Mới tới Trung Quốc chưa đầy một ngày mà phái đoàn của Obama đã phải hứng chịu rất nhiều phiền hà và rắc rối liên quan tới thủ tục ngoại giao. Obama ban đầu không thể xuống Không lực Một vì không có thang. Vấn đề nảy sinh ngay khi Tổng thốngBarack Obama vừa đặt chân tới đất Trung Quốc. Không hề có xe thang nào chờ ông ở cửa chiếc Không lực Một. Trên đường băng, nhân viên tổng thống Mỹ vất vả tìm kiếm một chiếc thang giúp Obama xuống đất. Khi cánh báo chí Nhà Trắng đứng vào hàng để đợi nghi thức tiếp đón từ nước chủ nhà, những gì họ nhận được chỉ là một cán bộ Trung Quốc đang la hét với đoàn Mỹ. Nhân viên an ninh kiểm tra đường băng. Người đàn ông Trung Quốc yêu cầu báo chí Nhà Trắng phải đi khỏi khu vực sân bay. Phía Mỹ phải cố giải thích rằng đây là máy bay của Barack Obama và họ tháp tùng tổng thống. Tuy nhiên, người đàn ông Trung Quốc hét lên: “Đây là đất nước của chúng tôi”. Obama gặp gỡ phái đoàn Trung Quốc ở sân bay. Người này sau đó tìm cách ngăn cản cố vấn an ninh quốc gia Mỹ Susan Rice và phụ trách báo chí Ben Rhodes đến gần chiếc Không lực Một. Tổng thống Obama bắt tay Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Chuyến thăm lần này của ông Obama tới Hàng Châu dự Hội nghị Thượng đỉnh G20 sẽ là lần cuối cùng trong nhiệm kỳ 8 năm làm tổng thống. Suốt 8 năm qua, mối quan hệ giữa hai bên Trung Quốc-Mỹ chưa bao giờ có dấu hiệu yên ổn. Chính sách hướng đông của Mỹ khiến Trung Quốc rất lo ngại trong tham vọng vươn lên bá chủ toàn cầu. Ngày 3.9, một số quan chức Nhà Trắng Mỹ tới trước đón Obama đã bị các nhân viên Trung Quốc chặn cửa. “Tổng thống Mỹ sẽ tới đây trong một giờ nữa”, một nhân viên Nhà Trắng giải thích trong vô vọng. Thậm chí, suýt chút nữa một cuộc ẩu đả đã diễn ra giữa phái đoàn Mỹ và những nhân viên người Trung Quốc. Một quan chức Mỹ nói: “Bình tĩnh nào, làm ơn. Xin hãy bình tĩnh”. Hai bên hội đàm nhưng không thu được kết quả khả quan. 20 phút trước khi Obama và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình có mặt, hai bên vẫn tranh cãi bên ngoài căn phòng lãnh đạo hai cường quốc gặp mặt. Trung Quốc cương quyết nói rằng không đủ chỗ cho 12 nhà báo tháp tùng Obama. Phía Mỹ phủ nhận, chỉ tay về phía chỗ trống và khẳng định đã sắp xếp qua đường ngoại giao từ rất lâu. Sau khi 2 nguyên thủ kết thúc cuộc hội đàm và chuẩn bị có cuộc đi dạo thì phía Trung Quốc bất ngờ cắt giảm số lượng nhà báo Mỹ đưa tin sự kiện từ 6 người xuống 3 người. Sau đó, chỉ 1 người duy nhất được phép tham gia. Obama thưởng trà ở nhà khách chính phủ Hồ Tây ở Hàng Châu. “Đây là sự sắp xếp của chúng tôi”, một quan chức Trung Quốc đáp lạnh tanh với các nhân viên Nhà Trắng. “Nhưng các ông liên tục thay đổi sắp xếp”, nhân viên Nhà Trắng đáp lời. Cuối cùng, sau những cuộc tranh cãi nảy lửa giữa hai bên, Trung Quốc miễn cưỡng đồng ý cho 2 nhà báo tới đưa tin về cuộc dạo chơi trong tối hôm đó của hai nguyên thủ. -> tồi đến thế là cùng.
Cả Trung Quốc chấn động vì bài diễn thuyết của tướng Lưu Á Châu "Lời của Lưu Á Châu có thể làm nhiều người không thoải mái, nhưng con người chỉ nghe lời hay ý đẹp sẽ không thể thức tỉnh được. Bài phát biểu của Lưu chính là một tiếng nói khác." LTS: Những ngày vừa qua, Nga và Pháp ngay lập tức gia tăng cường độ chiến dịch không kích nhằm vào tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo (IS) tại Syria, sau các vụ khủng bố nhằm vào máy bay Nga và các vụ tấn công đẫm máu ở Paris. Trong khi đó, hành động của Trung Quốc - quốc gia có 1 công dân vừa bị IS hành quyết và 3 công dân khác thiệt mạng trong vụ khủng bố Mali hôm 20/11 vừa qua - vẫn chỉ dừng lại ở tuyên bố "tăng cường hợp tác với quốc tế". Chính phủ Trung Quốc né tránh trả lời vấn đề này, trong khi truyền thông lý giải nguyên nhân là do sự khác biệt giữa những giá trị cốt lõi về lợi ích quốc gia mà