Tìm kiếm bài viết theo id

Ma Ngải

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi tran_phuong, 22/11/08.

ID Topic : 582882
Ngày đăng:
22/11/08 lúc 22:18
  1. phuong2611 Thành Viên Cấp 6

    truyện ma ít hơn ng. Ng làm nhân vật chính òi.
     
  2. Bin_Andrew Thành Viên Cấp 5

    post tếip đi Ma Ngải( khóc bi h đó
     
  3. Anphu2008 Thành Viên Cấp 1

    Bác này giống mod bên web : www.mocxxx.com quá ....Chắc bứt dây động rừng nên bác im ru luôn hẻn...Ko sao đâu post tiếp đi bác ....
     
  4. chitinh266 Thành Viên Cấp 3

    Anh em ủng hộ nhiều quá! Post tiếp đi bạn!
     
  5. daoshop Thành Viên Cấp 5

    Cái này là truyện cấp 3 . Văn chương kiểu này em rành quá mà . Chuyên môn pha giữa kinh dị và sex. Mod close chắc lun.
     
  6. tyny_pinky Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    truyen sex ne!!! chang thay hung thu... vi thich ma hơn...
     
  7. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Cam dậy thực sớm vì hôm qua nàng đã ngử vùi từ tám giờ tối tới giờ. Nàng đi ra nhà ngoài, ngạc nhiên thấy cửa nẻo mở toang. Ai lại thời buổi này mà đêm hôm mở toang cửa ra mà ngủ bao giờ. Dân chúng ngoài đường đói meo. Mười nhà thì hết chín ăn cơnl trộn khoai. Trộm cướp bay giờ như dươi, không cẩn thận có ngày tiêu tán sản nghiệp là chuyện không có gì đáng nói cả.

    Cam đi một vòng ra sân, ra sau nhà, qua mé ao, rồi trở lại ngồi dưới gốc cây si mọc um tùm sát nhà. Những cành lá si rủ xuống, bè ra che khuất cả mái ngói, những rễ si cuốn vào nhau treo lòng thòng chung quanh thân cây làm thành những hang ổ cho chim chóc làm tổ thực dễ dàng.

    Tựnhiên Cam nghĩ, nêú nàng là con ma nhát chị Thơm ngày hôm qua thì thế nào nàng cũng chọn cây si này làm nhà. Cam nhớ lại những mẩu chuyện ma được bạn bè kể lại luôn luôn lấy cây si hay cây đa đầu làng làm đề tài. Nàng mỉm cười nghĩ tới con ma nhát Thơm tối hôm trước. Thực là trông gà hoá cuốc. Con mẹ mập nó hại Thơm mà bà ta không nhìn thấy, cứ đổ triệt cho ma quỉ cái nào ở đâu không biết. Cam nghĩ, để bữa nào tối trời, rủ bà Thơm tới gốc si này nhát bà ấy một mách chơi cho vui.

    Tưởng tượng ra cảnh Thơm ôm đầu, chạy té đái trong đêm tối làm cho Cam thấy khoái chí cười sằng sặc. Nàng đứng dậy đi vô nhà, đóng cửa lại. Vừa trở vô trong, Cam thấy cửa phòng bên hông mở toang, nàng đi tới coi. Căn phòng này Thơnl dặn nàng là nơi làm việc về nguyên tử của Lưu nên tuyệt đối không được vô. Lời dặn đi dặn lại của Thơln càng làm Cam tò mò và nhân cơ hội này, nàng thử ló đầu vô nhìn một cái xem máy móc nguyên tử bên Mỹ ra sao cho biết, ai ngờ khi Cam nhìn vô trong, chẳng có cái gì ngoài cái đi văng làm nàng ngạc nhiên tới sửng Cam vội vàng bước nhanh vô phòng, bật đèn nhìn cho rõ. Nàng lại khám phá ra có ai đào lỗ ngay dưới gầm di văng, đất cát còn bới tứ tung. Nàng nghĩ ngay tới ăn trộm đã đào hầm vô nhà, ăn cắp hết máy móc nguyên tử rồi mở
    cửa chánh chuyển hàng đi, bởi vậy lúc nãy nàng mới thấy cửa nẻo toang hoang như thế.

    Chân tay Cam run lẩy bẩy, như vậy thì chết rồi. Nàng lật đật nâng chiếc di văng lên, một miệng hầm toang hoác hiện ra rõ dàng trước mắt. Không còn nghi ngờ gì nữa, nàng chạy vội ra ngoài kêu Lưu gấp rút:
    "Anh Lưu, anh Lưu ơi... dậy... dậy..."
    Lưu choàng tỉnh, chàng ngơ ngác một lúc mới nghe rõ Cam nói gì.
    "Anh Lưu ơi, chết rồi. Tối qua ăn trộm đào hầm vô nhà khuân hết máy nóc nguyên tử của anh đi rồi. Dậy mau đi Lưu không nín cười được, chàng dụi mắt, định pha trò một câu, lại nghe Cam nói tiếp.
    "Em dậy sớm, thấy cửa nẻo mở toang hoác, lại tưởng tối qua anh quên không khoá cửa nên đi một vòng kiểm soát lại nhà cửa. Vô phòng làm việc mới biết ăn trộm đào hầm vô nhà khuân hết máy móc nguýên tử của anh đi rồi."
    Lưu tá hoả, hỏi:
    "Em vô phòng đó à?"
    Cam vô tình nói thực tự nhiên.
    "Dạ, em có lật chiếe đi văng lên, thấy một cái lỗ chầng dầng nữa đó."

    Lưu tụt ngayxuống giường, chạy như ma đuổi vô phòng nuôi Ma Ngải. Mô hôi chàng toát ra thực nhanh. Như thế thì chết rồi. Cam có gặp con Ma Ngải của chàng không. Không khéo con nhỏ này làm hư hết mọi chuyện.

