Tìm kiếm bài viết theo id

các Ae xem dùm e trường hợp này e phải làm sao ??

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi cao_hung199, 10/9/14.

ID Topic : 7506741
Ngày đăng:
10/9/14 lúc 09:55
  1. cao_hung199 Thành Viên Cấp 5

    Tham gia ngày:
    30/3/10
    Tuổi tham gia:
    15
    Bài viết:
    2,109
    e và cô ấy quen nhau được gần 1 năm , e làm công nhân , cô ấy làm nhân viên văn phòng , trong vô tình tụi e quen nhau , nhà e cách nhà cô ấy rất xa , nhưng những lúc cô ấy cần là e luôn có mặt cho dù trời có mưa , e rất yêu và trân trọng cô ấy , và e cố gắng làm thêm ngoài giờ để có tiền lo cho cô ấy , lúc đi ăn , mua đồ.... e đều lo cả vì mình là người đàn ông , hơn nữa e ko muốn người nữ trả tiền nhưng rùi......... công ty e giảm biên chế , e bắt đầu kinh tế ko còn như trước nữa , e cố gắng xin chỗ này chỗ nọ và làm thêm nhưng vẫn ko lo đủ cho cô ấy , và rùi chuyện gì đến sẽ đến ,càng ngày cô ấy càng khó chịu với e nhiều hơn , bực bội e nhiều hơn trước ,và một hôm trong lúc đi chơi , e mới nói chơi là : e lãnh lương e mua cho a đôi giày e nhé , giày anh rách rùi , nó chỉ 1 trăm mấy àh , thực ra e chỉ có ý định nói chơi thui chứ tiền e lo cho cô ấy từ ăn uống đến mua sắm e còn ko tính nói chi..... nhưng rùi cô ấy mới nói là : đến đó thì tính , e nghe câu nói này , e hết hồn , trời đất , e thật ko ngờ người mà e yêu hết lòng , e còn tính đến chuyện trăm năm với cô ấy vậy mà....chỉ ó 1tram mấy mà cô ấy............ , lương cô ấy theo e bik là 1 thang khoảng 5,6 triệu , nhà cô ấy khá giả lắm , e chỉ bik cười và cười mà thôi , lòng e đau lắm các Ae ạ , e đã cô gắng hy sinh tất cả cho cô ấy , vậy mà....
    e tức giận và đập lun cài diện thoại , nhưng rùi mỗi ngày e lại nhớ cô ấy nhiều hơn , vừa thương và vừa hận , đã quá nhiều chuyện xãy ra , e cố gắng bỏ qua tất cả để 2 đứa hạnh phúc , nhưng càng ngày càng quá đáng ... và cô ấy cũng im lặng ko tin nhắn , ko gọi gì cả , mấy đứa bạn chung phòng trọ nói là thôi con gấu... chó đó mày ko nên nhớ làm gì , DM mày lo cho nó vậy mà nó tiếc với mày......e cũng buồn nhiều lắm và hận cũng nhiều lắm , các Ae chỉ dùm e , bây giờ e phải làm sao ạh ? chia tay trong im lặng hay..chủ động năn nỉ ??
    Xin cho e lời khuyên , e cảm ơn ạ.
     
  2. qtquocbao Thành Viên Cấp 2

    thôi con gấu... chó đó bác ko nên nhớ làm gì , DM lo cho nó vậy mà nó tiếc với bác .
    -- Quyết định vậy đi
    -- khi tình ta không còn chi
     
  3. giaphuc.limited Thành Viên Cấp 3

    ngày xưa em cũng thế nói bác đùng buồn ! chia tay sớm bớt đau khổ bác ơi! liên quan đến vật chất thì bác có trân trọng mấy cũng hỏng thôi, sẽ thất vọng này đến thất vọng khác, rồi một ngày nào đó bác nhận ra sao mình dại thế ( hehe nhưng lúc đó chắc muộn rồi )
     
  4. htc1991 Banned

    cũng thông cảm cho chủ thớt , có chuyện giấu trong lòng đến nổi phai đem len 5giay là biết cái độ chịu đựng cỡ nào , thực ra khí yêu chả toan tính thoáng lắm rồi từ từ mơi ngộ ra được . Giờ bỏ thôi để kiếm mối tình khác các Ae xem dùm e trường hợp này e  phải làm sao ??) .
     
