Tìm kiếm bài viết theo id

Truyện hay Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác”

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi Xirox79, 3/1/18.

ID Topic : 9046794
Ngày đăng:
3/1/18 lúc 14:40
  1. Xirox79 Thành Viên Kim Cương Thành viên BQT Super Moderator

    Tham gia ngày:
    23/11/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    27,278
    Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác”
    Nữ giám đốc mất việc chỉ bởi một câu nói của “ông lão quét rác”

    Một nữ giám đốc cao quý gặp phải một “ông lão quét rác”, lại vì một câu nói của ông mà khiến cho người này mất việc, nguyên do chỉ bởi một thói quen không nên có của con người.

    Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác”

    Tài sản không phải là người bạn cả đời, học được tôn trọng mới là tài sản của một đời vậy. Ảnh: Internet
    Quý bà sang trọng và ông lão quét rác

    Một người phụ nữ hơn 40 tuổi sang trọng quý phái dẫn theo đứa con trai đi đến hoa viên ở lầu dưới một cao ốc, vốn là tổng bộ xí nghiệp nổi tiếng tại Thượng Hải, ngồi xuống một chiếc ghế dài ăn đồ.

    Một lúc sau, người phụ nữ vứt một mẩu giấy vụn xuống đất, cách đó không xa có một ông lão đang quét rác, ông không nói lời nào, đi đến lượm mẩu giấy đó lên, và bỏ nó vào trong thùng rác bên cạnh.

    Lại qua một lúc nữa, người phụ nữ lại vứt một mẩu giấy nữa. Ông lão một lần nữa lại đi đến nhặt mẩu giấy đó lên bỏ vào trong thùng rác. Cứ như vậy, ông lão đã lượm ba lần liên tục.

    Người phụ nữ chỉ vào ông lão, và nói với cậu con trai mình rằng: “Đã nhìn thấy chưa, con bây giờ nếu không cố gắng học hành, tương lai sẽ giống như ông ta, chẳng có tiền đồ gì cả, mà chỉ có thể làm cái công việc thấp kém này thôi!”.
    Ông lão nghe xong liền buông cây chổi xuống, đi đến nói: “Chào cô, nơi đây là hoa viên tư gia của tập đoàn này, cô đã vào đây như thế nào vậy?”.
    Người phụ nữ trung niên cao ngạo nói: “Tôi là giám đốc bộ môn vừa mới được tuyển vào đây”.
    Lúc này, có một người đàn ông vội vàng đi đến, rất mực cung kính đứng trước mặt ông lão. Nói với ông lão rằng: “Tổng giám đốc, hội nghị sắp bắt đầu rồi!”.
    Ông lão nói: “Tôi đề nghị hãy cách chức người đàn bà này ngay lập tức!”.
    Người đó luôn miệng nói: “Vâng, tôi sẽ lập tức làm theo chỉ thị của ngài!”.
    Ông lão dặn dò xong, liền đi thẳng đến chỗ cậu bé, ông đưa tay sờ sờ đầu của cậu, nói một cách ngụ ý sâu xa rằng:Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác” - 1

    “Ông mong cháu hiểu rằng, điều quan trong nhất trên đời này là cần phải học biết tôn trọng mỗi người và thành quả lao động của họ”.
    Người phụ nữ trung niên sang trọng đó kinh ngạc đến ngây người trước sự việc diễn ra trước mắt.

    Một lúc sau bà vẫn ngồi liệt trên chiếc ghế dài, nếu như biết đó là tổng giám đốc thì nhất định bà sẽ không có cái thái độ vô lễ đến như vậy.

    Nhưng bà đã làm rồi, hơn nữa còn làm trước mặt của tổng giám đốc đang trong thân phận một người làm vườn. Tại sao vậy? Lẽ nào là bởi sự sang hèn của thân phận chăng?

    Tôn trọng mỗi một người, chớ lấy thân phận mà phân biệt, đây là thói quen của bạn, vốn là điều không thể giả được, nó sẽ luôn để lộ ra một mặt chân thật trong nhân cách của bạn.

