Tìm kiếm bài viết theo id

[TỔNG HỢP] Những mẫu truyện ngắn hay và ý nghĩa

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi Lily Doan, 26/10/15.

ID Topic : 8234615
Ngày đăng:
26/10/15 lúc 14:43
  1. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    Câu chuyện về cô gái lái xe

    Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.

    Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.

    Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… - “Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. Người đàn ông sững sờ, nói: - “Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.” Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”

    Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói: - “Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”. Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.

    Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: -“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!” Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.

    Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: “Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung. Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.

    Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!

    <ST>
     
    joh.le and ChotNhoRoiQuen like this.
  2. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    NỘI CHIẾN

    Câu chuyện kể về một hành động cao đẹp và dũng cảm nhất của tình yêu thương đã xảy ra trong một trong những trận chiến đẫm máu nhất của cuộc nội chiến tại Mỹ. Đó là thời điểm 11 ngày trước Giáng Sinh. Hòa bình và thiện chí là những điều rất xa vời trong tâm trí của hai trăm ngàn binh sĩ của cả quân đội miền Bắc lẫn miền Nam đang đối mặt với nhau trên dấu trường rộng lớn vùng Fredericksburg, Virginia, ngày 14/12/1862.

    Một vài ngày trước đó thật khủng khiếp, hơn mười hai ngàn binh sĩ đã bị chết. Chàng trung sĩ mười chín tuổi Richard Kirkland đã thấy quá đủ rồi. Kirkland đến gặp cấp trên là tướng joseph Kershaw thuộc quân dội miền Nam. Anh nói: "Thưa ông, tôi không

    chịu đựng được nữa! Cả đêm tôi nghe tiếng của những con người miền Bắc tội nghiệp kia kêu rên đòi uống nước và tôi không thể chịu đựng điều này hơn dược nữa. Tôi xin ông cho tôi đi để đem nước uống đến cho họ.”

    Tướng Kershaw ngạc nhiên sửng sốt. Những người đó là kẻ thù của họ. Ông trả lời Kirkland: "Trung sĩ, một viên đạn sẽ bay thẳng vào đầu anh ngay khi anh vượt qua bức tường đá để đến đồng bằng phía bên kia." "Vâng, thưa ông," anh trả lời, "Tôi biết, nhưng nếu được ông cho phép, tôi sẵn sàng để thử. Vị tướng trả lời: "Tình cảm khiến anh làm được điều này thật cao quí, đến nỗi tôi không thể nào từ chối lời khẩn cầu của anh được. Nguyện xin Chúa bảo vệ anh. Anh có thể đi.”

    Chàng binh sĩ mười chín tuổi người Nam Carolina này đã nhanh chóng chạy vượt qua bức tường và ngay lập tức, anh phải đối mặt với những trận mưa đạn từ các tay súng miền Bắc nhằm vào anh. Kirklend bước nhẹ về phía ranh giới của quân đội miền Bắc cho đến khi anh gặp được người lính bị thương ở gần nhất. Anh quì xuống, lấy bình nước ra và nhẹ nhàng nâng đầu của kẻ thù mình lên, để cho anh ta uống một hơi thật dài dòng nước mát lạnh. Anh kê một chiếc ba lô dưới đầu cho kẻ thù mình rồi đi đến người kế tiếp.

    Anh cứ lập lại công việc này nhiều lần cho đến khi đêm đó trôi qua một cách tết đẹp. Như một tác giả đã nhận xét: "Quân đội hai bên, những người nhìn thấy được hành động cao cả này, đã giành cho chàng Kirkland trẻ tuổi một món quà đáng quí nhất. Đó không phải là một sự tung hô ồn ào, nhưng là một sự im lặng đầy kính trọng giành cho anh.”
    <ST>
     
    joh.le and ChotNhoRoiQuen like this.
  3. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    ĐỒNG HỒ BÁO TỘI

    Một nhà tri thức nọ luôn luôn khoe mình là người toàn hảo, không làm gì nên tội cả. Một lần kia, ông nằm chiêm bao thấy mình được đem lên thiên đàng. Tại cửa thiên đàng hàng muôn hàng ngàn người lũ lượt đi vào các phòng nguy nga, lộng lẫy. Mỗi phòng treo đầy các loại đồng hồ. Người ta ai nấy đều đổ xô vào các phòng để kiếm đồng hồ có mang tên mình. Điều lạ là mỗi đồng hồ chạy nhanh, chạy chậm khác nhau, tùy theo mực độ tội lỗi nặng nhẹ của mình nơi dương thế.

    Nhà tri thức nọ đi hết phòng nầy sang phòng khác song không tìm thấy đồng hồ mang tên mình, vội vàng vào gặp Chúa để khiếu nại:

    - Thưa Chúa, ai nấy đều tìm thấy đồng hồ mang tên của họ, sao riêng con tìm mãi mà không thấy đâu cả?