Bắc Kinh cần "cân, đo, đong, đếm" nếu tham chiến. Nhân đây, chúng tôi xin giới thiệu tới quý độc giả bài diễn thuyết của của Thượng tướng Lưu Á Châu - Chính ủy ĐH Quốc phòng Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc - phân tích cách thức mà xã hội Trung Quốc phản ứng với 1 sự kiện khủng bố phương Tây, cụ thể là vụ 11/9. Bài diễn thuyết tướng Lưu nói tại căn cứ quân sự Côn Minh ngày 10/5/2010 (thời điểm ông vẫn mang hàm Trung tướng) và được truyền thông Trung Quốc cũng như quốc tế đánh giá là "chấn động". Dưới đây, chúng tôi xin trích đăng bài diễn thuyết trên. --- Ảnh minh họa Tín niệm và đạo đức Tôi là người kế thừa văn hóa Trung Quốc, cũng là người phê phán văn hóa Trung Quốc. Trong quá khứ, trước hết tôi là người kế thừa văn hóa Trung Quốc, sau đó mới là người phê phán. Hiện tại, tôi là người phê phán, sau mới là người kế thừa văn hóa Trung Quốc. Lịch sử phương Tây là quá trình "bỏ ác theo thiện". Lịch sử Trung Quốc lại là quá trình "bỏ thiện theo ác". Phương Tây cổ đại cấm đủ điều, chỉ có bản năng con người là không cấm. Trung Quốc cái gì cũng không cấm, chỉ cấm bản năng của con người. Người phương Tây dám thể hiện chính mình và tư tưởng cá nhân, cũng dám "khoe" bản thân lõa thể. Người Trung Quốc chỉ biết "mặc quần áo". "Mặc quần áo" cho tư tưởng. Mặc quần áo dù sao cũng dễ hơn cởi quần áo. Hegel nói: "Trung Quốc không có triết học." Tôi nhận định Trung Quốc hàng ngàn năm qua chưa từng sinh ra tư tưởng gia. Tư tưởng gia mà tôi nói tới, là những người có cống hiến trọng đại cho tiến trình văn minh nhân loại như Hegel, Socrates, Plato... Lão Đam (Lão Tử) có phải là tư tưởng gia hay không? Chỉ dựa vào cuốn "Đạo đức kinh" 5.000 chữ có thể trở thành tư tưởng gia được không? Chưa kể tới "Đạo đức kinh" có vấn đề. Khổng Tử có thể xem là tư tưởng gia chăng? Hậu nhân chúng ta "kiểm duyệt" ông thế nào? Tác phẩm của ông chưa từng cung cấp cho người Trung Quốc một thể hệ giá trị quan về nội tâm có thể đối kháng được quyền lực thế tục. Cái ông đem lại là "tất cả xoay vòng quanh quyền lực". Nếu như Nho học là tôn giáo, thì đó là "ngụy tôn giáo"; nếu là tín ngưỡng, thì đó là "ngụy tín ngưỡng"; còn nếu là triết học, thì đó là triết học của xã hội bị "quan trường hóa". Xét từ ý nghĩa này, Nho học là có tội đối với người Trung Quốc. Trung Quốc không thể có tư tưởng gia mà chỉ có chiến lược gia. Xã hội Trung Quốc là một xã hội binh pháp. Dân tộc của chúng ta chỉ tôn sùng chiến lược gia. Một nhân vật có sự nghiệp chẳng mấy thành công như Gia Cát Lượng lại được người ta hoài niệm. Ông không có hùng tâm tráng chí, dùng người cũng không đúng đắn. Có tư liệu còn chỉ rõ ông là kẻ lộng quyền. Nhưng một người như thế lại được nâng lên tầm cao đáng giật mình. Đây cũng là một kiểu phản ánh tâm linh của dân tộc chúng ta. Trong một hình thái xã hội như thế, có 3 loại hành vi trở nên phổ biến: 1. Ngụy biện Con trai tôi năm nay (2010-PV) thi đỗ vào khoa báo chí một trường đại học. Khoa này là một trong những khoa báo chí xuất sắc nhất ở Trung Quốc. Tôi bèn bảo con trai đưa giáo trình để tôi xem. Xem xong tôi nói, thứ này không đáng để đọc. Trong giáo trình có một khẳng định: Trung Quốc phát minh ra thuốc súng. Sau khi thuốc súng truyền tới châu Âu đã "phá vỡ những thành trì phong kiến thời Trung cổ" ở châu Âu. Thật là nực cười, anh phát minh ra thuốc súng đi phá vỡ "thành trì phong kiến" của người ta, vậy thành trì của chính anh tại sao không bị phá? Ngược lại còn kiên cố hơn? Khi thảo luận vấn đề Đài Loan tại ĐH Quốc phòng, có một quan điểm khá "ăn khách": Đài Loan là một "chiếc khóa". Nếu không giải quyết được vấn đề Đài Loan thì "chiếc khóa" sẽ chặn "cửa lớn" của Trung Quốc. Trung Quốc sẽ không có đường ra biển lớn. Quan điểm này là ngụy biện. Tôi có thể phản bác lại trong một câu. Tây Ban Nha sau khi trở thành cường quốc trên biển đã không hề chặn nước láng giềng Bồ Đào Nha cũng trở thành cường quốc đại dương. Eo biển Dover (Calais), Pháp chỉ cách lãnh thổ nước Anh 28 hải lý, Anh có ngăn cản Pháp trở thành cường quốc trên biển hay không? Mấu chốt khiến Trung Quốc mất đi đại dương chính là các thế hệ thống trị trong lịch sử không có quan niệm "hải quyền". 