Tìm kiếm bài viết theo id

Kháng chiến chống Nguyên Mông, sao không ai dựng thành phim.

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi pdhoangminh86, 6/10/16.

ID Topic : 8611832
Ngày đăng:
6/10/16 lúc 09:22
  1. pdhoangminh86 Thành Viên Cấp 2

    Tham gia ngày:
    19/4/07
    Tuổi tham gia:
    18
    Bài viết:
    312
    Một trại tên Hắc Long, cũng có 3000 quân đóng, ta đem 800 quân tấn công. Không cần đánh một trận để tiêu diệt địch mà làm chúng tổn thất. Vấn đề là quấy phá làm suy nhược tinh thần địch quân; lợi dụng thời tiết làm chúng mệt mỏi; dùng địa lợi phục kích để tránh hao tổn. Ban đêm thì dùng 200 quân khởi sự, còn ban ngày thì chọc phá do toán 20 người đã nói trên. Lẽ dĩ nhiên 600 quân luôn ở tư thế phục kích tại nơi có lợi. Chúng ở chỗ sáng, ta ở chỗ tối cứ bắn loạn xạ tên độc tên lửa, không ít thì nhiều làm tổn thất chúng. Sau đó, ta lại kéo đi khi trời chưa sáng. Ban đêm Nguyên Mông không dám ứng chiến mà chỉ phòng thủ. Chúng dùng các súng phóng đá catapult và trebuchet bắn bom, đạn ra. Nhưng khổ một nỗi, quân ta bò sát đất rồi xuất hiện bất ngờ, bắn một loạt 200 mũi tên rồi chạy đi. Khi đội pháo của địch tập họp đầy đủ để bắn trả thì quân ta rút mất rồi. Độ nửa canh giờ hay một canh giờ sau màn ấy lại tái diễn. Rút cục cả đêm chúng chẳng ngủ bao nhiêu. Đêm sau lại thay phiên. Đây chính là xa luân chiến, làm địch không được nghỉ ngơi, tinh thần hao tổn.

    Một ngày nào đó tướng Nguyên Mông quyết định dùng 200 quân còn khỏe đi càn quét, vì 100 quân kia thì bịnh hoạn tại thời tiết hay bị thương vì tên, lao và một số nữa đã đi chầu diêm chúa. Tướng Mông lý luận, chúng chỉ đánh đêm vậy quân số không đông, nếu 2, 3 trăm thì không địch nổi với 200 tên lính to lớn lại có kị binh hỗ trợ, dù là mấy khẩu pháo catapult không thể đẩy theo đánh giặc này, vì đã tới mùa mưa, đất đai bùn lầy.

    Ra khỏi trại một đỗi thì chúng thấy ruộng nước mênh mông; xa xa thấy khói và mươi tên lính Đại Việt đang cầm trống, tù và vừa bắn vừa lội nước bì bõm chạy. Vài tên lính địch khác thì chạy lăng quăng trên các bờ ruộng nhỏ xíu, khác hẳn với cái thảo nguyên mênh mông bát ngát. Kị binh được lệnh truy kích, nhưng khổ một nỗi khi ngựa xuống bùn thì không thể phi được mà lội bùn được vài chục thứơc thì còn đi chậm hơn con bò.

    Chúng không biết rằng bàn chân ngưạ và bò bằng nhau, nhưng bàn chân ngựa chỉ có một móng trong khi bàn chân bò hai móng. Khi xuống bùn hai móng bò xòe ra làm diện tích tiếp xúc lớn, giảm áp xuất. Con ngựa vốn dĩ đã nặng hơn bò, lại thêm sức nặng của kị mã mà diện tích tiếp xúc nhỏ nên lún xuống sâu hơn. Vì vậy người ta mới dùng bò, trâu cày ruộng nước tốt hơn ngựa; ngựa chỉ cày ruộng cạn hay cỡi trên đồng khô. Chúng đành đuổi theo, nhưng phải bỏ ngựa và đi chân dễ dàng hơn.

