Tìm kiếm bài viết theo id

HCM - Sửa chữa , xây mới , sơn nhà giá rẻ

Thảo luận trong 'Sửa chữa - nạp mực máy in' bắt đầu bởi bluecat182, 15/8/14.

ID Topic : 7475569
Ngày đăng:
15/8/14 lúc 18:41
  1. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Một người đàn ông do qúa vội lên máy bay mà ko kịp làm thủ tục cho cún nhỏ của mình. Anh ta bèn giấu nó vào trong túi quần. 30 phút sau khi máy bay cất cánh, cô phục vụ cứ thấy anh ngọ nguậy ko yên trên ghế, bèn đi tới hỏi:
    - Anh ổn chứ?
    - Vâng, tôi ko sao.
    Nhưng một lát sau, trông trông thấy điệu bộ khổ sở của anh ta, cô phục vụ lại tới hỏi :
    - Anh chắc anh ko sao chứ?
    - Tôi phải thú nhận với cô điều này - người đàn ông nói - Tôi ko có đủ thời gian làm thủ tục cho con chó con này lên máy bay nên tôi đã giấu nó vào trong túi…
    - Tôi hiểu – Cô phục vụ nói – Thôi được, tôi sẽ bỏ qua cho anh chuyện này. Nhưng con chó có sao ko? Có vẻ nó làm anh khó chịu qúa?
    - Tôi ko sao… Chỉ là vì nó chưa cai sữa thôi.
     
  2. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ : “Tuyết đang rơi, mà không mưa, tuyết rơi rồi cũng tan thành nước, rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu”, “Em nào đối được câu này thầy cho 10đ”,

    - Một em đứng lên dõng dạc “Thầy ăn cơm, không ăn cứt, cơm ăn xong rồi cũng thành cứt, lôi thôi, sao không ăn cứt ngay từ đầu???

    Một học sinh khác:”Mẹ thầy đẻ ra thầy, không đẻ ra con thầy, thầy lấy vợ đẻ ra con thầy, lằng nhằng, sao mẹ thầy không đẻ luôn ra con thầy, cho thầy đỡ đứng đây nói lung tung…
     
  3. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    - Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi?
    - Thôi rồi.
    - Sao vậy? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.
    - Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng...
    - Anh ta sàm sỡ lắm hả?
    - Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.
     
  4. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Nhân dịp mới đi bệnh viện về, các bộ phận trên cơ thể của ông lão 70 tuổi mới tổ chức 1 cuộc họp mừng tai qua nạn khỏi.
    Tổng giám đốc não nói:
    - Ai có ý kiến gì cứ nói.

    Tim phát biểu:

    Tôi làm việc liên tục 70 năm qua tôi xin về hưu.
    - Không được, tim mà về hưu thì là chết rồi – Các bộ phận phản đối Tim gan phèo phổi tranh cãi mãi cuối cùng không thằng nào được về hưu cả.
    Bỗng ở phía dưới có tiếng nói vọng lên.
    - Tôi yếu quá rồi xin về hưu. Mọi người ngó nghiêng mãi không biết ai nói.

    Não đập bàn quát:
    - Thằng nào nói đứng lên xem nào.

    Phía dưới có tiếng phều phào:
    - Bố mày mà đứng lên được bố mày đã không xin về hưu
     
  5. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Giờ tự động hoá. Giáo sư thuyết trình: Độ 20 năm nữa sẽ có những máy tự động hoàn hảo. Chỉ cần nhét con bò vào một đầu, thì đầu kia sẽ có xúc xích chạy ra.
    - Thế liệu có cái máy ngược lại, nhét xúc xích vào một đầu, đầu kia ra con bò không ạ? – một sinh viên hỏi.
    - Anh bao nhiêu tuổi?

    - Dạ, 19.