  5. Bosua365 Thành Viên Cấp 3

    Đa số anh em sẽ nói đừng quen nữa nên mình chỉ muốn nói với bạn vậy. Thực sự, bạn đã hy vọng quá nhiều nên mới thất vọng như vậy. Bạn muốn người ta yêu bạn thì bạn phải có điều gì để người ta thần tượng. Và bạn cũng không cần liên lạc và bi quan quá nhiều. Người ta còn tình cảm thì bạn có đi đâu người ta cũng sẽ tìm tới thôi. Chúc bạn dũng cảm vượt qua chuyện này !
     
  6. thanhmc Thành Viên Cấp 6

    người yêu ngay cả vợ chồng chỉ có 2 lý do đáng để chia tay là
    1 Cuộc sống cực khổ ko đủ ăn đủ xài => chia tay ly dị
    2 Là 1 trong 2 người có người thứ 3=> chia tay ly dị
    2 Vấn đề này là thường xảy ra nhiều nhất
     
  7. samsungjapan Kinh Doanh Điện Thoại

    kaka lúc trước mình cũng zậy lo cho bạn gái từ a đến Z, giờ có vợ rồi nó cứ nhắc ông đi với vợ con làm ơn mạng theo bóp nhớ có tiền chứ đừng mang giấy tờ
     
  8. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    Xin lỗi trước nhé, nếu có đụng chạm ai thì cũng ráng chịu đi, tại sao lại cứ lấy le , sĩ diện mà đòi lo hết cho con người ta từ A đến Z, để rồi bị nó bỏ thì than vãn. Nó có bị tật nguyền đâu, nó làm ra tiền mà, nó còn gia đình cha mẹ lo rồi, vậy thì tại sao lại cứ phải bao hết cho nó. ráng chịu thôi vậy. Chơi mà thấy con nào cứ đòi món này món nọ thì đừng lấy le và đừng sĩ diện, hãy từ chối thẳng hoặc bỏ luôn.
     
  9. 0933.238.832 Thành Viên Cấp 3

    Có vài lời cũng chia sẽ cho bác
    1/- Đàn ông nên yêu người phụ nữ yếu mình => Cưới. Chứ đừng cưới phụ nữ mình yêu. (Đời này không còn một túp liều tranh hai quả tim vàng đâu). => Khộng thấy Ngọc Trinh tuyên bố à "Lấy chồng nghèo có cạp đất mà ăn"
    2/- Đàn ông là một kẻ luôn đi chinh phục và khi đi chinh phục bản phải luôn chuẩn bị tình huống xấu nhất đó thất bại và cái giá bạn phải trả là tiếp tục đứng lên đi tiếp con đường của mình (Ở đây không có nghĩa là kêu bạn tán hết cô này rùi bỏ đi tìm cô khác và phải biết đâu là đích đến chứ không phải như còn thuyền cứ mãi phong ba trên con đường tình ái của cuộc đời).
    3/- Đàn ông thì đừng vì một cái cây mà tiếc cả rừng cây, bạn là đàn ông bạn sống cho bản thân mình và cho tương lai, đau khổ và năn nỉ chỉ làm cho người ấy cảm thấy mình yếu đuối và thấp hèn hơn thôi.
    Sau đây là một bài viết khá hay để bạn tỉnh táo và nhận ra cuốc đời của bạn còn rất nhiều điều đang chờ đợi.