    Cam cũng theo Lưu vô phòng. Trong phòng trống rỗng chẳng có gì ngoài chiếc đi văng đã được Cam dựng lên đã lộ ra miệng hầm toang hoác. Lưu run lẩy bẩy, chàng thấy Cam đứng sớ rớ đằng sau, lật đật đẩy nàng ra ngoài. Khóa cửa lại ngay. Cam ngạc nhiên đứng nhìn Lưu trân trân. Lưa lật đật nói:
    "Anh không mất cái gì hết, đừng bao giờ em vô trong đó Thực là nguy hiểm."
    Cam ngơ ngác hỏi:
    "Tại sao kỳ vậy, máy móc nguyên tử của anh đâu hết rồi, lại nói là không mất cái gì là làm sao. Cái miệng hầm là cái gì nữa đó. Có gì nữa đâu mà nguy hiển chứ."

    Lưu thở phào nhẹ nhõm, chàng biết ngay Cam chưa biết gì về vụ chàng nuôi Ma Ngải trong đó. Lưu nói dối thực nhanh.
    "Cái hầm không phải là ăn trộm đào. Đó là do máy nguyên tử khoét sâu xuống đất. Anh sợ người ta biết nên phải để cái đi văng lên trên. Em ẩu quá đi, chui vô đó chất phóng xạ bám vô người lột da chứ không chơi."
    Cam tái mặt.
    "Trời ơi, vậy có sao không anh?"
    Lưu khoái trí nhìn bộ dạng sợ hãi của Cam. Chàng mới nhìn thấy những nét thơ ngây thật dễ thong của đứa con gái mười sáu này. Chàng không thể bỏ lỡ cơ hội được.
    "Trăng với sao gì nữa, khi em nhấc cái đi văng lên là đã bị nhiễm phóng xạ rồi. Ít nhất là hai tay, chỉ vài năm sau nó phát ra như những người Nhật Bản bị bom nguyên tử sẽ lở loét như người bị bệnh cùi. Khi sanh con đẻ cháu mấy đời còn ảnh hưởng."

    Một luồng hơi lạnh chạy dài qua nguởi Cam, nàng run lên bần bật, nói như khóc:
    "Anh Lưu ơi anh Lưu..., em.. em làm sao bây giờ?"
    Lưu nói thực nhanh.
    "Phải đi tắm ngay, may ra còn kịp. Để anh pha thuốc trừ phóng xạ cho em tắm mới được. Em cởi quần áo ra đi. Nhớ để bộ đồ đó riêng ra, không có dính vô đâu là chết đó Cam chạy vô phòngtắm thực nhanh. Lưu theo sau liền, chàng chỉ chiếc chậu để ở góc phòng nói như ra lệnh:
    Em đổ nước ra chiếc chậu này, để anh ra ngoài lấy thuốc."

    Nói xong Lưu chạy ra nhà bếp, chàng bốc một name muối, lấy tờ giấy viết thư gói cẩn thận, đem vô phòng tắm. Cam cũng vừa đổ đầy chậu nước xong. Lưu lấy chiếc ly đổ nước vô, trịnh trọng mở gói muối đổ vô ly, quậy đều. Tới khi muối tan hết, chàng bảo Cam:
    "Em hứng hai tay vô cái chậu này, anh sẽ đổ thuốc vô tay em, em rửa cho thực đều, bởi vì anh chỉ còn có bấy nhiêu thuốc, nếu hết là phải bay qua Mỹ mới mua được. Thuốc đắt lắm, cả ngàn đô la chứ không phải chơi đâu."
    Cam run rẩy đểhai taytrên miệngchậu, Lư'u đổ ly nước muối vô tay nàng, nói:
    "Rồi, chà sát cho thực mạnh, nhất là chỗ nào bị nứt nẻ phải đổ thuốc vô nhiều nhiều mới được."
    Cam chìa ngón tay trỏ, run run nói:
    "Anh ơi, hôm qua em gọt khoai bị đứt tay ở đây. Trời ơi, chết rồi."
    Lưu đổ nước muối vô chỗ tay đứt. Cam suýt soa:
    "Trời ơi, xót quá anh..."
    Lưu làm bộ gật đầu, nói:
    "Tốt, tốt lắm, như vậy em còn cảm giác. May mà cho anh hay kịp thời, nếu da thịt mất hết cảm giác là coi như xong."
    Cam lo âu, hỏi:
    "Như vậy là không có gì nữa phải không anh?"
    Lưa hù thêm:
    "Cũng chưa biết được, còn phải thử lại đã. Bây giờ em ngồi vô chậu nước đi, để anh tắm cho em."

    Cam ngoan ngoãn leo vô ngồi trong ehậu, Lưu cho ly nước muối vô chậu nước rửa thực sạch, chàng không muốn sau này Cam khám phá ra đó là nước muối làm hư chuyện, Lưu thủng thắng lấy tay bốc nước vỗ vô thân thể Cam tự nhiên như một bác sĩ trị bệnh.
    Chàng vuốt, chàng xoa, chàng bắt nàng quay đầu này, ưỡn đầu kia và cuối cùng Lưu bế Cam vô phòng ngủ...
    Mặt trời đã đứng bóng, chân tay Lưu rời rã. Chàng không ngờ mới có hai ngày với Cam mà đã tiêu hao không biết bao nhiêu sức lực. Bây giờLưu đứng không muốn vững nửa, chàng chợt nhớ đâu phải mình Cam. Hôm trước là Thơm, rồi tới bà Chín, nay liên tiếp hai ngày liền với Cam. Lưu tỉnh lại khi Cam kêu chàng dậy ăn cơln trưa. Không hiểu sao Cam lại làm cơm toàn những món bổ dưỡng cho
    đàn ông như thế này. Không biết nàng học ở đâu; nào là thịt dê tiềm thuốc bắc, ngầu pín, thịt rùa, hột gà chiên.
    Lưu ngạc nhiên hỏi:
    "Ai dạy em làm những món này vậy?"
    Cam cười khúc khích, nói:
    "Em đâu có biết làm."
    "Vậy thì ở đâu ra những thứ này chứ?"
    "Em ra chợ mua."
    "Có bán sắn hay sao?"
    "Không phải, là em bảo họ làm."
    "Tại sao lại là những thứ này?"
    Cam cười khúc khích, ngồi sát vô mình Lưu.
    "Trong đầu anh nghĩ gì bộ em không biết sao?"
    Lưu nhìn Cam, hỏi:
    "Anh nghĩ cái gì có mắc mớ gì tới những món ăn chứ?"
    "Không phải em muốn nói vậy đâu."
    "Vậy chứ em định nói cái gì?" '
    Cam tát nhè nhẹ vô má chàng.
    "Chứ không phải anh đang nghĩ em mới có mười sáu tuổi phải không. Đừng có khi người ta quá như vậy chứ."
    Lưu làm bộ không hiểu, hỏi:
    "Mười sáu tuổi thì sao?"
    Cam cúi xuống, thì thào trên đầu chàng:
    "Anh khi em không biết gì phải không? Từ hôm anh tới đây đã có ngày nào anh ngủ một mình chưa? Hết bà Thơm, tới con mẹ mập, rồi lại còn em nữa? Anh chịu được bao lâu? Anh hãy nhìn trong gương coi. Có phải anh cần những đồ ăn em mua ngày hôm nay hay không?"

