Tìm kiếm bài viết theo id

[Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ?

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi MoZart, 7/4/15.

ID Topic : 7984540
Ngày đăng:
7/4/15 lúc 10:42
  1. MoZart Thành Viên Cấp 6

    Tham gia ngày:
    11/11/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    3,366
    Chào ACE

    Chắc hẳn ACE cũng có nhiều người đang trong tình trạng như Mô tui.

    ACE đi làm có để ý tới "Jobs" và "Careers" ko @_@ ? Mô tui mấy năm nữa cũng 30t rồi mà vẫn loay hoay đi làm Jobs, chỉ là 1 công việc hành chánh văn phòng bth`, rồi làm này làm kia ko cố định, ko có gì gọi là Nghề nghiệp bền vững cho tới già dc.

    Buồn vãi [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ?. Ai trong tình cảnh này thì vô chia sẻ và cùng giúp nhau nào [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? - 1
     
  2. nhansamqua Thành Viên Cấp 5

    có job và lương là mừng rồi, đang lấy lất đây
     
  3. tucammoi Thành Viên Kim Cương

    cưới vợ mới có đột biến Mô ơi.
     
  4. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    Bởi vậy lúc còn trẻ thì ráng cày và dành dụm, đừng ăn chơi xả láng để còn cái lo sau này, việc nào cũng được, đừng sĩ vì không đúng nghề của mình mà có nước đói nhăn răng.
    Còn khi về già thì cái nghề nó sẽ tự phát sinh thôi.............. nghề chạy xe ôm.
     
  5. BĐS SunnyWorld Thành Viên Cấp 2

    làm gì có thứ gọi là nghề nghiệp bền vững [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? cái gì đào ra tiền thì làm thôi [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? - 1
     
  6. drbienmanak Thành Viên Mới

    Mình 32t cũng đang lo giống thớt. Ko biết ngày sau sẽ ra sao. Chắc lấy vợ rùi xin nó nghỉ làm. Áp lực mệt mỏi quá đi.[Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ?udency:
     
  7. VIP_SIM Thành Viên Cấp 2

    Yeah đúng rùi bác chủ thớt . Lấy ngay con vợ đi nhé . Hôm trước có topic " lấy vợ lời lắm " chắc thớt cũng thấy rồi hen .


    Bác này chửa uống thuốc nè .
     
  8. HiepSiSiTinh Thành Viên Kim Cương

    Thiên đường là đây chăng ?

    Nhiều nữ công nhân ở TP HCM hành nghề mại dâm
    Đoạn quốc lộ 1A trước cửa khu công nghiệp Vĩnh Lộc, đã khá nổi tiếng với những người “đi xe đạp bán dâm” bởi khu vực này cứ khoảng 20g đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo.
    Rời bỏ quê lên thành phố lập nghiệp với mong ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng nghiệt ngã thay, nhiều bạn trẻ đi làm công nhân đã bị vướng cái vòng luẩn quẩn nơi phố phường hoa lệ là thu không đủ chi. Tiền lương công nhân trung bình khoảng trên dưới 3 triệu đồng/người/tháng dường như là quá ít so với cuộc sống thị thành, nhất là thời gian gần đây, mọi thứ đều tăng giá một cách chóng mặt.

    Cũng vì đồng lương eo hẹp mà đa phần công nhân đều phải làm tăng ca, ăn uống dè sẻn, chi tiêu tằn tiện cũng như luôn phải sống trong những căn phòng trọ tồi tàn. Ngoài ra, họ phải gửi con ở những điểm giữ trẻ tự phát với vô vàn những rủi ro, bất hạnh có thể ập xuống bất cứ lúc nào.

    Con đi viện, bố mẹ đi bán máu

    Trong thời gian tìm hiểu về đời sống công nhân ở các khu công nghiệp lớn như Sóng Thần, Tân Tạo, Vĩnh Lộc, Biên Hòa… chúng tôi nhận thấy rằng, cuộc sống của công nhân thường vô cùng chật vật. Đa phần họ phải làm việc trong môi trường có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, rất dễ bị các bệnh nghề nghiệp nhưng lại hoàn toàn không có bảo hiểm hay chế độ lương thưởng phù hợp.