    [h=1]Nếu ngày đó em không chê anh nghèo[/h]10 năm trước, Xuân phũ phàng chia tay anh vì sợ rằng anh không đủ giàu để nuôi cô. Giờ cô đang nếm trái đắng.
    6h chiều, khu chợ đông nghịt người. Xuân cố gắng lách qua đám đông, chọn cho được vài món đồ để chở về nhà. Cô con gái ngồi sau xe cứ liên tục kêu nóng vì đi vào khu chợ đông người. Xuân cảm thấy bực bội khi vừa phải dỗ dành con, vừa phải tránh xe và lựa chọn đồ ăn. Bỗng cô giật mình khi có tiếng gọi lớn phía sau:- "Xuân, Xuân ơi!"
    Cô còn chưa kịp định hình xem tiếng gọi ấy phát ra từ đâu thì thấy một người đàn ông tất tả chạy về phía mình. Anh nắm lấy tay cô, gương mặt rất hân hoan. Nhưng ngược lại, nét mặc của Xuân thất thần, đôi mắt bối rối không dám nhìn thẳng vào người đối diện. Sự niềm nở của anh làm cô càng thêm xấu hổ:- “Lâu lắm rồi không gặp, em vào quán nói chuyện chút được không”- “Dạ”Xuân cảm thấy ngượng khi nhận lời nhưng cô cũng không biết phải làm sao trong tình huống đó. Nếu được quyền từ chối có lẽ Xuân đã quay lưng đi. Nhưng thái độ vồn vã, không chút trách cứ của anh khiến Xuân không thể khước từ.
    các Ae xem dùm e trường hợp này e  phải làm sao ??
    Gặp lại anh, bao nhiêu kí ức xót xa ùa về trong tâm trí của Xuân (Ảnh minh họa)
    Anh chủ động dắt xe cho Xuân ra khỏi khu chợ đông đúc, còn Xuân thì dắt cô con gái nhỏ. Quãng đường tuy ngắn nhưng trong đầu Xuân diễn ra không biết bao nhiêu câu hỏi, tưởng tượng ra bao nhiêu tình huống. Cô chưa biết rồi đây sẽ phải đối diện với Anh, với những gì anh tra khảo như thế nào.Bước vào quán cà phê, đặt cô con gái nhỏ ngồi bên cạnh, Xuân lấy điện thoại ra:- “Anh à, em có chút việc nên về muộn.Em đón con rồi. Anh cứ về nhà trước nhé. Đồ ăn ở trong tủ vẫn còn, anh cắm hộ em nồi cơm…”Xuân còn chưa kịp nói hết câu thì đầu dây bên kia đã tắt phụt. Xuân cảm thấy ngượng vì tình huống đó và gượng cười với anh. Anh chủ động xóa tan không khí ngượng ngùng đó:- “Em uống nước đi. Con gái em đây à? Cháu xinh quá, giống mẹ thật đó”- “Dạ vâng”Ngồi câu trả lời xã giao như vậy, Xuân vẫn chưa nghĩ được cái gì khác để tiếp lời. Cô nhấp một ngụm nước, đôi mắt khẽ nhìn anh. Anh khác với người xưa nhiều quá. Anh phong độ, điển trai và có vẻ như giàu có:- “Anh giờ trông khác quá”- “Không anh vẫn vậy mà, còn những thứ này, chỉ là do điều kiện công việc mà phải mặc thôi chứ anh vẫn thích ăn mặc thoải mái hơn” – anh vừa nói vừa chỉ vào bộ đồ comple mà mình đang mặc trên người.- “Em có vẻ gầy hơn thì phải. Cuộc sống của em thế nào”- “Em… ổn”Xuân cũng định nói một vài câu kêu than về cuộc hôn nhân tẻ nhạt, chán ngắt và có phần đau khổ của mình nhưng rồi cô không thể thốt nên lời. Bởi vì cô chẳng có tư cách gì để bắt anh phải nghe những điều đó. Biết đâu nghe xong, anh lại cảm thấy hả lòng, hả dạ, lại được cười vào mặt cô.Đâu có chuyện gì nhục bằng kể với kẻ mình đã từng phụ bạc rằng bây giờ mình đang khổ lắm.Anh tên Dũng. Anh không phải là người đàn ông xa lạ mà cách đây gần 10 năm cô đã từng yêu anh tha thiết. Khi ấy, anh đang là nhân viên cho một công ty. Thu nhập hàng tháng của anh cũng tạm ổn. Còn Xuân khi ấy là cô sinh viên vừa mới tốt nghiệp ra trường, còn chưa tìm được công việc. Hai người yêu nhau, cũng đã lên kế hoạch cưới xin. Nếu như không có việc Dũng mất việc thì có lẽ mọi chuyện đã không thay đổi như ngày hôm nay.Khi Dũng và Xuân đã tính đến chuyện kết hôn, khi bố mẹ hai bên gia đình đã chuẩn bị bàn tính đám cưới thì bỗng dưng Dũng bị thất nghiệp. Công ty gặp khó khăn, giải thể hàng loạt. Đó là quãng thời gian khó khăn nhất của Dũng. Anh chạy vạy khắp nơi để xin việc nhưng mọi chuyện