    - 20 năm trước nhà anh đã có một cái máy như vậy đấy….^^…
     
  6. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Hai vợ chồng đi đến hội chợ tìm mua một con bò giống. Họ nhìn thấy một con, trên trán có gắn tấm biển đề: “Con bò này đã phối giống 50 lần trong năm qua”.
    Người vợ trầm trồ nói với chồng: “Anh cần phải học tập con bò này”.
    Bước sang con bò thứ hai, tấm biển đề: “Con bò này đã phối giống 65 lần trong năm qua”.
    Người vợ thán phục: “Hơn 5 lần mỗi tháng. Quả thật đây là tấm gương cho anh”.
    Bước tới con bò thứ ba, bà vợ thốt lên kinh ngạc: “365 lần một năm. Tức mỗi ngày một lần. Hãy học tập con bò này”.
    Không chịu nổi, người chồng gào lên: “Bà hãy hỏi con bò xem, nó có làm cả 365 lần với cùng một con bò cái hay không?”
     
  7. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Trong lúc say bí tỉ, James bị cô nhân tình cạo mất bộ râu xồm. Nửa đêm, anh ta mò về nhà và leo lên giường khi vợ đang ngủ.
    Mơ màng, cô vợ sờ tay lên mặt James rồi hoảng hốt thì thầm:
    - Michael, anh vẫn cứ mò sang ư? Chồng em sắp về rồi đấy!
     
  8. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Một gia đình gồm vợ, chồng và 9 người con nhỏ đứng đợi xe bus.
    Có một ông già mù đứng vào cùng với họ, tất cả đợi vài phút thì xe bus đến.
    Nhưng xe bus lúc này đã quá đầy và chỉ còn đủ chỗ cho người mẹ và 9 đứa trẻ. Vì thế người chồng và ông già mù quyết định đi bộ.

    Đi được một lát, người chồng cảm thấy khó chịu với tiếng gõ “lộc cộc” của cây gậy mà ông già mù dùng để dò đường, bèn nói:

    - Này, sao ông không gắn một miếng cao su vào đầu gậy nhỉ? Đã phải đi bộ mệt thì chớ, thêm tiếng gõ ấy làm tôi muốn phát điên lên. Ông già mù đáp:
    - Này, nếu anh mà cũng gắn một miếng cao su vào đầu gậy của anh thì chúng ta đã được lên xe bus rồi, thế nên đừng ý kiến gì cả.
     
  9. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Một cậu bé trở về nhà sau buổi đi học đầu tiên và nói với mẹ: "Mẹ ơi, sex là gì?".
    Người mẹ nghĩ rằng đã đến lúc con mình cần phải có kiến thức sơ đẳng đó liền vận dụng tất cả những kiến thức khoa học và kinh nghiệm để giảng giải cho cậu bé về vấn đề nhạy cảm này.
    Khi kết thúc, cậu bé lôi ra tờ sơ yếu lý lịch vừa mang về từ trường và nói: "Vâng, thế nhưng làm sao con ghi hết được tất cả những thứ đó vào cái ô nhỏ xíu này?
     