2. Đối ngoại mềm mỏng, đối nội tàn nhẫn Văn minh châu Âu và văn minh Trung Quốc gần như cất bước cùng nhau, nhưng châu Âu hình thành nhiều quốc gia nhỏ, trong khi Trung Quốc hình thành một đại đế quốc thống nhất. Nói tới điều này, chúng ta thường cảm thấy vui mừng. Kỳ thực, việc châu Âu hình thành nhiều quốc gia chính là một cách thể hiện lục địa này có tự do tư tưởng. Mặc dù bọn họ chia thành nhiều nước nhỏ, nhưng, ít nhiều những gì có liên quan tới văn minh nhân loại đã được sinh ra từ chính những quốc gia tách rời này. Còn chúng ta làm được gì cho văn minh thế giới? Thống nhất giang sơn chắc chắn có liên hệ tất yếu với thống nhất tư tưởng. Xã hội chiến lược là xã hội mang tính hướng nội. Tôi từng nghiên cứu kỹ lưỡng những khác biệt giữa Mỹ-Trung: Trung Quốc ở các sự vụ quốc tế về cơ bản là mềm mỏng, đối với sự vụ trong nước thì cứng rắn. Nước Mỹ ngược lại, cứng rắn trong lĩnh vực sự vụ quốc tế, mềm mỏng ở các vấn đề quốc nội. Tôi không nhớ tôi đọc được vấn đề này trong cuốn sách nào, nhưng có một kết luận: Đó là do bất đồng văn hóa quyết định. Văn hóa Trung Quốc là khép kín, hướng nội; văn hóa Mỹ là cởi mở, hướng ngoại. Quan niệm "nhất thống" cũng là một tư tưởng theo kiểu hướng nội. Điều này giải thích vì sao chúng ta là "cừu" trước các thế lực ngoại xâm, nhưng lại là "sói" trước chính đồng bào của mình. [...] Người Trung Quốc muốn dân mình đánh mình, đó mới gọi là dũng mãnh! 3. Thấp hèn, thô tục Tinh thần thấp hèn tất dẫn đến hành vi thấp hèn. Tinh thần cao quý sẽ đưa tới hành vi cao quý. Khoảng 20 năm trước, ở khu tập thể tôi sống phát sinh một chuyện thế này: Một đôi vợ chồng đòi ly hôn. Ông chồng đưa "tình mới" về nhà, cãi cọ ầm ĩ. Bà vợ chạy lên nóc nhà định nhảy xuống. Người vây xung quanh đứng xem rất đông. Có người hào hứng hét lên: "Nhảy đi! Nhảy đi!" Sau đó bà vợ được cảnh sát cứu xuống, những người xem thậm chí còn thấy tiếc nuối. Tôi thở dài trở về nhà, bật tivi xem. Truyền hình đang phát một câu chuyện ở châu Âu. Tại nước nào đó, tôi nhớ mang máng là Hungary, 70 năm trước có một thợ mỏ trẻ tuổi chuẩn bị làm đám cưới. Lần cuối cùng người này xuống mỏ trước hôn lễ, tai nạn sập hầm xảy ra khiến anh ra đi mãi mãi. Cô dâu không tin người mình yêu đã ra đi nên mỏi mòn chờ đợi suốt 70 năm. Gần đây người ta tu sửa lại hầm mỏ đã phát hiện ra một thi thể chính là chú rể khi trước. Do trong hầm không có không khí, thi thể chú rể lại ngâm trong nước chứa khoáng chất nên vẫn giữa được sự trẻ trung như 70 năm trước. Còn cô dâu khi ấy đã trở thành một bà lão tóc bạc trắng. Bà ôm thi thể người yêu khóc thảm thiết và đưa ra quyết định tiếp tục hoàn thành hôn lễ. Đó là một cảnh tượng chấn động lòng người: Tân nương 80 tuổi trong bộ váy cưới trang trọng màu trắng, tóc bà cũng trắng như tuyết. Người yêu của bà, vẫn trẻ trung như vậy, được đặt nằm trong cỗ xe ngựa. Hôn lễ và tang lễ cử hành đồng thời, khiến bao người phải rơi nước mắt. Sự kiện dễ dàng khảo nghiệm tiêu chuẩn đạo đức của dân tộc chúng ta nhất chính là sự kiện 11/9 ở Mỹ. Vụ 11/9 dù không thay đổi thế giới, nhưng đã thay đổi nước Mỹ. Đồng thời, thế giới cũng rất khó quay trở về thời điểm "trước 11/9". Khi vụ khủng bố trên xảy ra, ở đất nước chúng ta, ít nhất là trong một khoảng thời gian, một bầu không khí "kém lành mạnh" lan tỏa khắp nơi. Tối 12/9, có người gọi điện cho tôi nói rằng, sinh viên trường ĐH Bắc Kinh và ĐH Thanh Hoa đang "khua chiêng gõ trống". Tôi nói