông nàng thật dễ thương, đúng như lứa tuổi con gái 18 trăng tròn. Ở độ tuổi này, cộng với việc ra đời kiếm sống sớm, thân thể của bé Huệ dường như đã phát triển một cách toàn diện, nàng sở hữu đôi bồng đào to bầu và trắng mơn mởn, vòng 2 và 3 của nàng phải nói là “không có điều gì phải chê”. Theo như các cụ ngày xưa, tướng nàng là tướng của một phụ nữ mắn đẻ (tức đẻ nhiều). Nhìn nàng như vậy, cũng chả trách sao nhiều thằng đại gia bỏ tiền ra bao nàng, lo cho nàng chỗ ăn chỗ ở suốt nhiều tháng trời. Đàn ông mà, khi có tiền rồi thì đa phần là nghĩ đến gái, có thằng bỏ mẹ nào mà không thèm gái chứ, đặc biệt là gái trẻ gái đẹp.

    Nàng nhẹ nhàng mang cho em ly nước cam đá lạnh do chính đôi tay nhỏ nhắn của nàng vắt (thêm xíu sữa chắc ngon hơn, các bác nhể, lol):

    “Nè nước cam em mới pha nè, anh uống đi cho tỉnh người, mấy ngày nay vất vả cho anh quá”
    “Hỹ hỹ, em đừng khách sáo với anh như vậy, anh đang muốn vất vả vì em đây”
    “Anh làm em ngại quá”
    “Thôi, em ngồi xuống đây với anh, hình như em mới khóc phải hông nè”
    “Ơ, đâu có đâu, em mà khóc là khóc to lắm, chứ không có khóc thầm như vậy đâu anh hihi” (Đm, tính qua mặt bố à, không dễ đâu)
    “”Nè, hôm qua hứa gì với anh nhớ không”
    “Hi hi, hứa gì ta, em có nhớ gì đâu”
    “Đánh trống lãng hay quá heng, hôm qua hứa sẽ kể anh nghe chuyện của em mà, chuyện vì sao em lại có mấy vết bầm đó”
    “Ủa có hứa như vậy hả ta hihi” (Cái địt cụ mày nhoé)
    “Ngồi xuống đây nhanh, không kể là anh ngồi lỳ ở đây luôn đó” (Thật ra là nếu em không kể, anh sẽ bị mấy đứa đang đọc câu chuyện này chửi vô mặt, lol)
    “Anh cứ từ từ, để em lấy cái áo khoác mặc vào đã, tự nhiên em thấy lạnh quá cơ hihi” (Bố cái con lắm chuyện)
    “Okie hết rồi chứ gì, bắt đầu kể anh nghe nào”
    “Dạ, mà em kể cho anh nghe, anh đừng kể cho ai nghe nữa nha, em sợ kể xong chắc anh sẽ kinh tởm em, sẽ trốn biệt em luôn quá” (Rất tiếc với em, cả trăm thằng trên mạng sắp biết hết rồi)
    “Em cứ kể đi, anh hứa chỉ nghe thôi, không có ghét bỏ gì em hết đâu”

    Dứt lời thì khuôn mặt nàng thay đổi, bỗng xầm đi và bắt đầu thúc thích thuật lại câu chuyện:

    “Dạ, chuyện là vậy nè anh. Chả là cách đây gần 2 tháng, em được một người khách giàu có bỏ tiền ra bao trọn gói, ông ta là chủ của một cửa hàng kinh doanh đồ gỗ, cũng gần 50 tuổi rồi nhưng vẫn còn ăn chơi lắm, đặc biệt là ổng thường hay đi tìm những cô gái trẻ đẹp để mua dâm. Anh biết rồi ấy, nghề của bọn em mà, có khách bỏ tiền ra thì tiếp thôi, đâu dám phân biệt khách nào với khách nào. Trong một lần em ngủ qua đêm với ổng, ông ta mới có nhã ý muốn em trở thành gái bao của ổng, ổng còn nói sẽ thuê một căn phòng cho em ở và một tháng sẽ đưa cho em 30 triệu. Vâng, đối với em, 30 triệu quả thật là khá lớn, nó lớn hơn gấp đôi số tiền em và các chị em đi khách lẻ tẻ từng ngày, tại có ngày có khách có ngày ế khách. Trước lời đề nghị của ổng, em suy nghĩ một hồi thì cũng quyết định đồng ý. Em dự tính làm nhân tình cho ổng mấy tháng, kiếm một số tiền kha khá xíu rồi mua một chiếc xe máy để đi, số tiền còn lại em sẽ gửi về cho mẹ mua thêm mấy con heo. Kể từ lúc trở thành tình nhân của ổng, một chuỗi những bi kịch đã liên tục xảy ra với em. Anh muốn nghe hết không”

    “Ơ cái em này, anh đang nghe chăm chú đây, em cứ kể hết đi”

    “Ổng thuê cho em một ngôi nhà nguyên căn khá khang trang ở khúc bên quận 2, chỉ cách cửa hàng của ổng chừng 6, 7 cây số. Theo như những gì ổng nói với em thì ổng đã có 1 vợ và 1 đứa con gái, nhưng vợ con ổng đã bỏ rơi ổng để đi với một người đàn ông khác. Em biết rằng em không nên tin những gì ổng nói, nhưng thôi kệ, cũng chỉ là một cuộc mua bán giữa người với người thôi mà. Trong tháng đầu tiên dọn đến ngôi nhà mới đó, để làm tin với em, ổng đã đưa cho em trước 20 triệu và bảo là cuối tháng đưa tiếp số tiền còn lại. Thật sự ổng là dân buôn bán nên mưu mô xảo quyệt ổng có thừa, em vốn chỉ là một con bé mới ra đời nên đâu hay những nguy hiểm đang rình rập ở phía trước.