    Chúa vừa nhìn lên trần nhà, vừa lấy tay chỉ:

    - Đó đồng hồ của con đó!

    Nhà trí thức lấy làm lạ nói:

    - Thưa Chúa, đó đâu phải là đồng hồ, nó là quạt máy mà!

    Chúa nói:

    - Nó là đồng hồ của con đó, song vì tội lỗi con nhiều quá hai kim đồng hồ chạy quá nhanh, nên ta dùng nó làm quạt máy vậy!

    Nhà tri thức giựt mình thức dậy, lạ lùng cho giấc chiêm bao về đời mình.
    <ST>
     
    joh.le and ChotNhoRoiQuen like this.
  4. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    CÔ GIÁO ĐẶC BIỆT

    Tên cô là Thompson. Khi cô đứng trước cửa lớp trong ngày đầu của niên học, cô đã nói dối với các học sinh của mình một điều. Cũng như tất cả các giáo viên khác, cô nhìn tất cả các học sinh và nói rằng cô yêu chúng đồng đều như nhau. Nhưng điều đó đã không xảy ra hoàn toàn đúng, bởi ngồi ở hàng ghế đầu là cậu bé có cái tên Teddy Stoddard.


    Cô Thompson đã nhìn thấy Teddy từ năm trước, và chú ý rằng nó chẳng gần gũi và hoà đồng với các bạn, rằng quần áo nó lúc nào cũng xộc xệch, và mỗi khi cô nhìn thấy nó thì nghĩ nó cần phải đi tắm rửa sạch sẽ. Teddy có vẻ như không được vui vẻ. Những điều đó làm cho cô Thompson thật sự có hứng để phê vào tờ bài kiểm của Teddy một dấu X đỏ đậm, theo sau đó là một chữ "Kém" to tướng ở đầu trang giấy.

    Ở trường cô Thompson dạy có một quy định là, các giáo viên chủ nhiệm phải đọc lại học bạ của tất cả học sinh trong lớp. Và khi cô đọc, cô đã cố ý xếp học bạ của Teddy để đọc cuối cùng.

    Tuy nhiên, cô rất bất ngờ khi đọc học bạ của cậu bé. Giáo viên lớp một của cậu viết rằng, "Teddy là một cậu bé sáng dạ và vui vẻ. Cậu biết sắp xếp công việc rất gọn gàng và rất ngoan ngoãn... Cậu là niềm vui cho những người chung quanh". Cô giáo lớp hai viết, "Teddy là học sinh xuất sắc, được các bạn trong lớp yêu mến, nhưng cậu bé đang gặp phải vấn đề lớn vì mẹ cậu đang ở trong giai đoạn cuối của một căn bệnh nan y, và cuộc sống ở nhà đang phải đối diện nhiều khó khăn." Cô giáo lớp ba phê rằng, "Cái chết của mẹ là một nặng nề cho cậu bé. Cậu đã cố gắng rất nhiều, nhưng người cha dường như không quan tâm nhiều đến cậu, và nếu tình trạng này tiếp tục sẽ ảnh hưởng lớn đến cậu bé".

    Cô giáo lớp bốn của Teddy thi viết, "Teddy sống thu mình với bạn bè, và không tỏ ra thích thú với chuyện học hành. Cậu không có nhiều bạn bè và thỉnh thoảng lại ngủ gục trong lớp".

    Bấy giờ, cô Thompson nhận ra được vấn đề, cô cảm thấy xấu hổ với chính mình và cầu nguyện xin Chúa tha thứ cho những suy nghĩ hời hợt trước kia. Cô cầu xin Chúa hướng dẫn mình cách nào để giúp cậu học trò nhỏ Teddy.

    Rồi đến dịp lễ Giáng sinh, cô Thompson còn cảm thấy tệ hại hơn khi mà tất cả học trò đều đem những món quà thật xinh xắn đến tặng cô, trừ ra quà của Teddy. Cậu bé gói quà thật vụng về trong một tờ giấy màu nâu mà người ta dùng để gói rau quả. Cô giáo Thompson cố gắng lấy can đảm để mở gói quà trước toàn thể học sinh của mình. Một vài đứa trẻ bật cười khúc khích khi cô lấy ra một chiếc vòng đá giả kim cương đã rớt mất mấy hột đá, và một chai nước hoa chỉ còn lại một phần tư chai. Nhưng cô Thompson làm bọn học sinh im bặt khi cô khen chiếc vòng đẹp quá, rồi cô đeo vòng vào tay, sau đó cô còn xịt một chút nước hoa lên cổ tay nữa.

