Bất ngờ em gặp tôi, ríu rít như chưa hề xa cách. Em, niềm khao khát của tôi từ thời trai trẻ… Tôi đã nghĩ không bao giờ gặp lại em, sau khi theo gia đình chuyển lên thành phố… … Ngày ấy, dưới mái trường làng, ở độ tuổi trăng rằm, Thùy nức tiếng vì xinh đẹp, em khiến trái tim bao gã trai mới lớn, không ngày nào ngủ yên. Nhà em ở sát nhà tôi, cách hàng rào có rặng dâm bụt đỏ hoa quanh năm, mà mỗi buổi chiều hai đứa vẫn ngấp nghé hỏi bài nhau và mút hoa dâm bụt, để cho vị ngọt thanh tan ra nơi đầu lưỡi. Thế rồi, năm lớp 11, tôi theo gia đình chuyển lên thành phố. Tôi xa em mà tiếng yêu chưa gọi thành tên, chỉ lưu giữ trong miền kí ức, mái tóc em thơm trong gió mỗi lần hai đứa đạp xe trên đê tới trường… Gặp lại em... Em bây giờ vẫn xinh đẹp, nhưng dáng hình gầy guộc, mong manh như nén tiếng thở dài. Em rưng rưng kể cho tôi nghe về kiếp “hồng nhan bạc mệnh” của mình. Sau khi gia đình tôi chuyển đi hai năm, mẹ em mất vì căn bệnh ung thư ruột. Bố em phải lòng người đàn bà góa làng bên, tình nguyện ôm quần áo theo người tình, rồi họ phiêu bạt nơi nào em cũng không rõ. Căn nhà nhỏ còn lại mình em và cậu em trai mới bước vào cấp 2. Để kiếm tiền, em ra chợ bán hoa quả, lãi đâu chẳng thấy, còn bị lừa mất cả xe, cả vốn. Cùng đường, em gửi lại cậu em trai cho người dì ruột rồi lên thành phố kiếm việc… … Nhìn em len lén chấm những giọt nước mắt, tôi thương em vô hạn. Bất giác, tôi muốn đánh đổi cả thế giới này để em được hạnh phúc. Tôi muốn ghì chặt em trong lòng, hôn lên mái tóc dịu mềm để che chở cho em và thỏa mãn nỗi khát khao dục vọng, được hun đúc từ hồi tôi còn thích theo lũ bạn cởi trần tắm mưa, lại vừa chợt trỗi dậy, căng tràn trong mạch máu nóng hổi… ... tôi như rơi vào mê cung... Tối ấy, chúng tôi sánh bước bên nhau dạo giữa chộn rộn phố phường. Em tin cậy ngả đầu vào vai tôi, khiến trái tim thằng đàn ông sắp có vợ như tôi lại trở lên loạn nhịp. Bên nhau ôn lại bao kỷ niệm vui buồn, rồi chúng tôi kết thúc cuộc hành trình… trong nhà nghỉ, như một lẽ tự nhiên. Tỉnh giấc, em đã đi tự khi nào, chỉ để lại cho tôi mẩu giấy ngắn ngủi: “Em mượn tạm của anh 500 nghìn. Cảm ơn anh nhiều!”. Tôi mở ví, cười nhạt: “Em = 500 nghìn?” Bẵng đi một tuần, tôi gặp Hải, bạn học cùng lớp với Thùy, giờ là phóng viên báo Xã hội. Vừa gặp, cậu bạn thân từ hồi nối khố đã thì thầm vào tai tôi: “Mày biết không? Hôm qua đi làm phóng sự, tao gặp em Thùy, cái con bé hoa khôi ngày xưa mày chết mê chết mệt ấy…”. “Ờ thì sao?”. “Em giờ là cave, mới bị công an ‘quét’ về đồn. Em là một trong số những cave đang bị nghi nhiễm AIDS…”. ... quên đi cả người vợ sắp thành hôn... Nghe Hải kể, mắt tôi hoa lên, tai ù đi, còn tim thì đập loạn xạ, đầu óc quay cuồng: “Sao em lại sa chân làm gái? Sao em không thú thật với tôi? Sao lại lên giường với tôi dễ dàng như thế mà không nhắc tôi ‘phòng bị…???” Nếu Thùy bị AIDS, chắc chắn cô ấy đã truyền HIV sang tôi, trong lần quan hệ không dùng bao cao su ấy? Tôi phải làm sao bây giờ? Tôi đã có vợ sắp cưới. Vợ sắp cưới của tôi là người tốt. Tôi không muốn gây tai họa cho cô ấy? Tôi có nên trì hoãn kết hôn để chờ kết quả xét nghiệm sau 3 tháng nữa? Tôi phải lấy lý do gì để vợ sắp cưới và gia đình cô ấy thông cảm cho tôi? Chúng tôi đã ăn hỏi xong, ảnh cưới cũng chụp xong, cỗ bàn cũng đã đặt sẵn… Theo Eva
trời đất ơi,..con nhỏ đó mất hết nhân tính rồi,.. thank pro đã suư tầm,truyện hay và nó cũng là bài học cho các anh con trai thời nay..hãy cảnh giác..ko có gì là ko thể..
