Tìm kiếm bài viết theo id

Ký ức 1 thời ngang dọc ( Nghiên cứu kỹ trước khi đọc vì bài viết có liên quan đến đề tài tâm linh, t

Thảo luận trong 'Linh tinh' bắt đầu bởi QuynhChau88, 27/7/20.

ID Topic : 9511250
Ngày đăng:
27/7/20 lúc 10:23
  1. QuynhChau88 Thành Viên Cấp 3

    Tham gia ngày:
    19/12/07
    Tuổi tham gia:
    18
    Bài viết:
    620
    Gởi đến mọi người 1 câu chuyện người thật việc thật. Ai cảm thấy hứng thú thì like cho mình có động lực, không yêu vui lòng đừng nói lời cay đắng. Mình cảm ơn.

    ------------------------
    Chap 01:

    Hôm nay, sáng sớm lọ mọ ra quán cà phê làm ly cà phê sáng như thói quen thường lệ của tao. Vô tình nghe tiếng còi xe cấp cứu và 1 chiếc xe cấp cứu lướt nhanh qua trên đường, chiếc xe cấp cứu với bảng số trắng 51B-*****, tao thầm nghĩ 90% là bệnh viện trả về để người bệnh được ra đi bên gia đình người thân để không phải ra đi ở bệnh viện rồi làm hồn ma vất vưởng hoặc là người nằm trong xe đã chết, giờ đưa về quê lo hậu sự... Tao nghĩ như vậy vì tao cũng từng là 1 lái xe vận chuyển cấp cứu như vậy. Miên man theo dòng ký ức quay về với thời gian hơn 3 năm về trước...
    Lúc đó tao cũng không nghĩ là mình lại bước vào cái nghề gắn với thế giới tâm linh này bởi vì tao rất sợ xác chết, sợ máu... À mà để tao kể sơ qua về lý lịch bản thân : ông bà già tao chỉ có duy nhất 1 đứa con trai là tao, tao thuộc thế hệ 8x đời cuối, gia đình tao ở quận 8 - Sài Gòn. Gia đình tao cũng thuộc tầng lớp trung trung, ba mẹ tao ly hôn năm tao lúc 7-8 tuổi gì đó vì lúc đó còn nhỏ nên không nhớ rõ lắm, ông già tao thì chuyên thu mua giấy vụn từ các tỉnh miền Tây đem về bán lại cho các nhà máy để tái chế, tao thì ở với bà già nhưng được khoảng 1 năm sau thì bà già tao phải gửi tao cho dì 5 ( em ruột của mẹ tao) vì mẹ tao phải xuất cảnh sang Thụy Sỹ theo diện bảo lãnh của dì 7 tao ( cũng là em ruột của mẹ). Ngày mẹ tao đi, tao nắm tay mẹ tao khóc rất nhiều , mẹ tao cũng khóc, mẹ nói tao ráng lên, mẹ qua cố gắng làm vài năm sẽ rước tao qua, mẹ dặn tao đủ điều nhưng lúc đó hình như tao chỉ biết khóc và khóc, lúc đó tao nghĩ tại sao mẹ lại bỏ tao, mẹ không thương tao....trong đầu 1 đứa trẻ hơn 7 tuổi như tao cứ nghĩ là cả thế giới này đã sụp đổ từ lúc mẹ tao từ nhà bước lên xe với đống hành lý để ra sân bay. Tao cố chạy theo, cố gắng nắm tay mẹ lại nhưng vô vọng, dì 5 ôm tao lại, kéo tao vào nhà... Và mẹ tao bước lên xe, chiếc xe từ từ lăn bánh mang theo người mẹ của tao đi xa, xa lắm....
    Tao kể như vậy để những tml biết sơ về tuổi thơ của tao và cũng để tụi mày hiểu cái tuổi thơ đó nó ảnh hưởng đến tâm lý của tao sau này, đó chính là sợ những cuộc chia ly, sống đa cảm và có phần bạo loạn trong chính con người của tao.
    Và cái cơ duyên tao đến với nghề lái xe cấp cứu là sau khi tao ly hôn với vợ tao và làm ăn thất bại ( tao sẽ viết riêng 1 chap kể từ lúc mẹ tao đi đến lúc tao kết hôn và ly hôn).
    Lúc đó tâm trạng chán nản, người ta nói đen bạc đỏ tình còn tao thì méo thấy gì chỉ thấy toàn màu đen, đời như cứt...Cầm cái điện thoại iPhone 7 vuốt vuốt tìm mấy trang việc làm coi có việc gì làm không vì lúc đó cũng sắp cạn tiền, trong tài khoản còn hơn chục triệu nhưng sống giữa cái đất Sài Gòn này mà nhiêu đó thì thấm gì so với cái tính xài tiền bạt mạng của tao. Vô tình thấy dòng tin đăng tuyển : " Cần tuyển tài xế chạy xe cấp cứu,ưu tiên biết ràng đường các quận ở Tp. Hồ Chí Minh, có kinh nghiệm, có thể đi đường dài thường xuyên . Liên hệ : 0989.****** "
    Tao suy nghĩ với kinh nghiệm lái xe của tao thì khỏi phải bàn , còn đường xá thì chuyện nhỏ như con thỏ vì tao là dân Sài Gòn gốc mà, cái quan trọng là đi đường dài, có nghĩa là ngoài Sài Gòn còn có đi các tỉnh xa, cái này tao thích vì được lái xe đi đây đi đó mà lại có tiền và đặc biệt là sẽ nguôi ngoai phần nào vì cú sốc ly hôn và công việc làm ăn thất bát vừa qua. Vậy là bấm số điện thoại gọi liền cho thằng tuyển dụng, đầu dây bên kia là 1 thằng chắc cũng trạc tuổi tao, nói rõ là muốn xin việc lái xe, vậy là nó phán tao 1 câu : vậy ông có sợ xác chết không? ĐM, cũng xác định là chạy xe cấp cứu sẽ có những cái này nhưng nghe nó hỏi cũng hơi ngán nhưng nghĩ lại thì giờ còn cái kẹc gì nữa mà sợ với ngán, thoáng chút ngập ngừng tao trả lời : sợ thì cũng sợ nhưng em nghĩ em sẽ dễ thích nghi. Nó cười nhẹ như méo tin câu trả lời của tao. Đm, thằng lol. Nhưng nó vẫn hẹn tao 3h chiều chạy qua gần Bình Hưng Hòa uống cà phê rồi nói rõ cụ thể công việc. Nghe tới khu Bình Hưng Hòa là tự nhiên tao thấy ớn ớn, tml nào ở Sài Gòn chắc cũng sẽ có cảm giác giống như tao, đó là 1 khu nghĩa trang rất rộng đan xen với các con đường Tân Kỳ Tân Quý, Bình Long từ rất lâu... Từ khi Sài Gòn mở rộng quy hoạch phát triển các quận vùng ven thì chính quyền tổ chức di dời tất cả ngôi mộ ở Bình Hưng Hòa, nhưng nói thì dễ làm mới khó, các ngôi mộ mới thì còn có người thân, con cháu đến bốc, còn các ngôi mộ lâu năm hoặc không có người thân thì phải chờ xử lý. Thành ra đi ngang khu này có thể thấy vẫn còn rất nhiều ngôi mộ chưa cải táng xen lẫn với những ngôi mộ với cái huyệt đã đào lên để lấy hài cốt di dời cải táng về nơi khác. Và ở đây người ta còn xây dựng 1 lò thiêu với hệ thống hiện đại, đó là thiêu bằng điện.