    Cuối buổi học hôm đó, Teddy Stoddard ở lại trường thêm một chút, cậu đến nói với cô giáo, "Cô Thompson, hôm nay cô có mùi giống y như mẹ con trước kia vậy." Sau khi bọn trẻ đi về hết, cô Thompson khóc cả tiếng sau đó. Và chính cái ngày đó, cô không còn "dạy đọc", "dạy viết" hay "dạy toán" nữa. Thay vào đó, cô bắt đầu "dạy học" một cách thật sự. Cô Thompson cũng quan tâm đặc biệt đến Teddy. Khi cô cùng học với cậu bé, dường như đầu óc cậu sống động lại như xưa. Cô càng khuyến khích bao nhiêu, Tedy càng hưởng ứng lại bấy nhiêu.

    Cuối năm học đó, Teddy trở thành học trò giỏi nhất lớp, và mặc dù cô giáo Thompson đã nói rằng cô yêu tất cả học sinh như nhau, cô vẫn yêu Teddy hơn cả.

    Một năm sau, cô tìm thấy một mảnh giấy dưới cửa nhà mình, Teddy nói rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất mà cậu có trong cả cuộc đời mình.

    Sáu năm trôi qua cho đến khi cô lại nhận được mẩu tin từ Teddy. Cậu viết rằng cậu đã học xong trung học, cậu đứng thứ ba trong lớp, và cô vẫn là cô giáo tuyệt vời nhất từ trước đến nay trong đời cậu.

    Sau đó bốn năm, cô lại nhận một mẫu tin khác từ Teddy, nói rằng trong lúc cuộc sống khó khăn hơn trước, cậu vẫn ráng trụ lại trường, và sắp tới sẽ tốt nghiệp đại học với bằng thủ khoa. Cậu quả quyết rằng cô Thompson vẫn là cô giáo tuyệt nhất và là người cậu yêu mến nhất từ trước đến giờ.

    Và bốn năm nữa trôi qua ... Một lá thư khác lại đến. Lần này Teddy giải thích rằng sau khi lấy được bằng cử nhân, cậu đã quyết định đi xa thêm một chút. Lá thư nói rằng cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời nhất của teddy. Nhưng bây giờ, tên của cậu dài hơn trước một chút - và chữ ký trong lá thư là Tiến sĩ Teddy.

    Câu chuyện chưa kết thúc ở đây. Bạn thấy đó, một lá thư khác lại xuất hiện. Teddy nói rằng cậu đã gặp người con gái này và dự định sẽ kết hôn với cô ta. Cậu giải thích rằng vì cha cậu đã qua đời mấy năm trước, cậu không biết cô Thompson có vui lòng ngồi ở vị trí là mẹ của chú rể trong nhà thờ vào lễ cưới của cậu hay không?

    Đương nhiên là cô Thompson đồng ý. Và thử đoán xem? Cô giáo đã đeo chiếc vòng đá cũ kỹ kia, với nhiều hạt đá đã rơi mất. Cô cũng dùng loại nước hoa để Teddy nhớ rằng mẹ mình đã dùng trong dịp lễ Giáng sinh năm xưa. Họ ôm lấy nhau rất xúc động, và tiến sĩ Stoddard nói thầm vào tai cô giáo, " Cám ơn cô Thompson đã tin tưởng con. Cám ơn cô rất nhiều vì đã cho con cảm giác mình quan trọng và cho con thấy con có khả năng thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình."
    Cô Thompson xúc động, và trong nước mắt cô trả lời, "Teddy, con đã sai rồi! Con chính là người đã làm thay đổi suy nghĩ của cô, và Chúa là Đấng đã giúp sức, hướng dẫn để cô có thể thay đổi. Cô đã không biết phải dạy học thế nào cho đến khi gặp con".

    <ST>
     
    joh.le, Kratoss and ChotNhoRoiQuen like this.
  5. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    SỐ PHẬN NẰM TRONG TAY MÌNH
    Có một người rất tin tưởng vào số phận. Vì thế hàng ngày anh ta đều ngồi yên, ngóng chờ vận may đến. Anh ta tin vào số phận, mọi thứ đều do ông Trời sắp xếp sẵn, mong cũng chả được mà không mong nó cũng vẫn đến. Nhưng mấy chục năm qua đi, cuộc sống cùa anh ta chỉ tầm tầm bậc trung, chẳng có gì sáng lạn, càng không còn vận may mỉm cười với anh. Đôi khi còn gặp những khó khăn và đau khổ nữa.