  10. bluecat182 Thành Viên Cấp 4

    Hai vợ chồng kia rất yêu thương nhau, sau 10 năm thử thách bà vẫn chưa có bầu. Cuối cùng ông đồng ý nhờ một người đàn ông khỏe đẹp để cấy giống. Mọi chuyện đã sắp đặt, giờ hành sự đến, ông rời nhà, dặn vợ sẽ có người tới làm phận sự, bà cứ tự nhiên tiếp đại ân nhân.
    Trong khi ấy, một nhiếp ảnh gia chuyên chụp hình trẻ em dạo trong vùng, tới gõ cửa. Chủ và khách đều thuộc diện mau mồm miệng. Khách chưa kịp mở lời chủ đã vồn vã mời vào, bà nhanh nhẩu :
    - Tôi biết ông là ai, đến đây làm gì, tôi đang chờ ông đây xin ông tự nhiên.
    - Thật vậy sao, hôm nay tôi có chương trình giảm giá đặc biệt, sản phẩm trẻ em là chuyên nghề của tôi, bảo đảm không vừa ý không tính tiền bà.
    - Thế tốt, đó là điều vợ chồng tôi mong muốn. Xin ông cho biết mình sẽ làm việc ở đâu ?
    - Bà cứ yên tâm, theo kinh nghiệm của tôi, phải làm hai cái trong bồn tắm, trên bàn ăn, dưới bếp, sau đó có thể bò càng dưới sàn nhà.
    - Trong bồn tắm ? Dưới sàn nhà ? Chồng tôi chưa bao giờ làm như thế, hèn gì…
    - Thưa bà nghề chúng tôi không bảo đảm làm đâu trúng đó, tôi phải thử 5,7 kiểu, mỗi vị trí một hai cái, càng nhiều góc cạnh khác nhau càng hy vọng mang lại kết quả tốt.
    - Chồng tôi xưa nay chỉ có một chỗ, làm hoài một kiểu hèn chi… Nếu vậy, xin ông làm liền, tôi nóng lòng lắm rồi.
    - Thưa bà, nghề này không cho phép chúng tôi vội vã, mặc dầu chỉ cần 5, 10 phút, nhưng thiếu chuẩn bị kết quả sẽ không làm bà thỏa mãn.
    - Phải rồi, chồng tôi không có kinh nghiệm, ông ấy vội vội vàng vàng, phụp một cái là xong, đem đi rửa (hình), hèn chi …
    - Thưa bà, tôi không dám chê ông nhà, nhưng hành nghề như vậy hèn gì trong nhà bà không có một sản phẩm nào ra hồn.
    - Phải rồi, chúng tôi cũng muốn có hình ảnh con cháu cho đỡ buồn.
    Anh phó nhòm mở cặp lấy ra mấy tấm hình trẻ em. Chỉ một tấm chụp trong sân trường:
    - Thưa bà, cái này, chúng tôi làm việc ở sân trường.
    - Ấy chết, ai lại làm ở nhà trường, không sợ cảnh sát sao ?
    - Không sao, thưa bà, lúc làm cái này chúng tôi chuẩn sẵn từ ngoài, vào tới là phụp liền, cảnh sát cũng khoái đứng xem chúng tôi làm suốt buổi !
    Phó nhòm đưa tấm hình khác chụp em bé sinh đôi:
    - Cặp sinh đôi này thật là khó khăn, bà mẹ các cháu không giữ nổi, chúng tôi làm suốt ngày.
    - Trời đất, làm gì mà giữ không nổi !
    - Dạ phải, bà ấy luôn chân luôn tay, hai đứa không đứng yên một chỗ, đứa này vừa xáp vô là đứa kia đã ra, cứ thế, lăng xăng mãi, mệt quá, hai đứa vừa ngồi chụm lại, tôi phụp một cái, thật bất ngờ mà lại đẹp thế này.
    Đưa tấm hình em bé khác chụp ngoài công viên:
    - Bé này, thưa bà tôi đã mất 4 tiếng đồng hồ làm ngoài công viên, còn hư cả đồ nghề nữa.
    - Ông nói sao ? Làm tới 4 tiếng đồng hồ ? còn hư cả đồ nghề nữa ?
    - Dạ phải, thưa bà thằng nhỏ nhúc nhích quá, tôi phải chui vào bụi rậm, chỉ lòi đồ nghề ra, vì nặng, tôi phải để đồ nghề trên cái nạng, thằng nhỏ nhúc nhích sàng qua sàng lại lia chia, rung chuyển cả mặt đất, đồ nghề mất thăng bằng rơi xuống, đụng phải tảng đá làm tôi thót cả ruột gan.
    - Thôi được, tôi đã xem sản phẩm của ông, mình bắt đầu được chưa, tôi cũng chịu hết nổi rồi.
    - Thưa bà, xin bà năm phút, tôi ra xe lấy cái tripot, cái nạng để dựng đồ nghề.
    - Trời ơi, đồ nghề của ông phải chống nạng hay sao ?
    - Thưa bà, cái cà nông (camera cannon) của tôi vừa dài vừa nặng, tay tôi cầm không nổi. Ấy… ấy…bà sao vậy ?
    Nghe tới đó, bà chủ nhà kinh hoàng, bủn rủn tay chân té xuống sàn nhà nằm sùi bọt mép.
     

Tình hình diễn đàn

  1. 0978084079,
  2. thanhphutondan268,
  3. chinhchu998
Tổng: 749 (Thành viên: 4, Khách: 731, Robots: 14)