    Giờ cũng hơn 1h trưa, cũng thấy bao tử cồn cào, vậy là thay đồ ra kiếm gì bỏ bụng rồi chạy qua chỗ hẹn với thằng ml kia.
    Đúng 3h chiều, tao có mặt trước cổng lò thiêu Bình Hưng Hòa, móc điện thoại ra alo cho thằng lol đó, nó bắt máy và hướng dẫn tao chạy vào 1 con hẻm nhưng đủ lớn để 1 xe ô tô chạy vào được, con hẻm nằm phía sau nghĩa trang Bình Hưng Hòa nhưng dân cư đông đúc. Và tao nói thêm là lò thiêu Bình Hưng Hòa được xây bao quanh bởi những bức tường cao và xung quanh là những con đường với khu dân cư đông đúc được mọc lên vài năm nay theo nhịp phát triển của Sài Gòn.
    Chạy xe tới đúng địa chỉ nó hướng dẫn, tao dừng xe,định móc điện thoại ra alo nó xác nhận là tao đã tới thì 1 thằng bước ra, dáng người ốm, trắng trẻo nhìn thư sinh, nó cười cười hỏi tao:
    Có phải a.T ko?
    Tao vội đáp : đúng rồi anh. Em tới gặp anh để hỏi rõ cụ thể công việc như thế nào.
    Nó mời tao vô nhà. Mà thực ra chỗ đó vừa để ở và vừa chỗ đậu dàn xe cấp cứu. Tao ngó quanh thì thấy 2 chiếc xe cấp cứu loại Toyota Hiace đời 2008 - 2009 đậu sát nhau mà dân tài xế họ hay gọi cái tên bình dân là cá mập đầu búa, loại này thì thuộc diện chạy rất trâu bò trên mọi nẻo đường. Còn 1 chỗ trống nữa, chắc là 1 chiếc nữa đậu nhưng không thấy đâu. Nó kêu tao lên trên nói chuyện, tao bước theo nó lên trên bằng cái cầu thang sắt chắc chắn. Ở trên này có thể gọi là 1 cái gác lửng, có 2 phòng và cũng có ban công, rất thoáng. Bên dưới thì là khoảng sân để đậu 3 chiếc xe cấp cứu, 1 phòng đóng cửa và 1 khu bếp và nhà vệ sinh, nhìn sạch sẽ và cũng thoáng mát lắm. Thằng lol đó dẫn tao vào phòng đầu tiên trên gác lửng, ở đây lại có thêm 1 thằng nữa đang nằm ngủ, tao đoán thằng này chắc là tài xế cũng như tao. Thằng lol giới thiệu nó là chủ của mấy chiếc xe cấp cứu này, tao gọi nó là thằng chủ xe. Thằng chủ xe quay sang chỉ thằng ku đang ngủ giới thiệu là thằng này người Nha Trang, cũng là tài xế của 1 trong những chiếc cấp cứu đậu ở dưới. Nó kêu thằng Nha Trang dậy, nói sắp có đồng nghiệp mới nè ông ơi. Thằng kia lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở rồi chào xã giao tao. Nó vội quơ cái bàn chải và cây kem đánh răng chạy xuống dưới nhà. Còn lại tao và thằng chủ xe, tao đưa bộ hồ sơ gốc lúc thi bằng lái và bộ hồ sơ xin việc có xác nhận của địa phương cho nó kiểm tra. Nó kiểm tra thật kỹ bộ hồ sơ gốc đã cũ của tao ( tao lấy bằng lái ô tô năm 2008, giờ cũng hơn 6 năm rồi, thời điểm tao bắt đầu công việc đó là giữa 2014 ). Sau 1 lúc kiểm tra các loại giấy tờ của tao thì thằng Nha Trang cũng vừa lên tới, nó cầm theo 3 chai trà xanh 0 độ đưa thằng chủ xe 1 chai, và mời tao 1 chai, còn nó 1 chai. Lúc này thằng chủ xe lên tiếng :
    _ Anh.T người ở Sài Gòn chắc đã rành hết đường và các bệnh viện ở Sài Gòn hả a?
    Tao thầm nghĩ ĐM đã trao đổi qua điện thoại rồi còn dài dòng nhưng vẫn cười và đáp :
    _ Dạ, cũng gần 90% anh ơi, trừ mấy khu bán xì ke tụi nó canh người lạ quá, em không dám vô thôi
    Nó cười, thằng Nha Trang cũng cười. Sau nụ cười đó, tao thấy mặt nó nghiêm lại. Tao nghĩ, ĐM cái lol gì dzậy? Hay mình lỡ lời?
    Thằng chủ xe từ từ hỏi tao :
    _ Anh.T có sợ xác chết ko?
    Chưa đợi tao trả lời, nó nói tiếp:
    _ Công việc này em cũng nói rõ. Ngoài chuyển bệnh bình thường từ bệnh viện này qua bệnh viện kia, chở bệnh nhân từ nhà đến bệnh viện khi có yêu cầu. Cái này đơn giản, em nghĩ anh làm được. Nhưng những trường hợp này ít lắm...
    Lúc này tao thầm nghĩ, những trường hợp như vậy ít thì đơn giản mà, nhưng những câu nói tiếp sau của nó làm tao bắt đầu lạnh sống lưng
    Giọng nó vẫn đều đều:
    _ Công việc chính của xe bên mình là đến các bệnh viện, nhà xác, hiện trường tai nạn giao thông khi có điện thoại của các trại hòm, bên công an hay mấy thằng cò xác ....xe bên mình chủ yếu chở xác chết thì nhiều, nếu chở người sống thì cũng thuộc diện thập tử nhất sinh, sắp có tên trong sổ của Diêm vương rồi.
    Nói xong, nó im lặng khẽ nhìn tao để xem thái độ tao như thế nào. Nó lại tiếp tục sau vài giây im lặng
    _ Cái nghề này, mặc dù anh là tài xế, nhưng lúc đi làm, chỉ có mình anh. Đôi khi người thân của người đã mất người ta sợ nhất là chết vì tai nạn giao thông, tự tử, bị giết nên mình phải là người trực tiếp cầm, nắm tử thi. Anh T chịu được không?
    Nói đến đây thì tao hơi lạnh giò lạnh cẳng. Tao cũng là 1 người tin tưởng về chuyện tâm linh. Tao luôn nghĩ có 1 thế giới vô hình luôn tồn tại song song với thế giới của mình. Nhưng tao nghĩ tại sao tao không làm thử công việc này, có người làm được thì mình cũng phải làm được chứ, với lại làm công việc này mình sẽ được đi nhiều, được ra Bắc vào Nam, thôi thì cứ đưa chân làm liều, cứ chơi đi,hối hận tính sau. Vẫn cái suy nghĩ, cái bản tính của tao từ xưa đến giờ, bốc đồng và bạo loạn trong con người tao. Tao trả lời :