    Tài sản là thứ không vững bền, học được cách tôn trọng mới là tài sản của một đời vậy. Đó mới là cảnh giới cao nhất của đời người.

     
    Chỉnh sửa cuối: 3/1/18
  2. Xirox79 Thành Viên Kim Cương Thành viên BQT Super Moderator

    Cuộc nói chuyện với ông lão quét sân trong viện dưỡng lão đã mang đến cho cô gái trẻ những thứ nằm ngoài kỳ vọng.


    Vẫy taxi, vừa lên xe được vài phút, tài xế đột ngột đỗ xe vào bên đường, cất giọng run run:"Cô ơi, cô đợi tôi một chút được không, tôi vẫn chưa ăn cơm tối, tôi bị bệnh tiểu đường…"

    Nói xong, người lái xe vội vã chạy ra ra phía sau xe, mở chiếc hộp lấy ra một cái bánh mỳ khô, vội vã nuốt thật nhanh vào bụng.

    Cạnh chỗ đỗ xe có một sạp báo, tôi mua một bình nước đưa cho anh ta. Nhìn nét mặt người lái xe, tôi thấy trên đó hiện rõ hai chữ ngạc nhiên, ánh mắt long lanh.

    Khi đó trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: Người đàn ông này là bố của ai, là chồng của ai?

    Xuýt chút nữa, tôi đã khóc. Đó hoàn toàn là sự thật, bởi nhiều năm trước, bố tôi – một người lái xe taxi cũng đã trải qua một việc hệt như thế này.

    Hồi đó, điều kiện kinh tế gia đình tôi không khá giả cho lắm. Bố tôi vì muốn kiếm thêm tiền để gánh vác gia đình nên làm việc rất cực nhọc.

    Chỉ 3 phút, bố tôi đã ăn xong một suất cơm hộp và hầu như ông chẳng bao giờ được ăn cơm đúng giờ. Thường thì ông đều tranh thủ những lúc chờ đèn đỏ để ăn tạm vài miếng bánh mỳ, bánh bao.

    Cứ như vậy trong khoảng thời gian dài, bố tôi mắc chứng loét dạ dày.

    Có một hôm, bố tôi thở không ra hơi trở về nhà lúc chạng vạng sáng, gương mặt xanh nhợt nhưng khi nhắc đến hai vị khách cuối cùng mà bố tôi chở đêm qua, ông đã xúc động đến rơi nước mắt.

    Thực ra cả tối hôm trước, bố tôi bị cơn đau dạ dày hành hạ, uống thuốc cũng không thuyên giảm. Cậy có sức khỏe tốt, bố tôi cứ gắng gượng chịu đau để tiếp tục làm việc.

    Thế nhưng chưa đưa được hai vị khách cuối cùng hôm đó đến điểm cần đến, bố tôi không cố thêm được nữa, đành phải đỗ xe vào bên đường, xin lỗi họ và nhờ họ bắt xe khác.

    Cặp đôi tình nhân đó dường như phát hiện ra điều bất thường nên sau khi xuống xe đã không bỏ đi ngay.

    Ngày đó điện thoại còn chưa phổ biến như bây giờ nên việc gọi điện cho người nhà hay bệnh viện đều rất bất tiện. Bố tôi tay run lập cập xé gói thuốc và cho cả vào miệng, nuốt khô và gục xuống vô lăng, thở dốc đợi cơn đau qua đi.

    Thế nhưng gói thuốc chẳng mang lại hiệu quả như kỳ vọng của ông. Khi cơn buồn nôn ập đến, bố tôi vội vã đẩy cửa xe, bò trên mặt đất nôn hết sạch mọi thứ có trong dạ dày.

    Ông dường như cảm thấy mình rất không ổn. Hai vị khách kia thấy bố tôi như vậy thì chạy lại đỡ ông nên và hỏi có cần đến bệnh viện.