    Tháng đầu trôi qua một cách êm ả, em thui thủi ẩn mình trong căn nhà như lời yêu cầu của ổng. Ổng cấm em đi ra ngoài trừ khi có việc khẩn cấp, ổng cấm em gọi điện thoại hay nhắn tin với người khác trong thời gian làm gái bao. Em nghĩ điều này cũng đúng thôi, ổng bỏ một số tiền lớn ra bao mình thì ổng có quyền đòi hỏi. Thông thường, cứ sau mỗi giờ đi làm về, ổng đều ghé qua chỗ em, ở đến 10 giờ tối rồi lại cất bước ra đi. Ổng đi đâu đó thì em không biết, có thể là ổng còn bao thêm một cô gái nào đó vào ban đêm chẳng hạn, hoặc có thể vợ ổng đã trở về bên ổng. Nhiệm vụ của em trong tháng đầu chỉ đơn giản là giúp ổng thoải mái sau những giờ làm việc, khi nào ổng mệt mỏi, em phải mát xa cho ổng, ổng muốn đi tắm, tất nhiên em phải tắm chung với ổng, ổng đói thì em phải nấu cơm cho ổng ăn, và ổng muốn “dục vọng” thì em phải chiều ổng hết mình. Có phải em nói ra điều này anh sẽ ghê tởm em đúng không?"

    “Không, anh hiểu nghề của em mà, em cứ kể tiếp đi, vì sao lại có những bi kịch”

    “Bi kịch xảy ra với em trong những ngày của tháng thứ hai em làm tình nhân của ổng. Một buổi sáng nọ, em có công việc gấp nên đi ra ngoài cả buổi sáng, nhưng em nào đâu biết được khoảng thời gian đó, ổng đã bất ngờ về căn nhà và không thấy em đâu. Tối hôm ấy, em đang ngồi trong nhà xem ti vi thì ổng bước vào nhà, khuôn mặt giận dữ và quát vào mặt em: “Sáng cô đi đâu đấy”, em sợ hãi trả lời “Dạ, dạ, sáng em đi gặp một người bạn cũ”. Bất ngờ ổng giáng một cái bạt tai thật mạnh vào người em, em ngã quỵ xuống đất, lấy tay ôm mặt, ổng tiếp tục tát tiếp vào mặt em, cũng may là em lấy tay che mặt không thôi là mặt của em đã bầm tím hết rồi.

    Sự việc chưa dừng lại ở đó, em đang tính giải thích lý do thì bỗng ông ta chửi gầm lên: “Tao đã bảo mày không được đi ra ngoài rồi mà”. Cơn giận giữ trong lòng ổng hình như càng ngày càng lớn hơn, ổng điên tiết lên đá một cái thật mạnh vào bụng em, em đau lắm chỉ biết lấy tay che người. Anh biết không, hôm ấy ổng đi đôi giày tây, mà giày tây thì đá vào người chịu sao thấu.

    Sau khi bị ổng hành hạ và đe doạ thêm: “Tao mà thấy mày ra ngoài thêm một lần nữa thì biết tay tao”, em lê đôi thân của mình lên chiếc ghế salon ngồi và khóc như một đứa con nít. Em thật sự kinh tởm hạng đàn ông này, nhưng em không biết phải làm sao hết, bởi vì em mới nhận số tiền mấy chục triệu mà ổng đưa cho em tháng thứ hai, nhưng em đã gửi hết về cho mẹ rồi, em chỉ còn vài triệu thủ trong người thôi, do đó em phải làm hết tháng thì mới có thể bỏ đi được. Em sợ nếu em bỏ trốn, ổng sẽ tìm đến phòng trọ này và cho người hành hạ em”

    “Ủa, vậy sau ngày hôm ấy, ổng đối xử với em như thế nào”

    “Kể từ hôm ấy, thái độ của ổng đối với em đã trở nên khác lạ hoàn toàn, ổng không còn xưng anh em như lúc trước nữa, ổng thường gọi em là mày, ổng là tao. Em thật không biết ổng có bị thần kinh không nhưng nhiều hôm, em thấy khuôn mặt ổng ghê rợn lắm, có lúc thì ổng hiền đi trông thấy, như có 2 con người đang sở hữu thân thể của ổng vậy đó. Có một buổi tối nọ, như thường lệ, ổng nằm trên giường, em mát xa lưng cho ổng, ổng còn khen em là giỏi mát xa nữa, em cũng vui lắm khi được ổng khen. Bỗng, ổng túm lấy tay em, ổng đè em xuống giường, từ đâu ổng lôi ra 2 sợi dây dài. Lúc ấy em thật không biết ổng làm gì mình, từ từ, ổng buộc sợi dây vào tay em, em mới hỏi ổng: “Anh làm gì vậy”, ổng trả lời “Cứ ngồi im, rồi sẽ biết”.