đội tuyển bóng đá Trung Quốc ngày 7/10 mới thi đấu. Đó là trận cuối cùng gặp Các tiểu vương quốc Ả-Rập thống nhất (UAE), nếu thắng sẽ lọt vào vòng chung kết World Cup. Một lúc sau tôi mới biết thì ra các sinh viên Trung Quốc đang ăn mừng tòa tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC) tại Manhattan bị máy bay khủng bố đâm vào. Trung Quốc có một đoàn đại biểu nhà báo, khi ấy đang làm việc tại Mỹ. Khi nhìn thấy tháp đôi bị đâm trúng, nhóm ký giả này không đừng được đã vỗ tay hoan hô. Đây là một dạng thẩm thấu văn hóa. Không thể chỉ trích bọn họ vì hành động như vậy, bởi bản thân họ đã không thể tự kiểm soát được bản thân nữa. Kết quả nhóm này bị Mỹ tuyên bố "vĩnh viễn không hoan nghênh". Tôi ở Không quân Bắc Kinh, mấy ngày ấy có nhiều người trong bộ đội tới thăm, tôi đều hỏi cách nhìn của họ về sự kiện 11/9. Tất cả đều nói: "Nổ rất hay". Về sau tôi mới nói, đó là điều đáng buồn. Nếu những người như thế yêu Trung Quốc, vậy Trung Quốc còn cứu được không? Truyền thông thì không cần nhắc tới, vì nơi không có thời sự nhất ở Trung Quốc chính là trên mặt báo. Năm 1997, công nương Diana qua đời trong vụ tai nạn giao thông. Bạn không cần biết Diana là người thế nào, Hoàng gia Anh ra sao, nhưng chí ít nhân vật này có "giá trị thời sự". Các tờ báo lớn trên thế giới đều đăng thông tin đó trên trang nhất, chỉ có báo Trung Quốc không đăng. Ngày hôm đó, dòng tít lớn nhất trên báo chí Trung Quốc là "Các trường trung học, tiểu học ở Bắc Kinh khai giảng". Bài báo này chẳng khác đưa tin "Ngày hôm nay người dân Bắc Kinh ăn cơm" là mấy, giá trị chỉ có vậy. Tối ngày thứ hai sau vụ 11/9, tôi xem chuyên mục "Phỏng vấn tiêu điểm" trên truyền hình với hy vọng được nghe một số bình luận về sự kiện này. Kết cục, chương trình tối hôm đó nói về... tăng cường tự thân xây dựng chi bộ đảng ở nông thôn như thế nào. Anh muốn xem gì? Đều không có. Cái anh không muốn nghe thì nhất định nói cho anh nghe. "Những cái miệng quốc gia" (các MC nổi tiếng-PV) đương nhiên không có tội tình gì. Bao người thiệt mạng trong vụ 11/9 đều là vô tội. Thứ mất đi là sinh mạng, điều tôn nghiêm nhất trên thế giới. Bản thân những sinh mạng này không liên quan gì tới chính phủ Mỹ. Chúng ta đối đãi với người khác bằng thái độ như vậy, nhưng người ta không dùng thái độ đó đối xử với chúng ta. Đối chiếu rõ ràng nhất chính là vụ thảm án Dover. Năm đó, một nhóm người Phúc Kiến trốn trong xe chở động vật từ eo biển Dover vượt biên vào Anh. Do bị thiếu không khí vì phải ở trong xe kín vài chục giờ đồng hồ, đa số đều bị ngạt chết, chỉ còn 2 người sống sót. Sau khi vụ việc bung bét, Đại sứ quán Trung Quốc không có lấy một người ra mặt. Cuối cùng, người dân Anh ở Dover phải đứng ra cử hành đám tang và truy điệu những người thiệt mạng. Rất nhiều trẻ em đã tới tham gia, trong tay chúng cầm đồ chơi do Trung Quốc sản xuất. Nhân tiện nhắc tới, trên thế giới hiện nay có tới 90% đồ chơi là "Made in China". Phóng viên hỏi các em nhỏ: "Vì sao tới tham gia lễ truy điệu?", đám trẻ trả lời rằng: "Vì bọn họ cũng là người, đồ chơi mà chúng cháu cầm trong tay có thể do một trong số họ góp phần làm ra". Trong cả lễ truy điệu ấy không có một người Trung Quốc nào. Thế nào gọi là văn minh, thế nào là không văn minh? Tôi vẫn đang suy nghĩ