    Bố tôi khi đó đau đến mức không thể nói thành lời. Họ quyết định người cõng người đỡ, mang thẳng bố tôi vào bệnh viện (may mắn là bệnh viện cách chỗ đó không xa).

    Sau khi được tiêm thuốc, cơn đau giảm dần, bố tôi mới phát hiện thức ăn do ông nôn ra đã dính cả vào người hai vị khách. Thế nhưng cô gái trẻ tốt bụng vẫn mua cho bố tôi một bình sữa nóng để khi nào ông uống thuốc thì dùng.

    Bố tôi vội trả tiền nhưng nói thế nào họ cũng không nhận và nói rằng coi như đó là tiền ngồi xe. Trước khi đi, họ cũng nhất định không để lại phương thức liên lạc hay danh tính.

    Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác”
    Tấm lòng lương thiện, sự chân thành là vô giá. Ảnh minh họa.

    Sự việc này đã qua rất lâu, rất lâu rồi nhưng mỗi lần bố tôi nhắc lại, giọng vẫn rất xúc động và ấm áp: "Người tốt nhất định sẽ nhận được báo đáp tử tế!"

    Cách đây vài năm, tôi đại diện cho bệnh viện đến một viện dưỡng lão bàn về việc hợp tác khám sức khỏe cho các cụ già. Người quản lý ở đó cố tình làm khó, đưa ra các điều kiện hết sức hà khắc, đồng thời ám thị đòi hỏi phải có tiền bồi dưỡng riêng.

    Tôi vốn đã nghĩ đến việc bỏ qua, không làm nữa nhưng bất chợt lại nghĩ đến việc của bố năm nào, tôi lại động viên bản thân cố thêm một lần nữa, không được thì coi như thôi.

    Sau khi vào viện dưỡng lão, người quản lý không ở đó, trong sân chỉ cỏ một ông lão đang quét dọn. Tôi đành chọn một chỗ ngồi xuống, vừa đợi vừa nói chuyện với người đàn ông cao tuổi.

    Ông lão ho dữ quá, tôi nhìn thấy vậy mà không kìm được lòng, liền đưa cho ông cốc trà của ông và giúp ông vỗ lưng một lúc cho đờm long ra.

    Khi đó, tôi mặc một chiếc váy sáng màu. Trong lúc đưa cốc trà qua lại, vài giọt nước trà xanh bắn vào váy của tôi. Ông lão thấy vậy vội luôn miệng xin lỗi, nhưng tôi không vì chuyện này mà bận tâm.

    Khi cơn ho đã dịu đi, ông lão bắt đầu hỏi tôi đến viện làm gì. Tôi trả lời có một nghiệp vụ cần bàn bạc nhưng e rằng khó thành công.

    Nhìn ông lão nhấp từng ngụm trà nóng, bất giác tôi nhớ đến người ông ngoại đã qua đời vì bệnh ung thư thực quản của mình. Lúc còn sống, ông cũng thích dùng bình giữ nhiệt uống nước nóng.

    Bất chợt, lòng trắc ẩn nhắc tôi phải nói với ông lão đừng dùng bình giữ nhiệt ngâm trà, uống nước nóng quá sẽ không tốt cho thực quản. Tôi cũng vận dụng kinh nghiệm của một bác sĩ phổ cập cho ông một số kiến thức giữ sức khỏe phổ biến.

    Nói chuyện một hồi, vị quản lý kia cũng về. Thấy tôi và ông lão quét sân ngồi nói chuyện, người đó không ngờ tiến lại và cúi người chào: "Tổng giám đốc Trần!"

    Trong tích tắc, tôi đờ người!

    Không ngờ thần tăng quét sân trong phim truyền hình có thể xuất hiện giữa đời thực như vậy!

    Sự việc về sau như thế nào, tôi cũng không cần nói nhiều nữa. Lần đó, không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, tôi còn ký thêm được nhiều hợp đồng với các khách sạn do ông Trần đầu tư. Cũng kể từ lần đó, chúng tôi duy trì quan hệ hợp tác rất ăn ý.

    Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác” - 1
    Cơ hội luôn khảo nghiệm sự chân thành của người ta vào lúc ta không ngờ nhất.

    Một câu chuyện tương tự

    Sa mạc Sahara trong một thời gian rất dài được mệnh danh là vùng đất chết, phàm là người dấn thân vào hoang mạc đều không thoát được kiếp có đi không có về.

    Vào năm 1814, một đoàn khảo cổ đã đạp tan "lời nguyền" nói trên.

    Khi đó, ở bất cứ nơi nào trên sa mạc cũng có thể nhìn thấy xương người.

    Trưởng đoàn đã đề nghị mọi người dựng lại, chọn những nơi đất cao để đào hố sau đó đưa xương người xuống đó chôn và dùng thân cây hoặc đá để làm tạm một chiếc bia mộ đơn giản.

    Tuy nhiên, xương người trong sa mạc quá nhiều nên việc chôn cất đã chiếm một khoảng thời gian quá lớn. Các thành viên trong đoàn oán thán: "Chúng ta đến đây làm công tác nghiên cứu khảo cổ, đâu có phải đến đây để thu dọn xương người."

    Vị đội trưởng cố chấp nói: "Mỗi đống xương trắng đều từng là đồng nghiệp của chúng ta, chúng ta làm sao có thể nhẫn tâm để họ phơi xương nơi hoang dã như thế này?"

    Một tuần sau đó, đoàn khảo cổ phát hiện được rát nhiều di chỉ của người cổ đại và những văn vật đủ sức nặng để gây chấn động trên toàn thế giới.

    Khi họ rời đi, bão cát bỗng nổi lên, liên tục trong vài ngày liền không một ai có thể nhìn thấy mặt trời.

    Tiếp đó, la bàn cũng hỏng. Đoàn khảo cổ hoàn toàn bị mất phương hướng, nước uống và lương thực cạn dần, họ mới biết tại sao các đồng nghiệp của họ không thể trở về.

    Trong lúc nguy nan, vị trưởng đoàn đột nhiên nói: "Đừng vội tuyệt vọng, khi đến đây, chúng ta đã đánh dấu đường rồi!"

    Và thế là họ men theo những bia mộ đã lập lúc trước trên đường mà tìm được đường ra khỏi sa mạc.

    Về sau, khi trả lời phỏng vấn của báo chí, các thành viên của đoàn khảo cổ đều cảm động nói rằng: "Lương thiện đã giúp chúng tôi thoát khỏi sa mạc khi đó!"

    Không sai, trong sa mạc mênh mông, sự lương thiện đã thôi thúc họ làm một việc nhân văn và chính công việc đó vô tình là mở ra lối thoát duy nhất cho cả đoàn tìm được đường về.

    Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác” - 2


    Trong suốt cuộc đời mỗi con người, lương thiện cũng chính là chiếc kim chỉ nam trong tim mỗi con người, giúp chúng ta nhìn thật rõ nội tâm của chính mình, vĩnh viễn không bao giờ bị nhầm đường lạc lối.

    Tôi bắt đầu cho rằng, thiện là thứ tình cảm có thể nói là mềm mại nhưng cũng giàu sức mạnh nhất tiềm ẩn trong nhân tính của con người. Bất kể gian nan thế nào, chúng ta cũng nên kiên trì tấm lòng lương thiện; bất kể cô độc ra sao, chúng ta cũng cần duy trì sự cao thượng của nhân cách.