    _ Trước tới giờ mình chưa làm công việc này bao giờ, nhưng mình sẽ cố gắng thích nghi với công việc này.
    Như cũng hiểu ý của tao, thằng chủ xe nói tiếp :
    _ Anh.T cứ đi theo xe với thằng ku em Nha Trang vài ca. Vừa để quen xe, vừa để quen công việc coi có phù hợp với mình không đã. Nhưng chắc là anh phải dọn đồ qua đây ở vì tính chất công việc của anh em mình bất chợt lắm. Có điện thoại kêu là phải lên xe đi liền
    Tao thầm nghĩ, vậy là quá tiện rồi. Nhà tao thì sắp tới sẽ cho thuê nguyên căn, tiền thuê nhà tao dùng để chu cấp hàng tháng cho con trai 2 tuổi của tao.
    Vậy là ba điều bốn chuyện 1 chút rồi tao nháy mắt với thằng em Nha Trang và thằng chủ xe cho tao được mời cà phê để ra mắt. Thằng chủ xe nói :
    _ Thôi anh.T cứ ra uống với thằng Nha Trang. Để hôm nào đủ mặt anh em mình làm chầu lẩu luôn, em có việc đi ra ngoài chút xíu, với còn thiếu 1 thằng nữa, nó quê miền Tây ở Bến Tre chạy đưa xác về Nghệ An rồi . Anh em mình còn nhiều dịp mà nếu anh trụ lại được với công việc này
    Tao cười ậm ừ thầm nghĩ thằng chủ xe này nói thật lòng hay mỉa mai mình đây? Thôi kệ mẹ nó, nghĩ gì thì nghĩ, tao chắc chắn phải cố gắng để làm công việc này, không thể bỏ cuộc. Tính tao là vậy, luôn muốn chinh phục những cái khó
    Chở thằng Nha Trang ra quán cà phê gần đó, tao kêu ly sinh tố bơ như thói quen, thằng kia thì Lipton đá. Mở gói thuốc Marlboro trắng mời nó 1 điếu, tao làm 1 điếu, thả khói. Mục đích tao muốn rủ nó ra vừa là anh em làm quen tâm sự, vừa là muốn tìm hiểu sâu hơn về công việc sắp tới và học hỏi từ nó thêm kinh nghiệm của người đi trước.
    Giới thiệu thêm với nó về hoàn cảnh gia đình của tao, nó cười khà khà :
    _ Vậy là em cũng giống anh, em cũng ly dị với con vợ, thằng con em được 3 tuổi gửi cho bà nội nuôi. Vậy anh em mình có duyên rồi
    Nói về nhân tình thế thái 1 chút thì cũng biết được ku em bị bể vụ bóng banh, phải đi du lịch mũi né vào Sài Gòn. Lúc con còn ở Nha Trang thì ku em nó chạy xe tải chở hải sản tuyến Nha Trang - Sài Gòn.
    Nó nói công việc hiện tại cũng là cái duyên. Nhưng không phải ai muốn làm cái nghề chạy xe vận chuyển cấp cứu như thế này là chạy đâu. Trước tao có nhiều người xin vào chạy, nhưng theo nó được 1 chuyến hoặc vài chuyến là chạy mất dép. Những ca bình thường thì không gì, chết vì bệnh tật thì thi thể còn nguyên nhưng những ca chết vì tai nạn giao thông thì khủng khiếp lắm, thi thể nhầy nhụa, mình phải nhặt để vào băng ca đủ cho người ta, rồi những ca chết vì tự tử như treo cổ, chết vì bị giết... ĐM nó, chỉ nghe thôi cũng muốn ám ảnh với những thằng như tao...Rồi nó chỉ tao những kinh nghiệm khi tiếp xúc với xác chết, nào là phải mang 2 cái bao tay y tế mỗi tay, khẩu trang đàng hoàng, nếu biết người chết vì lao phổi hay bệnh truyền nhiễm thì cứ gấp đôi mà đeo...Nó nói liên tù tì làm đầu tao cứ u u mê mê. ĐM nó, biết tao mới bắt đầu, nói gì mà nhiều vậy, tml.
    Đang miên man nghe nó giảng bài thì thoáng qua ở quầy pha chế, tao bắt gặp 1 nụ cười tỏa nắng của 1 cô bé chắc tầm 19-20 tuổi gì đó, em vừa cầm cái bình lắc của tụi bartender hay dùng để biểu diễn lúc pha chế, em vừa lắc vừa nói chuyện với tml nào bên cạnh chắc cũng là nhân viên pha chế. Đôi má em lúm đồng tiền mỗi khi em cười, cái cơ thể e rung lắc theo nhịp lắc từ đôi cánh tay giữ chặt cái bình pha chế, nhìn bộ ngực lắc lên lắc xuống của em mà tao quên hết những câu nói của thằng em Nha Trang ngồi kế bên.
    Thấy mặt tao đơ đơ nhìn cô bé pha chế ở quầy. Thằng Nha Trang hiểu ý nói với tao:
    _ Anh.T cũng để ý bé đó hả?
    Tao quay sang cười gian:
    _ Em cũng biết bé này hả?
    Thằng Nha Trang thả 1 hơi thuốc, nó nói :
    _ Bé này tên..., quê ở Đồng Nai là sinh viên năm nhất trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm bên Lê Trọng Tấn đó anh. Em nó làm thêm ở đây
    Vậy là tao biết được chút thông tin về em Đồng Nai này rồi. ĐM nó, vẫn cái tính ăn sâu vào máu rồi, gặp gái đẹp như gặp ông cố nội sống lại. Nhưng nghĩ thầm, em nó dễ thương như thế này chắc chắn có 1 đống thằng theo đuổi, thôi kệ mẹ, trước tiên phải làm khách mối của quán cà phê này trước đã.
    Tiếng chuông điện thoại của thằng em Nha Trang reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ gian tà của tao. Nghe nó trả lời :
    _ Dạ OK anh, em về liền. Để em nói anh.T
    Nó cúp máy, quay sang tao nói :
    _ Có ca hiện trường, anh chủ xe kêu em hỏi anh đi theo với em không? Đi với em, em chỉ anh cụ thể công việc
    Tao đồng ý ngay rồi vội kêu tính tiền, không quên nhìn sang em gái Đồng Nai đang loay hoay pha chế ở quầy.
    Vội vã lấy chiếc xe máy rồi rồ ga chở thằng em Nha Trang về lại nhà thằng chủ xe
    Và từ hôm đó, tao chính thức gắn bó với cái công việc đó 1 khoảng thời gian dài với nhiều kỉ niệm không thể nào quên, và chính cái công việc đó nó làm thay đổi cách sống, cách suy nghĩ của tao theo 1 hướng tích cực....
     