    Lưu không ngờ Cam tinh quái tới thế, nhưng có một điều nữa nàng không biết; đó là hàng ngày Lưu phải trích máu nuôi ma. Nhất là ba hôm đầu, con Ma Ngải hút máu chàng như bú sữa, Lưu đã phải nhờ bà Chín tiếp máu và nước biển là gì ?

    Mười hai giờ đêm nay, Lưu lạì vô phòng nuôi Ma Ngải. Chàng hơi hồi hộp vì không biết con Ma Ngải ra sao rồi. Sáng nay Cam vô phòng thì nó ở đâu? Lưu đoán chắc nó chui xuống hang ẩn nấp. Nhìn mớ đất đùn lên chàng biết ngay cái hang này rất xâu chứ không vừa gì.

    Bước vô phòng, Lưu mừng rỡ thấy con Ma Ngải ngồi chong ngóc trên đi văng. Bỗng chàng giật mình vì có tiếng mèo gào lên như ma kêu ngay dưới chân.

    Chàng nhìn xuơng thì ra con mèo đen của hàng xóm, mấy bữa nay luẩn quẩn bơi thùng rác kiếm đồ ăn. Không hiểu sao nó lại theo chàng vô phòng này. Lưu vừa định mở cửa đuổi nó ra, bỗng con Ma Ngải vươn tay núm ngay lấy con mèo một cách dễ dàng. Con mèo càng gùo lên nghe ghê rợn, nó kêu: "khẹt khẹt", "Ngao ngao" và cào, và táp tứ tung. Hình như con Ma Ngải chẳng coi những móng vuốt
    con mèo vào đâu, nó vẫn nắm chặt lấy con mèo. Lưu sợ tiếng kêu của con mèo làm náo loạn hàng xón, chàng vội vàng định tới gỡ nó ra khỏi tay con Ma Ngải.

    Khi tới gần, bỗng con Ma Ngải táp ngay vô tay chàng. Chiếc răng nanh dài của nó cắn xâu vô da thịt Lưu đau buốt. Chàng tá hỏa, té nhào thì con Ma Ngãi đã vươn tay nắm lấy cổ tay chàng, kéo vô mũi nó hít mạnh và buông chàng ra ngay. Lưu run rẩy vì không ngờ sự việc xảy như vậy. Con Ma Ngải nhìn Lưu với ánh mắt thực yêu gian ác lần đầu tiên chàng thấy rờn rợn và hãi hùng. Một lúc lâu Lưu mới lấy được bình tĩnh, chàng nhìn con Ma Ngải bắt đầu xử trí với con mèo.

    Bây giờ con mèo đen đang vùng vẫy và cất lên những tiếng gào thét đau đớn. Cảnh tượng rùng rợn xẩy trước mắt Lưu. Con Ma Ngải một tay nắm con mèo,
    tay móc mắt con mèo bỏ vào miệng nhai. Con mèo đau gào lên những tiếng kêu kinh người. Máu me từ hốc nó bắn ra ướt cả chiếc đi văng. Lưu sững sờ trước cảnh tượng kinh hoàng, không biết phải làm sao. Con Ma tiếp tục moi nốt con mắt bên kia của con mèo nhai sồn sột làm Lưu cảm thấy muốn ói. Chàng biết rằng thế nà cũng ăn hết con mèo như bữa hôm ăn cả con gà. Lưu mở cửa phòng ra ngoài, khoá cửa lại. Chàng lấy băng keo dáng chỗ tay bị con Ma Ngủi cắn lại, leo lên giường ngủ.

    Vừa nhắm mắt lại, Lưu đã thấy cặp mắt yêu tinh con Ma Ngải trở lại trong ý thức của chàng. Suốt đêm không thế nào nhắm mắt được. Cặp mắt yêu tinh của Ma Ngải không ngừng xuất hiện. Chàng tưởng tượng con Ma Ngải có thể bò tới chân giường lúc nào không hay.Nhất là cánh tay nó vươn ra là có thể nắm lấy chàng liề. Suốt đêm, chàng nằm trong sự sợ hãi cho tới trời sáng.
     
  8. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Đầu óc Lưu không còn sáng suốt, minh mẫn như mọi ngày nữa; thân xác mệt mỏi rã rượi. Lưu trở dậy vội vã bước ra khỏi nhà, hầu như để tránh con Ma Ngải chính máu chàng nuôi lớn.

    Chàng đi lang thang xuống chợ. Bỗng có một ông già mặc quần áo vàng như thầy chùa, nhưng râu tóc thực dài, đi qua mặt Lưu. Ông quay lại nhìn chàng rồi đứng lại, theo Lưu một quãng, xong đi vượt lên, tới trước mặt chàng, nói:
    "Thí chủ, có phải vừa rồi nhà tí chủ có đám tang không?"
    Lưu hấp tấp lắc đầu rồi tiếp tục rảo bước như chạy trốn, ông già đưa tay níu lấy Lưu hỏi:
    "Nêú nhà không có tang thì huyết khí thí chủ quá nóng. Hnh như thí chủ đang nuôi trong lòng một mối thù ghê gớm lắm thì phải. Hãy để cho bần đạo làm phép cho thí chủ được bình yên trong lòng."
    Lưu chán chường với những lời tán tào lao của những người thấy Việt kiều về nước để xin tiền, chàng vừa rảo bước, vừa nói:
    "Không, Tôi khôngcó chuyện gì cả. Tôi là người ở nước ngoài về, không có tin dị đoan đâu."
    Ông già buông tà áo Lưu ra, nói nho nhỏ nhưng chàng nghe thực rõ:
    "Đời là bể khổ, Giác ngộ là bờ."
    Lưu nghe lùng bùng lỗ tai, chàng không còn hứng đi langthangnữa, trởvề nhà liền. Lời nói của ông già cứ luẩn quẩn trong đầu Lưu suốt ngày. Chẳng lẽ ông già kia đã thực sự phát hiện trong thâm tâm chàng mối thù với tên Phú hay sao. Chàng cố sua đuổi những ý nghĩ vẩn vơ đó, nhưng nó lại càng hiện rõ hơn và tràn ngập trong đầu chàng.

