Xưa nay người ta vẫn thường nhầm lẫn tu hành chính là tụng kinh, niệm Phật, ăn chay, bố thí… Kỳ thực, tu ấy chính là buông bỏ những thứ dục vọng, ham muốn và những ràng buộc của thế tục. Câu chuyện sau đây sẽ khiến nhiều người tỉnh ngộ… Ăn chay, tụng kinh, niệm Phật, bố thí… vì sao vẫn phải vào chốn địa ngục? (Ảnh sưu tầm từ internet) Ở một thôn trang xa xôi, có đôi vợ chồng nọ khi còn sống vẫn thường lên chùa cúng Thần bái Phật. Họ cùng ăn chay tu Phật và cũng thường xuyên tham gia các buổi hoằng Pháp. Họ thấy rằng cuộc sống thật là tốt, điều gì cũng thuận lợi, mong muốn nào cũng toại nguyện, nên trong lòng càng yên tâm, tin rằng mình thể nào cũng được vãng sinh nơi miền Cực Lạc. Vậy mà trong những năm cuối đời, người chồng bỗng mắc một căn bệnh nặng vô phương cứu chữa. Thế là người vợ ngày ngày tụng kinh niệm Phật để cầu cho chồng mình tai qua nạn khỏi, bệnh tình sẽ có chuyển biến. Thế nhưng sau bao nhiêu ngày trì tụng như thế, bệnh tình không những không thuyên giảm mà còn nặng hơn, khiến cho người vợ nảy sinh nghi hoặc, trong lòng thầm trách vì sao Phật không nghe thấy lời cầu khấn của mình? Sao vẫn không làm cho ông nhà khỏi bệnh? Không lâu sau cả hai vợ chồng đều tạ thế. Họ được âm binh đưa đến một nơi tối tăm và u ám, và khi nhìn lên dòng chữ trên cổng Âm Vương, cả hai vợ chồng đều rùng mình sửng sốt. Ồ, sao lạ vậy, đáng lẽ chúng ta nên đến miền Cực Lạc mới phải chứ, sao lại tới đây? Vì vậy khi vừa gặp Diêm Vương, họ bèn nói: “Chúng tôi là những người tu Phật, hằng ngày đều niệm kinh, chúng tôi nên được đến Tây phương Cực Lạc mới đúng chứ sao lại tới đây? Có phải là các ông bắt nhầm người rồi không?”. Sau khi kiểm tra lại sổ sách, Diêm Vương trả lời một cách đầy chắc chắn: “Họ thực sự không bắt nhầm người đâu, hai ngươi đúng là phải đưa tới đây”. Người chồng hỏi một cách khó hiểu: “Khi còn sống tôi đều ăn chay niệm Phật, cũng thường xuyên bố thí, cũng quy y tam bảo, chẳng nhẽ không được công đức gì sao? Tại sao lại bắt tôi tới đây?” Diêm Vương trả lời: “Mặc dù ông có tụng kinh, nhưng trong lòng là để cầu phúc báo chứ không phải chân chính tu hành, vì vậy công đức rất ít”. Người chồng lại hỏi: “Nhưng tôi cũng thường xuyên bố thí cho người mà!”. Diêm Vương trả lời: “Mặc dù ông có bố thí, nhưng đó là để cầu được tích đức chứ không phải vì lòng thương xót chúng sinh. Hơn nữa, phúc báo của sự bố thí đó ông đã dùng hết rồi”. Con người khi chết mới hối hận vì những gì đã từng làm khi còn sống Người chồng lại hỏi: “Tôi cũng quy y tam bảo rồi mà!” Diêm Vương trả lời: “Mặc dù ông có quy y, nhưng lại không thật tâm tu hành, trong lòng vẫn chất chứa đầy suy nghĩ nhỏ nhen và toan tính hơn thua với đời, vì vậy nhân quả và nghiệp chướng cũng như người thường mà thôi”. Người chồng lại hỏi: “Nhưng tôi ăn chay không sát sinh!” Diêm Vương trả lời: “Mặc dù ông ăn chay, miệng nói Phật nhưng tâm địa hẹp hòi. Chẳng phải ông vẫn hay mắng mỏ và nhục mạ người khác đó sao? Do đó mà khẩu nghiệp chất chồng như núi”. Người chồng lại hỏi: “Tôi cũng đi hoằng dương Phật Pháp cơ mà!” Diêm Vương trả lời: “Mặc dù ông thường xuyên tới đạo tràng giảng Pháp, nhưng thực chất là giảng loạn kinh Phật, thêm thắt suy diễn của mình, làm hoại Pháp, chứ không phải lấy những lời nguyên gốc của Phật mà truyền bá, tội làm loạn Pháp này còn nghiêm trọng hơn nhiều!”