    QuiHoang, thangmoi, 7800II and 3 others like this.
    : KU1TND
  2. Cá Mập chiên xù Thành Viên Kim Cương

    Xin phép đặt đôi dép hóng các chap tiếp theo.
    Các bác dze chai đồng nát có đi ngang mần ơn đừng xớt mất.
    Ký ức 1 thời ngang dọc ( Nghiên cứu kỹ trước khi đọc vì bài viết có liên quan đến đề tài tâm linh, t
     
    TUAN_VU, QuiHoang, thangmoi and 3 others like this.
  3. HiepSiSiTinh Thành Viên Kim Cương

  4. QuynhChau88 Thành Viên Cấp 3

    CHAP 02
    --------------------------------------------------------

    Vừa chạy xe về đến là thấy thằng chủ xe đứng đó. Nó móc cái điện thoại ra và kêu thằng em Nha Trang lưu số điện thoại nào đó rồi nói thêm :
    _ Ra tới đó thì nhớ alo cho ảnh nhe. Còn anh.T cứ đi theo thằng ku Nha Trang vài chuyến để cho quen. Xong ca này thì anh về nhà sắp xếp đồ đạc qua đây trực với thằng Nha Trang nhe. Anh em sẽ luân phiên sắp tài với nhau. Thôi mấy anh em đi lẹ lên đi
    Thằng Nha Trang vội nhảy tót lên ghế tài, còn tao thì nhảy lên ghế bên phụ. Nó nổ máy rồi lái xe ra từ từ. Từ hẻm ra tới đường chính khoảng 200 mét, vừa từ từ lái xe ra , nó vừa nói :
    _ Trong hẻm anh.T nhớ đừng bật còi hú nhe. Ra tới đường lớn muốn chơi sao chơi nhưng về tới hẻm nhà là phải đi nhẹ nói khẽ
    Tao gật đầu, vậy là bài lý thuyết đầu tiên. Ra tới đường chính, thằng Nha Trang bắt đầu mở công tắc, bật còi hú, chiếc xe bắt đầu tăng tốc giữa dòng xe cộ đang tan tầm ở Sài Gòn.
    Nói sơ qua về chiếc xe mà thằng Nha Trang đang lái . Như tao đã kể trước đó, đây là dòng xe Toyota Giác 12 chỗ ngồi được cải biên lại thành xe cứu thương. Có đầy đủ còi, đèn ưu tiên và tất nhiên là được cấp giấy phép hợp lệ đầy đủ để sử dụng mặc dù là mang biển số trắng. Phần phía trước tất nhiên là ghế tài xế bên trái, bên phải là 2 ghế phụ nhưng thường là chỉ 1 người ngồi, còn cái ghế phụ ở giữa lúc nào cũng gập xuống để tụi tao để đồ lặt vặt, tiếp phía sau là hàng ghế liền 3 chỗ ngồi,phía dưới dãy ghế được nhét 1 bình oxy to để đảm bảo đủ oxy cho người bệnh trong những chuyến đi dài, tiếp phía sau là cái băng ca đặt dọc sát thân xe được cố định bằng những rãnh và chốt cố định, còn dọc thân xe bên này được đặt 1 hàng ghế liền 3 chỗ ngồi chạy dọc theo thân xe để cho thân nhân người nhà hoặc điều dưỡng theo chăm sóc bệnh nhân ngồi. Loại xe này có 4 cửa mở, đó là cửa bên tài và bên phụ, 1 cửa lùa bên hông xe, 1 cửa mở lên phía đít xe để đẩy băng ca ra vào
    Tao thấy thằng Nha Trang căng mắt ra lái xe, hình như nó tập trung hết cỡ các giác quan ra để điều khiển chiếc xe với tốc độ cao giữa dòng xe cộ, chân trái nó liên tục đạp côn, tay phải cầm cần số lên về thuần thục, tay trái nó vuốt cái vô lăng điều khiển chiếc xe lách ra lách vào cùng với tiếng còi hụ vang. Tụi mày biết rồi đó, kẹt xe là thứ đặc sản của đất Sài Gòn. Tao ngồi ghế phụ kế bên mà cũng căng thẳng theo nó, những cú đánh lái ra vô làm tim tao cũng muốn rớt ra, cái chân bên phải của tao cũng làm động tác đạp thắng xe trong vô thức ( chắc là những tml biết lái xe sẽ biết cảm giác này khi ngồi ghế phụ kế bên tài)
    Cái địa chỉ tụi tao cần đến nằm ở đường Vành đai trong thuộc quận Bình Tân giáp với quận Tân Phú. Vừa đến đầu đường Vành đai trong, thằng Nha Trang móc điện thoại ra alo cho ai đó
    _ Anh ơi em bên chỗ anh Chủ xe, em tới đầu đường rồi anh
    Có lẽ đầu dây bên kia kêu nó chạy vào nữa, tao thấy nó tiếp tục dậm ga vào, chiếc xe lại lao vút đi.
    Qua 2 cái ngã 4, phía trước khoảng vài trăm mét, tụi tao thấy 1 đám đông bu lại ở giữa con lươn ( dãy khoảng cách giữa đường). Gần đó là 1 chiếc xe bán tải biển số xanh của bên Công An, xung quanh đó thì cũng có rất nhiều người đứng lố nhố, tao đoán chắc toàn là dân nhiều chuyện ra hóng thớt. ĐM, đúng là cái bệnh muôn đời của dân mình.
    Thằng Nha Trang nói giọng trầm xuống :
    _ Anh.T cứ đứng 1 bên, coi em làm. Chứ anh người mới, sợ anh chưa quen...
    ĐM nó, thằng em này tâm lý và tình cảm vậy. Tao nghĩ thầm
    Chiếc xe cấp cứu của tụi tao dừng lại sát đám đông. Thấy xe cấp cứu đến, đám đông nhiều chuyện cũng tản ra...
     
  5. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Tiếp nữa đi bác.
    Ký ức 1 thời ngang dọc ( Nghiên cứu kỹ trước khi đọc vì bài viết có liên quan đến đề tài tâm linh, t
     
  6. Cá Mập chiên xù Thành Viên Kim Cương

    Ký ức 1 thời ngang dọc ( Nghiên cứu kỹ trước khi đọc vì bài viết có liên quan đến đề tài tâm linh, t - 1
     
  7. Xem thêm bình luận
  8. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Em đang ngồi hóng hớt mà bác đã cho em lên dĩa rồi à.
     
  9. Cá Mập chiên xù Thành Viên Kim Cương

    Lỗi là tại bác,chuyện đang hay ko chịu ngồi 1 chỗ xem lại bỏ đi theo cái.
    Con cờ hó đâu có tư cách đại diện,mà lúc này tớ lại đang thèm..
    Vì thế cho nên...Bác thông cảm,kiếm con khác nuôi nhé!
     
  10. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Em hóng tiếp. Bác đừng cho em lên dĩa Tiểu hổ nhé.
    Ký ức 1 thời ngang dọc ( Nghiên cứu kỹ trước khi đọc vì bài viết có liên quan đến đề tài tâm linh, t
     
  11. 7800II Thành Viên Kim Cương

    nữa đi thớt ơi, cứ ít ít đọc đếu đã
     
  12. Cá Mập chiên xù Thành Viên Kim Cương

    Tớ cũng thích mèo.Thôi thì cũng cử đại diện hóng chung vs con miu của bác cho vui:
    Ký ức 1 thời ngang dọc ( Nghiên cứu kỹ trước khi đọc vì bài viết có liên quan đến đề tài tâm linh, t - 1
     