Cả Trung Quốc chấn động vì bài diễn thuyết của tướng Lưu Á Châu ( Phần 2) Phụ Nữ News 03/08/16 14:27 1 liên quan "Lời của Lưu Á Châu có thể làm nhiều người không thoải mái, nhưng con người chỉ nghe lời hay ý đẹp sẽ không thể thức tỉnh được. Bài phát biểu của Lưu chính là một tiếng nói khác." Phần 2 : Những cuộc báo thù tanh máu không hiếm trong lịch sử Trung Quốc. Chuyện thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 rơi xuống Pennsylvania vốn dĩ có mục tiêu là Nhà Trắng, sau đó hành khách trên máy bay chống trả bọn khủng bố mới làm máy bay rơi xuống. Bởi thời điểm đó bọn họ đã biết tin tòa nhà WTC và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào. Các hành khác đã nhanh chóng quyết định, không thể không làm gì mà phải quyết tử với khủng bố. Cho dù là trong tình thế như vậy, họ vẫn làm một việc: Bỏ phiếu thông qua việc "liều chết" với những tên khủng bố. Vào thời khắc sinh tử cũng không áp đặt ý chí của mình lên người khác. Sau đó tập thể đồng tình, họ mới hành động. Thế nào gọi là dân chủ, đây chính là dân chủ. Tư tưởng của dân chủ đã ăn sâu vào sinh mạng, huyết mạch, cốt tủy của họ. Một dân tộc như thế, họ không cường thịnh thì ai cường thịnh; một dân tộc như thế, họ không thống trị thế giới thì ai thống trị thế giới. Tôi thường suy tư rằng: Vũ khí tân tiến, công nghệ mới nhất, lực lượng vũ trang hùng mạnh nhất thế giới nằm trong tay những người như thế rất phù hợp. [...] Cho dù nằm trong tay Trung Quốc, Trung Quốc có thể làm được gì cũng không biết chắc được. Nước Mỹ có nhiều kinh nghiệm thành công đáng để chúng ta tham khảo, học hỏi. Sau vụ 11/9, Mỹ không thành lập "Ủy ban 11/9", cũng không thành lập bộ chỉ huy khẩn cấp gì đó. Tôi rất phản đối những điều không thực tế. Sau khi tôi tới Không quân Thành Đô, hoặc là không họp, hoặc là ít họp. Những cuộc họp không thể tránh thì họp nhanh. Việc đầu tiên tôi làm là thay đổi "học tập Thường ủy" thành tự học. Cầm văn bản đọc thì gọi gì là học! Tôi đấu tranh với thế lực thủ cựu. Sức lực cá nhân tôi có hạn nhưng không thể không đấu tranh, cho dù sứt đầu mẻ trán cũng không nản. Ví dụ, thường ở trong bộ đội tôi không ăn cơm. Ngày nào về nhà được thì tôi mang theo lương khô chứ không ăn trong quân. Tôi tới sư đoàn 33, ở Không quân Bắc Kinh cũng như vậy. Nếu không thể không ăn thì tôi ăn đơn giản. Dù nói rằng uống nửa lít rượu không đổ được hồng kỳ, ăn một bữa cơm không sập được giang sơn. Nhưng cái gì nhiều quá, lãng phí quá, để tích tiểu thành đại thì rất khó nói. Khi nghiên cứu nước Mỹ, chúng ta nên nắm chắc nội hàm của nó. Không được chỉ nhìn những cái nhỏ, mà phải xem cái lớn. Có một câu nói hay: Thường nghị luận khuyết điểm của người khác thì bạn là kẻ dưới đáy chuẩn mực đạo đức; thường nghị luận khuyết điểm của nhân loại thì bạn chính là tư tưởng gia. Ngày 11/9/2011, Tổng thống Mỹ Barack Obama và phu nhân Michelle thăm lại địa điểm mà chuyến bay số hiệu 93 đâm xuống Pennsylvania nhân hoạt động tưởng niệm 10 năm vụ khủng bố. Lời kết Qua bài diễn thuyết 3 tiếng đồng hồ ngày hôm nay, mục tiêu mà tôi theo đuổi là sự giải phóng con người. Nếu nói rằng tôi đến đây để gặp gỡ mọi người thì không bằng nói rằng mọi người tới để "nhận biết" tôi. Tôi đã rất phóng khoáng trao gửi "toàn bộ bản thân" cho các bạn, tôi thể hiện tư tưởng cá nhân trước các bạn. Đặc biệt, những điều tôi nói về phương Tây, về nước Mỹ cũng không tách rời chủ đề cuộc thảo luận này. Có 2 điều tôi muốn bổ sung. Thứ nhất, tôi là một người trung thành với chủ nghĩa dân tộc. Mọi điều tôi nói ra đều vì cái tốt cho quốc gia, dân tộc. Trong bất cứ tình huống nào, tôi cũng xem lợi ích dân tộc là tối cao. Vì điều đó, tôi chấp nhận đổ máu, sứt đầu mẻ trán. Trong đầu tôi vẫn thường hiện lên cảnh tượng trong chiến tranh Triều Tiên: Mùa đông năm 1951, đơn vị của cha tôi tấn công quân Mỹ. Do vũ khí thua kém Mỹ nên buộc phải mai phục trong đêm tại vị trí gần quân địch nhất. Một liên đội yên lặng chờ đợi cả một đêm. Đêm đó trời đổ tuyết lớn, lạnh vô cùng. Lúc trời sáng, còi hiệu xung phong vang lên, nhưng hơn 100 chiến sĩ mai phục ở đó không có một ai đứng dậy. Tất cả bọn họ đã chết vì lạnh. Cho đến chết họ vẫn giữ đội hình chiến đấu. Về sau Chủ tịch Mao khi nghe báo cáo, ông lập tức bỏ mũ, đứng dậy rất lâu không nói gì. Chiến tranh biên giới Trung-Ấn 1962, máy bay Trung Quốc tiêu diệt một đơn vị