    Trên thế giới này, cuộc sống của mỗi người đều có những khó khăn riêng. Hy vọng rằng mỗi trường hợp bi thương sẽ đều nhận được những tấm lòng bao bọc, để tất cả mọi người đều được hưởng cái gọi là ấm áp tình người.
     
    joh.le, QuiHoang, Dj_Sonic and 4 others like this.
  3. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    1 câu chuyện có thật từ thằng bạn mình
    nó định cư sang Mỹ, xin vào làm culi cho 1 hãng sửa chữa xe hơi. một hôm nó đang chạy xe trên đường về thì thấy 1 ông Mỹ đang đứng ra hiệu giúp đỡ vì xe ổng bị pan, thằng bạn thấy vậy liền tấp xe vào lề và sửa giúp ông Mỹ đó, và nó hoàn toàn không biết ông ấy là ai, chủ yếu là muốn giúp người mà thôi. Sau đó ông Mỹ cám ơn nó và còn nói 1 câu " tôi đã nhờ nhiều xe giúp nhưng họ đều chạy qua, khi anh dừng lại thì tôi thật không ngờ vì có 1 người châu Á lại dừng lại để giúp tôi"
    và 01 tuần sau, nó mới biết được cái ông mà nó giúp là sếp trong chỗ nó làm, và sau đó nó được cất nhắc lên vị trí kỹ thuật chứ không làm cu li nữa và hẳn nhiên là lương cũng thay đổi.
     
  4. Xirox79 Thành Viên Kim Cương Thành viên BQT Super Moderator

    Có ông quét rác trong Tàng Kinh Các là vô địch thiên hạ
     
  5. Lạc Hoa Lưu Thủy Thành Viên Cấp 6 Thành viên BQT Moderator

    Lòng tốt bao giờ cũng Đáng trân trọng,vì ko phải ai cũng sở hữu tính cách này,và quan trọng nhất,ko phải ai cũng thực hiện đúng đối tượng cần giúp đỡ.Đơn cử trường hợp bản thân mình:
    Cách đây gần 22 năm,có 1 PN buồn chán vì ko ai rủ cô ấy đi chơi Noel.Mình thấy tội bèn hứa giúp cô ấy toại nguyện,và mình đã thực hiện.Ko ngờ,từ lòng tốt ấy mà nảy sinh rắc rối: Người PN ấy đã hiên ngang xông vào ngồi chễm chệ trong căn nhà mình sai phái mình,đè đầu cưỡi cổ mình,sung công thu nhập của mình...
    Thế nên,lòng tốt luôn phải đặt đúng nơi đúng lúc&đúng đối tượng.
     
  6. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    Tại vì bác chưa đáp ứng được đầy đủ hết nỗi buồn của cô ấy , cho nên cô ấy chờ đợi hoài sau gần 22 năm để xem bác có đáp ứng cho cô ấy toại nguyện được không, vậy mà bác cứ than bộ ấm chén hư hỏng, thế này thì cô ấy phải chờ đợi bác cho toại nguyện suốt quãng đời còn lại rồi. Đúng là lòng tốt của bác được người ta mong đợi từng giờ, từng phút.
     
  7. htvinh200 Thành Viên Cấp 2

    truyện dài quá, bác nào đọc rồi túm cái váy lại giùm em cái Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác”
     
  8. Little Lady Thành Viên Cấp 1

    túm lại là, người tốt, sẽ gặp điều tốt .
     
  9. 7800II Thành Viên Kim Cương

    thôi bỏ mợ rồi

    Nữ giám đốc mất việc chỉ vì “ông lão quét rác”
     
  10. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    chết rồi, bài của ai không lai mà lại đi lai bài mình mới chết chứ.
     
  11. taon Thành Viên Cấp 4

    Túm cái váy chiện đầu cho bác nè
    Một quý bà sang trọng mới nhận chức giám đốc, dẫn con tới khuôn viên công ty , đem theo đồ ăn. Khi măm măm xong, bà ta vô tư thả giấy gói đồ ăn xuống đất mấy lần, mặc cho ông lão quét rác cứ phải lượm từng tờ giấy bỏ vô thùng mỗi khi người đẹp cho đáp xuống đất.Sau mấy lần thấy ông lão cứ nhặt giấy bà xả bỏ vào thùng rác, cảm thấy chướng mắt, bà ta liền dạy con trai, đại ý "nếu 0 học, sẽ giống người hốt rác đó, 0 có danh phận gì cả" và cười khoái trá, nhưng có ai ngờ...ông lão hốt rác chính là tổng giám đốc công ty đó. Kết cục là cái chức giám đốc của bà bị bay ngay trong vòng mấy nốt nhạc
    The end
     