cũng không dễ dàng đến thế mặc dù Dũng là người có kinh nghiệm làm việc và chuyên môn giỏi.Giữa lúc Dũng tuyệt vọng nhất thì Xuân ra đi. Biết bao người nói với cô rằng: “Lấy chồng là mong được nhờ chồng, mà chồng lại thất nghiệp thì khổ lắm”. Rồi ngay cả bản thân Xuân cũng cảm thấy mình kém cỏi so với bạn bè. Đi chơi cùng đám bạn, mấy cô bạn thân khoe được người yêu mua cho bộ cánh này, chiếc điện thoại nọ… trong khi đó chồng sắp cưới của mình thì đang thất nghiệp… Tất cả mọi thứ khiến Xuân chán. Và rồi cô… quyết định chia tay chỉ sau vài dòng ngắn ngủi ghi lại trên mảnh giấy, sau gần 6 năm yêu nhau.
    các Ae xem dùm e trường hợp này e  phải làm sao ?? - 1
    Quá khứ với những sai lầm mà Xuân không bao giờ hết hối hận (Ảnh minh họa)
    Xuân cắt đứt mọi liên lạc với Dũng từ đó. Cô thay số điện thoại, chuyển nhà trọ… để Dũng không thể tìm thấy cô. Xuân cũng cảm thấy lạ, thực ra cô và Dũng vẫn ở cùng thành phố, nếu Dũng quyết tâm tìm, chắc chắn anh sẽ biết cô ở đâu. Nhưng gần 2 tháng sau khi cô chia tay một cách đường đột, anh hoàn toàn im lặng và không hề liên lạc hay tìm cô. Rồi cứ thế… cho tới giờ, gần 10 năm đã qua đi.
    *****
    Nhìn Dũng của ngày hôm nay, Xuân biết anh rất thành đạt. Nó như cái tát vả vào mặt cô – người con gái ích kỉ, tham lam năm xưa. Nếu cô kiên trì, nếu cô nhận ra được sự ưu tú trong con người anh thì ngày hôm nay cô đã không khổ thế này.- “Anh giờ đang làm gì, anh đã lập gia đình chưa?”Xóa bỏ sự ngượng ngùng, Xuân hỏi dồn dập những điều mà cô muốn biết về anh. Dũng cười ấm áp:- “Anh mở một công ty nho nhỏ, công việc nhìn chung cũng thuận lợi. Anh cũng lập gia đình rồi. Nhà vợ anh ở gần đây, hôm nay anh đưa cô ấy về ngoại chơi. Không ngờ lại tình cờ gặp em ở đây”- “Em… xin lỗi vì chuyện năm xưa. Em đã quá ích kỉ. Em nghe mọi người bàn ra tán vào và em đã không kiên định được với tình yêu của mình”- “Anh không trách em đâu. Em là con gái, em cũng cần phải có sự ổn định. Em cần một người chồng lo được cho em. Mà thời điểm đó… anh chỉ là một thằng thất nghiệp. Sau khi em ra đi. Anh đã muốn đi tìm em và anh tin nếu tìm là được. Nhưng rồi anh không đi bởi vì anh không muốn đặt em vào tình thế khó xử. Nếu em cần anh, em chắc chắn sẽ quay về. Còn khi em quyết định đi thì đó là sự lựa chọn cho cuộc sống của em rồi”.- “Em xin lỗi, em thật tồi tệ”- “Không, anh không trách gì em cả. Có trách thì phải trách anh thời điểm đó đã không có đủ bản lĩnh để làm chỗ dựa cho em. Nhưng cũng may nhờ có việc em ra đi mà anh càng quyết tâm xây dựng sự nghiệp và được như ngày hôm nay. Thực ra khi anh thành công, anh đã định đi tìm em nhưng rồi anh biết em đã lấy chồng sau khi chia tay anh 9 tháng. Và anh không tìm nữa vì sợ sẽ làm ảnh hưởng hạnh phúc gia đình em. Chính vì vậy, anh chẳng bao giờ giận em cả”.
    các Ae xem dùm e trường hợp này e  phải làm sao ?? - 2
    Hiện tại là chuỗi ngày đớn đau mà Xuân đang phải trải qua. Có lẽ đó là quả báo (Ảnh minh họa)
    Câu chuyện của họ dừng giữa chừng khi Dũng có điện thoại:- “Em à, đợi anh chút. Anh tới đón đây. Thế em nhé”Xuân hiểu anh đang nói chuyện với vợ. Anh xin phép ra về vì phải tới đón vợ. Cái giọng nói ngọt ngào, lời lẽ ấm áp và sự vội vàng mà Dũng dành cho vợ làm Xuân muốn rơi nước mắt. Anh chào tạm biệt và ra về. Xuân ngồi lại nhìn theo dáng anh, nước mắt cô cứ lăn dài:- “Mẹ ơi, làm sao mẹ khóc thế”Xuân giật mình, gạt đi nước mắt rồi dắt cô con gái nhỏ ra về:- “Mẹ không sao, về thôi con”Xuân cùng cô con gái nhỏ trở về nhà, nơi mà không biết chừng ở đó đang có vài món đồ bị đập vỡ vì sự chậm trễ của cô trong bữa cơm chiều nay.
     