của Ấn Độ. Đơn vị này ngày xưa từng thuộc biên chế quân đội Anh, tham gia cuộc Chiến tranh nha phiến lần thứ 2, hỏa thiêu Viên Minh Viên. Chủ tịch Mao nhận tin qua điện thoại, đập bàn đứng dậy, nói:"Quốc nhục trăm năm!" Đồng thời, mọi người cũng nên nhận thấy, tình hình Trung Quốc so với phương Tây không giống nhau. Có những việc mặc dù nhìn thấy rồi, nhưng lại không thể dễ dàng đạt được. Cũng có những việc còn chưa nhìn thấy. Có những khác biệt về quan niệm chỉ có thời gian qua đi mới rút ngắn khoảng cách được. Lần đầu tiên gặp gỡ các cán bộ cấp doanh trở lên ở căn cứ Côn Minh, tôi đã vô cùng thẳng thắn, mạnh dạn nói nhiều như vậy. Đó là những thành quả nghiên cứu của tôi. Tôi chịu trách nhiệm với phát biểu của mình. Chỗ nào nói đúng, các vị hãy ghi nhớ lấy; còn chỗ nào nói sai, mọi người hãy "vào tai này lọt tai kia", xem như chưa nghe thấy. Mỗi con người là một cá thể, mỗi cá thể đều được tự do. Tôi không thể áp đặt tư tưởng của mình lên mọi người. Tôi cũng không thể yêu cầu tư tưởng của mọi người phải thống nhất đến một tư tưởng nào đó. Đó là điều không thể. Thế nhưng chúng ta lúc nào cũng muốn theo đuổi mục tiêu này. Đó là điều hết sức mơ hồ, trên thực tế không thể thực hiện được. Theo Tri thức Trẻ
Bài viết hay thế này mà không đươc duyệt thì phí trông bài tâm đắc câu "" báo chí TQ không có thời sự"
1 quốc gia ém nhẹm bưng bít thông tin đầu độc người dân như ko có google, fb, ... phải dùng các chương trình của chúng nó vì chúng nó kiểm soát đc thông tin. chính sách ngu dân
Bọn nó còm men chửi TQ kinh, Hình như nước ngoài chỉ khoái thông ass? BlueMartini8411 giờ trước fuckin yankees, nghĩ rằng họ sở hữu thế giới những Bastards 1 Ẩn câu trả lời DON HQ11 giờ trước trả lời awesum thật dễ dàng khi những yankees: D 1 Slick Willy9 giờ trước áo khoác đỏ Fucking vẫn mông đau lúc nhận được sở hữu 300 năm trước! Omar Gadall5 giờ trước Mỹ quái 1 hoang thao truong nguyen4 giờ trước ngốc Fucking Paul Hesse3 giờ trước Chỉ cần những người tự do ngốc như con heo béo này. Sam Rockwell1 giờ trước Không, fuck bạn: D anonimuso4 giờ trước Fruck bạn Dolfin và whaaaale! 2 jouxpane50 phút trước HAAAHA! Tình yêu nó. Minokawa Anon5 giờ trước Monkeys Trung Quốc là những RACE khắc nghiệt nhất trên EARTH. 1 Omar Gadall3 giờ trước Mỹ là khỉ và Abes Iron Star5 giờ trước Nhật Bản, Ấn Độ, Philippines, Hàn Quốc, Indonesia, Singapore và Việt Nam sẽ giết Trung Quốc trong khu vực châu Á. 9 Ẩn câu trả lời Con mèo Schrödinger.Vâng, tôi là Alive.5 giờ trước Đừng quên Malaysia. Chúng tôi ghét Trung Quốc quá. 6 Thi Trung Trinh5 giờ trước là ông chủ của bạn Trung Quốc? 2 tɦɛ ʀiɳg ѳԲ ɗɛɱoɳร4 giờ trước Đừng quên Úc Iron Star4 giờ trước + Thị Trung Trinh Trung Quốc không đến với đất nước của tôi. Chúng tôi treo Trung Quốc từ cây. XD! 1 Sam Rockwell1 giờ trước (đã chỉnh sửa) Tôi sẽ không có kiên nhẫn để tranh luận với fuckhead Trung Quốc! Tôi nghĩ tôi sẽ chết tiệt kick ass ngu ngốc của mình! Người Trung Quốc là chó cái của chúng tôi; họ làm giặt của chúng tôi, do đó hiển thị một số tôn trọng. 2 LAN M1 giờ trước Bạn không nên được đi đến Trung Quốc sau đó. Hãy tưởng tượng một quan chức Trung Quốc làm điều đó ở Mỹ? hoang thao truong nguyen4 giờ trước (đã chỉnh sửa) Tôi biết ... Một anh chàng không thể đại diện cho tất cả người dân Trung Quốc ... đó là ok, nếu ông là một bình thường dân sự nhưng ông là một quan chức chính phủ .. điều này không thể được chấp nhận .. 3 Laszlo Zoltan3 giờ trước bình luận tốt nhất ở đây 1 Laszlo Zoltan3 giờ trước cách disgracefuk để điều trị thăm đứng đầu nhà nước 1 Amy Andersen (Ocdesignzz)8 giờ trước Tôi là người Mỹ! Nó được gọi là tôn trọng! Cô là tại quốc gia của họ và có lẽ nên ngừng chạy miệng! 