Một cô gái hỏi: " Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông?" Ông già bán dừa trả lời cô ta, " Thưa cô 10 ngàn 1 trái." Cô gái nói, " bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ. Không được tôi đi chỗ khác." Người bán hàng trả lời: " cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả” Cô gái lấy 2 trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng. Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn, cả 2 cùng tới một quán ăn sang trọng. 2 cô gái ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích. Họ chỉ ăn một ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra. Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn. Hóa đơn là 850k, cô gái đưa 900k và nói với ông chủ quán: "Khỏi thối." _____ Sự việc này có vẻ rất bình thường đối với ông chủ quán giàu có. Nhưng nó rất đau đớn cho người bán dừa tội nghiệp. Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng của những người nghèo khổ tội nghiệp? Và tại sao chúng ta lại quá hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta? Mỗi lần một đứa trẻ nghèo đến với tôi để bán một cái gì đó đơn giản, tôi lại nhớ về ba tôi. Ba tôi thường mua những món đồ lặt vặt từ những người nghèo khó với giá cao, mặc dù ông không thực sự cần đến chúng. Có lần tôi thắc mắc hỏi ba về hành động “kỳ quặc” đó thì ba tôi nói: "Đó chính là giá trị của cái gọi là từ thiện.” ST - BN
Cái này có 1 cái clip của Ấn Độ đó mà ! Ấn và Thái hay có những cái Clip tuy đơn giản nhưng giáo dục về cách làm người cao.
Mie, đi ăn quán gặp mấy đứa SV mặc bộ đồ hình thú bông, mang cây kẹo tròn tròn có que cầm, chắc ở ngoài bán 2k_3k, nó mang vào dúi vào tay mấy đứa nhỏ nhà mình, mấy đứa nhỏ thì biết gì đâu, kêu trả lại nó ko trả, đành phải mua 2 đứa 2 cây với giá 15k/cây, 1-2 lần ko nói, lần nào cũng thế, đến lúc chịu hết nổi mình phải nói lại
E còn tệ hơn bác, gặp sv bán đủ thứ, rồi có cả sv Chà đồ nhôm đem ra bán nữa. Cuối cùng mới biết bị sv chặt chém. 1 món của mấy e sv lời có gấp 10 lần hà =))
không biết các bác đi quán xá thế nào...chứ e hay gặp trường hợp câm điếc bán bút bi ấy...cầm tấm bảng giấy có chữ...rồi ú a ú ớ kiểu mua giúp...e chưa từng tham gia ủng hộ
Thì mình trả lời chung cho mấy cái Quote trên này nhé : Phí phục vụ hay còn gọi là Pourboire ( người Việt gọi là Boa hay Bo) hoặc Tip là từ nước ngoài mà ra .Tùy theo mổi nước mà PPV (Phí Phục Vụ) được ấn định bắt buộc là bao nhiêu phần trăm hoặc tùy ý.Do đó khi du nhập vào VN và đã trở thành thói quen.Có những nơi cho dù bạn muốn hay không vẫn phải trả nên đừng có mà phàn nàn Riêng những trường hợp khác như SV đi bán báo, giả trang làm con này con kia để bán gì gì đó thì theo ý mình, các bạn nên thông cảm cho họ vì nếu họ có điều kiện, chắc chắn họ sẽ không làm vậy mà ở nhà ngủ hay 8 sướng hơn. Do đó nếu mình không cảm thấy giúp họ được thì thôi, đừng nghĩ không hay cho họ.Thật sự thì mình cũng gần như là rất rất hiếm khi giúp những trường hợp đó vì bây giờ ra đường thấy vô số chuyện cần giúp, giả cũng như thật, thôi thì 1 cái mĩm cười là lắc đầu là được rồi Riêng với bác LacHoaLuuThuy Bệnh nói thách và mặc cả là thói quen có từ rất lâu đời ở các nước Á châu cho nên cũng nên thông cảm cho họ ! Thầy giáo có nhiếc mắng mấy đi nữa mà cũng không thay đổi được gì Cho đến 1 ngày nào đó khi nước mình giàu có, văn minh..đi vào nề nếp thì chắc sẽ không còn trả giá và mặc cả nữa hahaha