  10. Bosua365 Thành Viên Cấp 3


    Bài của bạn sưu tầm đọc mà thấy buồn quá. Đúng là chuyện gì cũng không thể biết trước được.
     
  11. thai.vietrealy Thành Viên Cấp 3

    chia buồn với bác, nếu bác cảm thấy có thể cung phụng, chiều chuộng chị ấy cả đời thì phấn đấu, còn ko thì im lặng chia tay là tốt nhất, chị ấy thu nhập hơn bác mà ko chia sẻ với bác thì e là tình cảm chưa đủ chín, đôi lời chia sẻ, chúc bác may mắn với lựa chọn của mình
     
  12. Joli HAVY Thành Viên Cấp 4

    bạn cần cố gắng hơn nữa, người con gái cần người đàn ông bản lĩnh, ý mình là dù làm bất kỳ công việc gì, bạn cần có lập trường, cầu tiến.
    Ngày xưa người mình yêu cũng chỉ là người giao hàng, rồi sau 1 thời gian anh ấy dành dụm tự lực kinh doanh trên mối quan hệ trước đó, rồi thời gian trôi qua công việc làm ăn cũng khá hơn. Người đàn ông cần lắm lòng tin và sự quan tâm của người mình yêu.
    Cho nên bạn đừng nản, cố gắng lên, hp trong tầm tay, đừng buông nhé !
     
  13. engineerit Thành Viên Cấp 4

    sao lại cứ là Dũng nhỉ. hic. khơi dậy nổi buồn của mình:too_sad:
     
  14. 0933.238.832 Thành Viên Cấp 3

    Cuộc sống không dành cho kẻ rỗi hơi khi tin tưởng vào tình yêu màu hồng.
    Cuộc đời của bạn sẽ long đong khi còn vướng vào bề tình đau khổ.
    Cuộc đời chỉ khổ khi không còn động lực đi vươn cao.
    Cuộc đời có là bao khi người đàn ông không cố gắng.
    Cuộc đời sẽ là chén đắng cho những kẻ yếu lòng.
    Để rùi khi sực tỉnh chỉ là con số không !
    Đàn ông sống phải khi khái bạn à, đôi khi hạnh phúc của bạn khi tìm thấy một nữa cuộc đời của mình là một cô gái chia cho bạn từng lát khoai hay miếng bánh mì khô.