    Tôi đã được nghe một công nhân giày dép xuất khẩu ở khu công nghiệp Linh Xuân (Thủ Đức, TP.HCM) tâm sự rằng, chuyện mọi người đi vệ sinh trong ca làm việc là khá bình thường, vì đó là nhu cầu sinh lý. Tuy vậy, với hàng ngàn công nhân mà công ty chỉ xây có vỏn vẹn 3 cái nhà vệ sinh nữ. Thế nên, nhiều chị em đang làm, muốn đi vệ sinh mà nghĩ cảnh phải chờ đợi quá lâu để đến lượt mình đành cố gắng “nhịn”, ngồi lại làm việc tiếp, để đảm bảo năng suất lao động ở mức cao nhất.

    Mặc dù luôn phải làm việc với cường độ cao như vậy nhưng cuộc sống của công nhân, đa phần là cơ cực vì đồng lương quá thấp. Giá cả thì tăng vùn vụt nhưng lương, thưởng thì nhiều năm vẫn chưa tăng kịp. Cá biệt, nhiều doanh nghiệp làm ăn hiệu quả còn giảm lương công nhân nữa. Thế nên, nếu chẳng may trong cuộc sông có những biến cố như con cái bệnh tật, họ gần như “chết đứng” vì không biết cách gì xoay xở.

    Gặp gỡ gia đình anh Đinh Văn Toàn, 33 tuổi quê ở Tánh Linh (Bình Thuận) trong một căn phòng trọ chật hẹp ở gần đường Võ Văn Vân (Vĩnh Lộc A, Bình Chánh, TP.HCM), chúng tôi được biết. Anh Toàn hiện nay đang là công nhân làm thủy sản đông lạnh của một công ty Hàn Quốc trên địa bàn. Mặc dù làm công nhân ở đây được gần 6 năm nhưng cuộc sống của anh vẫn không có gì thay đổi, luôn luôn phải lo lắng trước những bất trắc bởi lương tháng nào cũng chỉ đủ tiêu tiền ăn, tiền nhà trọ, điện nước, xăng xe và tiền mua sữa, bột cho con. Vừa ôm đứa con gái nhỏ hơn 2 tuổi vào lòng, anh vừa rầu rĩ kể.
    [FONT=Arial !important][Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ?
    Đa phần công nhân phải ở trọ trong những căn phòng chật chội, ẩm thấp​


    “Tôi lấy vợ được 4 năm rồi. Cô ấy là người ở vùng núi Vĩnh Cửu (Đồng Nai), làm chung công ty với nhau. Vẫn biết đời sống khó khăn nên hai người chỉ biết nương nhau mà sống. Từ hồi bé Trà My ra đời, cuộc sống của hai vợ chồng càng cơ cực hơn nữa vì nhiều chi phí phải dành cho con như tiền sữa, tiền bột, tiền quần áo, đồ dùng cho trẻ… mà vợ thì phải nghỉ làm ở nhà trông con. Khi bé được đúng 1 tuổi, vợ chồng đành phải gửi con ở nhà trẻ tự phát gần khu trọ để đi làm chứ một mình tôi lo không xuể. Mấy ngày đầu, bé xa cha mẹ nên khóc suốt, lại không ăn uống gì nên người cứ lả đi, rồi ốm.

    Thế là lại xin nghỉ, cả hai đưa con đi Bệnh viện Nhi đồng 1 dưới quận 10 mà cả nhà chỉ còn hơn 600 ngàn đồng. Vừa đợi khám bệnh cho con, vừa lo lắng không biết có đủ tiền hay không nữa. Thấy vậy, cả hai chỉ biết quay đi, nhìn con mà rơi nước mắt. Như hiểu được nỗi lòng của vợ chồng tôi, có một bác bán cà phê cóc ở cổng bệnh viện bảo, nếu thiếu tiền khám bệnh cho con thì cứ sang bên Bệnh viện Chợ Rẫy mà bán máu kiếm tiền, dễ lắm. Hỏi kỹ ra mới biết, mỗi lần đi bán máu như vậy thu được gần 500 ngàn đồng mà cũng không ảnh hưởng gì tới sức khỏe của người bán.