  13. QuynhChau88 Thành Viên Cấp 3

    CHAP 03
    --------------------------------------------------
    Thằng em Nha Trang không mở cửa xe bước ra liền mà nó nhờ tao mở giùm cái hộc phía trên táp lô bên phụ chỗ tao ngồi. Tao vội mở ra, thì ra là hộp khẩu trang và bao tay y tế. Nó nhanh chóng lấy cái khẩu trang đeo vào tiếp tục đeo 2 cái bao tay y tế vào 2 tay. Nhìn động tác nó thuần thục, nhanh chóng và chuyên nghiệp vãi. Lúc đó đéo hiểu sao tao cũng lấy khẩu trang đeo vào rồi tao nói :
    _ Để có gì anh phụ em
    Nó nhìn tao vẻ ngạc nhiên nhưng không nói gì.
    Cùng lúc tao lấy luôn 2 cái bao tay y tế mang vào 2 tay, không như nó, tao loay hoay 1 lúc mới mang vào được 2 tay, đúng là dân gà mờ. Hít 1 hơi thật sâu lấy tinh thần, tao mở cửa xe bước xuống. Bên ghế tài, nó cũng mở cửa nhảy tót xuống xe. Bây giờ đám đông lại hướng ánh mắt về bọn tao. ĐM, *** dái tao giờ đang đánh lô tô nè he, nhìn cái lol gì mà nhìn. Tụi tao phải bước ngược về phía đuôi xe để tiến về phía đám đông kia, chắc thằng em Nha Trang cố tình đậu xe hơi chếch lên phía trên 1 chút để đưa đít xe gần đám đông để tiện việc đưa băng ca xuống. Nó mở cửa đít xe, bật mở mấy cái chốt dùng để cố định chiếc băng ca ra, nó kéo mạnh cái băng ca ra thì 4 chiếc bánh xe bật ra và nó kéo đi, tiếng bánh xe va chạm với mặt đường xèn xẹt kêu lên khô khốc
    Đập vào mắt tao là xác 1 người đàn ông lớn tuổi, chắc tầm 45-50 tuổi. Trên người ông ta mặc 1 cái quần tây đen đã sờn cũ, và 1 cái áo sơ mi dài tay đã cũ nát không kém, ông ta nằm ngửa sải tay ra như đang ngủ, miệng há hốc. Bên cạnh cái xác là chai chất lỏng màu trắng đục mà tao đoán 99% là rượu còn lại khoảng 1/3 chai, 1 trái xoài xanh không gọt vỏ bị cắn nham nhở. Chắc là dân hiệp sĩ rồi ( đó là tiếng lóng tao gọi những người nghiện rượu, chứ không phải hiệp sĩ đường phố đâu nha mấy tml )
    Tự nhiên tao khựng bước, cái cảm giác sợ hãi bắt đầu lan dần trong cơ thể tao, tao cảm giác nó xâm chiếm qua từng cái nơ ron thần kinh, rồi vào từng mạch máu tao. Người tao bắt đầu lạnh toát như trúng gió, 2 chân như bị dính chặt với mặt đất.
    Tao nhớ khoảng thời gian trước, lúc ba tao mất, tao chỉ dám đứng nhìn từ xa ông mà thôi. Và lúc tẩm liệm ba tao, mấy ông đạo tỳ yêu cầu tao đỡ phía dưới đầu ba tao bằng 1 chiếc gối nằm để đưa ba tao vào quan tài, vậy mà tao vẫn sợ mặc dù đó là người thân thương nhất của tao.
    Vậy mà ngay lúc này đây, trước mắt tao là tử thi của 1 người xa lạ, cái cảm giác sợ hãi đó như tăng gấp bội mặc dù tao biết trước kịch bản khi nghe thằng chủ xe và thằng em Nha Trang phổ biến về tính chất công việc như thế này
    Bây giờ thằng em Nha Trang đã bước đến gần cái xác, có vài ông Công An cũng đứng đó, còn có 1 thằng Công An chắc trạc tuổi tao đang cầm cái máy ảnh chụp tạch tạch cái xác chết. Thằng em Nha Trang nói mấy câu chào xã giao với mấy ông Công An rồi nó quay qua và ngồi xuống bên cạnh cái xác. Tay nó bắt đầu luồn vào cái túi quần bên phải của cái xác, sau đó nó móc ra được 1 xấp tiền mỏng , nó vội xòe những tờ tiền ra như hình cánh quạt rồi đặt bên cạnh cái xác, chỉ toàn là tờ 10k, 20k, chắc tổng cộng cũng hơn 100k. Tiếp tục, nó lại luồn tay vào túi quần bên trái, nó móc ra cái túi trống trơn. Vẫn động tác thuần thục và dứt khoát, 1 tay nó kéo cái xác nắm nghiêng qua, 1 tay nó luồn vào túi quần sau móc ra được 2 tờ vé số, còn túi kia thì cũng trống trơn. Nó để 2 tờ vé số cạnh sấp tiền và từ từ để cái xác lại tư thế nằm ngửa như cũ. ĐM, giờ mà 2 tờ vé số kiến thiết đó mà dính giải đặc biệt thì sao trời?
    Cùng lúc đó thì thằng Công An cầm máy ảnh cũng chụp tạch tạch. Thằng em Nha Trang bước qua hỏi 1 ông Công An có vẻ là sếp ở đó :
    _ Sao chú? Giờ chở về Bình Hưng Hòa luôn hả chú? Có người nhà không chú?
    Khứa Công An có vẻ bực nhọc:
    _ Uhm chở qua đi, không có 1 miếng giấy tờ, giờ phải đợi kiếm người nhà mới mổ pháp y được
    Vậy là thằng ku em quay qua cái xác rồi quay lại nói với mấy khứa Công An :
    _ Mấy chú mấy anh phụ em 1 tay bỏ lên xe giùm em nhe
    ĐM, tao thấy mấy ông Công An tản ra chỗ khác, còn mặt mấy thằng mặc đồ dân phòng, dân phố thì lỉnh lỉnh như chó ăn cứt. ĐM, lo cho dân, vì dân đó
    Nóng máu, chắc máu nóng sôi lên nên cũng xua đi phần nào sự sợ hãi trong tao. Tao nói lớn :
    _ Để anh phụ em cho ku
    ĐM, mạnh mẽ dữ, *** dái vẫn còn đang đánh lô tô nè he. Tao mạnh dạn bước tới hỏi thằng em :
    _ Giờ sao em?
    Thoáng chút hơi ngạc nhiên với tao, nhưng nó vẫn trả lời :
    _ Giờ em nắm phần trên, anh nắm phần dưới khiêng bỏ qua băng ca
    Tao mạnh dạn :
    _ Ok e !!!
    Thằng em Nha Trang nhanh chóng luồn tay qua nách cái xác xốc lên, thấy vậy thoáng chút tần ngần 2 tay tao chụp vội 2 cái cổ chân cái xác mà nhấc lên theo tiếng hô : 2..3.. của thằng em Nha Trang. Vậy là cái xác đã nằm gọn trên chiếc băng ca
    Cái khoảng thời gian mà tay tao chạm vào cái xác cho đến lúc buông ra chắc khoảng 5-6 giây và tao cảm nhận được cái cảm giác lành lạnh mặc dù đã mang bao tay y tế. Nó rờn rợn và làm tao không thể nào quên cho đến tận bây giờ.
    Và cũng chính cái khoảnh khắc ngắn ngủi đó mà tao vừa trải qua cũng chính là cái dấu mốc đầu tiên của tao trong việc từ từ chiến thắng nỗi sợ hãi vô thức trong con người tao...
    Thằng em Nha Trang nhanh chóng đẩy chiếc băng ca lên xe, gài chốt cố định nó lại, kéo cửa xe xuống đóng lại. Nó lột bỏ 2 cái găng tay y tế, tao cũng làm theo nó như quán tính. Định bỏ cái khẩu trang vì cảm giác nó ngột ngạt quá nhưng thằng Nha Trang đã ngăn tao lại, nó nói :
    _ Anh đừng bỏ ra, giờ trên xe toàn là mùi tử khí, độc lắm
    Tao thầm hiểu và gật đầu. Sau đó hai thằng bước lên xe, nổ máy và lao đi với tiếng còi hụ cùng với cái xác chết hướng về khu Bình Hưng Hòa trong buổi chiều tà chỉ còn liu hiu vài giọt nắng cuối ngày...
     