. Diêm Vương ngưng một lát rồi nói tiếp: “Có những người ở đạo tràng này tu rất tốt, nhưng cũng có những người nảy sinh tâm kiêu ngạo, soi mói và nhục mạ người tu hành khác. Bởi cử chỉ và lời nói trái ngược với Phật pháp, nên tương lai cũng sẽ phải tới chỗ ta đây báo danh”. Người chồng lại hỏi: “Vậy còn vợ tôi, tại sao cũng bị đưa tới đây?” Diêm Vương trả lời: “Mỗi người đều có nhân quả của bản thân mình. Vấn đề của vợ ông, mặc dù nửa đời trước cũng bố thí và tạo phúc, nhưng không thật sự thành tâm tu hành. Bà ấy còn có một vấn đề nữa, đó là khi còn sống đã sinh tâm hoài nghi Bồ Tát và Phật pháp”. “Khi ông bị bệnh, bởi vì khấn cầu cho ông khỏi bệnh mà không được, bà ấy sinh lòng nghi ngờ Thần Phật, trách Phật sao không giúp cho chồng mình khỏi bệnh. Sau đó liền buông lơi việc lễ Phật, không tín tâm kiên định vào Phật Pháp”. Cuối cùng người chồng thở dài và hỏi: “Vậy chúng tôi sẽ có kết cục như thế nào?” Diêm Vương trả lời: “Vì hay nhục mạ người khác lại thêm tính tham lam ích kỷ, kiếp sau ông sẽ chuyển sinh thành một người nghèo khó khốn cùng. Còn vợ ông, vì có công chăm sóc ông lúc cuối đời nên sẽ chuyển sinh thành đứa con gái được ông nuôi nấng. Nhưng bà ấy vẫn phải chịu cảnh nghèo khó như ông để trả nợ cho những lỗi lầm đã gây ra trong kiếp trước. Nếu lúc ấy cả hai vẫn còn tín tâm vào Phật Pháp, vẫn còn phát tâm tu hành, thì sẽ lại được quy y cửa Phật; còn nếu không có cơ duyên tu luyện tiếp, thì chỉ cần ông luôn tích đức hành thiện, vẫn có thể tích được phúc báo. Hãy nhớ lấy, nhân quả là Thiên lý, tuyệt đối không sai lệch chút nào!”. st
Thời buổi này tu mệt thật.Ăn chay còn nhiều tiền hơn ăn mặn nữa. Ra đường thì mấy má cứ áo hở ngực,hở mông lượn qua lại trước mặt thơm phức.Đúng là đàn bà là nguyên nhân mình ko được lên thiên đường mà.
cứ sống tốt là được, còn sự đời cứ thuận theo quy luật sinh tồn, cấp thấp là thức ăn cho cấp trên, sao cứ phải ăn chay mới là tốt
Mấy điều này dạy con người u mê ngu muội mà bác!Tự bản thân mỗi người biết tránh lạm sát để ăn uống,sống thì có người này người kia!Đời giờ thiếu chi kẻ "miệng nam mô,bụng 1 bồ dao găm"!Chưa kể đám quan chức cán bộ thằng nào ko làm ác nhưng vợ con vẫn đi chua cúng mỗi ngày để nó thăng quan tiến chức!hỏi sư thầy sao bất công vậy,sư thầy trả lời "kiếp trước tụi nó tu"!Cạn lời với những gì được ca tụng hàng ngàn năm!!
Em thấy trong Nam thì thầy chùa ăn chay trường, nhưng còn sư thầy bạn của chú em ngoài Bắc, là trụ trì chùa hẳn hoi, nhưng chỉ ăn chay ngày rằm, mùng 1, ngoài ra còn có thể nhậu thịt chó với chú em cơ mà, cùng đạo mà mỗi nơi quan niệm khác nhau nhỉ
sư đó của bộ chính trị đó bác,mục đích là để dạy phật tử ko chống đối bằng cái giáo điều ...bác cũng biết rồi!Phật tử chỉ an phận chứ ko màn sự đời!!
chay khỉ móa gì toàn là cánh gà chiên nước mắm chay,sườn heo xào chua ngọt chay.... đi thắp nhan thành tâm gì nổi khi toàn thấy mông,đùi trắng hếu,vếu nhủ phập phòng lên xuống theo nhịp lạy.Vâng cho em xin.Phật tại tâm.