    Vì quá thiếu tiền nên tôi nói dối vợ ra ngoài gặp người bạn ở gần đó mượn thêm ít tiền, rồi sang Bệnh viện Chợ Rẫy, ăn vội ổ bánh mì thịt nguội để có sức khỏe. Tìm đến khoa huyết học truyền máu, nơi mà ngày nào cũng có cả trăm người, chủ yếu là những công nhân, lao động nghèo tới bán máu, tôi được mấy người ở đây hướng dẫn, một lần bán máu như thế kiếm được 470 ngàn đồng. Sau một hồi bấm số thứ tự và chờ đợi, tôi được các bác sĩ gọi vào, lấy máu và đem đi kiểm tra.

    Trong khi họ kiểm tra xem máu có “sạch” hay không thì mình ngồi hành lang chờ. Lúc này tôi mới để ý thấy, không chỉ có riêng mình mà còn rất nhiều người nữa cũng chung cảnh ngộ thiếu tiền nên phải đi bán máu để kiếm tiền sống qua ngày.

    Ngay như chị Thủy ngồi cạnh tôi lúc đó cũng vậy. Chị bảo, mỗi tuần chị đi bán máu 1 lần, bán huyết tương (một loại máu chọn) 1 lần nên cũng thu về gần triệu đồng, đủ tiền chi tiêu cho gia đình. Trước, cả 2 vợ chồng chị đều làm công nhân dưới Tân Tạo nhưng từ hồi đầu năm, công ty thua lỗ nên cả hai đều mất việc. Về quê thì không đành mà ở lại thì biết lấy tiền đâu trả phòng trọ, sinh hoạt hằng ngày. Bí quá, chồng chị phải chạy xe ôm ngoài ngã ba An Lạc còn chị, giữa lúc không biết kiếm tiền đâu để nuôi con thì có người giới thiệu lên Bệnh viện Chợ Rẫy bán máu. Không chỉ ở bệnh viện Chợ Rẫy, những người thường xuyên bán máu như chị Thủy còn sang cả Bệnh viện Hùng Vương, Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch nữa nên thu nhập cũng… tàm tạm. Thực sự chẳng có ai muốn bán đi giọt máu của mình đâu, cũng vì sinh kế ép buộc mà thôi. Mà thực ra, ai tìm đến nơi bán máu này gần như cũng là bước đường cùng rồi.
    [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? - 1[FONT=Arial !important]Nhiều công nhân phải đi bán cả máu mình để có tiền.[/FONT]

    Gần trưa, khi có kết quả xét nghiệm, tôi mới thở phào nhẹ nhõm vì mình… đậu bởi nhiều người, có thể sẽ không được bán máu để kiếm vài trăm ngàn đồng vì máu của họ không phù hợp hoặc có bệnh di truyền, truyền nhiễm. Cuối cùng, cầm gần năm trăm ngàn, tôi chạy xe như bay sang Bệnh viện Nhi đồng 1 để đưa tiền cho vợ. Cầm tiền, vợ tôi cứ ngân ngấn nước mắt bởi cô ấy biết, chắc tôi đã phải vất vả đi mượn bạn bè chứ cũng không nghĩ là tôi đi bán máu kiếm tiền. Cũng may, bé Trà My chỉ bị sốt nhẹ, bác sĩ khám bệnh rồi kê đơn thuốc cho về nhà chứ nếu phải nhập viện, nằm điều trị chừng tuần lễ thì tôi không biết mình phải bán bao nhiêu máu mới đủ tiền đóng viện phí, thuốc men cho con nữa”.

    Câu chuyện của anh Toàn không phải là cá biệt bởi với những cặp vợ chồng công nhân ở thành phố này, lo cuộc sống thường nhật đã gần như kiệt sức rồi, nếu có xảy ra hoạn nạn đau ốm thì bán máu là chuyện bình thường.

