Khanh[h=2]Tôi chưa thấy ai nói rằng xe SH đi nhanh hơn, êm hơn, ít hao xăng hơn hay là an toàn hơn. Nói cách khác, xe SH đã trở thành một thứ hàng để khoe của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam.[/h]Vừa qua, tôi thấy nhiều người tranh cãi về xe SH do Italy sản xuất. Tôi xin phép góp vài lời về loại phương tiện mà tôi không mua nhưng lại cảm thấy rất thú vị. Ngày xưa tôi học một lớp kinh tế vĩ mô tại trường cao đẳng cộng đồng ở Mỹ. Giáo sư giảng rằng: “Hàng hóa có hai loại, đó là hàng hóa bình thường và hàng hóa khoe mẽ (snob goods)”. Hàng bình thường có cùng chất lượng, giá càng rẻ thì nhu cầu càng tăng. Hàng khoe mẽ giá càng cao thì nhu cầu càng tăng”. Người tiêu dùng mua hàng bình thường để phục vụ nhu cầu đúng tính năng, như mua thức ăn để ăn, mua xe để đi lại. Còn hàng khoe mẽ thì sử dụng làm phụ và để khoe mẽ là chính. Xe SH đơn giản chỉ là chiếc xe hai bánh. Ở Italy, nó có giá khoảng 4.000 USD. Sang Việt Nam, dù có đánh thuế cỡ nào cũng không thể lên tới giá 13.000 USD. Vậy mà với cái giá cao ngất ngưỡng đó, người ta vẫn đổ xô đi mua SH. Người chạy SH thì vui vẻ nói rằng: “Tôi có 13.000 USD để mua chiếc xe này thì tất nhiên tôi cũng phải có nhiều tiền để dành”. Thực ra thì đi từ chỗ này sang chỗ khác trong thành phố, xe máy nào chẳng như nhau. Tôi cũng ít thấy ai nói rằng xe SH đi nhanh hơn, êm hơn, ít hao xăng hơn hay là an toàn hơn. Trào lưu mua xe SH thuộc về sở thích, đam mê, giúp người đi trở nên đẳng cấp nhưng ít ai mua nó chỉ vì nó chạy tốt cả. Nói cách khác, xe SH đã trở thành một thứ hàng khoe mẽ của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam. Tôi nói là tầng lớp trung lưu vì các đại gia thứ thiệt họ đã dùng xe hơi siêu sang với giá lên tới cả triệu đô. Việc dùng hàng khoe mẽ không có gì mới và rõ ràng, nó tồn tại khắp nơi vì ngành kinh tế học có cả thuật ngữ riêng dành cho nó. Điều đáng nói là chúng ta nên nhìn lại xem nhiều người đổ xô mua về một chiếc xe hai bánh với cái giá dư sức mua xe hơi ở Mỹ thì liệu nó có nghĩa gì? Trước hết, một mặt hàng không thể trở thành thứ đồ khoe mẽ một cách dễ dàng. Nó phải được quảng bá hình ảnh và xây dựng thương hiệu trong một thời gian dài. Việc tăng giá cả cũng phải có chừng mực vì tăng quá nhiều thì người tiêu dùng không mua nổi. Nhà sản xuất phải khéo léo trong việc xây dựng hình ảnh thì món hàng đó mới có thể trở thành hàng khoe mẽ. Khâu cuối cùng là thu lợi và tiếp tục duy trì hình ảnh. Mục đích duy nhất của nhà sản là chỉ cần bán được hàng. Những cuộc tranh cãi của chúng ta chỉ càng làm xe SH nổi tiếng và nhà sản xuất đương nhiên thích điều ấy. Sự xuất hiện của các món hàng khoe mẽ thực ra là một tín hiệu tốt cho nền kinh tế. Bởi vì chỉ khi phần lớn người dân có đủ ăn đủ mặc thì những món hàng khoe mẽ mới có cơ hội xuất hiện. Nói cách khác, chỉ riêng việc nhiều người có tiền mua SH với giá 13.000 USD cũng là chuyện đáng mừng, bởi cách đây chừng 15 năm không hề có chuyện này. Việc mua hàng nhằm mục đích gì cũng còn tùy người. Tôi không phản đối việc mua hàng chỉ để khoe mẽ hay để cua gái đẹp vì những chuyện đó chẳng có gì phải lên