Tìm kiếm bài viết theo id

HCM - vài cái dt cổ cần bán hoặc giao lưu

Thảo luận trong 'Mobile' bắt đầu bởi ruacon_ngonghe, 3/8/15.

ID Topic : 8142853
Ngày đăng:
3/8/15 lúc 18:08
  1. ruacon_ngonghe Thành Viên Cấp 2

    Tham gia ngày:
    11/9/13
    Tuổi tham gia:
    12
    Bài viết:
    277
    cần bán N82.
    ngoại hình còn khá đẹp. cứng cáp. mọi chức năng good ko lỗi lầm.
    máy pin sạc thẻ 4gb tai nghe nokia WH 205
    giá ra đi là 1 triệu 50k. 50k là phí ship nhé. ai chịu tiền ship thì 1 triệu chẵn.
    rạch giá kiên giang. máy có sao nói vậy.

    bán hoặc giao lưu điện thoại chụp hình

    0919964916
    vài cái dt cổ cần bán hoặc giao lưuvài cái dt cổ cần bán hoặc giao lưu - 1vài cái dt cổ cần bán hoặc giao lưu - 2vài cái dt cổ cần bán hoặc giao lưu - 3vài cái dt cổ cần bán hoặc giao lưu - 4
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/15
  2. ruacon_ngonghe Thành Viên Cấp 2

    1. CHUYỆN CÁI VÉ

    Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá:
    "Người lớn: $10.00
    Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00
    Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí"
    Đọc xong, ông nói với người bán vé:
    - Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi.
    - Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại.
    - Vâng.
    - Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi.
    - Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết.

    BÌNH :

    "Dạy cho con tiếng nói thật thà" Người lớn muốn con mình không nói dối thì trước hết người lớn phải luôn luôn nói thật, nhất là những lời thật trước mặt con trẻ. Đừng tưởng bé còn nhỏ chưa biết gì , chính đây là giai đoạn tâm hồn trẻ thơ của bé tiếp nhận và làm theo những gì người lớn đã làm và đang làm

    Đời này có mấy ai người lớn làm được điều "không nói dối, không nói láo" . Đã lâu lắm rồi thiên hạ cứ giả dối lẫn nhau, với nhau, có nói thành không, không thành có, trắng ra đen , đen thành trắng dối lừa cả ở tầm vĩ mô xuống đến vi mô. Sống thật, nói thật thì bị cho là "hâm hâm, điên điển", giả trá thì được cho là bình thường bởi nói láo riết thành thói quen cứ tưởng mình nói thật. Hic! Bao giờ cho hết ...giả trá ở VN
     
  3. ruacon_ngonghe Thành Viên Cấp 2

    Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.
    Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
    Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:
    - "Có dư đồng nào không con?".
    Tôi đáp:
    - "Còn dư bốn ngàn ba ạ".
    Ba nói tiếp:
    - "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa".
    Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.

    BÌNH :

    Thật cảm động, đọc chuyện ngắn này tôi cũng rưng rưng nước mắt. Đời này người ăn không hết, kẻ lần không ra .

    Chỉ 2.000 đ , chắc rằng Ba đã phải dắt bộ về nhà một quảng đường dài hun hút, trên đường đi, lướt vun vút qua mặt Ba là những chiếc xe bóng loáng mà lạnh tanh tấm lòng . Hỡi những người con hôm nay còn cha còn mẹ, hãy luôn tri ân tấm lòng và đức hy sinh vô bờ của cha mẹ để đáp đền mai sau
     
  4. ruacon_ngonghe Thành Viên Cấp 2

    Mẹ và con

    Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.
    Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.

    BÌNH :

    Đã muộn rồi. "Tình cha nghĩa mẹ, ơn sinh thành dưỡng dục như núi cao, biển sâu. Sao không sớm quan tâm đến Mẹ một chút để giúp mẹ có được sức khỏe và niềm hạnh phúc nhỏ nhoi được các con chăm lo, han hỏi" . Đừng để khi xảy ra chuyện mới thấy ray rứt đau xót trong lòng , có khi ăn năn cả đời đấy