    6 mét vuông, 2 cặp vợ chồng sống chung

    Nhưng không chỉ lúc hoạn nạn, ngay cả đời sống thường nhật của công nhân như nơi ăn chốn ở cũng vô cùng éo le, cơ cực. Trong những ngày tìm hiểu về đời công nhân, chúng tôi vô cùng ngỡ ngàng khi thấy, đa phần họ phải ở trong những căn nhà trọ tạm bợ, kiểu “ổ chuột”, đêm thì lạnh vì gió sương có thể luồn qua khe cửa vào phòng, ngày thì nóng nực vì chật và thấp, mái tôn mỏng manh. Cá biệt, có những căn phòng chỉ vài mét vuông nhưng có đến gần chục người ở trọ cùng bởi hiện nay, một căn phòng trọ giá rẻ ở thành phố cũng có giá từ 800 - 900 ngàn đồng/tháng, chưa kể điện nước, một hai người không thể lo nổi. Vì thế, ở ghép nhiều người gần như là giải pháp mà tất cả các công nhân đều lựa chọn. Những bạn trẻ còn độc thân thì ở ghép với nhau cũng dễ. Như 4, 5 bạn gái cùng công ty, cùng quê thuê chung một căn phòng ở với nhau thì cũng còn có thể chấp nhận được.

    Nhưng, hoàn cảnh như cặp vợ chồng anh Sơn với vợ chồng anh Cảnh thì lần đầu chúng tôi thấy. Đó là việc cả 2 cặp vợ chồng này cùng thuê trọ 1 căn phòng ở trong con hẻm nhỏ trên quốc lộ 1A (quận Bình Tân). Căn phòng này chỉ có vỏn vẹn 6 mét vuông, nằm ở một dãy trọ dài có gần 20 phòng như thế, úp mặt vào nhau. Mặc dù những phòng khác, có kích cỡ và hình dáng tương tự cũng có đến 4, 5 hay thậm chí 6 người ở cùng nhưng họ toàn là bạn bè, đồng giới nên cũng thuận tiện trong sinh hoạt cá nhân. Đằng này đây lại là 2 cặp vợ chồng trẻ thì làm sao mà tránh khỏi phiền phức trong sinh hoạt, nhất là lúc quan hệ vợ chồng.

    Tuy nhiên, trao đổi với chúng tôi ngay tại căn phòng với những chén bát, bếp ga mini, tủ đựng đồ, quần áo… anh Cảnh cho biết: "Tôi quê dưới Mộc Hóa (Long An) lên đây làm bảo vệ công ty đã 4 năm rồi. Sau đó có người bạn là Sơn cùng quê lên làm công nhân in ấn nên hai anh em ở cùng nhau trong căn phòng này, giá thuê là 900 ngàn đồng/tháng, cộng thêm điện nước là khoảng hơn một triệu. Cuối năm ngoái, tôi lấy vợ nên Sơn chuyển sang phòng bên cạnh, ngay sát đây, ở cùng mấy người khác. Đầu năm vừa rồi Sơn cũng lấy vợ, là một công nhân làm ở công ty chế biến thủy sản bên Tân Tạo nên hai vợ chồng loay hoay chưa biết ở đâu thì tôi bảo, hay chuyển qua ở cùng phòng với vợ chồng tôi cho tiết kiệm tiền nhà trọ bởi vợ chồng tôi chỉ làm ban đêm. Vợ làm ca đêm mà tôi cũng bảo vệ ca đêm còn vợ chồng Sơn lại làm ban ngày cả. Thế là, cứ 18 giờ, hai vợ chồng ăn cơm xong là đi làm còn vợ chồng Sơn, tan ca lúc 18g nhưng đi chợ đến 18g30 mới về đến nhà. Sáng hôm sau, vợ chồng cậu ta lại thức dậy đi làm từ 7 giờ còn chúng tôi, tan ca lúc 7 giờ mà phải 7g30 mới về tới phòng trọ. Vì thế, mặc dù danh nghĩa là ở cùng nhau nhưng thực chất, chúng tôi chỉ gặp nhau đúng ngày Chủ nhật, khi tất cả cùng được nghỉ. Phòng chật, lại nhiều đồ đạc nên những ngày đó, mỗi cặp vợ chồng nằm ngủ trên 1 chiếc chiếu, có căng một tấm vải ở giữa phòng".