    Tới chiều, Thi cầm một phong thư qua nhà Lưu, nói:
    "Anh Lưu à, có thư bên Mỹ gửi qua cho anh nè."
    Lưu hơi ngạc nhiên, chàng không hiểu có chuyện gì mà thằng bạn cùng phòng gửi thư qua như vậy. Trước khi chàng tới đây, đã gọi điện thoại cho nó ở Thái Lan, cho địa chỉ nhà Thi để liên lạc khi khẩn cấp. Lưu còn lạ gì thằng này, nó lười viết như hủi, làm sao có thì giờ viết thư cho chàng. Hơn thế nứa, dù cho hai đứa ở chung, nhiều khi cả tuần lễ cũng không gặp nhau, làm gì có chuyện nói. Cầm bức thư hơi nặng. Lưu bóc ra, chàng lại càng ngạc nhiên hơn nữa, vì bên trong phong bì này lại có một cái phong bì khác, đỏ chói. Phong bì của những thiệp cưới. Con tem ở ngoài là tem Việt Nam. Như thế là bức thư này có người ở Việt Nam gửi cho chàng và thằng bạn Lưu gửi ngược qua Việt Nam cho Lưu. Chàng bóc vội bì thư và tự nhiên thấy lòng se lại.

    Đó là cái thiệp mời của Tú Quyên và thằng Phú. Mời chàng đi ăn đám cưới. Thật rõ là cái đồ xỏ lá. Tụi nó cố ý chọc tức chàng thôi, chứ có tử tế gì đâu. Ai còn lạ gì đang làm ăn mà lại có thể bỏ công ăn việc làm từ Mỹ bay qua Việt Nam ăn đám cưới của một thằng bạn khốn nạn, cướp người yêu của mình chứ.

    Hơn thế nữa, chúng lại còn cốý làm cho Lưu điên lên với tấm hình hai đứa chụp chung, ngả đầu vô nhau thực tình tứ, mới chụp trước cửa nhà ở Việt Nam. Những hình ảnh như thế này, từ trước tới nay, có ai bỏ vô thiệp mời ăn cưới đâu. Rõ là cái đồ khốn khiếp. Đã vậy Lưu sẽ đi dự đám cưới tụi này cho bõ ghét. Chàng sẽ mang theo con Ma Ngải, ném vô phòng ngủ tụi nó để xem chuyện gì xẩy ra. Hình ảnh con Ma Ngủi móc mắt con mèo ăn sồn sột tự nhiên lại hiện ra trong đầu Lưu.
    Chàng tưởng tượng con mèo đen đó là thằng Phú, và đêm động phòng của nó sẽ vấy máu. Lưu cầm tấm thiệp cưới cười ha hả.
    Thi ngạc nhiên hỏi:
    "Có gì mà vui vậy anh Hai ?"
    Lưu đưa tấm thiệp cưới cho Thi coi.
    "Thằng Phú và con Tú Quyên nó mời anh đi ăn đám cưới."
    Vừa coi thiệp, Thi vừa hỏi: .
    "Thế anh có định đi không?"
    Lưu nhìn Thi mỉn cười hỏi:
    "Nếu em là anh, có đi dự tiệc cưới chúng nó không?"
    Thi cười ha hả: .
    "Còn lâu."
    Lưu lắc đầu.
    "Anh sẽ đi."
    Thi ngạc nhiên hỏi:
    "Tại sao vậy, không phải anh đang muốn giết thằng Phú hay sao chứ?"
    Lưu gật gù.
    "Đúng rồi, và chúng nó tới số nên mới bầy ra cái trò chọc tức anh. Mời đi ăn đám cưới và gửi hình trong thiệp mời này."
    Thi không hiểu Lưu muốn nói gì nên hỏi:
    "Như vậy thì sao?"
    Lưu cười hì hì.
    "Em khôngbiết sao, chúng nó biết là anh ở Mỹ làm sao có thể đi dự đám cưới được. Bởi vậy cố tình gửi thiệp mời chọc tức anh chơi. Chúng đâu ngờ anh đang ở Việt Nam chứ. Và hơn nữa trong tay anh lại có con Ma Ngải. Anh sẽ làm cho đám cưới này biến thành đám tang thôi."
    "Anh luyện thành con Ma Ngải rồi à?"
    "Không biết chắc, nhưng nó to như một con kinh kông."
    "Nó có dữ không?"
    "Còn phải nói, chỉ nhìn vô cặp mắt nó thôi cũng đủ biết y là thứ ma ác ôn rồi."

    Khi Thi về rồi, Lưu chợt nghĩ ra một cách thử nghiệm thích thú. Chàng cắt tấm hình của Tú Quyên và tên Phú chụp chung tách riêng hai người ra. Lưu mang hình tên Phú vô phòng nuôi Ma Ngải.

    Lưu nhìn dáo dác không thấy con Ma Ngải đâu, chàng đoán nó đang nằm trong hang. Lưu ra vườn kiếm được một khúc cây thực to, tính đem vô thọc vô cái hang cho con Ma Ngải phải chui ra. Nhưng chàng lại chợt nhớ lần trước, muốn kêu con Ma Ngải chỉ cần đọc to câu thần chú thường nhẩm lúc chích máu cho nó ăn. Nghĩ là làm tức thì, Lưu đọc to liên hồi câu thần chú, và quả nhiên con Ma Ngải đã chui ngay từ gầm đi văng ra. Lưu mừng thầm, như vậy là chàng đã nắm được bí quyết kêu nó xuất hiện rồi. Lo gì mai này không điều khiển được nó.