án. Những ai bị thu hút bởi tiền bạc mà quên đi giá trị chân thực khi kết hôn và trong các mối quan hệ sẽ nhận được một kết quả tương ứng. Có điều, tùy mỗi người tài chính khác nhau mà tự chọn cách tiêu tiền cho phù hợp. Tôi có người bạn là luật sư chuyên về luật phá sản. Cô ấy gặp khối người Mỹ lương chỉ kha khá, tài sản không bao nhiêu mà cũng cố mua cho bằng được một con BMW trả góp. Rồi tất nhiên họ cũng phải mua thêm những thứ khác cho đúng đẳng cấp với chiếc BMW. Tôi không biết có cô gái đẹp nào mê anh chàng đó không, nhưng anh ta phải khai phá sản và chiếc xe BMW cũng bị phát mãi. Bởi thế, việc chi tiêu thế nào cho hợp lý cũng tùy cá nhân mỗi người mà thật ra luật nhân quả nhanh nhất vẫn là tiền bạc. Vung tay quá trán thì chỉ có ta mới là người lãnh đủ, lúc đó chẳng có mặt mũi nào cưỡi xe SH đi mượn tiền cả. Tôi chắc chắn một điều rằng giới sản xuất xe SH giờ đang rất vui vẻ. Tôi đoán là họ đang chúc mừng nhau về thành công ở thị trường Việt Nam. Xin nói thêm là họ ở Italy, còn chúng ta thì bỏ tiền Việt ra mua đồ của họ. Khanh >> Xem thêm: Những siêu mô tô có giá tương đương SH Ý tại Việt Nam chuẩn nhận xét của anh đúng qúa.một bô phận người việt nam hay sĩ diện hão.thích khoe mẽ.thùng rỗng kêu to Trả lời| Thích1003 yb - 01:54 25/12 Bạn phân tích rất hay, tôi dám chắc 90% dân VN mua SH để "khoe mẽ", chỉ khoảng 10% là để "sử dụng" đúng nghĩa. Trả lời| Thích829 mau phuong nhat - 07:56 25/12 Đúng quá rồi còn gì .Hãy là người tiêu dùng thông minh .Tôi đang đi SH Việt Nam ráp vì thấy giá hợp lý (Đã có xe hơi rồi không khéo sẽ có người bảo không đủ tiền) .Khi xe vừa mới ráp chưa tung ra thị trường thì có ... Trả lời| Thích786 Hiệp Nguyễn - 07:55 25/12 Bài viết quá hay. Xin bổ sung thêm 1 ý: đó là đi xe SH sẽ dễ bị trộm cướp hơn 1 chiếc xe cà tàng. Trả lời| Thích698 thunguyen - 07:53 25/12 Bài viết này hay, Đúng 1 sản phẩm bán ra có 2 mục đích như bài viết trên dù là khoe mẽ thì cũng phụ thuộc vào khả năng.
Ờ , lại 1 bài GATO nữa rồi, vậy thì mấy người bỏ tiền ra mua Ducati, Harley thì sao nào. Bản tính của người Việt thường hay ganh ghét nhau, ai thua mình thì kinh ra mặt còn ai hơn mình thì ghét như chó mèo, vì vậy thấy tội cho người viết bài này.
nói mua sh 13k Obama là khoe mã dậy chắc cũng nói mấy người mua mấy chiếc xe như mec,bmw,fer,lamb.... cũng dậy hả.Người ta làm co tiền người ta mua gì là chuyện của người ta chứ ở đó mà Gato.
Đã là con người thì trên 110% đều thích khoe khoang, chỉ ai không có gì để khoe mới ghét mấy người khoe khoang, đến phụ nữ không có gì còn show hàng khoe nghĩa là Mình chỉ thích khoe dạng có 5 sáu vợ nhưng kẹt luật VN mình không cho, mai này qua Irac hay Iran sống cho khoái, chứ mình không thích khoe xe
Cái thằng viết ra bài này ngu bỏ mẹ, giá trị thương hiệu ở mỗi nơi mỗi khác. So sánh xe ở Mỹ với VN rất dốt. -Ở Mỹ, EU chúng nó cũng cuồng Bò, Ngựa lấy đi lòe gái, sĩ diện với đời y như ta cuồng SH vậy. Đơn giản mấy thằng cầu thủ ở giải ngoại hạng Anh, thằng đé0 nào mà ko chạy Ferrari, Lamborghini, Bentley vv.....vv nhìn xem tụi nó có thèm chạy Camry, Honda Civic ko, đến Lexus còn đé0 thấy.