    Khi lội nước, bùn vài trăm thước, chúng mới nhận ra thân hình to lớn của chúng bất lợi, lội nước chậm chạp, trên đầu thì nóng như lửa làm mồ hôi nhễ nhại. Đôi dày da của chúng cũng quá bất tiện, vì khi đạp xuống rút lên thì chỉ còn cái chân không; chiếc dày vẫn còn nằm trong sình. Chúng lại phải dừng lại lôi chiếc dày lên; vừa nghỉ một chút thì thấy một đàn nhiều con vật nho nhỏ, dài ngoằng uốn éo bơi trong bùn đục ngầu tới, rồi bám vào chân hút máu. Chúng cố sức lấy tay kéo ra, nhưng túm vào không túm được, đúng là trơn như đỉa. Chúng hết hồn leo lên bờ, từ thủa cha sinh mẹ đẻ tới giờ chúng chưa bao giờ thấy con vật quái đản và nguy hiểm này. Lính Đại Việt lẽ dĩ nhiên cũng bị đỉa bám, song họ quen quá rồi và có một túi vôi nhỏ đeo bên hông, lôi ra, phết một chút là đỉa bỏ liền.

    Cùng bất đắc dĩ, đòan lính Mông chia làm nhiều toán đi trên các bờ ruộng. Cái bờ ruộng thì quá chật so với thân hình chúng, nhưng cũng đành xếp hàng một tiến tới thận trọng không thì lại bị mấy con quái vật loăng quăng bơi trong nước tấn công. Bỗng đâu bên kia bờ ruộng, mấy tên lính Đại Việt đột nhiên nhô lên, dương nỏ bắn một lọat làm một lính Mông bị thương, rồi cắm đầu lội bì bõm chạy đi. Mấy tên khác loay hoay thì ngã tòm xuống ruộng. Đội thập phu lính Mông Cổ đứng đầu được lệnh đuổi theo. Chúng chạy trên bờ thì lẹ hơn, nhưng khổ nỗi đám lính Đại Việt chạy theo đường chéo của thửa ruộng nên đường ngắn hơn. Hơn nữa chân chúng ướt, đạp lên các cục đất sét trên bờ làm trơn như mỡ dội, nên chạy một quãng là có tên té lăn xuống ruộng. Tên này leo lên bờ thì cả khúc bờ ruộng lại trơn hơn. Chẳng còn cách nào khác, chúng cũng phải lội nước. Vì mấy tên MC to lớn nặng nề nên bùn lún sâu hơn nên chạy chậm. Đã thế mấy cái áo giáp da ngựa sang đây bị hấp thụ nước làm nặng nề và quá kín gió nên chúng chảy mồ hôi nhiều hơn. Kết quả đám địch quân chạy càng ngày càng xa.

    Trên một bờ ruộng khác, tên lính chạy đầu tiên đột nhiệt thụt chân, rồi hét lên một tiếng đau đớn. Hắn đã sa vào một hầm chông; cây chông sắt xuyên qua bắp chân hắn đến đùi. Cả đoàn lính nhìn thấy cảnh này sợ hết hồn, vì đây là loại địch thủ không thấy được. Sau đó, toán lính Đại Việt này lại chạy về một lũy tre xanh và mất hút. Toán lính Mông hết còn dám chạy cho lẹ đuổi theo nữa.

    Vào đến làng, chúng đã bở hơi tai, mà địch quân không biết chạy đâu mất. Đường đi nơi đây cũng không dễ dàng, chung quanh là tre gai, mây, song[5] toàn là gai chi chít. Một điều lạ là nhiều ngọn tre đã bị chặt hết cành nhỏ, chỉ còn trơ thân cây suôn đuột. Bỗng lại nghe oái một tiếng, chẳng biết trong bụi cây nào đó một mũi tên bay ra cắm vào tay một lính Mông. Tất cả đám lính Mông đứng nhìn quanh. Lại thấy một bụi cây nhúc nhích; lập tức cả vài chục tên dương cung nhắm chỗ bụi bắn tới một lớp mưa tên. Nhưng bụi lại nhúc nhích, chắc là tên địch bị thương. Ba, bốn tên lính Mông chạy lại bắt địch. Khi đến chúng chỉ thấy bụi cây lá to hơn gàn tay, lá hơi lông lông. Mấy tên này vạch bụi, nhưng chỉ thấy một sợi dây cột vào gốc cây, còn người không thấy đâu. Đột nhiên, mấy tên này cùng la lối um sùm, cởi áo, cởi quần, vừa nhảy vừa gãy khắp nơi, kêu la thảm thiết. Tất cả toán gần 200 tên Mông đứng nhìn sợ hãi, quên mất cái cảnh buồn cười của mấy tên bạn chúng trần truồng như nhộng, đang nhảy tưng tưng. Chúng không biết mấy tên này đã vạch cây lá han, một loại cây độc như cây mắt mèo ở miền nam.

