Bàn về "Mâm cơm người Việt chứa toàn thuốc trị ung thư"(version 2016) Huỳnh Chiếu Đẳng Thử điểm qua những món thuốc mà người Việt tự bày cho nhau (đôi khi bắt chước người Mỹ hoặc người Tàu mà bày thuốc cho nhau): Nhìn chung thì hầu như mọi thứ thực phẩm quanh ta đều được email và webpage người Việt ca tụng là “thần dược” trị ung thư và bá bịnh. Nhàu Noni vang bóng một thời, người bày ra món nầy hốt nhiều chục triệu bạc xong lặn mất. Kế đó là nước măng cụt, bây giờ còn chút tiếng vang. Kế nữa là Canh Dưỡng Sinh, được phe ta uống như điên chừng sáu tháng rồi tịt ngòi. Tiếp theo thì ngàn hoa đua nở: hết dưa chuột, rồi lá đu đủ, rồi mãng cầu. Đầu tiên mãng cầu Mễ (bán nhiều tại Mỹ) sau chê phải là mãng cầu Xiệm trồng ở Việt Nam. Hai thứ sau nầy đang phất cờ tiến mạnh vào niềm tin của bà con ta. Chắc chừng năm sau sập tiệm, mấy vị nhanh tay chế viên mãng cầu, nước mãng cầu kiếm mươi triệu đô. Sau đó là dầu dừa được ca ngợi (do công ty Tây Mỹ bán, kiểu bán mỡ rắn thời nẩm), có một vị MTC suýt chết vì dầu dừa hai năm trước, vị nầy ở Hố Nai xuống Bến tre mua dầu dừa ép lạnh về uống 2-3 tháng đi hết nổi. May mà đọc thấy email MTC lúc đó về dầu dừa mới tỉnh ra mà ngưng uống, nhưng tức quá gởi email la làng cho hả giận.Hiện giờ thì trái Sung, cây Bồ Công Anh, trước đó thì Kim Thất Tai (hiện giờ ít nghe nhắc nói tới, chắc nó âm thầm dẹp tiệm rồi). Hiện giờ đang hoành hành sức khỏe bà con là Cây Lượt Vàng, trước đây là cây Cần Tây, nay thì Cây Cần Tây cũng lặn mất. Vài năm trước thì Trà Xanh là thần dược, Trà mọi loại là tiên dược, những vị uống trà ngừa và trị bịnh hiện nằm nhà thương hay ra vào nhà thương cũng bộn nên hết hơi sức để vuốt đuôi ca ngợi theo gian thương Trung Quốc. Nay thì được biết người ta hơi né trà rồi, lý do là thuốc trừ sâu (và đủ thứ hương thơm hóa chất vô danh) ướp vào đó, kể cả trà ướp xác chết cũng bán cho bà con ghiền thưởng thức (chuyện nầy nói thật, có thật, không nói ẩu đâu, có "chạy Nhật Trình" mà). Sau khi chê Trà thì bà con ta sang ca ngợi Cà phê. Hình như trong tâm trí một số phe ta phải có cái gì đó để ca ngợi mới sống được chăng? Hiện Trứng gà được một vị tung lên tới mây xanh (kết quả là thống kê vừa công bố những vị nam giới ăn7 trứng gà hay hơn mỗi tuần thì mau chết hơn những vị không ăn). Còn gì nữa, cà chua, sả, xoài, trái chuối chín rục đều “trị ung thư” (chắc mấy tiệm bán chuối chế ra chuyện để tiêu thụ chuối chín thâm đen cho khỏi bỏ thùng rác?). Ttrước đó một chút và ngay hiện giớ chanh được ca tụng là giết tế bào ung thư 10000 lần mạnh hơn "chimo".Trước nước chanh trị ung thư thì có Giấm Táo và mật ong. Hiện giờ thì mật ong và Bột Quế, mới đây thì phong trào củ cải trắng, chanh và nghệ. Nói chung thì: Bất cứ rau trái nào trước mặt các bạn đều cũng đều được người Việt ca tụng là thần dược trị ung thư hay trị được những thứ bịnh mà Tây Y còn đang vật lộn! Quên nữa còn Gạo đen (dân Gò Công gọi: “gạo nhum”) cũng trị ung thư và nhiều bịnh ngặt, trước đó Gạo lức được tâng lên làm thần dược, nay thì gạo lức rang pha nước uống là “thần” dược. Gạo lức được dân BBC gọi là gạo nâu. Nói thêm theo thống kê hiện giờ thì gạo lức chứa nhiều kim loại nặng có hại hơn là gạo giả trắng. Hai món sống dai là Củ tỏi và Gạo lức, không biết có bao nhiều người theo và bao nhiêu người khỏi bịnh. Hiện giờ củ tỏi hầu hết 75% là do Trung Quốc trồng. Gạo lức bị Mỹ điểm mặt năm trước, năm nay tỏi Trung Quốc cũng bị Mỹ điểm mặt. Các bạn đọc chán chưa, còn nữa mấy mươi năm nay người ta ca ngợi Đậu nành trị ung thư, thế mà mấy mươi năm nay cũng chưa ai nhờ nó mà sống thêm. Cây Sả hiện được bà con nói trị ung thư mạnh hơn 10000 lần "chimo" (con số nghe quen quen). Các bạn còn nhớ lá đu đủ một thời là khắc tinh bịnh ung thư, sau đó thấy không hiệu nghiệm bèn bày ra Lá Đu Đủ Đực mới hiệu nghiệm. Nhiều người tốn tiền mua lá đu đủ khô hay viên về uống. Còn hết? Thưa còn thí dụ: "Măng tây ai mà ngờ" (ai mà ngờ vô dụng). Mới vài tuần nay thì Khoai mônTrung Quốc