    Trong lòng mang nhiều thắc mắc, anh ta liền lên chùa thành tâm thắp hương khấn phật độ trì. Sau đó thỉnh giáo vị cao tăng đức cao vọng trọng. Anh ta hỏi nhà sư.“Thưa thầy! Có thật con người có số không ạ?”Vị đại sư giương mắt nhìn anh ta một lúc lâu, sau đó chậm rãi đáp: “có!”
    Vậy cái số của tôi nó thế nào? Có phải tôi có cái số suốt đời phải chịu nghèo hèn, chỉ tạm đủ ăn, đủ mặc thôi sao? Anh ta hỏi tiếp.
    Vị đại sư yêu cầu anh ta ngửa bàn tay trái ra cho ông ta xem chỉ tay. Nhìn qua một lượt chỉ tay của người kia, nhà sư nói.
    Anh nhìn có thấy rõ không? Cái đường xiên xiên này biểu thị sự nghiệp. Cái đường nằm cắt ngang này tượng trưng cho tình duyên. Còn một đường thẳng đứng tiêu biểu cho sức khỏe, hay còn gọi là đường sinh mệnh.
    Sau đó nhà sư yêu cầu anh ta làm một số động tác theo mình, như nắm bàn tay lại. Lúc đầu nắm nhẹ và từ từ, sau đó nắm thật chặt. Khi thấy anh ta đã nắm chặt bàn tay rồi, nhà sư điền kính hỏi."Anh hãy nói xem, mấy đường chỉ tay kia hiện đang nằm ở đâu?"Người kia ngơ ngẩn trả lời, thì nó vẫn nằm trong lòng bàn tay của tôi mà!"Thế còn số mệnh anh?" Nhà sư hỏi tiếp.Người kia liền im lặng, suy nghĩ một lúc lâu, liền tỉnh ngộ được đạo lý mà nhà sư muốn nói.
    Thì ra số mệnh của con người không nằm trong lời nói của người khác, mà là nằm trong bàn tay của chính mình...
    <ST>
     
  6. nhansamqua Thành Viên Cấp 5

    nắm tay anh thật chặt, giữ tay anh thật lâu.....
     
  7. Dmy Thành Viên Cấp 6

    topic có tương lai [TỔNG HỢP] Những mẫu truyện ngắn hay và ý nghĩa
     
  8. penguina4 Thành Viên Cấp 3

    Hay đấy bro. Post tiếp nhé [TỔNG HỢP] Những mẫu truyện ngắn hay và ý nghĩa
     
  9. khachuan990 Thành Viên Cấp 1

    thank thớt,đọc sau
     
  10. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    NGƯỜI ĐÀN BÀ BAO ĐỒNG

    Hôm ấy vừa là cuối tuần vừa là ngày nghỉ lễ nên thành phố rất vắng vẻ. Tôi quyết định tản bộ ra công viên gần nhà để hít thở không khí trong lành. Không gian đang tĩnh lặng thì bỗng có một chàng trai trẻ xuất hiện. Chàng ta từ từ tiến tới bờ hồ rồi nhìn trân trối xuống mặt nước với vẻ mặt như người mất hồn. Tôi ngồi ở băng ghế gần đó, chăm chú quan sát, sợ rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra.
    Mây đen từ đâu ùn ùn kéo tới, đất trời bỗng tối sầm.Hơn 15 phút trôi qua, chàng trai trẻ vẫn đứng lặng bên hồ, vẻ mặt càng lúc càng thê lương. Tôi nghĩ thầm trong bụng: “Hay là mình tới thăm dò thử xem có giúp được gì không nhỉ… Nhưng nhỡ người ta thấy phiền phức thì sao? Biết đâu mình lại lo chuyện bao đồng?” Trong lúc tôi còn đang phân vân chưa biết phải làm gì thì đột nhiên có một người khác xuất hiện. Đó là một phụ nữ có lẽ tuổi xấp xỉ 30, trông bộ dạng như đang đi tập thể dục.Người phụ nữ tiến thẳng tới chỗ chàng trai trẻ, vỗ nhẹ lên vai cậu và nói:
    “Này cậu kia, sao lại đứng đây u sầu như sắp sửa nhảy xuống đến nơi vậy? Có chuyện gì nói thử tôi nghe xem. Chuyện gì cũng có cách giải quyết.”
    Lúc này chàng trai như bừng tỉnh, liền quay sang nói:
    “Cảm ơn chị, quả là em đang có chuyện buồn, nhưng không muốn làm mất thời gian của chị…”
    “Không sao, hôm nay nghỉ lễ nên tôi rảnh lắm. Cứ nói đi cho nhẹ lòng,”
    người phụ nữ dứt khoát trả lời.
    Chàng trai trẻ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu vậy em cũng không giấu chị. Hiện giờ em rất đau khổ. Cô gái em yêu 6 năm qua vừa đột ngột đòi chia tay. Em rất sốc và không hiểu nguyên nhân là do đâu. Rõ ràng là em rất yêu chiều, sẵn sàng vì cô ấy làm tất cả mọi thứ, thậm chí có thể từ bỏ mạng sống. Vậy mà cô ấy nói chia tay thản nhiên như không vậy… Không còn cô ấy, đời em chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Giờ em đau khổ tới chết, cô ấy sẽ phải hối hận cả đời!”

