Tìm kiếm bài viết theo id

Du Lịch Gặp nhau cuối tuần "Club Tửu Lượng Vô Biên"

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi -Dark Moon-, 5/6/10.

ID Topic : 1938835
Ngày đăng:
5/6/10 lúc 01:19
  1. 0904910930 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    [YOUTUBE]8Vl6Ai5FprU[/YOUTUBE]
     
  2. Lovely_Mouse Thành Viên Cấp 3

    Em có sms cho anh duy nhưng k thấy reply. anh duy PM cho em thông tin tk được không ạ !
     
  3. Alone_Wolf ♥♥♥Tửu Lượng Vô Biên♥♥♥

    Anh xin chia buồn với Tuyết và Gia Đình . Mong hai đứa cố gắng !
     
  4. Alone_Wolf ♥♥♥Tửu Lượng Vô Biên♥♥♥

    Thư gửi mẹ

    Mẹ thân yêu của con !
    “Trời ơi là trời! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ?”.
    Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
    Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì… Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
    Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
    Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ: con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
    Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
    Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ…
    Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là…
    Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi…
    Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
    Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
    Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
    Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
    Đứa con ngốc nghếch của mẹ​
    Nguyễn Trung Hiếu
     
  5. Alone_Wolf ♥♥♥Tửu Lượng Vô Biên♥♥♥

    Thu Quyến Rũ !

    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên

    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 1

    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 2Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 3

    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 4
    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 5Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 6
     
  6. hopeblack4000 Tửu Lượng Vô Biên

    ko còn ai, ta đi 1 mình
     
  7. -Dark Moon- Tửu Lượng Vô Biên

    Còn anh nè sụi. ehehehehe....
     
  8. hopeblack4000 Tửu Lượng Vô Biên

    hehehehehe
     
  9. 0904910930 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Mỗi lần soi gương, nhìn con mắt bên phải chỉ còn mỗi hốc mắt trống hoắc, đỏ au cháu Thảo lại hỏi mẹ: “Mắt của con đâu rồi?”. Chị Hằng rụng rời ôm lấy đứa con bé bỏng cố giấu những giọt nước mắt của mình. Tôi gặp mẹ con chị Hằng khi họ lang thang trước cổng bệnh viện mắt TPHCM chờ bắt xe về quê. Đêm qua người mẹ khắc khổ này vừa bế con là cháu Nguyễn Nguyên Thảo (5 tuổi) vượt hơn 700 cây số từ Bình Định vào TPHCM để khám cho con khi hốc mắt chẳng còn con mắt của cháu có dấu hiệu bất thường.



    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên
    Đưa con vào bệnh viện Mắt khám rồi đi về trong ngày, người mẹ không dám mua gì bỏ bụng


    Cháu Thảo đeo đôi kính mắt đen to uỵch để che đôi mắt của mình. Trước khi tháo kính của cháu ra, chị Hằng nói như trấn an người đối diện: “Chị đừng sợ nhé, không cháu nó hoảng đấy”. Thật khó kìm lòng khi đối diện với cháu bé mà con mắt bên phải chỉ còn hốc mắt sâu hoắm và đứng trước nguy cơ con mắt trái cũng có thể bị ảnh hưởng.

    Ngày tháng kinh hoàng

    Chị Hằng nghẹn ngào nhắc đến quãng thời gian kinh hoàng xảy ra với con đứa con thứ 2 của mình cũng như cú sốc của gia đình . Tháng 6/2010, thời gian nghỉ hè có nhiều thời giờ bên con chị Hằng phát hiện mắt con có dấu hiệu bị lé. Đưa con đi chữa lé, chị xỉu ngay tại bệnh viện Quy Nhơn khi bác sĩ nói rằng, mắt phải cháu Thảo đã mù hoàn toàn, bệnh viện không thể làm gì hơn.

    Khi tỉnh dậy , chị quyết định phải đưa con đi TPHCM hoặc Hà Nội để chữa bệnh dù vét sạch trong nhà không nổi 500.000 đồng. Hai vợ chồng tất tả đi mượn, vay nóng để mẹ con hành trình vào TPHCM. Cháu Thảo được xác định bị ung thư nguyên bào võng mạc mắt phải và buộc phải sớm múc bỏ con mắt đó để cứu lấy tính mạng cũng như để không lây sang con mắt còn lại.


