Người nghèo không phải ý chí của họ đều nghèo, người nghèo cũng có tự tôn của họ! Hôm đó, có một em nữ sinh đến gõ cửa nhà tôi, đi cùng em là một người đàn ông trung niên với làn da đen sạm hằn rõ nỗi vất vả trên khuôn mặt. Tôi đoán người đàn ông là bố của em học sinh đó. Cô bé là học sinh của chồng tôi. Hai bố con họ bước vào phòng và rụt rè ngồi xuống ghế. Người bố nói: “Hôm nay tôi lên xem tình hình chỗ ở, tình hình học hành của con gái thế nào, tiện thể đem lên mười mấy quả trứng biếu gia đình thầy. Ở quê nông thôn cũng không có gì cả, chút lòng thành của tôi mong gia đình thầy nhận cho tôi vui!”. Nói xong, người bố liền hạ chiếc túi vải đang đeo trên lưng xuống và lấy từng quả trứng ra để trong một chiếc túi đựng rất nhiều trấu. Động tác của ông rất nhẹ nhàng, cẩn thận để cho trứng không bị vỡ. Tôi nhận quà của họ và đề nghị: “Giờ cũng đến bữa trưa rồi, mời hai bố con lại dùng bữa với hai vợ chồng tôi cho vui nhé!”. Hai bố con từ chối, sống chết thế nào cũng không chịu ở lại, mãi sau tôi phải nhờ chồng dùng sự uy nghiêm của thầy giáo mới giữ được họ ở lại. Lúc ăn cơm, hai bố con họ vẫn rất e dè và không thoải mái. Dù thế nào chúng ta cũng cần phải tôn trọng lẫn nhau! (Ảnh minh họa) Lúc tiễn hai bố con họ ra về, người bố tỏ vẻ băn khoăn và hỏi tôi: “Tại sao chỉ vì mười mấy quả trứng mà cô lại phải cúi người xuống nhận, lại còn mời cha con tôi ở lại ăn cơm nữa?” Tôi mỉm cười trả lời: “Bởi hai cha con bác đáng được nhận những điều đó”. Có nhiều thứ đối với một người không là gì nhưng lại là bảo vật đối với người khác. Nhớ lại, mùa hè năm đó, khi tôi mới 10 tuổi, tôi đi theo cha đến một bưu cục ở thị trấn nhỏ cách nhà tôi chừng 5km, trên vai tôi vác một chiếc túi vải đựng 7 quả lê vừa mới hái trong vườn. Cây lê này cha tôi trồng đã được 3 năm nhưng năm nay là năm đầu tiên nó ra quả và ra đúng được 7 quả này. Em gái tôi vô cùng thích thú, hàng ngày mong ngóng nó lớn lên, nhưng tối hôm đó, số quả lê trên cây đã bị cha hái đi mất. Nó khóc và bị bố quát: “Bố có việc nên phải hái nó đi đấy!” Bưu cục sớm đã tan tầm, người trực điện thoại là một người họ hàng xa của gia đình tôi, tôi phải gọi người ấy là dì. Lúc đến nhà dì, cả nhà đang ăn cơm cũng không mời cha con tôi một tiếng, cha tôi nói về ý định đến đây, dì chỉ ừ một tiếng rồi ăn cơm tiếp. Hai cha con tôi đứng bên ngoài đợi, đợi đến lúc dì ăn cơm xong, dì đánh răng rửa mặt rồi ngồi duỗi chân nói: “Cứ đưa số điện thoại cho tôi rồi đứng đó mà đợi, tôi đi gọi xem có thông không đã!”. Thái độ của dì khinh khỉnh, tôi nhớ mãi vẻ mặt của dì lúc đó. Khoảng 10 phút sau, dì trở ra nói: “Gọi được rồi, tôi cũng đã nói rõ luôn rồi đấy, hết năm nghìn tiền điện thoại”. Cha tôi vội vàng sờ sờ túi quần lấy tiền ra và bảo tôi lấy mấy quả lê ra. Nhưng không ngờ, dì tôi xua tay và nói: “Không! Không cần! Nhà tôi còn đầy, lợn nó còn không thèm ăn ấy chứ!...” Trên đường về nhà, tôi ôm chiếc túi đi theo sau và khóc suốt chặng đường về nhà. Chỉ vì chúng tôi nghèo khó mà tình thân máu mủ cũng bị khinh rẻ, cũng bởi vì nghèo mà chúng tôi không có chút tự tôn nào trong mắt người giàu. Từ đó về sau, hình ảnh bà dì xua tay và câu nói của dì luôn hằn sâu trong lòng tôi và tôi luôn tự nhủ mình không bao giờ được làm như vậy. Tôi tin rằng, bữa cơm hôm nay tôi có thể xóa bỏ đi khoảng cách về sự mặc cảm thân phận trong hai cha con họ. Sức mạnh của tình yêu thương luôn luôn lớn hơn sức mạnh của sự tổn thương. Người nghèo không phải ý chí của họ đều nghèo, người nghèo cũng có tự tôn của họ! Dù thế nào chúng ta cũng cần phải tôn trọng lẫn nhau!