    Mặt trời lên đến đỉnh đầu, tướng Mông cho lệnh lấy đồ ăn trưa, nhưng lúc hành quân một số ngã xuống nước hay bị nước bắn lên làm lương khô thành lương ẩm, đã thế còn có mùi khai khai, thành ăn không đủ. Cả làng thì trống trơn, không tìm ra gạo đã đành, mà mấy luống khoai cũng đã bị đào lên trơ ra đám rễ non, nên cả đám lính Mông chỉ ăn cầm chừng.

    Bây giờ chúng không dám coi thường ngôi làng yên tĩnh, vì chẳng biết đâu là hang rồng, hổ huyệt. Chúng thận trọng lục soát nhưng vẫn chẳng thấy ai.

    Xế trưa, tướng Mông thấy lính hắn quá mệt vì thời tiết, vì lương thực thiếu, nên cho lệnh lui quân. Tất cả đám lính giặc mừng rỡ, khiêng mấy tên bị thương về trại. Chưa ra khỏi làng thì thấy các cây tre chung quanh bỗng cong xuống rồi bật lên bung ra những cục đá to như trái bửơi làm một số lính Mông vỡ đầu gãy tay. Cùng khi ấy chúng nghe tiếng hô như sấm của 800 cái miệng lính Đại Việt. Tiếng hô này vang đến trại của lính Mông cách xa sáu, bảy lý làm cả đám ở đó cũng hết hồn, huống hồ đám lính đang bị bao vây. Rồi sau bụi chuối, trên cây mít, dưới bờ ao đâu đâu cũng thấy lính Đại Việt dương nỏ bắn. Chúng dương cung bắn trả, nhưng chợt thấy rằng cung của chúng bỗng không đủ mạnh như trứơc, đã thế vài cái cung lại bị bung sừng, gỗ ra[6]. Trong lúc đang mong về nghĩ lại bị đánh bất ngờ đám lính Mông không còn tinh thần chiến đấu, đội ngũ lại bị phá vỡ vì đợt mưa đá vừa qua. Cả đám 200 quân Mông bị nghiền nát, nhưng tướng Đại Việt cố ý tha cho vài tên chạy thóat về trại; cung tên không còn, áo quần rách nát, mình mẩy chỗ đỏ, chỗ đen vết máu vì gãi.

    Chúng đã rơi vào kế “điệu hổ ly sơn”. Quân Mông ở trại thì như hổ trong rừng mình đánh sẽ thiệt hại. Khi chúng rời địa bàn thì ta nắm địa lợi.

    Các vị nghĩ thế nào cho số phận gần 100 tên lính bịnh hoạn và bị thương kia?

    Các trại khác cũng vậy, đêm này tháng kia, ta quấy phá liên miên; trời thì nóng nực; ngày cơm ăn thiếu thốn; tối ngủ không yên. Đồn này bị phá đêm trước đồn kia bị phá đêm sau. Chẳng bao lâu sau, các trạm khác nghe tin trạm Hắc Long bị tiêu diệt. Tháng sau đến phiên trại khác. Vậy chúng chỉ còn nước bỏ đất mà chạy về lại Trung Quốc mới yên thân.

    Nói tóm lại Hưng Đạo Vương cũng như các tướng khác của ta đều là các tướng tài về chiến thuật.