    Thoạt sau đó, ông ta cột chặt 2 tay em với 2 sợi dây vào cạnh giường, quần áo trên người em ổng cắt hết ra thành từng mảnh nhỏ, ổng vừa đánh đập em vừa cưỡng bức em, hệt như những gì mà thằng chó Văn đã làm với em khi xưa. Ngay đêm đó em đã trốn ra khỏi căn nhà khủng khiếp ấy, em trở lại căn phòng thì thấy chị Hà, chỉ hỏi em tại sao nhưng em thật sự sợ hãi, em chỉ muốn được nằm yên tĩnh một mình. Kể từ dạo ấy, em rất sợ ông ta sẽ cho người đi tìm em, ổng sẽ lại bắt em về ngôi nhà đó, và sẽ hành hạ em để thoả mãn con thú tính trong người ổng như những gì ổng đã làm cho em. Trên đây là những chuyện khủng khiếp đã xảy ra với em, em chỉ nói mình anh nghe thôi, anh đừng nói với ai nha. Em xin anh đấy”

    Bé Huệ kể xong câu chuyện thì vỡ oà lên khóc, nước mắt nàng rơi xuống ướt đẫm bờ vai, em nhẹ nhàng ôm đầu nàng vào lòng mình và nói:

    “Thôi em đừng buồn nữa, anh hiểu mà, em yên tâm đi, anh sẽ không để thằng già kia đụng vào người em nữa đâu”
    “Nhưng ổng biết chỗ này rồi, em sợ vài bữa nữa ổng sẽ qua đây tìm em thôi”
    “Em cứ ở đây ngủ tối nay đi, để mai anh tính xem nên làm gì”
    “Mà anh đừng nói cho mấy chị em của em nghe nha, em thật không muốn ai biết chuyện đâu”
    “Ùa anh hứa mà, mình anh biết thôi” (Anh chỉ kể trên mạng thôi, lol)
    “Thôi cũng khuya rồi, em ngủ sớm đi, anh cũng phải về nhà mai còn đi làm, có gì chiều mai anh qua gặp em, em tạm nghỉ làm 2, 3 bữa đi nha chưa”

    Cuối cùng, mọi bí mật bấy lâu nay được giấu giếm cũng đã có câu trả lời. Thật sự , với một thằng làm công như em, không giàu có như em, thì quả là nhiệm vụ khó khăn khi không biết phải làm sao để giúp nàng trong khoảng thời gian này. Đến bản thân em còn lo chưa xong, chẳng may nếu đồng ý quen nàng và giúp đỡ nàng, nói thật là sẽ khổ cho cả hai. Do đó, em không dám hứa gì nhiều với nàng, chỉ dám khuyên nàng yên tâm và bớt lo lắng, nếu thằng già đó đụng đến nàng nữa, em sẽ tìm cách trả thù và hứa sẽ “tặng” cho nó một thân hình biến dạng như những cú đá mà nó “tặng” cho bé Huệ trước đó.

    Qua những lời kể của bé Huệ, em tin chắc rằng thằng chó già này nó bị thần kinh và mắc chứng cuồng dâm, chỉ có cuồng dâm mới có thể làm những hành động chó má như thế này với một cô bé chỉ mới 18 tuổi, đáng tuổi cháu của nó. Mọi thứ có vẻ như xảy ra đúng với suy nghĩ của bé Huệ khi tối ngày hôm sau, thằng già ấy lái xe hơi đến phòng trọ tìm nàng, và tại đây đã xuất hiện một cuộc ẩu đả gay gắt trước khi “lòi” ra thêm nhiều tấn bi kịch mà không chỉ một mình bé Huệ là nạn nhân...
    :too_sad:

    To be continued…
    :too_sad:
     
  8. thattiennu Thành Viên Cấp 2 Thành viên BQT

    :surrender::surrender: Đọc nhanh như vậy thì có 10 Thattiennu cũng không thể viết kịp cho mấy bác được.
     
  9. tanmap1983 Thành Viên Cấp 1

    Chap sau gây cấn lắm nè. Hay wa chủ thớt
     
  10. ngoisaoleloi6789 Thành Viên Cấp 5

    tập sau: đại chiến tại phòng trọ, mời các bạn đón xem!(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2)
     
  11. skillmissqwerty Thành Viên Cấp 5

    tiếp đi bro, đang hóng chap tiếp theo :X
     
  12. HoangVu3928 Thành Viên Cấp 4

    Tập sau đánh nhau hả (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2)
    Chắc gay cấn...
     
  13. tranthanh2111 Thành Viên Cấp 4

    Tập sau. Vì gái xã thân. Chủ thớt quyết 1 mất 1 còn với thằng già đó. Trên tay cầm cây đồ long đao nhừn quả thật không chơi lại k54 của thằng già đại gia. Kết quả ra sao. Mời quý khán giả đón xem tập sau. Đại chiến phòng trọ
     
  14. Adam & Eva Thành Viên Cấp 2

    Bình đầu trọc sẽ có đất dụng võ (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2)
     
  15. thattiennu Thành Viên Cấp 2 Thành viên BQT

    Chap 22: Cho anh làm "Người hùng"