    Người phụ nữ trợn tròn mắt lên nói: “Ô, ra đó là lí do khiến cậu muốn chết ư? Người trẻ các cậu hay thật, có thể tự sát hại bản thân vì những lí do xuẩn ngốc. Để tôi nói cậu nghe, cô gái kia đi cũng đi rồi, nhưng còn những người thân khác của cậu thì sao? Cha cậu, mẹ cậu, anh chị em cậu thì sao? Cậu đã báo hiếu cha mẹ xong chưa mà đòi đi sớm thế? Cha mẹ đã tốn nhiều mồ hôi nước mắt mới nuôi được cậu lớn chừng này, nợ cha mẹ chưa trả thì không siêu thoát được đâu.Tôi nói câu này cậu sẽ buồn, nhưng trông bộ dạng cậu bây giờ, tôi hoàn toàn hiểu được vì sao cô gái kia đòi chia tay. Cậu bảo có thể vì cô ấy làm mọi thứ, thậm chí sẵn sàng chết đúng không? Nhưng đó không phải tình yêu thực sự. Phụ nữ cần người đàn ông có thể thấu hiểu, bảo vệ, sẻ chia với họ, không phải người đàn ông hở chút là dọa nạt họ, hở chút là rầu rĩ khóc lóc. Cậu tưởng mang cái chết ra dọa thì cô ấy sẽ ở lại bên cậu sao? Có mà chạy không kịp nhặt dép ấy. Được tới 6 năm là lâu rồi đấy!”
    Bỗng nhiên bị một người lạ mặt mắng cho xối xả, chàng trai ban đầu có vẻ choáng váng, nhưng rồi cơ mặt cậu bắt đầu giãn ra thành một nụ cười.
    Người phụ nữ lại nói:
    “Cười như vậy tức là đã hiểu hay chưa?”
    Chàng trai bẽn lẽn đáp:
    “Hiểu rồi… Hiểu rõ rồi ạ. Đúng là trong lúc buồn bực, em nghĩ chưa tới nên đã đưa ra quyết định nông nổi… Thật sự cảm ơn chị đã thẳng thắn răn dạy.”
    Người phụ nữ hài lòng nói:
    “Khỏi cần cảm ơn tôi. Hiểu rõ là tốt rồi, sau này gặp chuyện phiền muộn tự khắc biết mình nên làm gì. Bây giờ thì về nhà, ăn một bữa thật ngon với gia đình rồi đi chơi với bạn bè đi.”
    Chàng trai khúc khích cười:
    “Em rõ rồi. A… nhà chị ở đâu, em có xe, để em chở chị về coi như cảm ơn chị đã giúp em sáng mắt ra.”
    Người phụ nữ khảng khái nói:
    “Thôi, tôi thích đi bộ rèn luyện sức khỏe. Cậu mau đi đi, đừng làm phiền tôi nữa. Thấy người trẻ tuổi căng tràn nhựa sống mà cứ rầu rĩ thật khiến tôi chướng mắt.”


    Chàng trai trẻ vội cúi chào rồi rời đi.
    Tới đây, người phụ nữ lạ kì nọ bỗng quay sang phía tôi rồi hăm hở bước tới. Tôi hoảng hồn không biết mình sắp rơi vào chuyện gì, tim đập nhanh như muốn rơi khỏi lồng ngực.
    “Này anh, anh có biết bơi không?”
    Người phụ nữ đứng trước mặt tôi, tay chống lên hông, hỏi như quát.
    Tôi vẫn chưa hiểu sự thể ra sao, lắp bắp nói:
    “Không… Tôi không… biết bơi.”
    “Vậy hồi nãy, nếu cậu thanh niên kia vì nghĩ quẩn quá mà nhảy xuống hồ thì anh định làm gì?” Người phụ nữ lại quắc mắt lên hỏi tiếp.
    Mồ hôi tôi túa ra như suối, chưa biết phải đối đáp ra sao thì người phụ nữ đã “chặn họng”:
    “Thực ra ban nãy tôi đứng từ phía xa, quan sát cả hai người. Suốt hồi lâu, thấy một người đứng bên hồ vẫn cứ đứng, một người ngồi trên ghế vẫn cứ ngồi. Sợ rằng nếu để thêm sẽ có chuyện không hay nên tôi mới phải xông tới. Anh tiếc gì mà không tới hỏi han người ta một câu hả? Vì những kẻ thấy chết vẫn còn lưỡng lự không biết có nên cứu không như anh nên số người tự tử mới ngày càng nhiều lên đấy!”
    “Giảng” cho tôi một bài như vậy xong, người phụ nữ ngoảnh mặt đi thẳng.Tôi như bị tát cho một cú trời giáng vào mặt, á khẩu không biết nói gì. Bây giờ thì tôi đã hiểu cảm giác của chàng trai trẻ kia. Trong lòng vừa sốc vừa ngượng mà lại vừa hơi tức cười.Lúc ấy tôi mới nhận ra rằng, trên đời này, có những lúc, những chuyện mà nếu dùng cách nhẹ nhàng mềm mỏng thì khó mà giải quyết được. Đôi khi một xô nước lạnh sẽ làm người ta tỉnh nhanh hơn một cốc trà ấm.Sự thẳng thắn của người phụ nữ thích lo “chuyện bao đồng” ấy không chỉ cứu được mạng chàng trai trẻ kia mà còn làm kẻ hay do dự như tôi được một phen "sáng mắt".
    <ST>
     
    ChotNhoRoiQuen thích bài này.
  11. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    Sự chân thành là điều vô giá[TỔNG HỢP] Những mẫu truyện ngắn hay và ý nghĩa

    Ở nước Mỹ, có giám đốc A của một xí nghiệp nhỏ cứ mãi bàn về vấn đề hợp tác với giám đốc B của một tập đoàn lớn khác, nhưng lần nào cũng thất bại.