Khùng SH 13k= 260 củ, thêm 40 củ 300 chai mua xe hơi ngon hơn chứ, nhưng dù gì thường 1 thằng điên bỏ 13k usd ra mua 1 chiếc SH chắc hẳn nó cũng có xe hơi rồi :confuse:
nói túm lại, cái giá 13k cho con sh thì cũng ế ra thôi , quan tâm làm gì , giờ trông dòng PKL tràn về Việt nam thôi
Thứ năm, 26/12/2013 08:06 GMT+7 [h=1]Tại sao chúng ta luôn chê bai người giàu[/h][h=2]Cứ cho rằng những người giàu thật sự thích khoe mẽ, nhưng chúng ta lại quên mất một điều là họ cái để mà khoe. Tại sao ta cứ thích người khác phải thế này, thế nọ trong khi bản thân chúng ta lại cố gắng để được giàu như họ?[/h]Đi xe hơi chịu khổ vì tư tưởng 'ghét người giàu' Người nghèo thường thích chê bai người giàu Hiện nay ngày càng xuất hiện quá nhiều “nhà đạo đức”, họ phê phán người khác chỉ vì cái tôi của mình, chỉ vì không muốn người khác hơn mình. Đó là một thực tế tại Việt Nam chúng ta. Họ chê nhà giàu là “trưởng giả học làm sang”, là trọc phú, thích khoe mẽ… Cứ cho rằng nhà giàu họ thật sự như vậy, nhưng chúng ta lại quên mất một điều là họ cái để mà khoe, còn những người đứng ra phê phán người khác thì khoe bằng cái gì? Chẳng lẽ phải khoe bằng niềm tin?Họ cảm thấy chướng mắt khi người khác xài một chiếc Smarphone đắt tiền, họ cho đó là khoe mẽ nhưng họ quên một điều rằng hiện nay trên thị trường Việt Nam có rất nhiều loại hàng nhái (hàng Trung Quốc), kiểu dáng không khác gì hàng xịn.Vậy những loại hàng này ai dùng? Chắc chắn không phải người có tiền, vậy trong trường hợp này ai mới là người khoe mẽ, ai mới là thùng rỗng kêu to? Chẳng qua anh ta cũng muốn xài, cũng muốn nở mày nở mặt với đời nhưng nhà không có điều kiện nên phải xài hàng nhái.Chúng ta phê phán người khác đi xe SH, ta lặp lại điệp khúc phê phán họ khoe mẽ, vậy tại sao ta không chọn những con xe tầm mười mấy triệu mà đi? Cũng là phương tiện để đi lại mà thôi, tại sao phải chọn tay ga vài ba chục triệu làm gì? Cũng vì anh ta muốn hơn người đi xe số, nhưng chính anh ta lại phê phán người đi SH, tất cả cũng chỉ vì “ghen ăn tức ở”.Thấy người giàu mua một món hàng nào đắt giá thì y như rằng người ta lặp lại điệp khúc: “Sao không để tiền đó làm từ thiện?”. Xin thưa rằng mục đích làm giàu là cho bản thân, gia đình, nếu ai cũng cố sống chết để làm giàu rồi đi làm từ thiện thì đã là một người yêu nước.Tôi nghĩ, khi dân giàu thì tự động nước sẽ mạnh. Từ thiện là một việc hoàn toàn khác, chẳng lẽ họ làm quần quật chỉ để làm từ thiện và mỗi lần làm từ thiện lại phải bù lu, bù loa lên cho mọi người biết? Vấn đề ở đây là tâm lý không muốn người khác hơn mình chứ không phải vì cái tâm, thử hỏi những người phê phán đó đã làm được cái gì gọi là từ thiện cho đời hay chưa?Nhà giàu mua một con xe nhập khẩu, mua một chiếc giường ngoại thì họ phải đóng thuế, mà số tiền thuế ấy không hề nhỏ, rồi còn đủ thứ chi phí. Số tiền đó được đưa vào ngân sách nhà nước, nhà nước cũng trích từ đó ra để làm cầu đường, trường trạm, công trình phúc lợi… Vậy chúng ta còn đòi hỏi gì ở họ, chúng ta muốn người giàu làm và chúng ta hưởng thụ hay sao? Chẳng lẽ họ lại không có quyền hưởng thụ?Cái tôi muốn nói ở đây chính là thói phê phán người khác. Tại sao chúng ta luôn phê phán người giàu? Họ có đầu óc kinh doanh, làm ra tiền thì họ có quyền hưởng thụ. Họ đã đóng góp ngân sách cho nhà nước, vậy ta còn đòi hỏi gì ở họ? Tại sao ta cứ thích người khác phải thế này phải thế nọ, trong khi bản thân chúng ta lại cố gắng để được giàu như họ?Ông bà ta có câu: “Hơn người thì bị ghét, thua người thì bị khinh”. Ta ghét họ nên khi phê phán chứng tỏ ta đang thua họ. Và chính chúng ta quên một điều rằng mình đang bị khinh, khinh không phải vì nghèo mà khinh vì thói đố kỵ, thói ghen ăn tức ở, vì không muốn người khác hơn mình và vì chúng ta không biết phấn đấu.Thay vì phê phán người khác, chúng ta hãy cố gắng kiếm tiền như họ. Lúc đó. bạn muốn mua gì mua, muốn xài như thế nào là cách của bạn, còn bây giờ hãy kiếm tiền thay vì chỉ trích người giàu.