    Ở chương trước, sau khi chào bé Huệ tại phòng trọ, và khuyên nàng nên bình tâm nghỉ ngơi vài bữa, em trở về nhà với tâm trạng nhiều suy nghĩ vu vơ. Em lo rằng nếu chẳng may thằng cha đó đến tìm bé Huệ, rồi em sẽ giải quyết ra sao. Với em, giải quyết bằng nắm đấm không phải là cách tốt, lạng quạng thằng nhập viện, thằng đi tù thì bỏ mẹ, với lại em đâu phải dân giang hồ gì cho cam, nếu quýnh nhau thì chắc em quýnh không lại nó rồi, nghe bé Huệ nói thằng cha đó tướng bự lắm, cứ nghỉ đến ổng đấm một cú thật mạnh vào mồm em, máu xịt ra ào ào mà thốn éo tả nỗi. (Thằng nào kêu tao nhát đó).(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2)

    Nói thật là em không thể tin rằng cuộc sống của bé Huệ lại nhiều biến cố đến vậy, không thể nghĩ rằng nàng lại bị một thằng già dâm nó đánh đập và bạo hành dữ dội. Địt mẹ nó chứ, bỏ tiền ra chơi con người ta được rồi, lại còn làm mấy cái trò bẩn thỉu như vậy, dù sao bé Huệ cũng đáng tuổi con, tuổi cháu nó. Đành rằng nó chi tiền lớn ra bao gái thì nó có quyền, nhưng đĩ điếm cũng là con người, cũng biết đau, biết tủi, biết nhục chứ đâu phải như động vật vô tri vô giác cho bọn nó đánh đập. (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 1

    Em biết trong thế giới mại dâm có nhiều câu chuyện còn kinh khủng hơn là chuyện của bé Huệ. Chẳng là trước đây em có quen một người chị, cũng làm nghề mại dâm, có lần chị ấy kể rằng, đĩ điếm nó chia ra nhiều loại lắm, có loại bị bọn ma cô, tú bà, tú ông chi phối hết tiền bạc, bị bọn chúng đánh đập dã man, nhưng đổi lại là không phải lo về khoản kiếm khách, lo về chuyện bị khách đánh đập, quỵt tiền…(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 2

    Trong khi đó, có một số cô gái hành nghề mại dâm tự do, tức tự kiếm khách, tự trả tiền phòng, kiếm được trọn số tiền, nhưng đổi lại họ phải chịu những cuộc ẩu đả gay gắt từ chuyện giành giật khách với các gái mại dâm khác, đôi khi họ bị khách quýnh, quỵt tiền, và thậm chí bị cướp hết tài sản trên người. Trên đây là 2 ví dụ về hình thức mại dâm mà em biết được, nói gì thì nói, cả hai cách đều có cái lợi và cái hại, được cái này mất cái kia. Thật, em không biết mấy đứa con gái ở chung phòng với bé Huệ đang làm theo kiểu nào, chỉ biết rằng tối nào bọn họ cũng đi ra ngoài, có thể họ ra đứng ở nơi cột điện, chân cầu nào đó, hoặc có thể tụi ma cô, tú bà gọi điện cho bọn họ đến chỗ khách hẹn sẵn. Nghĩ đến vậy mà em thấy xót cho mấy chị em, cuộc sống của họ thật chán chường, buổi sáng thì ngủ li bì, để rồi khi ánh đèn đêm xuất hiện, họ lại lao ra ngoài cho một cuộc mưu sinh nơi phố thị xa hoa.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 3

    Trở lại với căn nhà của em vào buổi tối hôm ấy, em vì buồn chán nên có lang thang trên mạng và nghiên cứu các bài viết về nghề mại dâm. Không hiểu điều gì đã khiến em phải tò mò về nghề mại dâm đến như vậy.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 4

    Trong số các bài viết, có một bài mà em cảm thấy nó xảy ra rất giống với trường hợp của bé Huệ, con Ly…Điển hình là một bài viết của ả điếm tên Giang, 20 tuổi, quê ở Bắc Giang. Trong bài, con Giang cho biết, “Với chúng em, việc bị khách “bùng tiền” hay đánh đập trong trạng thái không thể kiểm soát được (say rượu, phê thuốc, vv… ) có khi không đáng sợ bằng việc chúng em phải chiều những vị khách tỉnh táo, minh mẫn nhưng lại có sở thích và những hành vi thú tính, quái ác, chẳng giống người thường. Bạo hành gái bán dâm còn kinh khủng hơn nhiều lần so với bạo hành tình dục thông thường trong gia đình, bởi giữa những cô gái làm nghề này với khách hàng không có mối ràng buộc nào. Hơn nữa, nếu có bị bạo hành, chúng em chỉ biết âm thầm chịu đựng chứ không thể cầu cứu vào ai. Sau nhiều lần bị đánh đập, chửi mắng, bị các “má mì”, chủ chứa đuổi ra ngoài đường. Em chuyển sang làm gái mại dâm tự do. Kể từ lúc đó, em không thế nhớ là mình đã bao nhiêu lần bị khách làng chơi “chơi xong” rồi trở mặt, không chịu trả tiền. Chưa kể, có lần, tiền không đòi được, em còn bị đánh đập thậm tệ.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 5

    Bọn khách làng chơi cũng có dăm bảy loại, có người tốt, có người xấu nhưng nói thực là chẳng biết ai là tử tế, ai là lưu manh. Chỉ khi vào phòng với họ rồi quan hệ với họ thì mới hiểu họ là kiểu người như thế nào. Một lần nọ, em có khách đúng lúc đang ế ẩm, hết tiền tiêu nên mừng húm. (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 6

    Thấy mặt mũi ông khách hiền lành, tử tế, em lại thầm nhủ hôm nay số mình may. Nhưng em đâu ngờ lúc xong xuôi, em quay lại hỏi tiền thì ông ta trợn mắt bảo: “Bây giờ tao không có tiền trả cho mày đấy rồi sao”. Em ngơ ngác rồi hỏi lại với giọng khá gay gắt thì ngay lập tức, hắn quay lại đánh đập em luôn.