    Lần này, giám đốc A lại từ phòng làm việc của giám đốc B đi ra, việc đàm phán hợp tác lại không thành.

    Ông nhìn thấy bên đường có một cái cây nhỏ bị gió thổi ngã, thế là bèn đi qua đỡ cái cây đó dậy.

    Vì để tránh cho cái cây lại bị gió thổi ngã lần nữa, ông còn đặc biệt lấy từ trong xe một sợi dây để cố định cái cây.

    Không ngờ được rằng, hành động đó của giám đốc A đã được tổng giám đốc trên lầu làm việc từ đầu đến cuối chứng kiến rõ ràng, chính là hành động vô ý này, đã cảm động tổng giám đốc B, hợp tác cuối cùng cũng đã đàm phán thành công.

    Trong lúc ký kết hợp đồng, tổng giám đốc B nói rằng: “Cậu biết không? Điều cảm động tôi không phải là chuyện cậu đỡ cái cây nhỏ kia, mà là vì cái cây nhỏ, cậu đã đi một quãng rất xa để lấy sợi dây cố định nó lại. Trong lúc người khác cần sự giúp đỡ, nếu như một người có thể dưới tình huống người khác không biết chuyện, mà vẫn có thể hy sinh lợi ích của bản thân không một chút do dự, dẫu cho điều hy sinh chỉ là một chút xíu, cũng thật là quý hóa biết bao! Tôi thật sự không có lý do để không hợp tác với người như vậy, và người như vậy cũng không có lý do gì để mà không gặt hái được thành công!”.

    Về sau, sự nghiệp của giám đốc A quả nhiên vì vậy mà càng ngày càng đi lên, càng làm càng lớn!
    <ST>
     
    ChotNhoRoiQuen thích bài này.
  12. Amber.Road88 Thành Viên Bạch Kim

    tiếp đi mấy bạn ơi , hay quá [TỔNG HỢP] Những mẫu truyện ngắn hay và ý nghĩa
     
  13. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    BA BÁT MÌ

    Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là “Câu chuyện bát mì”. Chuyện xảy ra cách đây 50 năm vào ngày 31 tháng 12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

    Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

    Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng mười tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

    – Xin mời ngồi!

    Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

    – Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

    Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

    – Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

    Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

    – Cho một bát mì.

    Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” – người anh nói.

    – Mẹ, mẹ ăn thử đi – người em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

    Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

    – Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ – ông bà chủ cùng nói.

    Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

    – Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

    – Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

    Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

    – Cho một bát mì.

    Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

    – Vâng, một bát mì!

    Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

    – Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

    – Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

    Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

    Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

    – Thơm quá!

    – Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

    – Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

    Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

    – Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

    Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

    Đến ngày 31 tháng 12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9h30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

    – Mời vào! Mời vào! – bà chủ nhiệt tình chào đón.

    Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

    – Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?

    – Được chứ, mời ngồi bên này!

    Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: “Hai bát mì”.

    – Vâng, hai bát mì. Có ngay.

    Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

    Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

    – Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

    – Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

    – Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

    – Chuyện đó thì chúng con biết rồi – đứa con lớn trả lời.

    Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

    – Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

    – Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

    – Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

    – Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

    – Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

    – Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

    – Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

    – Có thật thế không? Sau đó ra sao?

    – Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?”. Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”.

    Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

    – Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

    – Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

    – Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gia hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

    Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

    – Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

    Lại một năm nữa trôi qua.

    Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

    Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

    “Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

    Rồi rất nhiều lần 31 tháng 12 đã đi qua.

    Lại một ngày 31 tháng 12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

    Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

    Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

    – Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

    Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

    – Các vị… các vị là…

    Một trong hai thanh niên tiếp lời:

    – Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấu từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

    Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói:

    – Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

    Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

    – Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

    Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

    – Có ngay. Ba bát mì.

    Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

    Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: “Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt”. Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.
    <ST>
     
    ChotNhoRoiQuen thích bài này.
  14. Lily Doan Thành Viên Kim Cương

    THÀNH CÔNG HỌC HỎI TỪ ĐẠI BÀNG

    Đại bàng chính là loài chim thống trị bầu trời, cũng là loài chim được vinh dự chọn làm biểu tưởng của nước Mỹ, vậy tại sao loài chim này lại đặc biệt đến vậy, hãy cùng khám phá 7 nguyên tắc sống của đại bàng nhé.