  14. QuynhChau88 Thành Viên Cấp 3

    #Chap4
    Vậy là trên chiếc xe cứu thương giờ này chỉ có tao, thằng em Nha Trang và cái xác vô danh nằm phía sau trên chiếc băng ca lạnh lẽo. Đường phố giờ đã lên đèn và có phần thông thoáng hơn. Người tao giờ này cứ lâng lâng, cái cảm giác cứ ớn lạnh phía sau nó cứ vờn vờn tao. À mà tao nói thêm chi tiết này, xe vận chuyển cấp cứu của bên tụi tao đều không có cái gương hậu hình chữ nhật gắn ở phía trên chính giữa kiếng trước, tụi mày hay ngồi trên ô tô sẽ thấy cái gương này, công dụng của nó để cho tài xế nhìn toàn bộ phía sau trong xe. Còn xe của tụi tao bị gỡ ra vì không thằng nào muốn vừa chạy vừa nhìn ra sau coi cái xác chết mình đang chở có bật ngồi dậy hay không? Ám ảnh vl
    Tao phá tan bầu không khí im lặng bằng 1 câu hỏi :
    _ Giờ mình đưa xác về Bình Hưng Hòa hả em?
    Thằng em Nha Trang vừa lái xe vừa trả lời để tao hiểu thêm :
    _ Uhm anh. Giờ mình đưa về đó, phía sau lò thiêu là trung tâm lưu trữ tử thi. Những cái xác anh em mình lấy về đều đưa về đó để mổ pháp y coi chết vì cái gì. Sài Gòn mình có 3 chỗ 1 cái ở Trần Phú ngoài Q.5, 1 cái là Bình Hưng Hòa chỗ mình sắp về, 1 cái nằm ở Hóc Môn. Khi đưa xác về đó thì bên pháp y sẽ xuống làm việc, sau đó thì tới phiên mấy ba trại hòm nhào vô làm việc với người nhà nạn nhân, mà hầu như hòm mấy ba bán mắc gấp 2-3 lần ở ngoài thậm chí là gấp 10 lần tùy gia cảnh giàu nghèo của người đã chết.
    Nó vẫn đều đều giọng nói :
    _ Xe bên mình chỉ là 1 phần nhỏ trong cái chuỗi dịch vụ này thôi. Như ca này anh em mình đi lấy xác về, mỗi ca mình nhận được 100k tiền tài, nếu xác là người ở Sài Gòn mình lại tiếp tục đưa về và nhận tiếp tục 100k tiền tài. Còn nếu là người ngoài tỉnh thì mình sẽ hưởng 15% trên tổng giá tiền xe vận chuyển. Mình lái xe, chỉ nhận đủ những gì công sức mình bỏ ra, chạy đều đều tháng cũng kiếm hơn 15 củ, còn nếu có sức khỏe trâu bò thì có thể kiếm 20 củ là chuyện bình thường. Anh em mình làm cái nghề này không có sợ ế, chỉ sợ là không có sức chạy thôi. Lúc trước em cũng như anh, cái gì cũng thấy sợ nhưng từ từ rồi cũng quen. Anh cứ nghĩ nghĩa tử là nghĩa tận, anh là người đưa họ về lại với quê hương thì anh sẽ bớt được nỗi sợ hãi trong anh.
    ĐM câu nói này của thằng em đáng để tao phải suy ngẫm lắm chứ. Anh khoái mày rồi đó thằng em !!!
    Sau hơn 10 phút thì xe tụi tao cũng về tới chốt đèn giao thông giao lộ Tân Kỳ Tân Quý và Bình Long, vừa qua chốt đèn khoảng 100 mét trước khi tới lò thiêu là tấm biển xanh chữ trắng " Trung tâm lưu trữ tử thi ", ĐM nó nhìn dòng chữ trên cái bảng mà cảm giác cứ ớn ớn, thằng Nha Trang xi nhan cho xe rẽ phải chạy vào con đường tráng nhựa đủ 2 xe tránh nhau, trời đã tối mà vừa rẽ vào con đường này không có đèn đường nhưng tao vẫn nhìn rõ xung quanh toàn là mộ và mộ, những ngôi mộ đan xen vào nhau không có thứ tự, đéo biết là mộ đã bốc rồi hay chưa. Chạy tiếp khoảng 150 mét nữa thì con đường uốn sang trái và ngay cái góc đường đó tao thấy 1 cái miếu thờ Địa Tạng Bồ Tát. Tao thầm nghĩ chắc là thờ Địa Tạng Bồ Tát để quản mấy cái vong ở đây chứ gì. Chiếc xe vừa ôm sang trái theo con đường thì tao đã thấy ánh sáng của mấy cái đèn cao áp hắt ra từ phía bên lò thiêu, mấy cái ống khói cao cao chắc như ở mấy khu công nghiệp hiện ra trước mắt tao,hình như 1 vài cái còn có khói trắng bóc lên là đà tan vào không trung nhìn ma mị vcl. Thằng em Nha Trang nói giọng cười cười với tao:
    _ Lò thiêu đó anh, mấy cái ống khói đang có khói là người ta đang thiêu đó
    ĐM, ghê vậy !!! Vậy là dân chúng xung quanh đây ngày nào không hít cái khói này trời và chắc chắn sắp tới tao cũng được có diễm phúc hít chung cái không khí này giống như dân ở đây rồi vì tao sắp chuyển qua chỗ thằng chủ xe ở và chỗ đó cách chỗ này không xa lắm. Ngon à, ĐM nó !!!
    Quay trở lại thực tại thì xe tụi tao đã dừng trước 1 cái cổng có thanh barie chắn ngang lối vào, phía sau cánh cổng là 1 cái phòng, chắc là phòng bảo vệ đây mà. Thấy ánh đèn xe của tụi tao, thanh barie từ từ mở lên. Thằng Nha Trang cho xe chạy vào, vừa tới ngang cái phòng bảo vệ nó dừng xe rồi thò đầu nói vọng vào trong với 1 người đàn ông tầm khoảng 40 tuổi :