    Rồi cũng có khi quan hệ xong, em vào phòng tắm còn khách ở ngoài bỏ đi luôn mà không thèm trả tiền. Em phát hiện thì họ đã đi xuống dưới đường rồi. Lúc ấy, em tủi nhục lắm.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 7

    Trước khi trở thành một nữ mại dâm tự do, em đã từng là một nữ mại dâm làm trong nhà chứa có bảo kê, tuy nhiên, ngay cả khi có bảo kê đàng hoàng thì có nhiều lần, em vẫn không tránh khỏi tình trạng bị ép buộc quan hệ tình dục, bị đánh đập và không được trả tiền. Có những vị khách còn kề dao vào cổ để đe dọa, ép quan hệ.

    Quan hệ xong mà còn “cứng đầu” đòi tiền thì chỉ có nước “ăn đập”. Vì thế, nếu gặp những đối tượng này, van xin không được, em và các “đồng nghiệp” đều nhắm mắt buông xuôi, đến lúc xong mà còn sống sót thì mới biết là mình may mắn. (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 8

    Thậm chí, sau khi đã làm cho chúng thỏa mãn cơn say dục vọng, em còn tiếp tục bị mang ra làm “bia đỡ đạn”, làm “quả đấm” để khách làng chơi thoải mái chửi bới, đay nghiến, trút giận bằng những lời lẽ không thể thô tục hơn”.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 9

    ................................................................................
    Một ngày nữa lại trôi qua, sáng sớm ngày hôm sau em đến công ty trong bộ mặt thều thao, buồn bã như mất sổ gạo, đến nỗi thằng sếp còn bảo “mặt mày hôm nay như đưa đám thế kia”, em chỉ biết cười gượng và im lặng làm việc. Nói về buồn thì em cũng không biết tại vì sao em buồn, trong đầu chỉ suy nghĩ làm sao giúp đỡ được bé Huệ, chuyện trước sau gì cũng phải giải quyết, không thể trốn được. Mà em nghe nói thằng cha già này cũng thuộc dạng đại gia, tiền nhiều lắm, e là ổng không để bỏ qua chuyện này dễ được, có thể ổng sẽ cho người đi kiếm bé Huệ về, hoặc chính ổng đích thân đi tìm nàng.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 10

    Như đã hứa với nàng tối hôm qua, chiều nay bắt buộc em phải đến nhà nàng. 5h30, em lái xe từ cơ quan trở về nhà, vẫn như thường lệ, em lao vào nhà tắm trước tiên. Cơ mà không hiểu vì saohôm ấy em ăn cái gì mà đau bụng dữ dội, em làm một “hố bom” to tổ trảng trong bồn cầu, má nó, dễ chịu kinh khủng, lâu rồi không đi ị sướng như lúc này. Tắm rửa sạch sẽ xong, xới tô cơm ăn, nhưng thấy vẫn còn hơi sớm nên em nằm xem thêm một bộ phim, cái phim hình như tên là “Iron Doors” gì đó, xem phim này xong tởm éo tả nỗi. (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 11

    Bộ phim chỉ có duy nhất 2 nhân vật, xoay quanh một thằng nhân vật ất ơ nào đó, nó bị thằng đạo diễn bỏ mẹ nhốt vào trong một căn phòng kín có cái cửa bằng thép không tài nào mở ra được. Trong căn phòng chừng mấy chục mét vuông, bất ngờ thằng cha này kiếm được một cái búa, một cái đục và bình hàn xì gió đá. Tưởng như sắp được trở ra ngoài rồi, nhưng không, thằng cha này ngồi hàn xì chết con mẹ luôn nhưng cái cửa thép vẫn không hề xi nhê gì cả. Thế là cu cậu đành ngồi đục tường, đục đến chảy máu bét nhè cái tay ra, lúc sau thì đục được một cái lỗ to tổ trảng. Và lại một lần nữa, ổng nghĩ là sắp thoát rồi, nhưng khi chui qua cái lỗ bên kia thì lại lòi ra thêm một căn phòng y chang bên này, cũng có cửa thép. Bị nhốt suốt 3, 4 ngày trời, thân thể đói rã rời, cu cậu không còn cách nào khác là tự đái ra rồi lấy nước tiểu uống, bắt những con giòi be bé trong xác của con chuột chết để ăn.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 12

    Địt mẹ, xem đến cảnh này em mắc oẹ kinh khủng. Chui qua bên kia thì bất ngờ ổng tá hoả khi gặp một con nhỏ điên còn sống đang nằm trong chiếc hòm. Cả hai người này sau đó cùng nhau đục tường thoát ra ngoài, cu cậu hết nước đái để uống, nên phải uống nước tiểu của con nhỏ này để lấy sức mà đục tường tiếp. Khi cả 2 sức cùng lực kiệt, chỉ còn lại một hơi thở ốm yếu, họ quyết định từ bỏ hi vọng được thoát ra ngoài. Cô gái vì cảm thương cho chàng trai, nên đã hiến tặng thứ quý giá nhất của cô cho chàng, nhưng hỡi ôi, chàng trai giờ đã mệt nhoài, chỉ còn biết nằm một chỗ, đôi mắt chàng nhắm lim dim tận hưởng phút giây hạnh phúc của cuộc sống, mặc cho cô gái làm gì thì làm. (Còn sức chó gì mà chơi, lol)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 13