    Vừa kể với chúng tôi, anh Cảnh vừa nén tiếng thở dài. "Cũng vì hoàn cảnh cả thôi chứ có ai muốn như vậy đâu các chú ơi. Mai mốt mà có con cái chắc sẽ chấm dứt cái cảnh ở chung thế này thôi vì bất tiện lắm. Mà giờ mỗi tháng bỏ ra hơn triệu đồng tiền thuê nhà, rồi điện nước, ga nữa thì làm sao mà đủ sống. Giờ đi làm về, vợ chồng tôi ăn sáng rồi đi ngủ đến gần chiều mới dậy, nấu cơm ăn rồi lại chuẩn bị đi làm đêm. Như thế vừa khỏe người lại vừa đỡ được 1 bữa cơm trưa, giảm chi phí tiền ăn"- anh Cảnh nói tiếp. Thú thực, nghe người đàn ông ấy kể về hoàn cảnh sống và những nỗi niềm của mình chúng tôi mới thấy, mặc dù đã làm việc rất chăm chỉ, lại tiết kiệm hết mức, nhưng dường như cuộc sống của họ lúc nào cũng ở trong tình trạng thiếu thốn vật chất.

    Ngày làm công nhân, tối về bán dâm

    Hiện nay, chuyện những người công nhân đi làm phải tăng ca ban đêm đã là rất bình thường, thậm chí nhiều người còn mong mỏi xin được tăng ca, được làm thêm để có thêm thu nhập trang trải cho cuộc sống nhưng vì tình hình kinh tế chung đang trong giai đoạn suy thoái nên nhiều nơi, công ty chỉ hoạt động cầm chừng, có muốn tăng ca cũng không có. Thế nên, những công nhân này, ban ngày đi làm, chiều tan ca về thì đàn ông lại xách xe đi chạy xe ôm ở mấy ngã ba, ngã tư hòng kiếm thêm vài chục ngàn đồng. Ngoài ra, nhiều người phải nhận hàng về nhà làm thêm ban đêm hoặc đi bốc vác, phụ bồi bàn ở các quán ăn, quán cà phê ban đêm với mong muốn kiếm thêm chút đỉnh. Riêng với những công nhân nữ, dù biết là tội lỗi, là nhục nhã nhưng nhiều người vì miếng cơm, manh áo vẫn nhắm mắt đưa chân để làm cái việc nhơ nhuốc là đi bán dâm, như một cứu cánh duy nhất trong cơn cùng quẫn.

    Từ lâu, đoạn quốc lộ 1A trước cửa khu công nghiệp Vĩnh Lộc, đã khá nổi tiếng với những người “đi xe đạp bán dâm” bởi khu vực này cứ khoảng 20g đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo, ban ngày đi làm ở công ty, ban đêm tranh thủ ra đây kiếm thêm tiền.

    Chia sẻ trong nỗi niềm đầy nước mắt đắng cay, một chị xin giấu tên (quê ở Tràm Chim, Đồng Tháp) cho biết: "Mình năm nay đã 33 tuổi, có 2 con nhỏ nhưng chồng chẳng may mất trong một tai nạn giao thông cách đây 3 năm. Từ khi chồng mất, mình chẳng biết làm gì để nuôi con nữa đành gửi hai đứa nhà ông bà ngoại để lên thành phố cùng mấy người bạn trong ấp làm công nhân may mặc, hằng tháng dành dụm tiền gửi về nuôi con.

