Hôm nay tình cờ đọc được 1 câu truyện ngắn khá lý thú nên copy lại, share cùng các bạn 5giay, hy vọng giúp được ít nhiều cho các bạn ! Chúc cá bạn 1 ngày chủ nhật vui vẻ ! LƯƠNG TÂM GIÁ BAO NHIÊU ? Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên "khực" một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Gã lái xe xuống đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Gã lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp. Đúng lúc đó có một ông lão chăn bò bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to: "Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ kìa!". Ông lão vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Gã lái xe đoán ông lão nhắc đến hai hòn đá chặn bánh sau xe mà mình vác ra lúc nãy. Gã toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ý nhấn ga cho xe chạy. Ông lão vừa đuổi theo vừa quát to: "Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên đường để cho người ta…" Những lời trách cứ của ông lão chăn bò bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe. Gã lái xe cười thầm trong bụng: Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân? Chạy hơn trăm cây số vào thành phố, đến trạm kiểm tra của cảnh sát, Gã hết sờ túi này lại nắn túi nọ, tìm mãi không thấy giấy phép lái xe đâu. Gã thừ người ra: Giấy phép lái xe rõ ràng là để trong chiếc ví da lúc nào cũng mang trong người, vậy sao lại tìm không thấy? Cẩn thận nhớ lại, Gã mới chắc là chiếc ví da đã bị rơi khi mình chui vào gầm xe sửa chữa. Đành phải để xe lại trạm cảnh sát, Gã vội vã vẫy taxi quay lại chỗ sửa xe. Khi quay lại chỗ sửa xe ban sáng, Gã tìm khắp nơi không thấy cái ví cũng không thấy ông lão chăn bò đâu. Hai hòn đá chặn bánh xe đã được ai đó khuân vào để bên vệ đường. Trên hòn đá thấy dán mảnh giấy có mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: "Muốn lấy lại giấy tờ thì phải vác hòn đá này lên trên đồi". Ôi mẹ ơi! Hòn đá vừa to vừa nặng, ngọn đồi trước mặt lại vừa cao vừa dốc, vác hòn đá này liệu có bò lên được trên đó không? Gã kêu to lên: "Đừng bắt ép người ta như thế! Cần bao nhiêu tiền cứ ra giá đi!". Khi Gã vác hòn đá đến chân đồi thì thấy một cái mũ lá có kẹp một tờ giấy viết mấy chữ: "Đừng nói đến tiền, xin mời lên đồi". Gã tiếp tục đi, được một đoạn lại thấy cái mũ lá cũng có tờ giấy yêu cầu Gã cứ vác đá lên đồi, các chuyện khác miễn bàn. Không còn cách nào khác, Gã đành phải bê hòn đá vất vả từng bước bò lên. Lên được đỉnh đồi thật không dễ gì. Vậy mà trên đó không thấy có người cũng không thấy giấy tờ lái xe, chỉ thấy có tờ giấy dán trên một thân cây yêu cầu Gã vác hòn đá theo hướng chỉ dẫn đi xuống phía dưới. Xuống được dưới chân đồi vẫn không thấy giấy tờ, ngoài một tờ giấy yêu cầu Gã vác hòn đá đi ngược trở lên. Cứ như thế theo hướng chỉ dẫn trên các tờ giấy, Gã lái xe vác hòn đá đi qua mấy quả đồi nhỏ, mệt tưởng chết, cuối cùng mới thấy cái ví da của mình đặt trên một nấm mồ đất trơ trọi. Giấy tờ đủ cả, tiền bạc không thiếu một xu. Dưới cái ví tiền còn có một tờ giấy viết: "Cái ví này là do tôi nhặt được, bây giờ nó đã trở về với chủ của nó. Anh có biết vì sao tôi lại bắt anh vác hòn đá đi một quãng đường xa đến trước nấm mồ này không? Đây là mộ của con trai tôi. Một đêm hai năm trước, nó đi xe máy về nhà, vấp phải hòn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ ở trên đường, bị ngã mà chết. Tôi đưa anh đến tận mồ của con trai tôi là mong anh hiểu rõ một đạo lý: " Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm". Sưu tầm
Thế mà bây h có nhiều người lại coi lương tâm của mình rất rất rẻ mạt, ngày xưa ông bà ta nếu có làm gì sai trong thâm tâm ai cũng lo sợ 1 ngày nào đó lương tâm sẽ cắn rứt họ nên ai cũng mong mình đừng làm điều gì đó sai trái
chuyện hay lắm, đôi lúc xã hội có 1 số người vô ý thức. sống ích kỷ chỉ làm gì có ích cho mình, làm xong việc của mình rồi không quan tâm đến người khác và khi đụng chuyện họ thường đổ thừa cho việc bận quá, gấp quá nên quên ạ
Cuộc sống càng khó khăn thì càng có nhiều người như thế thôi các bạn à ! Chỉ mong trong mỗi chúng ta có được 1 chút gì đó lương tâm cho tinh thần nhẹ nhàng hơn thôi.Nụ cười của người khác dành cho mình có gia trị hơn đồng tiền kiếm ra rất nhiều !
- Người không có quan hệ: Báo mất giấy phép lái xe rồi chấp nhận nộp phạt đi thi lại, khỏi mất công vác đá , khỏi lo cắn rứt lương tâm gì nữa - Người có quan hệ: Alo chú Nhanh à?
hồi trước 1975 1 tấm thẻ lương có thể nuôi sống cả gia đình nên lương tâm rất lớn...bây giờ lương tâm giống như tấm thẻ lương chưa chắc nuôi đủ thân mình nên nó nhỏ.Lạm phát,suy thoái tràn lan...đa phần thất nghiệp,tấm thẻ lương kiếm kg có nên lương tâm dĩ nhiên là có hay kg?....tự lương tâm bạn trả lời hộ vậy
mình thích đọc những chuyện ntn,tks b đã chia sẻ với mọi người, bây giờ cs khó khăn nên có 1 số người xem lương tâm không bằng lương thực.suy nghĩ này có tiêu cực không nhỉ?
Mình là TV Black Dog đây Nhìn cái avatar thì các bạn cũng thấy rồi đấy: đó là mình luôn luôn tự nhủ: sống phải có lương tâm và có trách nhiệm. Trách nhiệm với bản thân, với gia đình, với mọi người chung quanh, với cộng đồng nữa . Có như vậy mình mới thấy cuộc sống này là đáng sống và không còn những ý nghĩ tiêu cực nữa !
Với mình lương tâm giống như một món đồ tri kỷ của mỗi bản thân, ai ý thức được thì sẽ luôn trân trọng, và luôn làm mọi cách để nó được toàn vẹn và đẹp đẽ và tất nhiên cũng không bán nó bằng bất cứ giá nào, ngược lại khi ai bán rẻ lương tâm cũa mình thì họ cũng được 1 giá trị hữu hạn thôi, giá trị nó sẽ giảm dần theo thời gian, đến khi giá trị đó trở về số 0 thì lúc đó vừa mất chì lẫn chài.
bác cứ lụm hết đinh trên đường mà tụi nó rải, xong khi nào bắt được tụi nó thì lấy ra cho tụi nó nhai.