    Nói chung đây là một bộ phim khá hay, ai chưa xem có thể xem qua, cuối cảnh có màn ân ái khoảng 5 phút, thấy cả (.)(.) của cô gái nữa. Khuyến cáo là xem coi chừng ói ở mấy chỗ nó uống nước tiểu và ăn giòi nhé. Em xem xong mà ????????? dám ăn cơm mấy ngày cơ ấy, lol.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 14

    Thôi lan man quá, trở lại câu chuyện chính. Đang ngồi xem bộ phim lúc khoảng 6h30 thì con Trâm nó gọi điện thoại cho em:

    “Anh Phúc hả, anh đang ở đâu vậy”
    “Anh đang ở nhà, sao em”
    “Anh qua đây đi, có chuyện rồi” (Rồi, chắc chuyện của con Huệ)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 15
    “Chuyện gì vậy em”
    “Em mới ở ngoài vô nhà, thấy có thằng cha nào đi xe hơi đang đứng trước chỗ hẽm phòng em ấy, chắc ổng tìm bé Huệ”
    “Ùa tụi em đợi xíu, anh qua giờ”

    Thoạt sau đó, em dắt xe ra phắn tới nhà thằng Bình rủ cu cậu đi cùng, trước khi đi em đã không quên thủ sẵn một cây côn trong cốp xe.

    Cu Bình có hỏi em qua đó làm gì nhưng em tuyệt đối không trả lời nó, chỉ nói rằng qua đó chơi chút thôi. Em nghĩ nếu ổng làm quá đáng lắm em mới lôi côn ra chơi thôi, chứ ổng bình tĩnh nói chuyện thì em sẽ nói chuyện đàng hoàng với ổng. Vừa tới cái hẽm khúc phòng trọ của mấy nàng, quả thật là có một thằng cha nom tướng rất bự và oai vệ, đầu hơi hói, đứng trước chiếc xe hơi đang bấm bấm cái lol gì đó. Kiểu này chắc ổng đang gọi số bé Huệ để kêu nàng ra chứ gì. Cơ mà địt bố, trong xe ổng còn có thêm một thằng tài xế nữa, thằng chó này nhìn như vệ sĩ, kiểu này chắc toi trym con mẹ em rồi.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 16

    Em chạy xe đi ngang qua ổng, tất nhiên là ổng không biết em là ai, em chỉ liếc nhìn ổng một xíu, ổng cũng liếc lại em. (liếc cái mã bố mày).(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 17

    Dắt xe vào bên trong, em thấy con Trâm với bé Huệ đang ngồi, lúc này là hơn 7 giờ. Trong phòng chỉ còn 2 đứa nó thôi, mấy con nhỏ kia chắc bận đi làm hết rồi.

    “À tụi anh qua rồi, tốt quá” (Con mắm Trâm hí hửng nói)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 18
    “Sao, chuyện gì vậy em”
    “Hình như ổng tới tìm em đó anh, nãy giờ ổng gọi cho em quá trời mà em không nghe máy” (Bé Huệ mặt buồn trả lời)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 19

    “Ổng tới tìm mày làm gì, sao không nói cho tao biết, mà mày làm gì sợ thằng cha đó vậy” (Con Trâm tò mò hỏi bé Huệ, chuyện này nàng mới chỉ kể cho em nghe thôi)

    “Chuyện dài lắm, tao kể cho mày sau” (bé Huệ khuôn mặt hớt hãi trả lời con Trâm)
    “Em bắt máy đi, đưa anh nghe” (Em lấy hết can đảm yêu cầu con Huệ)
    “Thui, em, em sợ lắm, ổng vô đây thì sao” (bé Huệ người run run trả lời)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 20

    Nói xong thì em giật cái điện thoại của bé Huệ, tra cuộc gọi thì thấy 6,7 cuộc điện thoại từ thằng cha già ấy, em suy nghĩ một chút thì quyết định gọi lại cho thằng chả. Bởi vì em biết rằng, trước sau gì cũng giải quyết vụ này, không sớm cũng muộn.

    Chỉ sợ ổng làm ầm lên rồi chui vô đây, gây sự với cả mấy chị em trong phòng khác, điều này có thể làm bé Huệ tủi nhục mà tự tử mất. Trong khi em gọi điện, con Trâm và thằng Bình cứ trố cái mắt bò ra không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chúng nó không biết em gọi cho ai, và tại sao bé Huệ lại sợ thằng cha đó. Thôi thì kệ con mẹ bọn mày, sau này hẳn biết.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 21