    Ông ngoại tôi đã từng nói với mẹ tôi thế này: Khi con lựa chọn một người bạn đời đi cùng con, thì con nên nhớ một điều như thế này. "Con không cần phải lấy vợ/chồng giàu, không cần phải lấy vợ/chồng có địa vị hay người có học thức cao và cũng chẳng cần thằng chông/vợ có khuôn mặt đẹp trai hay khuôn mặt khả ái. Nếu người mà con chọn sau này lỡ có nghèo đói đi chăng nữa mà thằng chồng có thể đạp xích lô hay con vợ phải đội gánh bán xôi mà vun vén cho gia đình" thì người ấy mới là người đáng cho con rơi lệ, con nhé. Giờ ông ngoại tôi đã mất nhưng những lời dạy đó mẹ tôi vẫn luôn nhắc và khắc ghi vào tâm trí của tôi bạn à.
    Người giàu chưa phải là người hạnh phúc, Người nghèo không phải là điều xỉ nhục chỉ có người không có ý chí và vững tin vào bản thân mình thôi, bạn nhé.
    Chúc bạn luôn luôn tỉnh táo và vững bước trên con đường tương lai !
     
  15. kazihaha Thành Viên Bạch Kim

    Có chân tay, có lương cao mà bạn đi lo cho từ A-Z nên nó thần tượng bạn chổ đó, giờ không có nữa thì ....
     
  16. hieumoinguoi00 Thành Viên Cấp 1


    Thôi xác định rồi. CHúc bạn may mắn lần sau
     
  17. Heo Lười Banned

    Thật lòng yêu thương nhau thì dù không có thu nhập cũng sẽ chạy chọt để giúp người yêu chứ đừng nói là có lương mà không chia sẽ. Tình yêu nghiêm túc tiến tới hôn nhân thì phải lý trí, cân nhắc chứ không phải cảm thấy yêu là cưới. Cưới 1 ng vợ coi trọng vật chất hơn tình cảm thì không chỉ a khổ cả đời mà khổ các con anh nữa, ai biết đc sau này có chồng con rồi gặp được lão nào giàu hơn chị ta sẽ bỏ anh theo ng khác. Nhưng đó chỉ là 1 trong số ít những kẻ sống vì vật chất thôi a à, còn nhiều đứa con gái xứng đáng hơn để yêu. Đừng bi quan, đời còn dài gái còn nhiều. Chúc a vững tin và mau chóng vượt qua nỗi buồn !
     
  18. pttn2508 Thu mua ĐT,MTB secondhand Thành viên BQT Super Moderator

    chia tay và tự mình làm lại cuộc đời bạn nhé,chúc may mắn
     
  19. XuanPhuc_94 Ông Trùm Sơ mi Nam

    Mình hỏi thật thế này bác trl xem bác thương nhớ cô ấy vì lý do gì vậy? Bởi nếu thương cái tính cái tình thì chẳng người con gái đàng hoàn nào lại tiếc vài trăm mua đôi giày cho bạn trai cả. Còn nếu cô ta đẹp, dễ thương nên bác yêu thì bác lụy cô ta suốt đời =]] Người tốn tiền vẫn là bác thôi!
     
  20. ncbphuong Thành Viên Cấp 3

    vấn đề ở đây không phải là chỉ vài trăm đâu thớt, mà là cô ấy đãko còn tình cảm với thớt, mua đôi giầy chỉ là cái cớ thôi, xét về công việc thì co ta là văn phòng, thớt làm công nhân, sẻ khiến cô ta không tự hào về thớt, về tiến bạc và đủ thứ, nên có lẻ cô ta đã ngấm ngầm muốn chia tay lâu rồi...thớt đã chủ động chia tay thì cô ta càng đắc ý, chứ nói thiệt nếu cô ta thật lòng thương thớt thì cho thớt cả thân thể còn được dừng nói chi vài trăm, lúc trước mình làm công nhân lương 780k trong khu chế xuất tân thuận, vợ mình lương 1 triệu, mà vẩn yêu nhau đó thôi, mình không đủ tiền sài vợ còn cho thêm hàng tháng, 2 đứa cố gắng phấn đấu nương tựa lẩn nhau, gia đình 2 đứa đều nghèo như nhau, vậy mà vẩn dành dụm tiền tự làm đám cưới, tự mua sắm và cũng siinh con và vẩn hạnh phúc đó thôi, thớt nên kiếm gì làm cho hết thời gian rảnh đi, đừng nghĩ lung tung, duyên số cả... chúc thớt mau cân bằng lại...
     

Tình hình diễn đàn

Tổng: 534 (Thành viên: 0, Khách: 526, Robots: 8)