4 jouxpane47 phút trước Ummm ... Cô ấy là phụ trách bảo vệ Tổng thống của Hoa Kỳ. Anh ấy là một thành viên của báo chí Trung Quốc. Ai cung cấp cho một crap nếu kẻ này bị xúc phạm. hany magdy12 giờ trước sự ngu ngốc và người mẹ ngu cho phép nhìn thấy chiến tranh hạt nhân 3 DON HQ12 giờ trước Có thể họ motherfucker sẵn sàng cho chiến tranh 1 percy Huynh4 giờ trước shitty Trung Quốc 2 Jason V9 giờ trước Thisa .... thisa ... aaaaoooowwww .... contwy. Shut fuck lên! 2 FreeSpirit3 giờ trước Người Mỹ có thói quen chọn một chiến đấu với bất cứ ai và tất cả mọi người. Vấn đề là người Mỹ nghĩ rằng họ có một D kích thước ick lớn hơn. 1 FreeSpirit3 giờ trước + Laszlo Zoltan Người Trung Quốc là kẻ bắt nạt lớn quá .... Họ là một lỗ, tăng Một lỗ của thế giới. Họ nghĩ rằng, nếu như họ muốn chụp lãnh thổ đất vô tận. Họ muốn khiêu khích tất cả mọi người ở châu Á, và kích động Ấn Độ do có tình hữu nghị với Pakistan (một nhà nước khủng bố) - cho thấy tâm ác của họ. 1 Laszlo Zoltan2 giờ trước + FreeSpirit Trung Quốc hầu như không "lớn", nền kinh tế của họ là rất yếu, phụ thuộc nhiều hơn vào hành vi tham nhũng và lao động nô lệ ảo; họ kiềm chế suy nghĩ tự do với nỗi ám ảnh của họ với sự phù hợp. Tôi đã làm việc với một prc- cựu ông được dạy tại Trung Quốc trường phát động một cuộc tấn công bắt giữ delhi mới mà họ tổ chức cho một vài ngày rồi trở về phía họ của biên giới để chứng minh sức mạnh của họ. bất kỳ quốc gia có nói dối với người dân của nó không có gì để định giá cho những người khác. họ là kẻ khốn nạn whistle blower6 giờ trước Đây là đất nước của chúng tôi và bạn đang xâm phạm .. haha 2 whistle blower19 phút trước + Nước này Fack HAHA ,, đây là lãnh thổ của chúng tôi. Tới đi xin vui lòng .. Waters Fack này5 phút trước + thổi còi từ thời cổ đại Alpharevx9 giờ trước Thật buồn cười như thế nào người Mỹ đe dọa người khác, giống như họ sở hữu họ hoặc họ là tốt hơn so với chúng LOL. 1 whistle blower6 giờ trước Nó có vẻ như người đàn ông Trung Quốc đã được điều trị người phụ nữ Mỹ mà không có sự tôn trọng .. MariahVEVO Carey3 giờ trước tôi ghét người Trung Quốc == 2 MariahVEVO Carey1 giờ trước + Waleed Al shaikhli đến nhiều Waleed Al shaikhli1 giờ trước Tội nghiệp. Ghét phải cứng. Tai Nguyen39 phút trước fuckkkkkkkkkkkkkkkkk china !!!!!!!! Trong Tran3 giờ trước Trung Quốc là con chó 2 Tăng Hiệp Thành4 giờ trước Trung Quốc chết tiệt 2 Paul Hesse3 giờ trước (đã chỉnh sửa) Đối thoại: Thừa cân gà tự do: Ông là chủ tịch CHÚNG TÔI và đây là máy bay HIS !! Trung Quốc chính thức: Đây là sân bay CHÚNG TÔI !! gà tự do thừa cân: Bạn Rrrrracist chính thức Trung Quốc: Tôi không nói về bạn hay chủng tộc của mình, thằng ngốc, tôi đang nói về tôn trọng ranh giới của chúng tôi và làm theo hướng dẫn của chúng tôi khi ở nước ta! Ngoài ra, bạn đã mua chiếc máy bay bằng tiền vay từ chúng tôi ... để kỹ thuật nó là máy bay của chúng tôi. gà tự do thừa cân: Bạn là một công Xenophobe Trung Quốc: Không, tôi chỉ không thích bạn như là một người ... bạn đang câm, tự do, không được giáo dục hay thế gian. Thừa cân gà tự do: Vâng, tôi có hai cộng độ từ cao đẳng cộng đồng tốt nhất ở Maryland và tôi biết những người biết người, do đó tôi quan trọng là. Chính thức Trung Quốc: GFY. Không có gì ngạc Mỹ đang đi xuống dốc ... 1 LAN M1 giờ trước Bạn không đi đến một quốc gia nước ngoài và cư xử như một hạt. Hãy tôn trọng của bộ máy an ninh của họ. detroitmetro1014 giờ trước (đã chỉnh sửa) tương tác này không có gì để làm tôn trọng hoặc quy định với, Trung Quốc đã cố gắng để kiểm duyệt các phương tiện truyền thông nước ngoài, không chỉ là người Mỹ ... Trung Cộng còn yếu kém và hèn nhát, bất kỳ xáo trộn nhỏ có thể đe dọa phá hỏng đất nước. http: // www .dw.com / en /-thí-cho-g20-hội nghị thượng đỉnh Deutsche Welle--china-từ chối / a-19.524.892 2 Tamer Adel8 giờ trước chết tiệt Cowboys bẩn, cũng được thực hiện Trung Quốc của u. ✌️ u nghĩ cho