    Chàng cầm tấm ảnh tên Phú đưa ra tnlớc mặt con Ma Ngải, nói lớn:
    "Giết nó, giết nó đi."
    Con ma Ngải nhìn chăm chú vào tấm ảnh tên Phú với cặp mắt ma quái, yêu tinh. Lưu mừng rỡ, biết cơ hội trả thù eủa chàng đang tiến gần.

    Bỗng nhiên con Ma Ngải với tay, choàng qua cổ Lưu vít xuống, ghé miệng cắn ngay vào lỗ tai chàng. Thật là bất ngờ, lỗ tai đau như dao xén. Lưu té lộn về phía sau, đầu chàng đụng vào góc đi văng. Máu ở lỗ tai và đầu Lưu rỉ ra lênh láng. Lưu trông thấy con Ma Ngải đang nhai cái lỗ tai chàng một cách ngon lành. Người chàng sửng sờ bất động, máu me khắp người. Lưu hoang mang không biết con Ma Ngải này sẽ trả thù cho chàng hay là sẽ giết chàng đây.

    Con Ma Ngải vừa nuốt hết cái lỗ tai của Lưu, nó lại nhìn chàng với cặp mắt gian ác, tham lam, thèm thuồng. Khi tia mắt tinh quái của nó gặp ánh mắt của Lưu, chàng rùng mình lùi bước. Ngay lúc đó chân Lưu vấp vô khúc cây lúc nãy mới đem vô, chàng cúi xuống lượm thì con Ma Ngãi cũng đã phóng tới trước mặt Lưu.

    Chàng không còn do dự gì nữa, dơ cao khúc cây nện mạnh vô đầu con Ma Ngải. Chỉ nghe nó thét lên một tiếng và bắn vào tườhg. Cũng ngay lúc ấy, toàn thân Lưu như vừa bị sấm sét .đánh trúng. Máu tươi từ trong miệngLưu vọt ra có vòi. Mặt mày xây xẩm, Lưu thấy mọi vật chung quanh quay mòng mòng, trời đất như Bụp đổ, sâm chớp vang lừng, đèn đuốc chớp nhoáng, vụt tắt. Trái tim thóp lại như ngừng đập. Hơi thở tắc nghẹn. Lưu muốm kêu lên nhưng cuống họng như bị nghẹt lại tự bao giờ, chàng chỉ phát ra được những tiếng khẹt khẹt. Mắt chàng cũng mờ đi vì máu vừa ứa ra từ trong hố mắt. Trước khi ngất đi, một cảm giác vừa xuất hiện trong đầu Lưu: Chàng và con Ma Ngải đã trở thành là một, những gì nó cảm giác, chàng đều cảm nhận như đúc. Như thế là máu mủ đồng thông
    rồi còn gì.

    Không biết thời gian bao lâu, Lưu từ từ tỉnh lại. Vừa mở mắt ra, Lưa trông thấy tất eả đều là máu đỏ. Chàng dụi mắt, qua lớp mây lờ mờ đỏ thắm vì máu đọng lại trên mí mắt, Lứu đọc được kim đồng hồ trên tường. Thì ra chàng đãõ ngất đi hơn một tiếng đồng hồ. Thật là buồn cười, con Ma Ngải cũng vừa lồm cồm bò dậy cùng một lúc với Lưu. Coi bộ nó cũng bị thương rất nặng. Qua kinh nghiệm vừa
    rồi, Lưu không còn dám tấn công nó nữa. Vì hơn ai hết, Lưu biết Ma Ngải với chàng bây giờ máu mủ đồng thông. Đánh nó tức là tự đánh mình vậy. Điều này đã thành sự thực hiển nhiên rồi.
    Tuy nhiên, Ma Ngải vẫn còn chưa biết được sự thực. Khi Lưu tới gần, nó nghiến răng trèo trẹo, ánh mắt toé ra một tia sáng thù hận ghê gớln, hai tay cung lại như thủ thế, gằm gằm sẵn sàng đối phó. Lưu cố làm mặt thật hiền hoà, chìa tấm ảnh tên Phú ra trước mặt nó, hồi hộp, nói:
    "Đừng giết tao, hãy giết thằng này. Nó là kẻ thù của chúng mình đó."

    Con Ma Ngải từ từ đưa một tay cầm lấy tấm hình ngắm nghía. Mắt nó toé hung quang, xong nhìn Lưu hiền lành như biết lỗi. Chàng xoa nhẹ đầu con Ma Ngãi. Nó rúc vô ngực chàng, Lưu ôm lấy nó, lòng mừng vô hạn. Như thế này lo gì không trả được thù.

    Một lúc sau, con Ma Ngải cầm tấm hlnh của thằng Phú chui vô hang. Lưu vô phòng tắm, chàng nhìn mình trong gương sững sờ. Mắt, mũi, tai, miệng đầy máu me. Một bên tai cụt ngủn. Đầu chàngbị một lỗ thủng trông thấy rõ. Tóc dính đầu máu đã đông đặc. Trong thấy hình dáng tướng mạo của chính mình, Lưu giở khóc, dở cười, nghĩ thầm:
    "Như thế này trông mình còn gớm ghiếc hơn con Ma Ngải nữa, hèn chi nó không chịu khuất phục mình là phải rồi."

    Tới mười hai giờ khuya, Lưu lại vô phòngnuôi MaNgải, chích máu cho nó hít. ánh mắt của Ma Ngải vẫn ma quái nhưng không có gì khác lạ. Khi Lưa đưa ngón tay vô mũi nó, nó ngửa mặt lên, nhắm mắt lại hít vô thật mạnh, con mắt lim dim hưởngthụ, miệng nhe rahàm răngnhọn hoắt, lóng lánh tới rợn người. Lưu rùng mình, vội vàng rút tay lại.
     
  9. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Như vậy là đã qua được chín ngày. Hôm nay đã bước qua ngày thứ mười. Theo như tên Song Ba nói; khi nuôi Ma Ngủi được ba mươi sáu ngày, nó sẽ trở thành MaVương vô địch. Nhưng qua khỏi chín ngày, cũng đã có thể sai khiến nó đi giết người rồi. Có nghĩa là Lưa đã đi được một đoạn đường. Còn ba chặng nữa. Mỗi chặng là chín ngày. Nhưng chàng đâu có cần thiết phải chờ đợi tới khi con Ma
    Ngải thành Ma Vương. Bây giờ không đi giết tên Phú còn chờ tới bao giờ nữa.