    Đang gọi điện….
    Đang gọi điện…
    Đang gọi điện…

    “Alo, cho hỏi có phải số của Chú Minh không” (bé huệ cho em biết ổng tên Minh)
    “Cậu là ai thế, số cậu đang gọi có phải của con điếm Huệ không” (Địt mẹ mày, kêu bồ tao là điếm à)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 22
    “Chú ăn nói cho cẩn thận nhè, chú nói ai là điếm đó”
    “Thế chú mày là ai, tại sao lại cầm điện thoại của nó” (Giọng thằng cha này nghe bố láo hết sức)
    “Ông không cần biết tôi là ai, ông tìm Huệ làm gì” (Em quê éo thèm xưng Chú luôn rồi)
    “Tao không cần nói nhiều với mày, kêu nó nghe máy nhanh lên” (Kêu cái lol tao nè)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 23
    “Ông không nói ông tìm Huệ có chuyện gì, thì tôi sẽ không đưa máy”
    “Địt mẹ mày, nó đang là nhân tình của tao, mày khôn hồn kêu nó ra ngoài đây gặp tao nói chuyện”

    Thằng chó già vừa nói xong thì em cúp máy cái rụp, máu nóng trong người em tự nhiên bùng lên, lúc đầu em nghĩ là thằng cha này lớn rồi, chắc ăn nói không trẻ trâu. Nhưng bây giờ em đã biết, giọng điệu của ổng rất mất dậy, chả trách sao bé Huệ lại sợ ổng đến vậy, nói thiệt là em nghe giọng ổng xong cũng quắn dái lắm, nhưng có gái trước mặt nên cũng ra vẻ tí.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 24

    Em dặn bé Huệ cứ ngồi ở đây, kêu con Trâm an ủi nó, em lôi trong cốp xe ra cái côn rồi giấu vào bụng, rồi quắt thằng Bình ra ngoài. Cu Bình vẫn chưa biết em làm gì, nó mới hỏi em, và em đã nói cho nó biết sơ sơ:

    “Có chuyện gì kể tao nghe cái”
    “Mày đi ra đây với tao, hồi trước mày thấy con Huệ bị bầm tím khắp người đúng không”
    “Ùa tao có thấy”
    “Địt bà, thằng cha nãy giờ tao gọi điện là người đánh nó đó, ổng đang đứng bên ngoài hẽm ấy”
    “À vậy à, ra chơi chết mẹ nó đi” (Cu Bình nghe xong cũng máu nóng nổi lên, mọi hôm cu cậu nhát bỏ mẹ, nhưng chắc đang có em Trâm nên ra vẻ)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 25
    “Mày bình tĩnh, đi với tao ra đó, tao với ổng nói chuyện xíu, nếu thấy xô xát thì mày lao vào cứu tao nhé, tướng ổng bự lắm, với lại có thêm thằng tài xế đi chung nữa, một mình tao chơi không lại”
    “Có cái chó gì mà không lại, thằng chả nhìn cũng già rồi, mày phang cây côn vào đầu ổng là xong chứ gì, chỉ sợ thằng tài xế thôi”.
    “Tao ra trước, mày đi kiếm một khúc gỗ nào thủ sẵn, giấu sau lưng đi, ra đó chủ yếu nói chuyện cho ra lẽ thôi, trừ khi ổng quýnh mình trước thì mình quýnh lại” (Em dặn thằng Bình trọc)

    Cu Bình sau đó đi ra chỗ nhà bếp kiếm hung khí, em giấu côn trong người một mình đi bộ ra, mặc cho sự can ngăn của bé Huệ và con Trâm. Nhưng em hứa với bọn nó là chỉ nói chuyện thôi, không có quýnh nhau gì đâu.

    Thật, không hiểu vì sao hôm ấy máu liều trong em lại ra dữ vậy, chắc có lẽ cái giọng thằng cha già này bố láo quá, em nghe xong, nói thật chỉ muốn tọng cho nó cây ba tong vào lỗ đít.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 26

    Hai chân em đi mà trong lòng chỉ muốn con đường từ phòng bé Huệ ra tới đầu hẽm nó xa hơn chút nữa để em có thời gian bình tâm lại. Nhưng vừa nói xong thì đã tới nơi rồi, em tiến lại phía thằng chả, một thằng ốm yếu như em giờ đang đứng trước một ông già to con, ổng bự lắm, em chỉ đứng tới lỗ mũi dưới của ổng thôi, nhưng nghĩ ổng già rồi chắc sức không bằng thanh niên như mình. Lúc ấy, trong bụng em éo biết sao cứ khấn “Bình ơi, mày ra đây nhanh giùm tao”. Nhiều thím sẽ bảo em nhát cáy, vâng, éo nhát làm sao được khi đứng trước một đối thủ nặng cân như thế này. (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 27

    “Chú là chú Minh đúng không”
    “Ùa, mày là người mới gọi điện cho tao đấy à” (Địt mẹ, nói chuyện như tạt ca nước sôi vào mặt)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 28
    “Giờ Huệ không có ở đây đâu, ông về đi, có đợi cũng không được gì đâu” (Em hùng hồn tuyên bố với ổng)
    “Mày là gì của nó” (Là cái lol)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 29
    “Tui là bạn nó, ông đánh nó bầm dập người, tui còn chưa hỏi tội với ông, lại còn vác mặt tới đây à”
    “Nó là điếm, tao là khách, nó đã lấy tiền của tao thì phải phục vụ tao”
    “Số tiền của ông đưa cho nó còn không đủ trả tiền thuốc men, tôi còn chưa bắt đền ông nữa đấy”
    “Tao không nói chuyện với mày, kêu nó ra đây, hoặc tao sẽ vô đó”
    “Địt mẹ, ông có ngon vào đấy, tôi chỉ sợ ông không có đường trở ra thôi”

