Sáng đọc bài ni thấy cũng hay nè,đúng là dù bạn có vấp ngã cả trăm lần thì cũng đừng bỏ cuộc,hãy đứng dậy !! Barack Obama kết thúc hai nhiệm kỳ tổng thống của mình ở tuổi 55. Donald Trump thì bắt đầu năm ông 70 tuổi. Con gái của Obama xấp xỉ bằng tuổi cháu nội của Trump khi cha ông chúng làm chủ Nhà Trắng. Nếu bạn 20 tuổi thì hãy thử nhìn quanh. Bạn bè bạn nhất định có những người đã kết hôn sinh đủ con bồng bế, lại cũng có người chưa nếm vị nụ hôn đầu. Có sinh viên ra trường lương khởi điểm 2000 USD, cũng có hàng ngàn cử nhân loay hoay không kiếm nổi công việc mưu sinh. Haruki Murakami đến năm 29 tuổi mới bắt đầu cầm bút viết. Bạn có thấy kỳ lạ không? Có phải xã hội này, bằng cách vô tình và cố tình đã giao cho bạn rất nhiều khung “deadline”: 22 tuổi tốt nghiệp đại học, 26 tuổi kết hôn, 30 tuổi có 2 con, 40 tuổi có gần này số dư trong tài khoản, 60 tuổi về hưu và mong đến tầm 80 90 tuổi hãy chết. Nếu bạn thấy mình đang tụt lại quá xa so với những người đồng tuổi, bạn nhất định sẽ không tránh khỏi sợ hãi, thất vọng, buồn chán, như một vận động viên chạy lẹt đẹt dưới cùng trên đường đua. Bạn có hai luồng suy nghĩ: “Mình là kẻ về chót thất bại thảm hại”, hoặc “Mình sẽ dốc sức chạy vượt lên để về nhất.” Lựa chọn thứ hai nghe có vẻ sáng suốt hơn đúng không? Nhưng không, cách nghĩ tốt nhất chính là đừng nghĩ gì cả, hãy cứ chạy thôi, ngẩng cao đầu chạy thẳng về phía trước trên làn đường của bạn. Đừng thắc mắc vì sao cậu bạn kia 25 tuổi đã là CEO. Đừng nguýt mũi ghen tỵ và kiếm lý do không công nhận thành tích của người khác như kiểu “Vì bố nó là chủ tịch”, cũng đừng than thở “Cậu ấy quá giỏi và mình thì không bao giờ có thể giỏi như thế”. Càng đừng tự vấn “Tại sao mình cũng 25 tuổi mà không trở thành CEO được như cậu ta?” Đơn giản thôi, vì bạn có nhiệm vụ khác trong thế giới này. Trong chiếc đồng hồ của cuộc đời bạn, bây giờ vẫn chưa phải lúc. Bạn không cần phải đi nhanh hơn hay bằng ai, vì chúng ta đều đang chạy trên con đường riêng của mỗi người. Đích đến là hàng vô số điểm khác nhau không thể đo đếm. 30 tuổi chưa làm đám cưới chưa phải là ế, 40 tuổi vẫn nỗ lực hết sức để kiếm được công việc mơ ước không phải là muộn lắm rồi, 70 tuổi bắt đầu học lập trình máy tính thì cũng có sao. “Timeline” của tất thảy mọi người không thể nào đều đều giống nhau hết được, vì mỗi chúng ta đều đặc sắc theo cách của riêng mình. Cuộc sống đầy rẫy la liệt những bất công. Bạn thấy có rất nhiều người có vẻ đi xa hơn bạn chỉ vì họ may mắn. Người này sinh ra trong gia đình đầy đủ điều kiện, người kia được trời phú cho sắc đẹp lộng lẫy, lại có người gặp vận may trúng số Vietlott hàng chục tỷ. Cuộc sống mà. Phải chấp nhận thôi. Bạn không thể thay đổi quy luật cuộc sống, vậy chỉ còn cách nghiêm chỉnh tuân thủ luật chơi. Gạt bỏ đi những ấm ức, so đo, đố kỵ tiêu cực trong lòng, đối thủ của bạn ngay lúc này chỉ có một duy nhất: bạn của ngày hôm qua. Câu nói này bạn đã nghe nhiều lắm rồi đúng không? Nhưng lý do duy nhất người ta tua lại nó nhiều đến thế đơn giản là vì nó đúng. Nếu bạn cứ mãi dành thời gian quý báu để nhìn bóng lưng của kẻ đằng trước hay cười nhạo gương mặt lấm tấm mồ hồi của người chạy sau thì bạn chỉ đang làm chậm tiến độ của chính mình. Cuộc sống cho chúng ta mỗi người một đề thi khác nhau, nếu giải bài theo phương pháp của người bên cạnh bạn sẽ trượt. Chi bằng hãy thôi nhìn ngang nhìn dọc, tập trung hết sức vào trận chiến của mình. Bạn không cần chạy nhanh hơn ai hết, bạn chỉ cần chạy hết tốc lực của mình. Không bao giờ là quá sớm. Không bao giờ là quá muộn. Muộn còn hơn không bao giờ. Cuộc sống của bạn mà. Làn đua của riêng bạn mà. Đừng để tâm thái quá bạn đang đi chậm hay đi nhanh, chỉ cần đi đúng hướng, trong lòng có niềm tin, nơi chúng ta muốn đến nhất định có phong cảnh tươi đẹp nhất. Và, kể cả không đặt chân được tới vạch đích đã định, thì bạn cũng đã có cuộc hành trình tuyệt vời đúng không nào?