    Nguyên tắc 1:

    Đại Bàng bay một mình ở một tầm rất cao, nó không bay với chim sẻ, hoặc chen lẫn vào với các loài chim khác nhỏ hơn như ngỗng, vịt trời.

    Hãy tránh xa những con chim sẻ và quạ hoặc những người khác luôn cản trở và níu kéo công việc của bạn. Đại Bàng bay chỉ với những con Đại Bàng khác.

    Nguyên tắc 2:
    Đại Bàng có tầm nhìn rất xa, có khả năng tập trung vào một cái gì đó lên đến khoảng cách 5 cây số. Khi phát hiện ra con mồi của nó, thậm chí là một động vật gặm nhấm từ xa, nó chú tâm và dành sự tập trung của mình vào con mồi và thiết lập ra cách tiếp cận để bắt được con mồi đó.
    Không có vấn đề gì có thể cản trở được nó, con Đại Bàng sẽ không thay đổi mục tiêu con mồi cho đến khi nó bắt được.

    Có một tầm nhìn và tập trung cao độ làm việc thì sẽ không có vấn đề gì trở ngại và bạn sẽ thành công.

    Nguyên tắc 3:
    Đại Bàng không ăn những thứ đã chết. Nó chỉ ăn những con mồi tươi. Kền kền thường ăn động vật chết, nhưng Đại Bàng thì không. Hãy cẩn thận với những gì bạn mắt thấy và tai nghe, đặc biệt là những hoàn cảnh trong các bộ phim và trên truyền hình.Chúng ta luôn phải nhớ rằng những cái gì đang tồn tại trong chúng ta sẽ bị cũ đi và sẽ lỗi thời, vì vậy. Luôn luôn làm mới bản thân mình bằng cách học hỏi và thay đổi liên tục.
    Chúng ta luôn phải nhớ rằng những cái gì đang tồn tại trong chúng ta sẽ bị cũ đi và sẽ lỗi thời, vì vậy. Luôn luôn làm mới bản thân mình bằng cách học hỏi và thay đổi liên tục.


    Nguyên tắc 4:

    Đại Bàng rất thích các cơn bão. Là loài chim duy nhất yêu thích các cơn bão. Khi những đám mây xám xịt kéo đến thì đó là lúc những chú chim Đại Bàng rất vui mừng. Đại Bàng sử dụng sức gió của cơn bão để nâng nó bay cao hơn. Một khi nó thấy gió của cơn bão, Đại Bàng sử dụng sức mạnh của cơn bão hoành hành để nâng nó lên trên những đám mây. Điều này cho phép các con Đại Bàng một cơ hội để lướt cao hơn từ đôi cánh của nó. Trong khi đó, tất cả các loài chim khác thường ẩn trong lá, cành, hốc cây.

    Chúng ta có thể sử dụng những cơn bão của cuộc sống để nâng chúng ta lên tầm cao mới. Thưởng thức những thành qủa đạt được từ những thách thức và biến những cơn bão cuộc sống thành lợi nhuận cho chúng ta.


    Nguyên tắc 5:

    Đại Bàng luôn có bài kiểm tra trước khi nó đặt niềm tin vào con khác!

    Ví dụ: Như khi một con Đại Bàng Cái gặp một con đực và cả 2 muốn giao phối, con Cái bay xuống mặt đất trong khi con đực đang theo đuổi nó. Và nó cắp một cành cây khô và bay trở lại vào không trung cùng với con đực đang theo đuổi nó. Khi nó đã đạt đến một tầm cao mà nó mong muốn thì nó sẽ thả nhành cây, lúc đó nhành cây rơi tự do. Khi đó con đực đuổi theo cành cây này. Con Đực thả mình nhanh hơn so với cành cây đang rơi tự do mà nó đang đuổi. Con đực sẽ bắt lại cành cây trước khi để nó rơi xuống đất. Nó sẽ mang nhành cây đó đưa lại cho con Đại Bàng cái. Tiếp tục con Đại Bàng Cái tiếp tục cắp cành cây này và bay lên với một tầm cao hơn và lại thả cành cây đó lại để cho con đực đuổi theo. Điều này diễn ra đến hàng giờ đồng hồ, với chiều cao ngày càng tăng cho đến khi con Đại Bàng cái được đảm bảo rằng con Đại Bàng đực cam kết đã làm chủ được nghệ thuật nhặt lại cành cây này. Chỉ sau đó, con cái mới cho phép con đực giao phối với nó.

    Cho dù trong cuộc sống riêng tư hay trong kinh doanh, một trong những thử nghiệm cam kết của mọi người dành cho mối quan hệ đối tác trước khi chúng ta hợp tác cùng thành công.