đi khám rồi cố gắng chửa bệnh đi..mới phát hiện thì dẹp liền đi..biết đâu trời thương..y học bây giờ cũng phát triển rồi
Trùi ui, ra đường phải luôn có 1 cái comdom trong ví chứ, đề phòng bất trắc mà. Pa này dạn quá, chơi "chân đất" luôn.
72h cứu ntn ?? uhm,xét nghiệm nhanh đi, nếu xui xẻo thì nên huỷ đám cưới, đừng làm hại đến ng con gái kia.. Cai giá phải trả..đắt quá !! Câu truyện cảnh tỉnh !!
anh nay that la ...da gan dam cuoi roi ma van con len giuong voi nguoi phu nu khac .....thi chua noi toi nguoi chong ma truoc tien phai ke den nguoi vo sap cuoi se ra sao khi biet duoc nguoi chogn sap cuoi cua minh......thuogn cho nguoi vo sap cuoi
chưa rơi vô hoàn cảnh đó thì ai cũng nói nghe hay lắm, bạn nên hoãn đám cưới lại với 1 lý do gì đó nếu bạn không dám nói thật, đợi qua 3 tháng xét nghiệm lần đầu và 6 tháng xét nghiệm thêm 1 lần nữa, lúc đó nếu vẫn âm tính hãy cưới. Áp lực của bạn sẽ rất lớn trong giai đoạn này, cố gắng vượt qua, đừng cưới đại, sau này hậu quả bạn lãnh sẽ nặng nề hơn bây giờ ấy.
có test HIV trong 1 tuần đầu kết quả chính xác 80%, lên pasteur hỏi đi. Còn ko đợi 6 tuần test chính xác 90%.
dưới 72 h vẫn có hi vọng uống thuốc chống phơi nhiễm, tốt nhất là dưới 24h. Với lại nếu bạn quan hệ tình dục không quá mạnh bạo khiến cơ quan sinh dục bị trầy xước thì vẫn có 70% cơ hội không bị nhiễm, lạc quan lên, với lại chẳng may bị truyền nhiễm thì cứ hi vọng vào sự phát triển của y học
quan hệ tình dục chưa chắc đã bị nhiễm HIV mà kết quả xét nghiệm làm gì tới 3 tháng, khoảng chục ngày thôi ( từng đi xét nghiệm rồi nên biết )
Trời, người ta nói 1 đằng bạn hiểu 1 nẻo, trong 3 tháng đầu sau khi quan hệ tình dục không an toàn là thời kỳ cửa sổ, sau 3 tháng đó mới đi xét nghiệm, nếu kết quả là âm tính thì ok, không sao, còn nếu là dương tính thì đợi thêm 3 tháng nữa tức là khoảng giữa tháng thứ 6 đi xét nghiệm lại, nếu vẫn dương tính thì chuẩn bị lên đường còn nếu âm tính thì đi trả lễ. Âm tính là âm tính thật còn dương tính thì vẫn có trường hợp dương tính giả. Còn kết quả xét nghiệm nếu quen biết 3 ngày là có.