Nhớ tới thằng bạn mình.Lúc học cấp 3 nhà 2 thằng nghèo.Ra chơi tui đói muốn xỉu.Nó cầm củ khoai lang tới bẻ đôi đưa tui.Bữa sáng nó là củ khoai lang.Tới lúc nó lấy vợ,bạn bè nó chỉ mời mình tội.Vì nó chỉ chơi với tôi.Cưới xong,qua đêm tân hôn ,8 giờ sáng đã thấy nó đứng trước nhà rủ tui uống cafe cảm ơn vì hôm qua đi đám cưới nó.Giờ thì 2 đứa con rồi,làm giảng viên Đại Học.Lâu lâu nhậu,vậy cũng mừng cho nó.
Mình thấy vui ,khi bạn thích những câu chuyện mình post lên ,bạn là người có cái tâm lắm,nếu có dịp ae ofline tụ tập mốt số người tâm huyết uống cafe bạn nhé Như có câu nói : Cộng những gì đã có Trừ cho những gì đã mất Nhân cho tình yêu chân thật Chia đều cho hạnh phúc mai sauThân mến
Theo mình nghèo ,không phải là cái tội nhưng vì nghèo bị người ta khinh khi và là một nỗi nhục,thường thì có 4 loại người cùng 4 tính cách: 1./ Chấp nhận sự thật và không thể thay đổi được ,cố gồng mình chịu đựng ,chấp nhận và chấp nhận . 2./Không chấp nhận sự thật,bị quan ,tự hủy mình vì cho là vô dụng ,thấp kém nên không dám cố gắng dù chỉ 1 lần,làm liều,chấp nhận hậu quả. 3./Chấp nhận sự thật nhưng cố gắng phấn đấu để thay đổi dù chỉ có thể thay đổi chút ít những cũng cảm thấy dễ thở hơn. 4./Chấp nhận sự thật và cố gắng phấn đấu bằng mọi cách ,bằng mọi giá để thay đổi thật nhiều trong khả năng có thể cho dù phải đánh đổi bằng mọi thứ đang có kể cả gia đình ,tình yêu ,sức khỏe .... Đáng tiếc dù ở đất nước giàu có đi nữa thì tỷ lệ người nghèo vẫn nhiều hơn rất nhiều so với người giàu,có thể họ phần đông không dở,không lười biếng... có thể do hoàn cảnh nào đó họ trở nên như vậy !!!!!. Cho nên chúng ta dù giàu có hay đủ ăn ,dù thế nào nữa nếu có thể nên giúp đỡ những người nghèo và khó khăn hơn trong khả năng có thể bằng vật chất hay tinh thần hay bằng cách cư xử không khinh biệt ,biết đâu là nguồn động lực để họ phấn đấu đi lên. Hơn hết đừng nghĩ những kẻ cắp là hạng người bỏ đi nếu họ bắt buộc phải ăn cắp vì lo cho đứa con bé bỏng của họ đang khát sữa thì họ cũng đáng trọng,đáng thương hơn đáng khinh và đáng giận nên chung tay giúp đỡ những người sa cơ ,truyền cho họ sức mạnh để đi lên ,xh sẽ bớt tệ nạn ,bạo lực và dễ thở hơn Thân mến
Giờ xh hóa quá, ko có tiền đóng học thì bị bêu rếu , dọa đuổi. Hồi xưa mình đi học đóng học phí ít mà đóng trễ 2 tháng cũng ko sao. Cô giáo còn giúp đỡ, dạy thêm miễn phí cho mình.
Ôi đệch, đọc topic này xong là phải bấm Like từ đầu tới cuối đấy các thým ạh. Khi nào ngồi laptop có thời gian thì phải bình loạn nhiều hơn cho topic thêm phần phong phú. Chủ topic nhà ở đâu thế, có tổ chức offline bữa nào chưa?
hay và rất ý nghĩa, bởi vậy nên dù bận thế nào nhưng hàng ngày vẫn vô box truyện trò mà 8 với a e cho khuây khỏa ( mặc dù rất buồn vì không thế off với 1 số a e đã gọi cho mình nh lần ), do bận quá nên không đi được a e đừng buồn mình nha
Ai cũng có hoàn cảnh và lo toan mà bạn,bận công việc thì vào box trò chuyện này đóng góp là được rồi ,miễn là đóng góp nhiệt tình ,chân thành thì ae ghi nhận và ủng hộ nếu có duyên thì dù xa đến đâu cũng có dịp ofline gặp mà ,hi Tình cờ ta lại gặp ta Bồng bềnh trong cái gọi là nhân duyên Thân mến
Vậy chứ có những người khi có đc chút ít tiền bạc thì quay trở lại khinh khi những người nghèo mà ko nhớ lại trước kia mình như thế nào. Mình về quê vợ mình thấy những người nghèo phải đi làm công cho người khác kiếm 1 ngày 80k,nuôi em ăn học trên sg, ấy vậy mà khi học xong ở lại sg làm ra đc tiền thì coi rẻ anh chị, đến mức tự cho mình là người thành phố ko thèm ngồi nhậu với người nhà quê. Bữa mình ngồi nhậu với 1 người anh như thế mà tâm sự 1 hồi ổng khóc tại bàn luôn. Nhà nghèo đến nỗi làm lên đc cái nhà bằng gạch mà ko còn tiền tô xi măng. Cuối năm nào mình cũng huy động bạn bè, anh em quen biết thu gom đồ cũ về phân phát để ngta ăn tết vui vẻ 1 chút
Bởi vậy nên XH mới có nhiều vụ tranh đoạt gia tài,vì tiền của mà hãm hại người khác,đồng tiền nó có ma lực khủng khiếp nhất là đối vói những người quá coi trọng tiền bạc hơn nhân nghĩa,tình cảm con người Thân mến