    Không chỉ lao động cực nhọc, cuộc sống vất vả mà gần như 100% công nhân đều đối mặt với nguy cơ mắc bệnh nghề nghiệp. Theo đó, ai càng làm lâu thì càng có nguy cơ cao và bệnh càng nặng mà các chế độ đãi ngộ sau khi nghỉ việc thì hầu như không có gì. Theo bác sĩ Huỳnh Tấn Tiến, Giám đốc Trung tâm Sức khỏe lao động và môi trường TP.HCM, mặc dù nhiều công nhân bị ảnh hưởng sức khỏe do nghề nghiệp nhưng hầu hết chủ cơ sở chưa quan tâm đến môi trường lao động, an toàn lao động và vệ sinh lao động cho công nhân. Quy định bắt buộc cơ sở sử dụng lao động phải tổ chức khám sức khỏe định kỳ cho công nhân ít nhất mỗi năm một lần, để phát hiện dấu hiệu người lao động mắc bệnh nghề nghiệp, từ đó có hướng can thiệp, nhưng rất ít doanh nghiệp thực hiện”.

    Gần đây, công ty làm ăn không được như ý muốn, lương công nhân vừa giảm, lại vừa chậm nên đến tháng mà vẫn chưa có tiền gửi về quê. Các con còn nhỏ, mà ông bà thì lại lớn tuổi, chẳng biết làm gì nuôi chúng. Ở thành phố này, người quen chả mấy ai nên khi cần tiền, không biết kiếm ở đâu. Thế là, biết rằng đó là việc làm tội lỗi, nhục nhã nhưng tôi đành cắn răng, theo mấy chị khác đêm đêm đạp xe ra đây đứng đợi khách. Ai thương thì cho năm trăm, ai kỳ kèo thì hai, ba trăm cho một lần “gặp gỡ” trong nhà nghỉ tôi cũng gật đầu. Chị còn bảo, có ông khách nghe chuyện thương quá còn hào phóng cho chị cả triệu đồng, bảo thôi đừng làm công nhân với nghề này trên thành phố nữa, về quê trồng trọt, rau cháo nuôi con có khi còn thanh thản hơn. Nhiều lúc, mình cũng biết đây là nghề phạm pháp nhưng cũng không còn cách nào khác. Có lẽ tôi chỉ làm việc này một thời gian nữa để dành đến tết về quê có tiền mua quà cho các con rồi thôi. Cầm những đồng tiền nhơ nhuốc này, tôi cũng tủi thân, cay đắng lắm nhưng làm phận đàn bà giữa thành phố đông đúc này, thân cô thế cô, biết lấy gì mà sống và lấy tiền nuôi con hả các anh ơi?".

    Nhưng ở khu vực này không chỉ có một mình chị ấy mà đa phần những người phụ nữ đang đứng dưới ánh đèn cao áp đêm nhập nhoạng của khu công nghiệp, bên chiếc xe đạp cà tàng của mình kia đều có hoàn cảnh tương tự, dù chẳng ai nói chuyện với ai một lời nào, vì ngại ngùng, vì nhục nhã bởi họ đang làm cái việc đáng bị xã hội lên án này.

    Có thể họ sẽ bị xã hội lên án, bị mọi người xa lánh nhưng quả thực, hiện nay đang có rất nhiều công nhân phải làm thêm những công việc nặng nhọc khác sau khi làm chính ở công ty để có tiền trang trải cho cuộc sống của mình, kể cả những công việc đầy tội lỗi như trên. Thậm chí, cũng vì cùng quẫn, nhiều công nhân còn dại dột phạm những tội ác tày trời mà nguyên nhân sâu xa ban đầu cũng vì những khó khăn trong cuộc sống thường nhật mà thôi.
    Theo Sở Lao động thương binh và xã hội TP.HCM, hiện nay, trên địa bàn TP.HCM có 10 KCN và 3 KCX đang hoạt động với khoảng gần 300.000 lao động, số lượng công nhân đến từ các tỉnh thành khác chiếm đa số. Mức lương trung bình khoảng 3 triệu đồng/tháng; nhưng mức chi tiêu lại khá tốn kém khiến nhiều công nhân rất chật vật với cuộc sống. Tiền lương chỉ đáp ứng được nhu cầu tối thiểu nên khi vật giá tăng cao thì ngoài việc cân đo đong đếm các khoản chi, công nhân buộc lòng cắt bớt nhu cầu cá nhân hoặc làm thêm những công việc khác mới có dư chút ít tiền gửi về quê cho gia đình.