    Trích từ:
    https://lamhongs.wordpress.com/category/lịch-sử/danh-tướng-nha-trần/
     
    ti1188 and nhansamqua like this.
  2. ngunhackiemphai Thành Viên Cấp 3

    Vì 3 chữ " Đéo ai coi"
    Hãng phim truyện VN hoành tráng mà cũng vì 3 chữ này mà giải tán, bán đất ăn rồi đó bác.
    VN mình chỉ có mấy phim mà kêu mấy diễn viên hài vô đóng thì có người coi, tại vừa coi hài luôn khỏi tốn vé đi nhà hát kịch. Mình nói thật nha, có cho không mình vé đi xem phim của Việt Nam như Vân Trang,Midu... ,,,mình cũng ko thèm. Nhảm nhí, giả tạo, xàm lông bỏ mẹ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/10/16
    edtuih and QuiHoang like this.
  3. pdhoangminh86 Thành Viên Cấp 2

    chắc tại dựng dở quá hoặc toàn do mấy chú mấy bác kiểm duyệt kịch bản , chứ cứ như văn phong trên khán giả cười lộn ruột, phim hài lịch sử. Kháng chiến chống Nguyên Mông, sao không ai dựng thành phim.
     
    tucammoi thích bài này.
  4. vuhoanggiang Thành Viên Vàng

    phim về lịch sử nước ngoài thì người ta hư cấu thêm bớt để có cốt truyện đẹp nhưng vẫn truyền được ý nghĩa lịch sử...còn phim mình làm mà khác khác xíu là có chuyện ở kiểm duyệt...thực tế nhiều người cũng như mình biết rõ 1 điều sau khi xem nhiều phim về lịch sử TQ đó là Càn Long cháu Khang Hy con Ung Chính rất rõ ràng Kháng chiến chống Nguyên Mông, sao không ai dựng thành phim.
     
  5. dungcj Super Moderator Thành viên BQT Super Moderator

    Làm phim hết chiều dài lịch sử VN là ok, con nít không sợ học sử... mà éo thằng nào chịu làm, bọn nó chỉ lo ăn và vơ vét. Mấy năm trước ra bộ phim về chống mỹ bằng tiền ngân sách, bọn nó xâu xé hết nên phim chẳng ra giống ôn gì

    Ta chẳng thuộc sử ta mà toàn thuộc sử tầu
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/10/16
  6. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    làm phim đánh nửa mông thì được, chứ phim đánh nguyên mông thì khó lắm.
     
  7. tucammoi Thành Viên Kim Cương

    chính xác là mấy thằng "giặc nội xâm" nó ko cho làm,
     
    nhansamqua and Harry_nhat like this.
  8. 7800II Thành Viên Kim Cương

    em nghĩ làm phim đành giữa mông thì sẽ hay hơn
     
    HiepSiSiTinh and loc9000 like this.
  9. kazihaha Thành Viên Bạch Kim

    đánh giữa mông mới đúng :v
     
    loc9000 thích bài này.
  10. pdhoangminh86 Thành Viên Cấp 2

    bác này thực tế nà, cho luôn cảnh hiếp vào bảo đảm ăn khách. Kháng chiến chống Nguyên Mông, sao không ai dựng thành phim.
    Mà có đóng xong CS cũng ko cho chiếu, dù gì thì nguyên mông nửa mông hay giữa mông gì thì chung quy cũng là TQ, mà CS VN là đàn em CS TQ.Kháng chiến chống Nguyên Mông, sao không ai dựng thành phim. - 1
     
  11. pdhoangminh86 Thành Viên Cấp 2

    Sử VN chủ yếu là chống Tàu, mà trước giờ phim chống Pháp chống Mỹ thì nhìu, có ai dám làm phim chống Tàu đâu bạn, nó xử cho chết (ko phải TQ xử nha) Kháng chiến chống Nguyên Mông, sao không ai dựng thành phim.
     
    QuiHoang thích bài này.
  12. dungcj Super Moderator Thành viên BQT Super Moderator

    Chú này lái về phản động kinh
    Trên Thế giới nước nào cũng ngán làm về phim sử vì thứ này khó về kịch bản, trường quay, diễn viên vì diễn viên sử không lấy diễn viên nổi tiếng mà có cuộc sống không trong sáng nhé (VD đóng Quang Trung hay Bác Hồ phải kiếm diễn viên lạ và cuộc sống trong sáng... đóng xong vai đó là kết thúc luôn) Phim sử chỉ làm coi cho vui chứ không lấy lại vốn, lỗ sặc máu luôn, chỉ có thể là nhà nước bảo kê thôi. VN còn nghèo nên dễ gì làm được
     