    Ngày mai là đám cưới của tụi nó, con Ma Ngải đã nuôi được mười một ngày. Nhất định phải đem nó tới giết tên Phú cho bằng được mới nghe.

    Trời đã xâm xẩm tối. Hôm qua Lưu nói dối với Cam là bị máy nguyên tử eắt xém lỗ tai, suýt chết nên tối nay Thơm tới thăm chàng. Khuôn mặt của Thơm giống Tú
    Quyên quá, cũng vì vậy mà hôm mới tới Lưu mới để cho nàng giúp việc ở đây.
    Khi Thơm tới cũng cho Cam hay mẹ nàng ở nhà đau nặng. Lưu nhân cơ hội bảo Cam về nhà thăm mẹ, sáng mai hãy lại. Còn Thơm ở đây chơi một lát rồi về. Cam lật đật về nhà ngay.

    Lưu đóng cửa cẩn thận, trở vô nhà thấy Thơm ngồi trên sàn nhà, chàng nắm tay nàng nói:
    "Em lên ghế ngồi, làm cái gì mà ngồi dưới đất thếnày."
    Thơm mỉm cười nói:
    "Nhà anh có một cái ghế, không lẽ em ngồi cho anh đứng sao?"
    Lưu vuốt má nàng, nói:
    "Chứ không phải em giận anh ngủ với mụ Chín hả?"
    Thơm nhìn xuống đất, giọng nàng hơi nhỏ lại:
    "Anh muốn ngủ với ai thì ngủ chứ em đâu có quyền gì cấm cản anh."
    Lưu để tay vô cằm Thơm, nâng mặt nàng lên hỏi nhỏ:
    "Em không giận anh thực chứ?"
    Thơm không trả lời, nhìn Lưu đắm đuối. Một lúc sau, nàng nói nho nhỏ:
    "Anh bị máy nguyên tử cắt đứt lỗ tai có đau không?"

    Lưu lắc đầu nhè nhẹ, kéo sát Thơnl vô lòng, với tay tắt đèn........

    Lưu thì thào:
    "Em ngoan quá, tại sao không trở lại với anh? Bộ còn giận sao?"
    Thơnl nói qua hơi thở:
    "Em thương anh kinh hồn, nếu không làm gì lại để cho con Cam qua đây thế em."
    "Em không ghen sao?"
    "Ghen làm sao được. Còn hơn là để anh ngử với người khác"
    "Nhưng con Cam đâu có phải là em."
    "Đành vậy, nhưng ít nhất nó là em em, và em biết chắt là anh sẽ thích nó."
    "Tại sao?"
    "Chị em tụi em sống với nhau từ nhỏ, sao lại không hiểu nhau cho được."
    "Hiểu thế nào?"
    "Da thịt nó chắc hơn em, tính nết nó cũng dễ dãi và ưa chuyện đàn ông. Còn một điều nữa anh không hiểu."
    "Nói đi.'
    "Em nói rồi anh có khinh em không?"
    "Sao lại khinh em được, thân thể chúng mình đã dính cứng vào nhau hàng ngày, còn cái gì nữa chứ."
    "Còn."
    "Cái gì?
    "Hoàn cảnh gia đình em."
    "Thế nào?" .
    "Bây giờ anh biết xã hội Việt Nam mình nghèo tới đâu. Gia đình em lại càng khốn khổ hơn mọi người. Ngay hôm đầu chú Thi chẳng nói với anh rồi là gì?"
    "Anh quên rồi."
    "Anh quên chứ em làm sao quên được."
    "Nhớ làm chi ?"
    "Để hầu hạ anh và không làm anh thất vọng."
    "Có dính dáng gì tới chuyện con Cam với anh đâu?"
    "Có chứ, nếu anh không mướn tụi em nữa. Chắc chắn em sẽ phải đi làm cho mấy cái động chơi bời rẻ tiền. Số phận con Cam có hơn gì em đâu. Lúc ấy tụi em phải ngủ với biết bao nhiêu người một ngày. Được anh chiều chuộng như hôm nay hay sao."

    Lưu bế Thơm lên, chàng ngồi xuống ghế, đặt nàng ngồi trên đùi. Thơnl bá lấy cổ Lưu, ép sát thân thể vô mình chàng.
    Lưu hôn lên cổ Thơnl thì thầm:
    "Tại sao xã hội này lại đầy dọa con người tới hố sâu như vậy?"
    "Em không biết."
    Nói chuyện cho tới thực khuya, tự nhiên Lưu không còn hứng thú đè Thơm ra như mọi ngày nữa. Chàng thấy mình lợi dụng người con gái này một cách bỉ ổi quá. Mặc dù trong người Lưu muốn sôi lên niềm lửa dục. Không hiểu sao Thơm hỏi chàng:
    "Anh không còn thích em nữa hả?"
    Lưu hôn lên môi nàng đắm đuối.
    "Em có nhìn thấy thân thể anh không?"
    "Thấy."
    "Như thế em không hiểu sao?"
    "Vậy anh còn chờ đợi gì nữa. Đã mấy tiếngrồi, em đang chờ đợi dâng hiến cho anh đây."
    "Anh thấy mình tội lỗi quá."
    "Không phải là tội lỗi khi hai người cùng chung một ý nghĩ, một hành động."
    "Nhưng anh không nghĩ giống em."
    "Mặc cảm chăng?"
    "Có thể, nhưng cũng không chắc lắm."
    Thơm cắn nhè nhẹ trên vai Lưu. .
    "Em thương anh thật rồi, tội nghiệp anh quá đi."
    "Thế tại sao em không chịu ở luôn đây với anh?"
    "Hôm trước anh tưởng em đau thực hay sao? Em bị xỉu đi vì có một con ma hiện ra ngay chân giườhg?"
    Lưu ngạc nhiên, nói:
    "Sao em không nói cho anh nghe?"
    "Lúc ấy anh đâu có cho em nói, anh lại nghe lời mụ Chín chuẩn bệnh tầm bậy tầm bạ."
    Lưu ngẩn người, hỏi:
    "Có thực vậy không?"
    "Bây giờ mà anh còn không tin en nữa hay sao?"
    "Em nói anh nghe đi."
    "Dạ, đêm hôm ấy khi đèn tắt. Anh có thấy một cơn gió lành lạnh thổi vô nhà không?"
    "Anh có thấy nhưng không để ý lắm."
    "Phải rồi, em cũng biết anh không quan tâm lắm, vì lúc ấy anh vừa trườn mình lên mình em. Và con ma hiện ra ngay dưới chân em."
    "Nó thế nào?" ' .
    "Một con ma cái. Cao lêu khêu, cái đầu như đầu khỉ, hai mắt xanh lè to như trái trứng, mũi hỉnh lên và cái miệng rộng ngoác với hai chiếc răng nanh chìa ra như nanh heo rừng."
    "Tại sao em biết là ma cái."
    "Em quên nói, bộ ngưc con ma thực to, còn to hơn cái đầu em nữa. Đặc biệt đỏ như máu. Bởi vậy em xỉu đi ngay. Khi tỉnh dậy không thấy anh đâu, em sợ quá chạy ra ngoài vườn ngồi thì vừa gặp anh dẫn bà Chín vô. Kê như anh biết, bà ấy đè em ra khám lung tung, nói tầm bậy tầm bạ."
    "Rồi sao sau đó em chạy tá hỏa về nhà, không tới đây nữa?"
    "Dạ, tánh em không sợ gì hơn là ma. Lúc anh và bà Chín khám bệnh cho em xong, vừa ra nhà ngoài. Con ma đó lại xuất hiện. Thế là hồn vía em lên mây, tá hỏa chạy thục mạnh về nhà, phát đau luôn."

