Tàu điện cũng giống như đi xe bus ở nước ta vậy. Đó là phương tiện giao thông công cộng và tất nhiên, giá vé cho mỗi lượt cũng rất phải chăng. Nhưng có điều khác biệt là mọi thứ ở đó đều được vận hành dựa trên sự tự giác và ý thức của người dân từ việc mua vé cho đến khoản đi đúng trạm, đúng tuyến... Và nếu như bạn có bất chợt nảy ra một ý đồ xấu về chuyện trốn vé. Hãy cứ tin rằng, khả năng bạn bị bắt cũng rất thấp. Thế nhưng, cái giá mà những người đi trốn vé phải trả thực sự rất đắt, nó đắt không phải vì giá trị vật chất mà vì sự đánh giá của xã hội, của đạo đức và những thứ sau này bạn phải đánh đổi. Câu chuyện mới được đăng tải của người dùng T.Đ.K đã cho ta thấy điều đó. Qua câu chuyện này, tất cả chúng ta chắc sẽ ấn tượng nhất câu: "Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức". BÀI HỌC VỀ SỰ DỐI TRÁ: Một cô gái sau khi tốt nghiệp liền sang Pháp, bắt đầu một cuộc sống vừa đi học vừa đi làm. Dần dần, cô phát hiện hệ thống thu vé các phương tiện công cộng ở đây hoàn toàn theo tính tự giác. Có nghĩa là bạn muốn đi đến nơi nào, có thể mua vé theo lịch trình đã định, các bến xe theo phương thức mở cửa, không có cửa soát vé, cũng không có nhân viên soát vé, đến khả năng kiểm tra vé đột xuất cũng rất thấp. Cô đã phát hiện được lỗ hổng quản lí này, hoặc giả chính suy nghĩ của cô có lỗ hổng. Dựa vào trí thông minh của mình, cô ước tính tỉ lệ để bị bắt trốn vé chỉ khoảng ba phần trăm. Cô vô cùng tự mãn với phát hiện này của bản thân, từ đó cô thường xuyên trốn vé. Cô còn tự tìm một lí do để bản thân thấy nhẹ nhõm: mình là sinh viên nghèo mà, giảm được chút nào hay chút nấy. Sau bốn năm, cô đạt được tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của một trường danh giá, cô tràn đầy tự tin đến những công ty lớn xin việc. Nhưng những công ty này không hiểu vì lí do gì, lúc đầu còn rất nhiệt tình nhưng về sau đều từ chối cô. Thất bại liên tiếp khiến cô tức tối. Cô nghĩ nhất định những công ti này phân biệt chủng tộc, không nhận người nước ngoài. Cuối cùng có một lần, cô trực tiếp đến bộ phận nhân lực của một công ty, yêu cầu giám đốc đưa ra một lý do vì sao từ chối cô. Kết cục họ đưa ra một lí do khiến cô không ngờ. “Thưa cô, chúng tôi không hề phân biệt chủng tộc, ngược lại chúng tôi rất coi trọng cô. Lúc cô đến phỏng vấn, chúng tôi đều rất hài lòng với môi trường giáo dục và trình độ học vấn của cô, thực ra nếu xét trên phương diện năng lực, cô chính là người mà chúng tôi tìm kiếm.” “Vậy tại sao công ty ngài lại không tuyển dụng tôi?” “Bởi chúng tôi kiểm tra lịch sử tín dụng của cô và phát hiện ra cô đã từng ba lần bị phạt tiền vì tội trốn vé” “Tôi không phủ nhận điều này, nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này, mà các anh sẵn sàng bỏ qua một nhân tài đã nhiều lần được đăng luận văn trên báo như tôi sao?” “Chuyện nhỏ? Chúng tôi lại không cho rằng đây là chuyện nhỏ. Chúng tôi phát hiện, lần đầu tiên cô trốn vé là khi mới đến đất nước chúng tôi được một tuần. Nhân viên kiểm tra đã tin rằng do cô mới đến và vẫn chưa hiểu rõ việc thu vé tự giác, cho phép cô được mua lại vé. Nhưng sau đó cô vẫn trốn vé thêm 2 lần