chạy từ 0 đến 180 độ,......phán lại 1 câu ko thể đếm chính xác dc góc...vì thời gian luôn chuyển động... với lại giờ dùng đồng hồ điện tử nên ko có để tính......nói vậy họ sẽ thấy mình tư duy tốt......và ok vào làm việc gấp
khi bạn vừa nhìn đồng hồ vừa trả lời thì đáp án đã sai. Chỉ có thể nêu cách tính tương đối thôi. 1 vòng là 360 độ --> giữa 2 con số liên tiếp là 360/12 = 30 độ (tương đối, vì chính con số cũng chiếm 1 khoảng không rồi) P/S: mình tính zị đúng không các bác?
giờ nghĩ lại thì câu này cũng dễ thôi đâu tiên 360o/12= 30o => khoảng cách mỗi số (mỗi giờ) là 30o 360o/60=6o => khoảng cách mỗi phút là 6o Tính khoảng cách kim giờ lệch trong 1 phút là 30o/60= 0.5o xong r ta lấy |phút x 6o - (giờ*30o + (phút/5 lấy dư)x5o)|
Chụp hình cái đồng hồ ngay lúc vừa đặt ra câu hỏi, phóng to lên chút xíu rồi kiếm cái thước đo độ kê vào. "Chắc ai đó sẽ về"
câu hỏi phỏng vấn -1- theo riêng bản thân mình, mình sẽ trả lời đơn giản. Em có kinh nghiệm trong công việc này rồi. Nếu anh chấp nhận cho em thử việc. Em sẵn sàng không lấy tiền lương từ đây đến cuối tháng này. Nếu đạt thì thỏa thuận lương, ko đạt em xin phép ko hợp tác với công ty. Còn mấy câu hỏi này, trả lời được chưa chắc em đã là người đem lại hiệu quả tốt trong công việc ở cty. -2- kêu người đưa câu hỏi là : đưa em cái đồng hồ bị hư + thước đo độ , em sẽ đo cho anh ngay. -3- ...... Nói chung phỏng vấn công việc. Thì đủ trò. MÌnh từng ở một công ty, chính mình muốn nghĩ, mà nhìn mấy em sinh viên ( nam + nữ ) vào phỏng vấn thấy chuyên nghiệp nên thích thú lắm. rồi ăn cơm thì hỏi thăm này nọ, nghĩ là cty dữ dằn lắm. Ai dè cty mình chuyên chơi trò tuyển sinh viên mới ra trường, để dễ sai vặt + lương thấp + dễ tuyển + cần là có người + ...... Bởi vậy ai chưa có kinh nghiệm thì cứ nộp hồ sơ nhiều nhiều. ráng làm và học hỏi kinh nghiệm. Mai mốt có kinh nghiệm rồi tự nhiên sẽ có hướng suy nghĩ riêng theo cá tính mỗi người. Lúc đó tự mnình quyết định. Hỏi người khác thì hóa ra " râu ông này cắm cằm bà kia " sao?
Mấy bác hay quá . Mới 1 năm lấy vợ mà giờ cái đầu em hư rồi . Trong đầu em giờ chỉ có giặt tã cho con và tiền mà thôi . Thật sự chứ em ko đùa đâu nhé . Quần quật cả ngày đến giờ này thì đuối như chuối chín mềm , em rất thích những câu hỏi thế này nhưng ...... suy nghĩ làm đau đầu quá mấy bác ạ . Em là em cảnh báo cho mấy bác nào chưa và chuẩn bị lấy vợ rồi nhé .
câu hỏi tuyển dụng thì thường ít có đáp án 9 xác, kiểu như, New World có bao nhiu cửa sổ. Bác nào nói, em ko biết, out ngay ; còn bác nào nói, em ko biết, nhưng em sẽ đếm sau rồi báo lại, thì lại đậu ^^ Hoặc cung cấp cho ứng viên thông tin, các ứng viên phải ra chợ mua sầu riêng, trong vòng 100k thôi, làm sao mua càng nhìu càng tốt, rồi cho đẩy họ ra chợ...Sau khi quay về, đưa cho họ mỗi người 100k,không yêu cầu mua sầu riêng nữa mà yêu cầu họ viết ra giấy phải mua 3 loại : mãng cầu, cam và nho; trong vòng 100k làm sao phải mua tối đa ==> điều này đòi hỏi ứng viên phải biết quan sát, trong khi ra chợ dọ giá sầu riêng, phải dọ luôn các mặt hàng khác để nắm càng nhìu thông tin càng tốt ^^ Sau đây là câu hỏi : nếu cho bạn 100tr mà yêu cầu bạn phải nhảy từ trực thăng xuống, không dù, ko 1 phương tiên nào bảo hộ, bạn có dám nhảy hay ko ?
chính xác, mình ko hề nói trực thăng bay, mình chỉ hỏi là nhảy từ trực thăng xún, có ai dám ko ^^ Vấn đề ở đây là tư duy lối mòn, khi nói tới trực thăng, ai cũng nghĩ nó đang bay trên bầu trời, bộ não chúng ta sẽ vẽ ra ngay chiếc trực thăng đang bay, chứ ko hề nghĩ tới việc nó đang dừng, phải ko Nó giống kiểu " 1 vị bác sĩ đi với 1 cậu bé, vị bác sĩ gọi cậu bé là con, nhưng cậu bé lại ko gọi vị bác sĩ ấy là cha, tại sao vậy??" <-- đơn giản, vị bác sĩ là MẸ cậu bé, khi nói tới chữ bác sĩ, đa phần chúng ta nghĩ ngay tới hình ảnh 1 người đàn ông chứ ít khi nghĩ đó là 1 người phụ nữ ^^ 1 người đứng xoay mặt về hướng đông, 1 người đứng xoay mặt về hướng tây. họ ko có cái gương nào cả, hỏi làm sao để họ thấy được mặt nhau, biết rằng giữa họ là 1 con sông ?