    [/FONT]



    • [*]

    Từ
    Vừa tan ca chiều, một nữ công nhân ở khu công nghiệp Tân Thuận, quận 7, vội vàng dắt xe vào quán cơm xập xệ bên đường. 5 phút sau, cô bước ra với bộ váy tinh tươm thay cho bộ đồ công nhân nhàu nát. Bà chủ quán giải thích: "Dào, nó đi tăng ca (tiếng lóng chỉ việc hành nghề mại dâm) đó mà. Đêm nào cũng vậy". Ngoài bộ đồ công nhân, trong giỏ của các cô luôn có sẵn bộ váy áo đẹp, vài thỏi son môi, giày cao gót... phục vụ cho việc tìm mối. Các quán cơm lụp xụp bên đường thường được họ mượn làm điểm tập kết để thay quần áo, trang điểm... Nhiều chủ quán quả quyết: "Không phải tụi nó đua đòi đâu, công nhân nghèo lắm. Làm ngày làm đêm mà chỉ được vài trăm nghìn một tháng. Rồi còn gánh nặng gia đình nữa". Tại các khu công nghiệp lớn, nơi có đông công nhân nữ như Tân Tạo, Lê Minh Xuân, Linh Trung, Sóng Thần, Biên Hòa, làn sóng tăng ca diễn ra phổ biến. Trong phòng hoặc trong nhóm có một cô đi tăng ca là những thành viên khác rất dễ bị lôi kéo. H., công nhân xí nghiệp lắp ráp điện tử ở khu công nghiệp Tân Thuận than thở: "Nhóm em có 5 đứa, cùng quê Long An. Mang tiếng làm ở công ty nước ngoài, nhưng đồng lương không đủ tiền thuê nhà, gạo mắm... Về quê thì biết làm gì? Thà ở lại giữ một chân công nhân, ngày làm, đêm xin bán cà phê ôm, bia ôm trong các nhà hàng hoặc đi khách kiếm thêm". Thuê nhà trọ vừa để ở, vừa làm nơi hành nghề đang là sự lựa chọn của một bộ phận nữ công nhân. Cạnh các khu công nghiệp trên, nhà trọ mọc lên như nấm. Cứ 5-7 cô thuê nguyên một căn phòng, ai có khách chỉ việc kéo rèm lại, những người khác tạm lánh đi đâu đó. Ông T.V.C., một chủ nhà trọ ở gần khu công nghiệp Linh Trung nói: "Nhà tôi có 5 công nhân thuê. Chuyện họ làm tôi không để ý lắm, nhưng gần đây gia đình thường hay mất ngủ vì họ thường đưa khách về chơi, có khi đến tận sáng hôm sau mới về. Cũng tưởng là khách thôi, ai ngờ đến khi công an đột ngột kiểm tra mới bắt quả tang họ đang tổ chức bán dâm". Táo bạo hơn, tại một số khu nhà trọ nữ công nhân, việc bán dâm được diễn ra công khai và có tổ chức hẳn hoi. Cũng có má mì quản lý, bảo kê gác cửa, dắt mối như bất kỳ khu mại dâm nào. Muốn yên thân hành nghề, các cô phải chung chi cho bảo kê, má mì, nếu không sẽ bị gây sự, đánh đập. Trả lời về việc quản lý công nhân, lãnh đạo các đơn vị ở khu công nghiệp cho biết, họ chỉ quản lý công nhân ở giờ giấc, đi làm có đúng giờ không, làm ra bao nhiêu sản phẩm... chứ không có trách nhiệm quản lý khi họ đã rời cơ quan. Còn Chi cục phòng chống tệ nạn xã hội thành phố thì thừa nhận, hiện tượng mại dâm ở các khu công nghiệp, nói chính xác là nữ công nhân hành nghề mại dâm mới nổi lên gần đây. Hiện Chi cục chưa có số liệu, cũng chưa có hướng giải quyết vấn đề trên như thế nào.
    (Theo Phụ Nữ)​




     
  9. VIP_SIM Thành Viên Cấp 2

    Bác này chắc đang suy nghĩ ...