  13. pdhoangminh86 Thành Viên Cấp 2

    Phản gì bác, nói nhỏ thôi.mình nghĩ thật sự là không ai dám chứ ko phải do không làm được.TQ là con voi và là láng giềng, nó hắt hơi thì mình cúm A, cá nhân hoặc tổ chức thì cũng là con kiến.Ai dám mếch lòng nó.
    Sử Việt rất nhìu anh hùng và giai thoại, làm phim theo dạng thần thoại: Thánh Gióng, LLQ & Âu Cơ, Tả Ao đấu Cao Biền, Mỵ Châu Trọng Thủy (phong thần truyền kỳ, Liêu trai...) hoặc dạng kiếm hiệp, cổ trang theo lịch sử: Nhà Lê, Trần, Lý, Tây Sơn (Võ Tắc Thiên,Dương gia tướng, Hoàn Châu CC, Tần Thủy Hoàng...). Dạng châm biếm thì đưa mấy chú Công tử Bạc Liêu, Bảo Đại vào. Tình cảm lãng mạn thì Huyền Trân Công chúa, An tư Công chúa (Bộ Bộ kinh tâm)
    Chứ làm phim dạng tài liệu hay ký sự thì sặc máu cũng phải.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/10/16
    nhansamqua thích bài này.
  14. Nguyenhuy89 Thành Viên Cấp 3

    Thứ nhất, Đạo diễn, diễn viên không đủ trình độ làm cái phim sử cho ra hồn (tiền thì đầy nhé các bác). Làm hay thì ko lỗ đâu - chắc chắn luôn nhé.
    Thứ 2, Chả ma nào xem - Nhớ trước xem phim ván bài lật ngửa(bác nào đã xem thì sẽ biết nó thế nào) - còn bị cái lũ bạn nó kêu dở hơi, thời nào coi phim đó.
     
  15. QuiHoang Thành Viên Bạch Kim

    Nói đi thì phải nói lại,đóng xong người ta đi xem lại phán 1 câu "Xàm lờ...." bởi vì sao?Bởi vì trình thẩm du của tiền bối cũng như mấy ông sử quan quá dữ nên sử mình "sự thật thì ít mà dối trá quá nhiều",cái thói "báo cáo láo thành tích" nó di truyền từ thời xưa các bác à!!
     
  16. nguoianhyeu Thành Viên Vàng

    Vì mối giao hảo thâm tình.Dù pác có tự bỏ trăm ngàn tỉ làm phim.éo duyệt đâu nhé.Sợ "tụi nó" cong cả đít.
     
  17. nguoianhyeu Thành Viên Vàng

    Pác phải nhìn toàn cục.1000 năm,có lúc Đại Việt tan đàn xẻ nghé,thăng trầm Nhưng cuối cùng dân tộc ta vẫn kiên cường và chiến thắng.
     
    nhansamqua thích bài này.
  18. Sam_Sam Sam Sam Đi Rồi

    chỉ mong tụi Tàu sụp đổ cho dân ta đỡ khổ
     
  19. lamcuong12 Banned

    Cong chúa An Tư cũng hay lắm...bua xem trich đoan cua nhom chuồn chuồn giấy thix mê.
     
  20. nhansamqua Thành Viên Cấp 5

    lúc trước có nghe nói là làm phim về Quang Trung mà thớt, đến giờ vẩn chưa thấy, hôm bửa mới dắt con đi xem phim Tấm Cám, củng có đánh giặc, lúc trước nhớ có phim Phạm Công Cúc Hoa , Lửa cháy thành đại la, thiết nghĩ cũng cần những bộ phim về lịch sử để con nít nó biết lịch sử, trong phim đất phương nam, những gánh hát họ đóng tuồng lịch sử, cải lương củng có lục vân tiên, tiếng trống mê linh, củng nói về lịch sử, nhờ vậy thế hệ trước còn biết và mê, còn giờ thì con cháu đang xem phim tàu, hàn, ấn độ, linh tinh, toàn ướt át tình cảm, hưởng thụ đua đòi, chứ như khi xưa xem tuồng lịch sử củng thấy hào hùng và lòng tự hào, giờ nếu làm mấy thể loại đó thì mấy bác kia sợ tính khí anh hùng trong dân lại được thôi thúc sống dậy thì khổ, nên sẻ hạn chế đụng chạm tàu, cái gì mà chống Tây là chiếu um xùm và bài phóng sự, ký sự um xùm...
     
    duchoavn thích bài này.