được ba con ta ca ngợi ăn nó không bị ung thư nữa. Nên lưu ý, cái gì mà Trung Quốc sản xuất cũng đều mang mầm bịnh, bà con biết rồi mà. Còn hết? Thưa còn dài dài, hiện đang bày nhau: xay Cam, Táo, Cà chua, Cabbage, Cà rốt, Lô Hội thêm 1 muỗng Mật Ong.. hằm bà lằn, uống hàng ngày để ngừa ung thư. Thôi nghe, kể hoài còn hoài.Thưa quí bạn, những thứ kể trên là tôi nhớ ra, chắc mới liệt kê chừng phân nửa. Hôm nào tôi ghi lại tất cả mọi thứ thực phẩm ăn coi có món nào KHÔNG phải là thần dược hay không. Huỳnh Chiếu Đẳng (22-Jul-2013) (xem lại 16-Sep-2016) Một bằng hữu góp ý(nhiều năm trước): Một đọan phản hồi cho “những bài thuốc” (trích trong bài viết “Bà Nội Tướng Của Tôi”)“…Chẳng hạn như tôi nói với nàng là có người mách bài thuốc rất đơn giản, chỉ cần gạo đem rang rồi nấu nước uống hằng ngày như uống trà thì có công hiệu rất tốt cho cơ thể như ngủ ngon, giảm huyết áp, giảm mỡ vv… thì nàng hỏi lại tôi bộ miracle hả? Gạo rang hay không rang cũng là gạo, tại sao nấu cơm ăn hằng ngày thì chỉ chữa bệnh đói còn đem đi rang, cho qua lửa luyện tội lại trở thành “dược phẩm” là sao, vô lý quá. Ấy vậy mà tôi cũng đòi nàng rang gạo nấu nước “thánh” cho tôi hết 2-3 tháng. Nàng bực lắm, tuy chìu tôi nhưng trong lòng không phục cho là what a silly vớ vẩn!Có thời gian, người ta đua nhau kiếm mua Rau má đỏ con mắt, nói là chữa thấp khớp làm tôi ráng đi tìm cho được (vì mùa đông nên khó kiếm chớ hè thì rau này mọc đầy dãy trong vườn nhổ không kịp) thì nàng bảo rau nào mà không có dược tính. Theo nàng biết thì rau má có tác dụng giải nhiệt, khi nào nóng trong người uống sẽ hạ hỏa nhưng nếu lạm dụng thì sẽ sinh hàn, mà thấp khớp thì kỵ hàn. Uống riết chắc đi không nổi phải bò luôn.Rồi còn nhiều phương thuốc khác nữa như Lô hội, trái Nhào, đậu nành, canh dưỡng sinh gì đó lung tung, thứ nào cũng chữa bá bệnh như là thần dược.Tôi thì thứ nào cũng muốn thử coi có hiệu nghiệm không, chớ nàng thì nhứt định giữ vững lập trường không là không. Nàng nói thời buổi y học tân tiến này có bao là thuốc hay thầy giỏi, bệnh gì thuốc đó, chữa còn không được, ở đó mà nghe người ta bày. Muốn bào chế một viên thuốc phải nghiên cứu dung hòa bao nhiêu chất chớ đâu phải đơn giản một thứ mà được. Phàm cái gì cũng vậy, phải có chừng mức, cứ một thứ mà tống vào cho cố xác thì có hại chớ sao. Có thể nó chữa được bệnh này nhưng lại phản ứng sinh bệnh khác, hễ có hợp thì có khắc, có lành tính thì cũng có ác tính. Vậy trung dung là thượng sách hơn cả, rủi ai phát giác ra là có hại thế nào đó thì mình cũng không đến đổi nào, còn trở tay kịp.Cụ thể như một lọai cải có tên là Phi Long (English spinach) mà tất cả các giống dân âu, á, trung đông gì cũng rất ưa chuộng (nhứt là Lebanese, mua một lần cả trolley) vì nó có rất nhiều chất sắt làm tăng cường sinh lực đến đổi có một phim cartoon muốn khuyến khích trẻ con ăn vegies đã bịa ra chuyện một nhân vật tên Popye. Anh Popye nhờ ăn thật nhiều spinach nên mới có đủ sức mạnh để đấu lại mấy thằng baddies. Đó là nói về mặt lợi ích của cải này, đồng thời nó cũng tác hại gây bệnh gout (thống phong) nếu ăn nhiều (không biết nhiều là bao nhiêu) vì nó chứa lượng uric acid rất cao.Tốt nhứt là đừng nghe ai mà nghe chính mình. Mỗi tuần nấu canh, xào 2-3 lần là đủ liều, cứ coi đó là thức ăn thôi, còn muốn làm thuốc thì để cho pharmacist họ làm, đâu có tới phiên mình. Như rượu, mỗi ngày 1 ly nhỏ cho máu lưu thông điều hòa thì ích cho tim mạch, nếu uống cạn ly đầy, rót đầy ly cạn thì sơ gan đứng tim luôn là cái chắc.” Nguồn: sưu tầm
Có con toàn cho qua Mỹ, Canada, Úc ko để hưởng cuộc sống chất lượng. Có thằng Đ viên nào cho con nó qua Tàu. Cuba ở đâu. Ý nói ở đây trong tiềm thức chúng luôn hiểu chuyện nhưng ko thể nói đúng sự thật. -Các cậu ở thành phố lớn ko thấy xi nhê xì, về tình cuộc sống vô cùng khổ cực, mất vệ sinh. Nước uống dơ dáy, phèn, bẩn thỉu, uống vào hư hết thận. Ở nước ngoài dân chúng nó không có khái niệm nấu nước, toàn uống trực tiếp từ vòi hoặc mua La-vie uống.