    _ Xác vô nhe sư phụ !!!
    Ông ta điềm đạm trả lời :
    _ Uhm con. Vô đậu xe ngay ngắn để xe sau còn dzô đậu nữa nhe mậy. Bữa nay ngày gì mà đông ta, hẹn nhau chết hay gì
    ĐM nghe cha nội này nói mà tao nổi hết da gà. Đúng là những người làm cái việc liên quan tới cái thế giới cõi âm ...
    Nói rồi cha nội vội lấy cuốn sổ rồi nhìn bảng số xe vừa ghi ghi chép chép vừa hỏi :
    _ Nam hay nữ?
    Thằng Nha Trang trả lời gọn khô:
    _ Nam, sư phụ
    Nói xong nó nhẹ đạp chân ga cho chiếc xe từ từ lăn bánh vào trong khuôn viên của trung tâm
    Vừa vào đến cái sân thì tao đã thấy 1 chiếc Ford Transit đời 2007, trên mui xe có trang trí tòa sen nhuộm vàng dọc theo chiều dài của chiếc xe, trước đầu xe phía trên mui có ghi dòng chữ " Trại hòm XYZ " . Vậy đích thị đây là xe của trại hòm rồi.
    Giờ tao mới quan sát xung quanh. Trước mặt tao là 1 tòa nhà trệt, kiểu như nhà cấp 4, phía trước là 2 cái phòng làm việc cửa đóng nhưng bên trong còn sáng đèn. 1 phòng đầu tiên có tấm bảng xanh hình chữ nhật với dòng chữ nền trắng " P.Pháp y " được gắn phía trên giữa 2 cánh cửa phòng. 1 phòng kế bên cũng tấm biển giống như vậy với dòng chữ "P.Giám đốc ". Ở bức tường khoảng giữa 2 phòng có gắn tấm bảng nội quy cái đéo gì tao không quan tâm tới.Phía trước 2 phòng này có 1 cái hành lang nhỏ và có 1 bộ ghế đá được đặt vào 1 góc hành lang. Bên hông nhà là 2 phòng vệ sinh để cửa mở và cũng sáng đèn. Tao thấy tầm 7-8 người đứng chụm lại ở sau chiếc xe Ford Transit của trại hòm, nam có, nữ có. Tao thấy vài người con gái vẫn còn sụt sùi khóc thút thít. Cạnh đó là mấy ông đạo tỳ đang quây quanh cái quan tài, chắc là đang tẩm liệm. Thôi việc ai nấy làm tao cũng không để ý vì còn phải phụ thằng em Nha Trang mở cốp xe để kéo cái băng ca trên xe tụi tao xuống. Lúc này chắc có lẽ tao đã từ từ hơi bắt nhịp và quen dần công việc nhưng vẫn còn tâm trạng sờ sợ. Thằng Nha Trang đi trước, tao đẩy cái băng ca theo sau nó, tao đẩy cái băng ca, hướng đầu cái xác người đàn ông về phía trước, mà cũng đéo có cái khăn hay miếng vải phủ trên mặt, đã sợ chết mẹ mà lâu lâu tao lại liếc nhìn vào cái khuôn mặt đã tái tái đó. Ám ảnh thấy mẹ !!!
    Đi được vài bước thì có 1 người đàn ông trạc khoảng 35-37 tuổi gì đó bước từ chỗ đám đạo tỳ đang khâm liệm, khứa mặc bộ đồ màu xanh đậm, kiểu công nhân nhưng có mấy ruy băng màu đọt chuối kiểu phản quang đính vào, khứa cười rồi nói với thằng Nha Trang, vừa nói khứa vừa nhìn tao:
    _ Bữa nay có lính theo phụ nữa hả mậy?
    Thằng Nha Trang cũng đáp trả :
    _ Đây là anh.T đi theo với em vài ca cho quen, sau này cũng như em thôi chứ lính lác gì anh ơi
    Nói rồi nó quay qua tao giới thiệu :
    _ Này là anh ..., dân kì cựu ở đây đó anh.T
    Vậy là khứa này là nhân viên ở đây, tao tạm gọi là ông anh nhận xác. Tao nhìn khứa gật đầu chào, khứa cũng gật đầu chào lại tao rồi nói :
    _ Lính mới hả em? Ráng đi, làm riết quen tay hà
    ĐM nghe khứa nói như đơn giản lắm vậy. Nhưng cũng tự an ủi vì câu khứa nói như lời động viên cho 1 thằng còn lớ ngớ như tao. Khứa lại hỏi tao:
    _ Xác mới hả em trai? Nhìn còn tươi nè
    ĐM đúng là dân làm nghề lâu năm, đứng trước cái xác mà phán tỉnh bơ.
    Khứa nhìn xung quanh lại hỏi tao tiếp tục :
    _ Người nhà đâu em trai?
    Tao trả lời :
    _ Dạ bên Công An đang kiếm người nhà anh. Không có giấy tờ gì hết !!!
    Khứa đáp nhẹ :
    _ Uhm vậy thôi em đẩy vào phòng này đi, chờ người nhà tới mới mổ được.
    Tao đẩy cái băng ca theo hướng chỉ tay của khứa, vào 1 căn phòng phía cuối cùng đâu lưng với 2 căn phòng phía trước. Và tao chầm chậm đẩy cái băng ca về phía căn phòng đó cùng với thằng Nha Trang, đi ngang qua chỗ cái quan tài thì tao nghe mấy cha đạo tỳ nói vọng qua chỗ đám người kia :
    _ Mấy anh chị qua nhìn mặt lần cuối đi !!!
    Cũng tò mò, tao quay sang nhìn vì khoảng cách tao và cái quan tài cũng khá gần, khoảng chừng 1.5 mét hoặc 2 mét là cùng...
     