+Ở ~ nơi có quy định bắt buộc Tip,v/dụ như uống cafe ở tòa nhà 37 tầng đường Tôn Đức Thắng,tiền Tip 10% mặc định in vào Hóa đơn,do đó ko chấp nhận thì đừng vào, mình hiểu quy định ấy.Có điều,vs thu nhập cực kỳ khiêm tốn,cộng thêm sự bòn rút nghiệt ngã của Ngân hàng tại gia nên mình ko có điều kiện bước chân vào ~ nơi sang trọng ấy,chủ yếu chén ở quán xá bình dân thôi. +Mình rất hiểu sự khó khăn của cuộc đời SV,vì đã từng trải qua giai đoạn ấy.Tuy nhiên,họ đừng lạm dụng chiếc áo SV để tư lợi thái quá.Có lần,ngày 8/3,mình đang ngồi chơi ở CV vs bx,2 em SV cầm giỏ hoa đến,thỏ thẻ:"Chú mua hoa tặng cô đi.Hoa đẹp lắm,tặng cô,cô sẽ...yêu chú rất nhiều!".Thấy mụ vợ mặt thuỗn ra chờ đợi,mình hỏi:"Bao nhiêu tiền bông này vậy E?"."Dạ,có 50K thôi chú ạ!"Lạy thánh ALLAH,bọn này ngỡ mình in đc tiền đây,mình bảo:"Ôi,thế là 2 E lấy qua mấy nấc Trung gian rồi,tôi đang đi bỏ mối hoa cho cánh bên NTMK đây,chỉ 5,5K/bông thôi,các em lấy thì tôi tính 5K!",thế là 2 E nhấn nút tàng hình luôn! Túm lại,lòng tốt phải đặt đúng nơi đúng chỗ,ko thì bọn cơ hội xơi tiền mình mà còn cười thầm:"Đồ ngu!" +Do nguồn chi của mình chỉ vài nơi cố định như quán cơm,cafe,cây xăng...nên ko có cơ hội trả giá,may quá,hí hí!
hahaha càng nghe lại càng không lọt lỗ tai chút nào Nầy nhé: nguyên tắc kinh doanh là phải PR, mà PR thì cái miệng càng dẻo càng tốt chứ phàn nàn cái gì, tuy nhiên rõ ràng là lòng trung thực thì cũng thắng sự dối trá, bằng chứng là do Thầy giáo biết mánh nên mấy em hết kiếm ăn.Thôi thì rút kinh nghiệm sau này Thầy giáo cứ nghe lời mềnh là cười duyên 1 cái và lắc đầu là yên chí không mất tiền mà mấy cô kia cũng khỏi có tẻn tò....còn lỡ mua rồi thì thôi vậy, biết bị gạt thì sau này bye bye mấy em lun
Em kể cái vụ sinh viên bán kẹo ở trên là em cũng rất thông cảm với mấy em ấy đó chứ, bằng chứng là em đã vài lần mua giúp khi mấy đứa nhỏ của em lỡ cầm rồi, nhưng rồi càng nhỏ nhẹ thì mấy em nó càng làm tới, khi nó tới chỗ mình thì mình đã nói là "anh ko mua vì mấy lần trc mua về để tủ lạnh còn chưa ăn nữa" ấy thế mà nó vẫn tìm cách nhét vào tay bọn trẻ nhà em, mà bác biết đó, con nít đã cầm thì cứ nằng nặc lấy chứ ko chịu trả, hỏi thế có bực ko, lần đó em bực lên mới nói là "em đưa cho tụi nhỏ thì em tự tìm cách lấy lại, chứ anh ko mua nữa, vì lần trc anh đã cả nể lấy dùm em rồi, nhưng lần này em vẫn thế". Sau đó tụi nó phải dỗ dành cỡ 10p thì tụi nhỏ mới trả lại.
hahaha chắc do anh chưa gặp trường hợp nào "lì" như vậy. Thường thì nguyên tắc của anh là "không nói đến 3 lần" 1 lần đâu còn nhỏ nhẹ từ chối, lần thứ 2 là nghiêm lại, không đùa nữa và lần thứ 3 : bắt đầu quạu à
Nói chung,dân mình phần lớn ai cũng có từ tâm,bằng chứng là mỗi khi ở đâu có thiên tai là cả nước đều chung tay cứu trợ.Tuy nhiên,do có ~ kẻ lợi dụng sự từ tâm để vụ lợi, khiến cho mỗi khi định tương trợ,mọi người đều phải đắn đo xem đây có đúng là đối tượng cần đc giúp đỡ ko?Nếu đúng thì người nhiều kẻ ít đều giúp theo khả năng cả. Riêng mình,"bị"cũng khá nhiều,nên sau này,hễ thấy ai khổ thật sự mới giúp,ví dụ ~ người bán tăm góc phố,vé số dạo tật nguyền,mình đưa tiền mà ko nhận SP,đôi khi gặp ~ người có lòng tự trọng,họ ko chịu nhận tiền ko thì nhận tượng trưng rồi xin tặng lại họ,thế là ai cũng vui!