cô một bài học về sự tôn trọng và trong cách cư xử 1 RandomVariable4 giờ trước Trường hợp của Jackie Chan khi bạn cần anh ấy? eslam mahmoud10 giờ trước Mỹ ngu ngốc. luận án Aoua nước 1 Sanket Sigdel10 giờ trước nó không được Obama at.Others la hét chính thức cần phải làm theo giao thức an ninh tại sân bay. Mỹ nên học cách tôn trọng người khác. Thế giới này không chỉ là diện tích của bạn! 1 firelily4166 giờ trước Nó trông giống như được cho dùng các đường thấp và ném $ nhấn vào họ. Không dính, nhưng bàn tay của chúng tôi kinda bốc mùi dù. 1 Adam Mohammad1 giờ trước Người Trung Quốc đã lớn Canada Thủ tướng đầy đủ sự tôn trọng của chúng tôi trong tuần cuối cùng trong chuyến thăm của ông. Cảm ơn bạn Trung Quốc cho khách sạn của bạn. Tôi tự hỏi tại sao người Mỹ không thích trên toàn thế giới Tamer Adel8 giờ trước Slap chó cái slutty chết tiệt Mỹ 3 Kairi Tiri10 giờ trước Chúng tôi không phải là tất cả như thế này. Những người trong chính phủ mặc dù nói chung là như vậy bệnh trong cảm giác sai lầm của họ về quyền lực ở đây. Họ và phương tiện truyền thông của chúng tôi làm việc chăm chỉ để tạo ra một sự thiếu hiểu biết và kiêu ngạo trong nhân dân. Tôi cho một muốn cảm ơn người đàn ông Trung Quốc này để nói cho người phụ nữ này một sự thật đơn giản lạnh cứng mà cô không thể chấp nhận ... THẾ GIỚI KHÔNG TẤT CẢ HERS. Cô ấy sẽ không bao giờ hiểu được mặc dù. Chưa bao giờ, và đó là một phần của vấn đề của chúng tôi ở Mỹ. Kiêu ngạo đến cùng cực. 1 Yaren Red1 giờ trước rằng phụ nữ nghèo là ai, bất kỳ của bạn có tên của cô? DINH HOANG DANG2 giờ trước Trung Quốc đã cố gắng quá khó để thực hiện, do đó, "trưng dụng" tất cả những người đã không được giáo dục từ "MỪNG" của Khổng Tử để chào đón các vị khách quý ... Mọi người nên thông cảm cho người Trung Quốc, những người biết lễ từ đã xuất khẩu ra thế giới và lây lan Khổng Tử! TejasTigre201210 giờ trước Slap chó cái và đưa cô đến nhà tù. 1 Anh Le52 phút trước Fucking bạn Trung Quốc Paul Hesse3 giờ trước Bình thường, tôi muốn nói một cái gì đó giống như ching chong ling dài .... nhưng tôi không thể đứng quá cân Bobbleheads tự do nữ nói nhanh hơn họ nghĩ ..... tốt về bạn, vịt dài đồng. Bader aloufi11 giờ trước Tại sao người Mỹ họ có một ý tưởng họ là những quốc gia tốt nhất, họ là họ cộng đồng tốt nhất, kinh tế nhất. Tất cả những người khác người hay nước thấp hơn so với họ. Kiêu ngạo là một đặc điểm gắn liền với sự khởi đầu của sự sụp đổ của đế chế. Wishes: Tôn trọng và thuyết phục dịu dàng để đối phó với những người khác và tình yêu của tốt cho người khác như bạn yêu chính mình trong những đặc tính tốt nhất của cộng đồng và nâng cao Quốc. 1 TejasTigre201210 giờ trước Tôi là một người Mỹ và có thể cho bạn biết rất nhiều người dân ở đây là não rửa sạch. Không thiếu những kẻ ngốc ở đây. 2 Mestizo PH4 giờ trước bò ngu ngốc có vẻ u đổ lỗi cho người không phải tất cả xấu như u Synoptic 126 giờ trước "Lén lút" Trung Quốc thay đổi chính sách tin rằng họ có thể trực tiếp giao thức. Chỉ tay ngón tay của mình vào phụ nữ miêu tả chồn wimps lập. Hãy thử những chiến thuật "lén lút" khi Donald Trump nhậm chức. 2 Synoptic 122 giờ trước Nó chỉ xảy ra. Laszlo Zoltan1 giờ trước bạn sống trong một giấc mơ-giới- không phải là người thực sự. ngăn chặn các meth, hãy bước ra khỏi công viên trailer của bạn. được giáo dục tốt hơn. DINH HOANG DANG2 giờ trước mọi người nói khi bạn ghé thăm nhà của một người bạn chỉ cần nhìn vào thái độ của những người giúp việc là bạn sẽ biết tình trạng giáo dục của chủ nhà hey YJ L15 phút trước Tại sao người Mỹ luôn luôn nghĩ rằng họ có thể làm whstever họ muốn khi bất cứ nơi nào họ đang có? Đây không phải là Mỹ !!! nên bú IT UP.
Bạn Dũng mở giùm mình cái phần 2 lời phát biểu của tướng trung quốc đi.Nó đang ở trạng thái bị chờ kiểm duyệt của Mod