    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 1
    Cháu Thảo đã mất con mắt phải và đang đứng trước nguy cơ ảnh hưởng đến mắt trái

    “Lúc đó em không biết mình nghĩ gì nữa và cũng chẳng có lựa chọn nào khác. Người ta nói rằng sẽ múc con mắt của con mình, em chỉ ước mình được bệnh thay cho cháu, mất con mắt thay cho cháu. Đợt đó cháu bệnh nặng nên thời gian lâu sau mới tiến hành mổ được… Chuỗi ngày chờ đợi đó, đêm nào em cũng chỉ biết nhìn con mà khóc thôi”, chị Hằng sụt sịt nhớ lại.

    Từ tháng 8/2011, sau ca mổ múc mắt, cuộc đời cháu Thảo chìm vào những ngày tháng đau thương khi chỉ còn lại một mắt. Bế con trên tay, chị Hằng không thể nhìn thẳng vào khuôn mặt con. Chị không dám đối diện với nỗi đau đó bởi sợ con thấy sự suy sụp trong mắt mẹ mà càng thêm đau đớn. Chị chỉ dám nhìn con mỗi lúc con ngủ.

    Nỗi đau không thể nguôi ngoai

    Mới 5 tuổi, Thảo chưa cảm nhận hết được những gì xảy ra với mình nhưng cháu bé mơ hồ biết rằng mình khác với bạn bè, khác với mọi người. “Nó bị đui, bị mất mắt đừng đến gần nó!”, nhiều lần đến trường đón con, nghe các trẻ khác nói vậy, vợ chồng chị Hằng đắng cay vô cùng. Cháu Thảo bị bạn bè xa lánh, người xung quanh khi nhìn đôi mắt cháu thì hét lên sợ hãi... như là những mũi kim đâm vào trái tim người mẹ, người bố.

    Chị ít khi dám cho con soi gương nhưng cháu Thảo thấy sự “khác lạ” của mình lại rất hay đòi soi gương. Mỗi lần như vậy cháu lại hỏi bố mẹ: “Mắt của con ở đâu rồi?”. Con còn nhỏ, chị có thể đánh lạc hướng câu hỏi nhưng chị lo sợ không biết rồi đây khi con lớn lên chị sẽ phải trả lời con thế nào.



    Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 2
    Cháu Thảo vẫn thường hỏi bố mẹ: “Mắt của con đâu rồi?”

    Không phải cắt bỏ con mắt là xong, những biến chứng luôn đe dọa đến tính mạng của cháu. Hàng tháng cháu Thảo vẫn phải vào hóa chất đều đặn để điều trị ung thư tại bệnh viện Ung bướu TPHCM. Đồng thời cũng phải theo dõi mắt thường xuyên vì bệnh có thể tái phát bất kỳ lúc nào…. Gia đình của chị Hằng đang đuối dần trên con đường vô cùng gian nan này.

    Chị Hằng được thuê làm hương (nhang) với tiền công 40.000 đồng/ngày, chồng chị anh Nguyễn Trọng Vinh ngoài phụ vợ làm hương còn đi phụ hồ kiếm tiền. Tiền xoay xở trong gia đình không đủ, lại còn nợ nần, gom góp tiền chữa bệnh cho con… Vợ chồng họ vẫn không ngừng cố gắng từng ngày mà không biết mình có thể cố đến lúc nào.

    Đợt này chị Hằng bế con vào TPHCM vì mắt cháu lại bị sưng tấy, cháu được chuẩn đoán là bị viêm vết thương phải theo dõi tỉ mỉ nếu có dấu hiệu bất thường phải quay lại viện ngay lập tức vì có thể ảnh hướng xấu đến con mắt trái. Chị Hằng ôm lấy con, đưa tay quẹt nước mắt, ngại ngần: “Hết đường vay mượn rồi chị ạ! Em chỉ sợ đây sẽ là lần cuối có thể đưa con đi chữa bệnh, mai mốt cháu bất trắc gì chẳng biết có thể còn đưa con đi được nữa hay không”.

    Hiểu rằng chị không bao giờ có thể buông tay với con nhưng người mẹ đang thật sự đang bất lực… Chính chị cũng đang bị viêm thần kinh tọa, có lúc cả tháng trời đau đớn không đi lại nổi nhưng không dám chữa trị vì dành tiền lo cho con. Nhìn chị thật khó tin chị chỉ mới 29 tuổi bởi những khắc khổ, lo âu trên nét mặt.