  12. htvinh200 Thành Viên Cấp 2

    cám ơn bác Taon. Sao mà thấy hư cấu quá. Cty chắc rảnh lắm ko có việc gì làm nên tổng giám đốc mới đi quét rác.
     
    joh.le and 7800II like this.
  13. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Cũng không hẳn đâu bác. Đôi khi mệt mỏi đầu óc quá, ông Tổng chọn cách quét rác để thư giãn đó. Làm vườn cũng là 1 cách thư giãn khá tốt.
     
  14. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    Những ông tổng suốt ngày chỉ ngồi bàn giấy thì 1 là chơi game, 2 là không biết sắp xếp công việc, hoặc 3 là tỏ vẻ ta đây là người bận rộn.
     
  15. Mr.Karamello Thành Viên Cấp 6

    Ở VN hành xử giống cô gái trên hơi bị nhiều, nhất là khối ngoài Bắc. Luôn lấy hình thức, bề ngoài làm đầu. 90% ra đường xuề xòa nó coi như chó. Trừ khi các cậu nổi tiếng ai cũng biết, ra đường ai biết mình là ai đâu mà tôn trọng. Phải ăn mặc đẹp, xe xịn, nhà to quên cái giản dị đi nhé. Biết vậy là kém văn minh nhưng cái văn hóa người Việt mình nó thế.
     
    joh.le thích bài này.
  16. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    Bác nói làm mình nhớ hồi ra ngoài đó đi công tác, lúc rảnh việc thì đi dạo, mặc cái quần short và áo thun, mang dép xỏ quai, bước vào cửa hàng quần áo xem, thấy có 1 cái áo sơ mi cũng khá đẹp liền hỏi giá và muốn lấyy xem, cô nhân viên chưa chịu lấy ra cho xem và nói " cái này đắt lắm đấy nhé, có mua không", mình không sĩ diện để mà nói rằng " tui dư sức mua mấy cái" cho nên đã bỏ đi mặc cho nó nghĩ gì thì nghĩ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/1/18
  17. tuannokia Thành Viên Cấp 5

    “Khối ngoài Bắc” và “người Việt mình” là 2 phạm trù không thể đánh đồng nha bác.
    Khác từ con người , văn hoá, ứng xử, tính cách ...rất nhiều thứ (không phải toàn bộ nhưng nói gì cũng phải qui chụp cho số đông)
     
    joh.le thích bài này.
  18. Lạc Hoa Lưu Thủy Thành Viên Cấp 6 Thành viên BQT Moderator

    Kakaka,2 bác đừng xoắn,vì mụ vợ tớ thấy bác @loc9000 còm"hay"quá nên like thôi. Tớ cũng tính like nhưng xui rủi bị off nick vì clone thì lãng nhách.Các bác nhạy cảm quá!
     
    joh.le, HiepSiSiTinh and 7800II like this.
  19. 7800II Thành Viên Kim Cương

    Tại em thấy bác đang than thở là bị gài từ 22 năm trc, rồi bác @loc9000 vào nói cái vụ ấm chén của bác giả bộ bị hư ở nhà mà sư tỷ vào like bài đó nên em là em sợ bác bị lộ cái vụ "giả bộ hư" thôi
     
  20. loc9000 Thành Viên Cấp 6

    à bộ ấm chén của bác ấy hư thật mà, mình nghe mấy em gái nói với bác ấy là " của anh hư quá rồi đó à nha" mình đoán là mấy em đó nói bộ ấm chén của bác ấy bị hư thật.
     

Tình hình diễn đàn

  1. vietnamdong,
  2. TrungVo8833,
  3. honeyz...,
  4. vanquyensg2020,
  5. nguyentuan1874,
  6. HuyPhuc1905
Tổng: 499 (Thành viên: 7, Khách: 419, Robots: 73)