    Em vừa nói xong câu này thì ổng bất ngờ đấm vào mặt em cái bốp. Ta nói, sao trời xuất hiện đâu đây, em đau quá ôm mặt, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, rồi từ từ lôi ra cái côn trong bụng, em hét lên:

    “Nói chuyện đàng hoàng không muốn, ông muốn đánh nhau chứ gì”
    “Mày ngon lắm thằng oách con, tao sẽ không để yên chuyện này đâu”

    Dứt lời thì thằng cha ấy lên xe, rồi bảo thằng tài xế chạy đi. Em thì thật sự không muốn quýnh nhau, lôi côn ra chủ yếu để phòng thân thôi, ổng vừa đi thì cu Bình vác theo một cái cây chạy ra phía em, nó hỏi:(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 30

    “Ủa thằng chả đâu rồi” (Moá, giờ mới ra)
    “Đi rồi”
    “Mày mới đánh nhau với ổng hay sao mà mặt đỏ vậy” (Ăn nguyên cái đấm vào mặt thì éo đỏ sao được)(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 31
    “Không có gì đâu, thôi đi vào trong đi”

    Cuộc ẩu đả hôm ấy đã diễn ra không quá gay gắt, bởi vì em biết rằng tụi em mà gây sự với ổng thì sẽ không bao giờ chơi lại. Ổng chỉ cần bỏ vài triệu ra thuê xã hội đen thôi là em có thể chết bất cứ lúc nào. Bé Huệ sau đó vì lo sợ cho em, và tránh làm phiền tới những người khác, nên nàng tính âm thầm một mình quay trở lại làm tình nhân cho ổng thêm 2,3 tuần nữa để cho đủ 2 tháng. Nói gì thì nói, có chết em cũng phải ngăn nàng quay lại đó, như mọi người biết rồi đó, thằng già này nó có máu điên và thần kinh, ai biết được nó sẽ làm gì bé Huệ. Lạng quạng không may nó cưỡng bức nàng xong rồi giết, vứt xác ra chỗ nào thì có trời mới biết.

    Những ngày tiếp theo, em kêu nàng dọn ra chỗ khác ở, em sẽ đi kiếm một căn phòng trọ cho nàng, ở tạm bợ cho đến khi mọi chuyện lắng xuống thì quay lại phòng trọ cũ. Dù sao ở chỗ cũ, còn có mấy chị em khác nương tựa vào nhau, ra ngoài sống một mình biết bao nhiêu cám dỗ, rồi bệnh không ai chăm sóc. Tiền bạc không có nhiều nên em chỉ đề nghị thuê một căn phòng nhỏ cho nàng thôi, nhưng nàng vì ngại quá nên không lấy bất cứ đồng bạc nào của em. Nàng còn bảo là “em chỉ nhận sự quan tâm của anh thôi, còn tiền bạc vật chất em không nhận đâu”. Nghe nàng nói vậy em cũng chỉ biết nghe theo, mắc công đụng đến lòng tự ái của nàng. (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 32

    Trong khoảng thời gian ở phòng trọ mới, cách phòng trọ cũ chỉ vài ba cây (tại ở đây nhiều khách quen của Huệ), nàng vẫn trở lại với công việc làm gái điếm mỗi đêm để có thêm đồng ra đồng vào. Những hôm nào nàng nghỉ làm, nàng nhắn tin bảo em lên chơi, nàng trổ tài nấu nướng cho em ăn, còn kể cho em nghe thêm về một số truyện của những thằng con trai đeo đuổi nàng thời còn làm gái tiếp viên. Sau đợt giải quyết với ông Minh, hình như tình cảm nàng dành cho em có tăng lên một xíu, nàng thường hay chủ động nhắn tin cho em, có khi buổi sáng, có khi buổi tối, khuya, tất nhiên em vui lắm, hành động “anh dũng” của em trước đó cuối cùng đã được nàng đền đáp.(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 33

    Tuy không chính thức đồng ý làm người tình của em, nhưng những cử chỉ của nàng, hành động của nàng dành cho em trong những ngày em đến thăm đã nói ra điều đó. Nhớ có hôm em lên thăm nàng, em đang nằm thì nàng chạy lại rồi nằm ôm em vào lòng, nàng gục đầu vào ngực em rồi nói những câu nhõng nhẽo bông đùa gì đó. Được gái đẹp ôm thì người em nó sướng tê lên, cả hai nằm ôm nhau sờ soạng búa lua xua, đúng với câu “lửa gần rơm ắt sẽ cháy”, và chuyện gì đến đã đến...

    To be continued...(Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 34
     
  16. diendan5giay1 Thành Viên Mới

    hết nửa rồi chờ tiếp (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2)
     
  17. ngoisaoleloi6789 Thành Viên Cấp 5

    lại hết nữa rồi:adore:
     
  18. thattiennu Thành Viên Cấp 2 Thành viên BQT

    Viết dài như vậy, Bác đọc chưa đã à
     
  19. proacem4a1 Thành Viên Mới

    :beated: (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) Hot quá, chừng nào "ấy" thì nhớ tả chi tiết nha thớt (Review) - Lời trần tình của một ả điếm (Phần 2) - 1
     
  20. tanmap1983 Thành Viên Cấp 1

    Nữa đi thím hay wa