anh là anh không cố bắt chước để giống ai hết ,chỉ cố gắng bắt chước những đức tính tốt đẹp thừa hưởng từ Cha,Mẹ kính yêu mà thôi : Mình phải xây dựng bản sắc riêng biệt của chính mình chứ không bắt chước vay mượn của ai ,hãy đưng dậy và bước tới bằng đôi chân của chính mình chứ không nhờ người khác hay vịn bám vào cái gì để mà đi lên ,kkkk Đúng khô ng biểu muội hồ ly ,kkkk
ko đâu, @Tô Mẫn ở Q9 trước đây mình cũng hay tự so sánh mình với chúng bạn, sao cùng học, cùng ra trường như mình mà bọn nó giàu thế, ngon thế, gia đình có gốc gác xin việc chỗ tốt, gia đình giàu có có vốn cho để xoay sở, còn mình thì... thế rồi nhận ra là dù có buồn cỡ nào thì cuộc sống của mình cũng chỉ do mình giải quyết đc thôi, nó giàu cỡ nào, mình nghèo cỡ nào thì mình cũng chả xin nó đồng nào, đi ăn nhậu cũng chia đều cả, với lại vợ cũng động viên là mình sống cuộc sống của mình, miễn là mình thấy hạnh phúc là đc, mình nhìn ngta thế thôi chứ chắc gì đã đc như mình... thế là từ đó vui vẻ mà sống. đúng là chuyện cơm áo gạo tiền nó ám ảnh cuộc đời, con người mình lắm, nhất là đàn ông phải là trụ cột nữa, đôi khi nó cũng làm đau hết cả đầu nhưng cứ nghĩ đến nhiều người còn khổ hơn mình nữa, nghĩ về cái nghèo trong quá khứ của gia đình mà cảm thấy đc như bây giờ cũng đã là tốt lắm rồi
Chắc chắn là nick fake thôi,chứ @Tô Mẫn "xịn" lúc ấy đang ngồi trong quán cafe ascoustic vs tui,cùng nghe những bản nhạc DU dương hòa trộn tiếng lòng của tui nè bác.
bác bị lây hoang tưởng hay sao í ,tưới rau sạch ban đêm nên cảm mạo sao ? hay biểu muội của em đích thị là hồ ly xịn nên làm hai ông 1 già 1 trẻ điên đảo, hoang tưởng thì phải ,Lạng ta chắc Vi Tẩu là thượng sách quá hà ,núp sau lưng @nguoianhyeu chắc ăn (hắn có súng đấy),kkkk
Ừ,ý kiến này hay!Cứ núp sau lưng @nguoianhyeu,lúc nào him quên xơi thuốc,nhớ là chưa có gì vào bụng nên quay ra sau độp 1 phát,thế là tớ đem bình Neptune vào thăm 2 người,khú khú...
nhìn ng ta để mình phấn đấu nà,Bác đây đúng sống lâu nên rút dc nhiều kinh nghiệm sống ghê á hihi đọc cmt của 2 bác e cười k nhặt dc mồn hihi ,niềm vui csong ^^
Khái niệm thành công nó tùy vào hệ giá trị cá nhân mỗi người: có thằng chỉ cần gái gú nhiều, có thằng chỉ cần bạn bè, có thằng chỉ cần sức khỏe, có thằng chỉ cần có tiền vv.........vv Nói theo dư luận xã hội thì thằng thành công là thằng có quyền và tiền (ko phạm pháp). -Còn theo thống kê mặt bằng chung, thành công dc hiểu khi ta chốt được 4 yếu tố sau: 1.Sức khỏe. 2.Gia đình. 3.Sự nghiệp. 4.Bạn bè.
vãi cả viết hoa, thế mà lên đây cứ bảo đừng viết tên anh sợ vợ anh nó thấy. cơ mà dạo này ngoài tâm hồn thơ ca thì bác còn có trí tưởng tượng cực kỳ cao và bay xa nữa chứ thì theo lời của em khuyên anh phải biết hạnh phúc với những gì mình đang có mà, anh sẽ luôn để cho vợ anh đc hạnh phúc, anh nhớ đâu đó có câu nói đại loại là: anh xin lỗi, anh ko thể yêu em đến suốt cuộc đời của em, vì anh chỉ yêu em suốt cuộc đời của anh mà thôi
trẻ lây cho già ,già nhiễm bệnh của trẻ ,trẻ dạo này nói ra ngôn tình lai láng ,như mưa lũ tháng mười ngập đường ngập xá hết ,kkkk
Nói mưa mới thấy, dạo này thời tiết quá là kỳ cục, mưa ào ào cả tiếng luôn, định tối nay 2 đứa vừa tưới rau vừa làm thơ mà mưa rồi, ko tưới nữa, mưa lạnh nên chắc đêm nay ôm nhau ấm lắm đây, vợ anh nhỉ
Hồi học cấp 1,cô giáo đã dạy danh từ riêng là phải viết hoa,trong trường hợp này,dù ai thấy cũng chẳng cho đó là điều đặc biệt,ví dụ,bản nhạc này nghe...dương quá,chẳng có ý nghĩa gì ráo trọi,có chữ DU vào,tình khúc trở nên mượt mà,tâm hồn người nghe bỗng thăng hoa,do vậy,chữ DU cực kỳ quan trọng nhé,cho nên phải viết hoa,hiểu chửa,khú khú.
vậy anh giải thích xem từ Lạng quạng mà anh viết hoa làm dzì ,kkkk Ps : mai mốt từ tưới Rau Sạch cũng viết hoa vì danh từ riêng mờ ,hơn nữa nhiều ý nghĩa kakakkaka
Thì tại có ngừi xưng tên là dzậy đó muh!Tớ thường xuyên ăn cơm bụi nên chẳng để ý rau sạch hay bẩn,cứ bưng ra là chén tuốt,nên chả cần biết nó có phải danh từ riệng hay ko,khú khú!