    Nguyên tắc 6:

    Khi đã sẵn sàng đẻ trứng, con Đại Bàng đực và con Cái xác định một vị trí rất cao trên vách đá nơi không có động vật săn mồi có thể tấn công được. Con đực sẽ bay xuống mặt đất và chọn những cành cây khô chắc chắn và đặt chúng trên các kẽ hở của vách đá, sau đó bay trở lại mặt đất một lần nữa để thu nhặt các cành cây nhỏ hơn và xếp vào tổ cần làm.

    Nó bay trở lại mặt đất và chọn các cành cây khô có gai và đặt dưới các lá cây. Rồi nó thu nhặt các đám cỏ mềm để trải trên các cành cây có gai. Khi lớp tổ đầu tiên xây dựng được hoàn thành, Đại Bàng đực bay trở lại mặt đất và chọn cây có gai nhiều hơn, đưa nó vào tổ, nó lại bay xuống mắt đất lấy cỏ để phủ lên các cành cây có gai, sau đó rũ lông của mình lên để hoàn thành tổ.

    Các gai ở bên ngoài của tổ bảo vệ nó khỏi những kẻ xâm nhập vào tổ. Cả hai con Đại Bàng đực và cái tham gia trong việc bảo vệ Đại Bàng con. Con cái có nhiệm vụ đẻ trứng và bảo vệ chúng, Con đực xây dựng tổ và đi kiếm mồi. Trong thời gian dạy cho những con Đại Bàng con tập bay, Đại Bàng mẹ ném những con Đại Bàng con ra khỏi tổ. Bởi vì các con non đang sợ hãi, nó sẽ lại nhảy vào tổ.

    Tiếp theo, Đại Bàng mẹ ném chúng ra lại và sau đó nó tiếp tục trút bỏ hết các lớp mềm lót trong tổ, để lại các gai trần. Khi các Đại Bàng con sợ hãi và một lần nữa nhảy lại vào tổ thì chúng bị vết chích bởi các gai. Nó thét lên và bị chảy máu. Nó phải nhảy ra khỏi tổ và trong lúc này nó tự hỏi tại sao mẹ và người cha yêu thương nó rất nhiều bây giờ lại tra tấn nó.

    Tiếp theo, mẹ con Đại Bàng đẩy chúng ra khỏi vách đá vào không trung. Khi tiếng thét trong sợ hãi, Đại Bàng cha bay ra ngoài và bắt chúng trở lại trước khi nó bị rơi và đưa chúng trở lại vào vách đá. Điều này sẽ diễn ra liên tục cho đến khi các con Đại Bàng con có thể bắt đầu vỗ cánh và bay được. Nó cần phải tiếp thu những kiến thức này thì mới có thể bay được.

    Việc chuẩn bị dạy chúng ta những thứ cần thay đổi, việc dạy dỗ của gia đình chúng ta cùng với sự tích cực học tập của bản thân sẽ dẫn đến thành công, việc bị chích bằng các gai nhọn cho chúng ta biết rằng đôi khi quá thoải mái, khi chúng ta cần kết quả hoặc không. Chúng ta không được trải nghiệm cuộc sống, không phát triển và không học tập được những gì từ cuộc sống. Gai của cuộc sống đến để dạy chúng ta rằng chúng ta cần phải phát triển, hãy ra khỏi tổ và sinh sống. Chúng ta có thể không biết nó, nhưng thiên đường dường như cảm thấy thoải mái và an toàn vẫn có thể có.Những người yêu thương chúng ta không để cho chúng ta suy yếu, lười làm việc và hãy đẩy chúng ta vào con đường khó khăn để chúng ta có thể phát triển và thịnh vượng. Ngay cả trong hành động của họ dường như làm khó hay gây khó khăn cho chúng ta nhưng thực ra đó là những ý định tốt của họ dành cho chúng ta.

    Nguyên tắc 7:
    Đại Bàng chuẩn bị cho tuổi già … Khi Đại Bàng trở nên già nua, lông của chúng trở nên yếu và không thể giúp nó còn nhanh nhẹn như trước. Khi nó cảm thấy yếu và sắp chết, nó tìm đến một một nơi xa trong đá. Ở đó, nó nhổ hết tất cả lông trên cơ thể của mình cho đến khi nó rụng hoàn toàn sạch lông. Nó ở lại trong nơi ẩn náu cho đến khi cơ thể đã phát triển mới lông, sau đó nó mới có thể ra khỏi hang và trở lại cuộc sống.

    Thỉnh thoảng chúng ta cần phải rũ bỏ những thói quen cũ và các cám dỗ đem lại gánh nặng cho chúng ta, những thứ không cần thiết trong cuộc sống của chúng ta.
    Theo ohay.tv
     

Tình hình diễn đàn

  1. Viettel HCM,
  2. DANGCAPSIMSO,
  3. takesi,
  4. passio,
  5. tranhthiec.net,
  6. SiriMobile
Tổng: 619 (Thành viên: 8, Khách: 522, Robots: 89)