    Bây giờ Lưu mới vỡ lẽ ra câu ehuyện là như thế. Cả bà Chín lẫn con Cam đều gạt chàng. Lưu thấy thương Thơm vô ngần, chàngtừtừ cúi xuốnghôn lên môi nàng, thì thầm:
    "Tội nghiệp người yêu của anh, anh sẽ không bao giờ bỏ em đâu. Nếu nhà có ma, anh chắc nó khôngbao giờ dám xuất hiện ban ngày. Vậy em hãy tới với anh vào buổi sáng, tới tối em có thể trở về nhà em ngủ cũng được."
    Thơm mừng muốn ứa nước mắt. Nàng ôm ghì lấy Lưu, nước mắt trào ra sung sướng. Một hồi lâu, nàng mới thì thầm:
    "Nếu vậy anh cho con Cam tới giúp anh ban đêm nhé."
    "Nó tới đây làm gì nữa?"
    Thơm vuốt tóc Lưu ánh mắt dại khờ.
    "Anh coi nè, làm việc nguy hiểm như thế này, không có ai chăm nom anh đêm hôm, em đâu có an tâm."
    Lưu mỉm cười, nói:
    "Nhưng có người chăm nom lại coi chừng phờ phạc hơn nữa đó."
    Thơm cũng mĩm cười, nói:
    "Miễn là anh vui là em sung sướng rồi."
    Lưu ấn người Thơnl xuống, nàng nằm cong vòng trên đùi chàng. Đầu và chân muốn chạm đất, bụng ưỡn lên trước mặt Lưu, chàng vội vàng cúi xuống...

    Gần tới mười hai giờ đêm. Lưu cho Thơnl về. Chàng trở vô phòng nuôi Ma Ngải. Những lời nói của nàng về con ma hiện ra dưới chân giường Lưu hoàn toàn tin là sự thực.

    Chàngbiết ngay nó là con Ma Ngải chứ còn ai vào đây nữa. Hình dáng đó Thơm làm sao tưởng tượng ra được. Mấy ngày gần đây, Lưu cũng đã để ý bộ ngực con Ma Ngải lớn khác thường. Nó chẳng khác gì ngực đàn bà đang cho con bú, chỉ có điều đỏ ao và cũng trần trụi trơn láng như người. Không giống như những phần khác có lông che phủ.

    Như thế có nghĩa là con Ma Ngải đã biết hiện hình rồi. Lưu mừng lắm. Tự nhiên chàng nghĩ tối nay mình phải ngủ trong phòng nuôi Ma Ngải như ba hôm đầu. Lưu đem phân nửa chiếc hình có ảnh Tú Quyên theo. Chàng vừa đẩy cửa bước vào phòng đã thấy con Ma Ngải nằm dài trên đi văng. Đây là lần đầu tiên chàng thấy nó nằm như vậy. Hình ảnh khi nó hiện hình do Thơm kể lại chẳng khác gì bây giờ bao nhiêu. Nhất là bộ ngực đỏ hon hỏn, mịn màng vươn lên như hai trái núi.

    Lưu ngồi kề bên con Ma Ngải. Trích máu ngón tay kề vô lỗ mũi nó. Con Ma Ngãi ưỡn người lên hít thật mạnh. Giọt máu vừa chẩy vô lỗ mũi nó. Nó đã nhích qua lấy lỗ mũi bên kia hít luôn một giọt máu nữa. Đây cũng lại là lần đầu tiên chàng thấy con Ma Ngải hít một lần hai giọt máu vô hai lỗ mũi.

    Nó nằm sải chân tay, lim dim nhưmơ ngủ. Lưu có cảm tưởng như con Ma Ngải là một giống người trên hành tinh nào gửi xuống địa cầu, chứy không phải là một loài ma nở trong trứng và lớn lên bằng máu của chàng.

    Lưu chợt nhớ ra ý định củamình. Chàng đưa chiếc ảnh của Tú Quyên trước mắt nó, nói:
    "Đây là người yêu của tao, tên là Tú Quyên. Mày hãy giúp tao kết hợp với nàng."

    Chàng vừa nói xong, con Ma Ngải quắc mắt nhìn chàng tới rợn người. Ánh sáng xanh lè trong con mắt nó chiếu ra làm cho toàn thân Lưu rung động. Chàng lảo đảo từ từ nằm vật xuống đi văng.