    QuiHoang, thangmoi, 7800II and 2 others like this.
  15. QuynhChau88 Thành Viên Cấp 3

    #Chap5
    Đập vào mắt tao là 1 cái xác của 1 người đàn ông chắc tầm hơn 40 tuổi, người đàn ông được mặc bộ đồ Vest...cũng chẳng có gì đáng nói nếu như ánh mắt tao không dừng lại ở khuôn mặt ông ta, khuôn mặt đã chuyển sang màu đen xám xịt nhìn rất quỷ dị. Lúc đó tao tưởng tượng cái khuôn mặt đó tự nhiên mở mắt ra nhìn tao chắc ĐM tao đái tại chỗ liền. Đứng hình vài giây, tao vội quay cái mặt đang tái xanh của tao tiếp tục phần công việc của mình. Thằng Nha Trang đẩy nhẹ cánh cửa căn phòng cuối cùng đang sáng đèn rồi bước vào, tao cũng đẩy cái băng ca vào theo thì ĐM nó, hiện ra trước mắt tao là cái băng ca với 2 cái xác cũng không có đắp mặt gì hết, tao giật mình thoáng khựng lại. Thằng Nha Trang nhìn tao, nó hiểu ý vội nói :
    _ Không có gì đâu anh, chắc cũng đang đợi người nha hoặc pháp y tới chứ gì
    Vừa nói, nó vừa bước vào góc phòng chỗ để mấy cái băng ca trống rồi kéo ra 1 cái lại chỗ tao, nó nói :
    _ Giờ mình để cái xác này qua đây để còn lấy cái này về
    Cái băng ca của tụi tao là băng ca chuyên dụng trên xe , khác với mấy cái băng ca kiểu bệnh viện ở đây.
    Chợt thằng Nha Trang nói :
    _ Chết mẹ, em quên lấy bao tay. Thôi chơi tay không bắt cướp luôn anh, nhanh lẹ còn về
    ĐM nó, chắc nó thử độ can đảm của tao chắc. Có găng tay còn ngán huống hồ gì tay không. Nói vậy nhưng tao cũng không muốn quay ra lấy, không phải vì làm biếng mà lại sợ chạm vào cái khuôn mặt quỷ dị của cái xác người đàn ông trong cái quan tài kia. Móa nó, vậy thì tay không bắt cướp luôn. Vẫn thế cũ, thằng Nha Trang 1 đầu trên xốc nách, tao nắm 2 cổ chân mà khiêng bỏ cái xác qua cái băng ca kia.
    Vừa chạm 2 tay trực tiếp vào 2 cái cổ chân của cái xác, tao cảm giác như có luồng điện chạy dọc người làm tao ớn lạnh, 2 cái cổ chân lạnh ngắt, cái lạnh khó diễn tả được bằng lời nói, câu chữ. Nín thở mà hồi hộp dùng sức để nhấc cái xác lên và đặt vào chiếc băng ca mới. Rồi cũng xong, tao thở cái hì nhẹ nhõm. Cái khoảnh khắc vừa rồi trôi qua dài như vô tận trong cái không khí đặc quánh mùi tử khí. 2 tay tao như vẫn còn cái lạnh của cái xác đeo bám.
    Thằng Nha Trang vội đặt 2 tay cái xác đặt lên băng ca cho đàng hoàng tử tế, lúc này cái tính tò mò lại trỗi dậy, tao lại liếc sang 2 cái tử thi kế bên, thì ra đây là xác của 1 người nam và 1 người nữ, cả 2 chắc cũng còn trẻ. Cái xác nam chắc tầm ngoài 20, quần Jean áo thun có vẻ sành điệu, nhìn lên khuôn mặt thì thấy miệng há hốc, mặt trắng bệt. Cái xác nữ kế bên chắc cũng tầm tuổi cái xác nam, biểu hiện khuôn mặt cũng y như cái xác bên cạnh... Tao đoán chắc là tự tử. Thằng Nha Trang kêu tao chào ông kia rồi về. Mặt tao đơ ra, tái mét, tao ú ớ :
    _ Ông.. Ông...nào?
    Nó nhướng mắt hướng về cái xác mà tụi tao mới đem vào và chắp tay xá 3 cái, tao vội làm theo và nói thầm: ĐM nó, muốn hù tao ha gì
    Đẩy cái băng ca ra khỏi phòng, thằng Nha Trang không quên khép cánh cửa lại. Bây giờ thì nhóm người kia đã bu lại xung quanh cái quan tài để nhìn mặt người đàn ông đó lần cuối. Tiếng khóc sụt sùi lại vang lên, tao nghe loáng thoáng thằng nói Sô yê hô gì đó. Nhìn kĩ lại thì thấy mấy thằng mắt híp 1 mí xí xô xí xào trong đám người đó. ĐM nó thì ra là mấy thằng Hàn xẻng củ sâm, tao đéo ưa mấy thằng Hàn xẻng nên kệ mẹ tụi nó, quay mặt đi không quan tâm
    Ra tới xe, đút băng ca lên xe, gài chốt rồi đóng cốp xe, tao với thằng Nha Trang lao vội vào nhà vệ sinh để rửa tay. Hên là có sẵn chai nước rửa tay Lifebuoy để sẵn trên bệ rửa tay. Tao rửa 1 lần bằng Lifebuoy, lần thứ 2 cũng Lifebuoy, lần thứ 3 cho chắc ăn cũng bằng Lifebuoy. Kệ mẹ rửa cho sạch, rồi lại lấy tay hớp nước rửa mặt cho tỉnh táo. Nhìn vào tấm gương đặt trên bệ rửa tay, tao không biết mình đang tỉnh hay mơ. Từ lúc bước lên chiếc xe cứu thương với thằng Nha Trang, ra hiện trường, gặp xác chết, rồi vào đây... Đầu óc tao như ma mị, cứ quay quay. Thằng Nha Trang từ nhà vệ sinh bên kia bước ra, kêu vọng vào :
    _ Nhanh ra cho em xin điếu thuốc anh
    Tiếng kêu của nó lôi tao về với thực tại. Vội xoay xoay cái đầu cho tỉnh rồi bước ra chỗ cái dãy ghế đá ngoài sân nó đang ngồi với ông anh nhận xác .
    Tao rút gói thuốc Marlboro trắng ra mời ông anh và đưa 1 điếu cho thằng Nha Trang. Ngồi xuống kế bên nó, tao rút điếu thuốc để lên môi rồi bật quẹt mồi thuốc. Rít 1 hơi dài tao dựa người vào ghế đá, ngửa mặt lên phà 1 hơi khói dài ra khoảng không trước mắt... Sướng vl !!!
    Thằng Nha Trang vừa phì phèo điếu thuốc vừa hất hàm về phía đám người kia rồi hỏi ông anh nhận xác :
    _ Đám này nhìn vip quá anh
    Ông anh nhận xác nhả 1 hơi khói ra rồi nói :
    _ Đám Hàn Quốc đó mà, người nằm trong hòm cũng là 1 thằng Hàn Quốc, anh nghe bên trại hòm nói là nó làm ăn thất bại nên cắt tay tự tử. Giờ để đây cho tụi bạn nó đến viếng, mai đem thiêu rồi gửi về bên Hàn Quốc
    Tao ghét cái tụi lol Hàn xẻng củ sâm này nhưng nghe kể về cái xác nằm trong quan tài đó thì cũng có chút thương cảm. Tao hỏi thêm :
    _ Anh vậy em thấy 2 cái xác trong phòng làm sao chết vậy anh?
    Ông nhận xác nở 1 nụ cười chua chát :
    _ Cha mẹ nuôi con khôn lớn cực khổ, vậy mà tụi nó yêu nhau vì chút phản đối của gia đình mà ôm nhau tự tử bằng thuốc ngủ
    Ông anh nhận xác thở ra 1 cái dài ngao ngán :
    _ 2 xác đó cũng mới vừa đưa vô từ khách sạn,tụi nó mướn phòng để tự tử, đợi gia đình ở quê vào nhận xác rồi mổ
    Hút xong điếu thuốc thằng Nha Trang xin phép ông anh nhận xác chạy xe về để ăn cơm. Khi tao chào ổng, ổng phán tao 1 câu :
    _ Ráng lên thằng em, anh nhìn thấy mày có khí chất đó
    ĐM anh, khí chất của thằng lượm xác hả anh. Tao cười thầm
    Chiếc xe nổ máy từ từ lăn bánh ra đường Tân Kỳ Tân Quý. Thằng Nha Trang nói :
    _ Ghé ăn nhe anh. Đói rồi, giờ tranh thủ ăn, chứ tối là vô giờ cao điểm không có thời gian ăn.
    ĐM, chuyện gì chờ tao phía trước đây trời !!!
     
    QuiHoang, thangmoi, 7800II and 2 others like this.
  16. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Em biết cảm giác nhìn tử thi nó kinh dị thế nào. Và em cũng từng đụng vào rồi. Nói cũng hài (và cả thương cảm), mẹ của đứa bạn em bị ung thư, bác sĩ trả về, mất tại nhà. Chết không nhắm mắt, con cháu ở nhà không ai dám lại vuốt mắt bà. Em đành làm gan lại vuốt mắt.
    Đúng là liều thật. Theo nhiều người nói, người chết không nhắm mắt, con cháu nên vuốt mắt chứ không phải người ngoài. Bữa đó thấy mọi người cứ vừa khóc vừa la í ới, chả ai dám lại vuốt mắt. Em đành làm gan thôi.
     
  17. Cá Mập chiên xù Thành Viên Kim Cương

    Vuốt mắt thì có gì phải sợ hãi đâu bác?
    Những người mình vuốt mắt chủ yếu là người thân vs mình,giờ âm dương cách biệt thì tình cảm mình đ/v người ấy cũng như lúc còn sống thôi.
    Tớ vừa vuốt mắt người cô cách đây đúng 29 ngày,phải hứa sẽ tiếp tục chăm sóc người bác bán thân bất toại 12 năm nay thì cô ấy mới chịu nhắm mắt.
     
  18. QuynhChau88 Thành Viên Cấp 3

    Chỉ có sự lãng quên của kẻ đang sống mới làm chết thật sự người đã khuất.
     
  19. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Người đó là mẹ của bạn em, bác ơi. Nhà 3 cô con gái + con rể + cháu và anh chị em các kiểu mà không ai dám lại vuốt mắt. Em và 1 đứa bạn khác đang ở đó cùng chia buồn, nó xúi em vào vuốt mắt giúp người thân.
    Thấy không ai làm, mình cũng thương cảm, đành liều vậy. Chứ đúng ra là sai.
     
  20. Cá Mập chiên xù Thành Viên Kim Cương

    Sao là liều? Bác hình dung ra cảnh người chết khi đc tẩn liệm mà đôi mắt vẫn mở trừng trừng sẽ rất ái ngại giùm cho thân nhân người đã khuất.
    GĐ có thể ko hiểu đc vậy,mình thực hiện giúp thì có gì sai ở đây?
     
    7800II and thangmoi like this.
  21. ruaden4 Thành Viên Kim Cương

    Em nói liều là vì em cũng nhát lắm. Trước giờ có từng gặp tử thi đâu. Lại cũng... sợ ma nữa. Vấn đề duy nhất khiến em dám bởi đây cũng là mẹ bạn thân của mình. Thôi thì làm luôn cho trót. Là vậy đó.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/7/20

Tình hình diễn đàn

  1. vuleanh1234
Tổng: 886 (Thành viên: 3, Khách: 875, Robots: 8)