Chả là không hiểu vì sao dạo này Sài Gòn mưa hoài, lạnh teo cả hàng họ. Thấy mưa to + không khí lành lạnh tự dưng nhớ mấy chuyện hỏi nhỏ dưới quê. Thôi thì anh em nào rãnh thì vào đây ôn kỷ niệm lúc nhỏ cho vui nhé. Mở màn là câu chuyện của em mang tên: "Xúc xích nước mưa" Số là lúc còn nhỏ, chắc độ khoảng 5-6 tuổi gì đó, đang ngồi tắm trong thau với thằng em. Ngoài trời mưa to nên ngoài tắm thích lắm, mà lúc nhỏ chả hiểu sao khoái dầm nước ghê, tắm xong rồi cứ thích ngồi vọc nước. Ngồi chẳng có gì làm, em thấy thằng trym em teo lại vì ngấm nước, buồn tay em vạch miệng trym rồi nhỏ nước vào. Mà lạ lắm các bác, nhỏ vào tới đâu là thấy ngấm đi đâu mất tiêu. Nhỏ được một hồi thì má thấy. Quây chu choa mèn đét ơi, bị mấy phát vào mông đau vãi linh hồn :too_sad: Hix...giờ lớn rồi mà mỗi khi thằng em nhắc chuyện "cho trym uống nước" là em cười ngặt nghẽo Chuyện của em đến đây xin hết. Bác nào nhớ chuyện gì kể cho vui nhé.
Nhớ hồi học cấp 2 trời mưa to nhìn mấy đứa bạn gái học chung lớp tan trường về chung đường , mà hs mắc áo trắng , mua to ướt nhẹp trong suốt thấy hết trơn , đỏ đỏ hồng hồng như trái nho. Mà hồi đó nhỉ, còn trong sáng nên hem có làm gì hết , thậm chí còn lấy đó ra làm trò cười
dính đến mưa toàn truyện buồn chẳng muốn kể . nhớ cái hồi lấy xô hứng nước trong nhà , mưa to gió lớn nhà kêu rắc rắc sợ đổ
mưa hả, mỗi khi mưa e cũng hai đứa em trong nhà, xin tiền mẹ đi mua lương khô, bánh tai, kẹo sữa về rồi giăng mền làm thành cái trại, rồi cả mấy chun zô làm như đi cắm trại vậy đó hiihi
nhắc tới mua là nhớ con nhỏ bạn kế nhà, 2 đứa đi học chung cấp 2, lúc đó lớp 7 là con gái nó dậy thì rồi, long lá đã mọc, còn con trai thì trống trơn. bữa đó chở nó mà mưa nhỏ nhỏ nên ráng chạy, làm 2 đứa ướt nhẹp, đi học mặc bộ áo dài trắng, khi đó mưa to quá ko chạy nữa thì trú vào trong 1 cái hiên, nhìn qua bên nó thì sao có 1 chỗ đen thui, thấy lạ quá lại cố gắng nhìn cho rõ hơn, bị nó chửi quá trời, nhéo cho tím bụng, sau đó nó lấy cái cặp che lại, trên đường về còn hỏi nó "mày có lông rồi hả, sao tao chưa có ta"
Hồi đó canh trời săp mưa nguyên đám trong xóm lụm mấy trái mận , trái bàng bịt lổ cống lại , lát mưa nó ngập lên tắm mưa tạt nước nhau vui vãi . Hết mưa thì lấy giấy gấp thuyền thả . :smile:
Trời mưa em hay ngồi trước nhà rình ăn trộm . trộm trâu , trộm bò gì em cũng ko tha . chỉ tiếc là thoáng qua chứ hẽm được lâu , hixhi ...
hồi nhỏ, trời mưa là cây bơ sau nhà chính nhanh quá trời quá đất, chả hiểu vì lý do gì mà trời nắng muốn có bơ thì chờ lòi con mắt, còn trời mưa thì vài đêm thôi là thấy bơ "già" hết trơn, lắc quả bơ thấy lộc cộc cái hột là đem vào nhà zú thùng gạo. 2 ngày sau cắt đôi ra , bỏ đường vào rồi lấy muỗng xúc ăn. Ta nói...nó ĐÃ~~~~~~~
Hồi đó canh trời săp mưa nguyên đám trong xóm lụm mấy trái mận , trái bàng bịt lổ cống lại , lát mưa nó ngập lên tắm mưa tạt nước nhau vui vãi . Hết mưa thì lấy giấy gấp thuyền thả . Gửi bởi 7800II nhắc tới mua là nhớ con nhỏ bạn kế nhà, 2 đứa đi học chung cấp 2, lúc đó lớp 7 là con gái nó dậy thì rồi, long lá đã mọc, còn con trai thì trống trơn. bữa đó chở nó mà mưa nhỏ nhỏ nên ráng chạy, làm 2 đứa ướt nhẹp, đi học mặc bộ áo dài trắng, khi đó mưa to quá ko chạy nữa thì trú vào trong 1 cái hiên, nhìn qua bên nó thì sao có 1 chỗ đen thui, thấy lạ quá lại cố gắng nhìn cho rõ hơn, bị nó chửi quá trời, nhéo cho tím bụng, sau đó nó lấy cái cặp che lại, trên đường về còn hỏi nó "mày có lông rồi hả, sao tao chưa có ta" ây dà, anh ko phỉnh chú đâu, năm đó chắc khoảng 93-94 gì đó, học trường Võ Thị Sáu ở Bạc Liêu, cái trường này dạy thì ko hay lắm nhưng phong trào luôn đứng nhất tỉnh, nó là cái trường đầu tiên ở BL bắt mặc bộ áo dài trắng từ cấp 2, có mấy đứa chưa dậy thì nhìn y chang mấy đứa con nít mặc áo dài khăn đóng trong kịch ấy