    Nhỏ ba má nuôi , lớn chút vợ nuôi , về già thì con nuôi :snicker:
     
  10. sqhsqh Thành Viên Cấp 4

    nhìn lên k bằng ai
    nhìn xuống e cũng đở khổ hơn nhiều người
    thôi còn trẻ rán cày thôi
     
  11. PHONGVAN85 Thành Viên Kim Cương

    anh vẫn ở không nè . ham chơi hơn ham làm [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ?
     
  12. HiepSiSiTinh Thành Viên Kim Cương

    Bạn còn hạnh phúc hơn những người công nhân ...
     
  13. huyvinhauto Banned

    Phải mà chỉ sống cho mình mình thì khỏe nhỉ! [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ?
     
  14. MoZart Thành Viên Cấp 6

    Cái này qua Mẽo thì dc bác ạ [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? - 1 Gia đình có nhà nước nui thì ô kơ

    [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? - 2 đúng là cũng hơn công nhân 1 xíu nhưng nhìn lên thua vẫn thua vạn người bác ợ T.T

    a buôn đồ nội địa giàu chết đi dc :v cho thằng e cái ổ khóa Mỹ đi :v dạo này bọn trộm nó toàn khò cái móc cửa ko :v

    Ráng cày chịu khổ sau này chịu lỗ [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? - 4

    Dễ ăn quá vậy bác haha [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? - 6

    hiii có chứ bác, dạng như bác làm kế toán hay IT hoặc vẽ đồ họa gì đó, thì gọi là Nghề, còn đi bán dt hay làm gì đó lặt vặt hay thay đổi và ko cố định thì gọi là Việc [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ? - 9

    Đọc cmt lộn ruột luôn bác haha =))

    Ko bít đột biến tích cực hay tiêu cực đâyT.T

    Hè hè bác cứ đùa e, bác bán nhân sâm ngon vãi hiiiiiiiiiiii
     
  15. TOÀN DCOM3G Thành Viên Cấp 5

    Vãi lồng.... Cái cổng kcn toàn gà dạt chứ công nhân gì... đưa tin tào lao ko. Vãi lồng hsstình.
     
  16. Dâu-Tây Thành Viên Mới

    Theo như pác post bài thì Việt Nam đúng là quốc gia có chỉ số hạnh phúc và đáng sống thứ 2 trên thế giới, chỉ xếp sau Dubai.
     
  17. Mr Jun Thành Viên Cấp 6

    Công việc hằng ngày áp lực, có mấy người bạn cày suốt ngày giờ giấc tùm lum, thậm chí cả ghệ bỏ nó vẫn làm, xung quanh thì chỉ có vài đứa đồng nghiệp làm chung, hỏi nó m thấy zi ko bùn ak, Nó tl: "Bây giờ còn trẻ còn làm ra tiền nhiều, ráng cày cuốc, sau này qua tuổi rồi mún đc zi cũng khó, t bik làm công việc như thế này mất nhìu thứ lắm chứ, nhưng phải chịu".
    Mình thì h giấc ổn định but đôi khi mình nhìn nó, mình vẫn thấy thua xa nó 1 khoảng nào đó [Chột dạ] Công việc và Nghề nghiệp ?
    P/S: Đúng là cái gì cũng có cái giá của nó hết !
     
  18. HiepSiSiTinh Thành Viên Kim Cương

    Họ cũng là con người mà sao gọi là gà dạt này nọ...
     
  19. 7800II Thành Viên Kim Cương

    bác Mô chỉ cần dụ cái em bữa trước bác nói là con đại gia về làm vợ là đời bác sẽ ổn định liền
     
  20. MoZart Thành Viên Cấp 6

    Xong rồi mà bác =)) dụ dụ gì nữa chời quơi
     

Tình hình diễn đàn

  1. HONEYZ,
  2. choi_trieukhuc,
  3. chinhchu2258,
  4. chinhchu812,
  5. suamayphachecafe
Tổng: 827 (Thành viên: 11, Khách: 806, Robots: 10)