    Khám xong, hai mẹ con lại bắt xe trở về nhà ngay. Một ngày dài đi đường người mẹ nhịn ăn hoàn toàn, chỉ có thể bỏ tiền mua cho con gái ổ bánh mỳ và chai nước…

    Nguồn: http://forum.vietyo.com/topic/mat-cua-con-dau-roi-me-219941.html
     
  10. Alone_Wolf ♥♥♥Tửu Lượng Vô Biên♥♥♥

    Nhà mình vắng quá vậy ta..........
     
  11. hopeblack4000 Tửu Lượng Vô Biên

    Ai bảo nhậu lai rai là khổ?
    Tôi mơ màng, men rượu bốc lên cao.
    Có những ngày say xỉn té cầu ao.
    Vợ bắt được, chưa mắng câu nào đã khóc.
    Cô bé nhà bên nhìn tôi cười khúc khích .
    Chị giận anh rồi, tối sang ngủ với em
     
  12. ken2219 Thành Viên Cấp 5

    chờ ngày đi nhậu lâu quá. hixhix
     
  13. Alone_Wolf ♥♥♥Tửu Lượng Vô Biên♥♥♥

    Nhà mình vắng quá vậy ta........
     
  14. Alone_Wolf ♥♥♥Tửu Lượng Vô Biên♥♥♥

    Mắt anh chỉ muốn nhìn một người, hai tai anh chỉ muốn nghe một người nói, mũi anh chỉ muốn hít hà mùi thơm một nguời, đôi môi anh chỉ dành cho một nguời, bàn tay anh chỉ muốn ôm một người, đôi chân anh chỉ muốn cõng một người, trái tim anh cũng chỉ muốn đập vì một người, đó là chính là em.Nhưng em ơi . anh không thể...không thể cùng em đi đến cuối đoạn đường mà mình đã cùng nhau sánh bước thời gian qua ...!
     
  15. C0BeXiTrum Thành Viên Vàng

    hix...tự dưng thèm ăn gà nướng wa'...huhuhuGặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên
     
  16. ken2219 Thành Viên Cấp 5

    a Duy oi khi nào off để giao hàng vậy, e chuẩn bị hết rồi chỉ chờ ngày nhậu thôi.
     
  17. thanhkent Tửu Lượng Vô Biên

    Vang lang......
     
  18. -Dark Moon- Tửu Lượng Vô Biên

    Kính gửi các anh chị ủng hộ ctrình từ thiện 19-20/11/2011

    Một lần nữa xin thay mặt những người dân vũng lũ gửi đến các anh chị lời tri ân sâu sắc. Dẫu biết rằng 1 cây làm chẳng nên non, nhưng mình tin rằng tấm lòng thương yêu đùm bọc đồng bào của các anh chị sẽ là nghĩa cử cao đẹp mà ai ai cũng muốn có. Sau 3 ngày lênh đênh trên biển mình có mang về 1 ít hải sản làm 1 cái party hoành gtráng trước là anh em gặp gỡ sau 1 thời gian dài TLVB ko có bất kỳ event nào dành cho mọi người, Nếu thuận tiện đây cũng là buổi tiếp nhận hiện vật, hiện kim cho buổi từ thiện sắp tới. Rất mong các anh chị tham gia đầy đủ buổi party này.

    + Thời gian: lúc 19h thứ năm ngày 17/11/2011
    + Địa chỉ : Quán Sân Ga, Tầng trệt chung cư Nguyễn Phúc Nguyên, số 167 Nguyễn Phúc Nguyên, f10, Q3.
     
  19. -Dark Moon- Tửu Lượng Vô Biên


    Các anh chị em ủng hộ hiện kim nếu không có thời gian xin gửi về TK :
    + Tên TK : Phan Võ Thành Duy
    + Số TK: 601.704.060.102.074
    + Ngân hàng quốc tế VIBank - chi nhành Sài Gòn

    Khi gửi nhớ ghi rõ nội dung chuyển tiền là "Hoten chuyển tiền ủng hộ từ thiện Cần Thơ 11/2011"
     
  20. C0BeXiTrum Thành Viên Vàng

    hix...bệnh ùi...die mất Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên
    P/S: nhà 2 mẹ con đều bệnh...nhà sát vách thì ... sửa nhà...hix...xui ghê Gặp nhau cuối tuần  Club Tửu Lượng Vô Biên - 1