    Cũng ngay lúc ấy, trong một ngôi biệt thực sang trọng bên Sàigon, chỉ cách xa chỗ Lưu ở vài cây số. Tú Quyên tự nhiên lảo đảo té nhào xuống đất. Cả nhà quýnh lên, ngày mai là đám cưới rồi, làm sao bây giờ. Cả tuần nay nàngbận
    rộn lo đủ thứ, tử nhà cửa, quần áo, thiệp mời, cho tới cái bánh mâm cau. Làm sao nàng chiu nổi. Phú cũng tức tốc được gọi tới, không còn biết làm sao hơn, mọi người đành chở nàng vô nhà thương. Hơi thở Tú Quyên chỉ còn thoi thóp, tới nhà thương, người ta phải đưa nàng vô phòng hồi sanh ngay. Nàng được thở bàng dưỡng khí trong phòng lạnh. Bác sĩ cho biết; sức khoẻ nàng hầu như kiệt quệ,
    nhưng còn quá sớnl chuẩn đoán là bệnh gì.

    Phú như điên lên, nhè ngay lúc này mà Tú Quyên ngã bệnh còn ăn làm sao, nói làm sao với bà con hai họ chứ. Nhất là những viên chức chính quyền chàng mời như để vây vo, phô trương thanh thế mới phải nói với người ta cái gì đây.

    Chàng túc trực ngay trong nhà thương cả đêm, nghe ngóng tình hình bệnh trạng Tú Quyên ra sao, nhưng nàng vẫn mơ mơ màng màng, hơi thở thoi thóp, không có hy vọng gì tỉnh lại cho ngày cưới được cử hành vào sáng ngày mai cả!

    Trong khi đó, Tú Quyên thấy mình như đi trên mây. Bay trên những cánh đồng vắng đầy trăng sao. Dưới chân nàng là cả một khoảng không gian mờ mịt, âm u và lạnh lẽo Gió thổi ào ào, nàng cứ bay đi. Bay thực nhanh trong mờ mịt, tối tăm hoang vắng.

    Tú Quyên đã réo gọi, nhưng nào có ai ở đây mà nghe thấy tiếng nàng. Rồi bỗng chốc trời đổ mưa, sấm sét âm vang, sáng ngời. Nàng rớt từ trên trời xuống, sâu thăm thẳm. Tú Quyên nhắm mắt lại chờ chết. Một hồi sau, nàng mở mắt ra. Tự nhiên thấy mình đang nằn trong lòng một người. Một người có hơi thở quen quen, nhưng nàng không nhận ra ngay chàng là ai. Tại sao lại ở chốn này, và đang ôm ấp nàng trong vòng tay mơ ngủ.

    Tú Quyên muốn nhổm dậy, nhưng chân tay nàng cứng đơ bất động. Nàng sợ hãi tới cùng cực. Người đàn ông kia cũng từ từ mở mắt. Anh ta nhìn thấy nàng, tỏ vẻ ngạc nhiên tới ngơ ngẩn. Anh ta đưa tay nâng cằm nàng lên. Tú Quyên nhìn vô cặp mắt anh, bỗng nàng chợt nhận ra. Người đàn ông đang ôm nàng trong tay là Lưu. Người tình đầu gối tay ấp của nàng mấy năm nay. Tại sao chàng lại có mặt ở đây trong lúc này. Và nơi đây là đâu. Nhưng kìa, chàng đang từ từ ghé sát miệng vô mặt nàng, hôn lên bờ môi lạnh giá của Tú Quyên. Nàng thấy một luồng hơi ấm
    tràn qua thân thể làm những tếbào hồi sinh thực mau lẹ. Chân tay Tú Quyên dù chưa cử động được, nhưng nàng đã cảm thấy dễ chịu vô cùng. Từ trước tới nay, Lưu vẫn là cái dù cho nàng ẩn nấp mỗi khi hoạn nạn. Lúc nào khốn đốn đều có cánh tay chàng đưa ra, nâng nàng lên. Không hiểu tại sao tự nhiên nàng lại đổi ý, quyết định bất ngờ nhận lời kết hôn với Phú.

    Và hôm nay, trong cơn bão âm ma này lại có Lưu, chàng đang làm nàng hồi sinh từng tế bào bằng hơi thở, bằng đam mê tình ái ngày nào. Tú Quyên đã hôn trả lại Lưa những nụ hôn ân tình, nước mắt nàng trào ra và tự nhiên chân tay nàng ghì chặt lấy thân thể Lưu. Quần áo của cả hai bay phất phơ theo gió. Họ trần truồng quện lấy nhau. Sưởi ấm cả tâm hồn và thể xác.


     
  10. nicole_rebecca Thành Viên Cấp 4

    sao kg post tiếp nữa bạn
     
  11. songlong1883 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    chủ topic up tiếpp cho anh em được mở mang tầm mắtMa Ngải
     
  12. boydauchua Thành Viên Cấp 2

    hay quá, ấp hộ cho t.p
     
  13. anhdao Thành Viên Cấp 3

    vừa ma vừa sex đọc hấp dẫn quá, up tiếp đi chủ topic
     
  14. phuongtrinh Thành Viên Cấp 5

    Có khi nào 5s từ đây phát triển phong trào post các loại truyện ma kết hợp tài tình với sex ko ta =_='...rồi có khi nào bị đánh sập như trang nào kia không ta...
     
  15. Anderstones Thành Viên Cấp 4

    truyện dài quá , thanks
     
  16. boydauchua Thành Viên Cấp 2

    tình hình là truyện đang hay, đề nghị bác t.phương pót tip cho anh em đọc lẹ đi, chờ hòai
     
  17. dangkhoa130185 Thành Viên Cấp 4

    nói thật chứ mấy cuốn sách chẳng ai kiểm duyệt cũng có thể bày bán được , chừng nào đụng chuyện mới biết được...
    Ma NgảiMa Ngải - 1
    Cha nội này còn không chịu post tiếp nữa hà ...
     
  18. chuyen nho Thành Viên Bạch Kim

    nhìn trang 1 là thấy đuối luôn,khỏi đọc,coi phim chơi ngãi cũng đủ hieu Ma Ngải
     
  19. Hoa Anh Đào Thành Viên Cấp 4

    hấp dẫn wá; kể tiếp nha bạn ơi
     
  20. Anderstones Thành Viên Cấp 4

    kể tiếp cái nghe chơi