nữa.” “Khi đó trong túi tôi không có tiền lẻ.” “Không, không thưa cô. Tôi không thể chấp nhận lí do này của cô, cô đang đánh giá thấp IQ của tôi ư. Tôi tin chắc trước khi bị bắt trốn vé, cô đã trốn được cả trăm lần rồi.” “Đó cũng chẳng phải tội chết, anh sao phải cứng nhắc như vậy? Tôi sửa là được mà.” “Không không, thưa cô. Chuyện này chứng tỏ hai điều: Một là cô không coi trọng quy tắc. Cô lợi dụng những lỗ hổng trong quy tắc và sử dụng nó. Hai, cô không xứng đáng được tin tưởng. Mà rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi cần phải dựa vào sự tin tưởng để vận hành, nếu cô phụ trách mở một khu chợ ở một nơi nào đó, công ty sẽ cho cô toàn quyền lực phụ trách. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi sẽ không lắp đặt các thiết bị giám sát, cũng như các hệ thống xe công cộng mà cô đã thấy đó. Vì vậy chúng tôi không thể tuyển dụng cô, tôi có thể chắc chắn rằng, tại đất nước chúng tôi, thậm chí cả châu Âu này cô sẽ không thể xin vào được nổi một công ty nào đâu.” Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Sau đó, điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc này: Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức. Đạo đức là phẩm chất cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Một người dù ưu tú đến đâu nhưng nhân cách có vấn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác. Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn. Tôi cho các bạn lời khuyên chân thành, trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất nhân phẩm.
Cái mình nghĩ ra thí người ta đã.nghĩ rồi.Đừng nghĩ người ta với công nghệ hiện đại phát triển từ rất lâu nghĩ rằng họ ngu.Họ biết hết,khi cần thì chỉ cần đưa bằng chứng ra thôi. Cái hay của hệ thống quản lý thông tin là chỗ đó.1 xã hội khi chưa xây dựng hệ thống quảb lý thông tin,quản lý con người.Xã.hội đó còn tồn tại sự bất bình đẳng và bất công.Tạo cơ hội cho kẻ bất tài,nguy hiểm sống nhởn nhơ,vui vẻ với hành vi của mình mà ko lo sợ bị quản lý.Ví dụ : bạn chỉ cần ăn cắp hay cướp 1 lần,với hệ thống thông tin thì dù bạn đi đâu bạn cũng sẽ bị nghía,ko có cơ hội lần sau. Giả sử VN,xây dựng hệ thống hoàn chỉnh.Ngay ngày đầu tiên kiểm tra : Á đù,sao đồng chí X làm can bộ NN mà nhà cửa,xe hơi quá trời vậy bây.Nên...VN chấp nhận là xã hội ko hiện đại vì có những người ko muốn nó hiện đại.Giống như 1 cô gái mặc áo kín mít,hấp dẫn,nhưng bên trong thì da đen thui.Chân thì toàn ghẻ.
hehe, chờ đi, khi nào VN khai trương tàu điện ngầm thì bảo đảm tình trạng lậu vé sẽ không bao giờ ........................................................................................................... dẹp hết.
ở nước ngoài không có khái niệm là xài "chùa". Nhưng ở VN thì nhiều lắm. Pác nào muốn qua âu, mỹ thì qua nhưng nên nhớ khi đi ăn nhậu thì nó share đều ra chứ không có kiểu ăn "chùa" hay mày trả trước mai tao trả.
Hồi trước có nghe bác làm chỉ huy bảo vệ kể lại rằng : Một lần ghé nhà trọ của anh làm bảo vệ của siêu thị. Trong phòng của anh thì các sản phẩm của siêu thị chất hàng đống. Hàng ấy là do anh bảo vệ đó chôm của siêu thị. Hết nói , bảo vệ lại là kẻ trộm.