Tìm kiếm bài viết theo id

Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ?

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi A_Di_Da_Phat, 24/1/09.

ID Topic : 700721
Ngày đăng:
24/1/09 lúc 00:10
  1. duy_ca_ca Thành Viên Kim Cương

    trước giờ tui hok bao giờ cho tiến mấy người ăn xin, mấy người già , mấy người không còn sức lao động mà bán vé số thì tui còn mua mặc mù ko biết chơi vế số
     
  2. IceKreAm Thành Viên Bạch Kim

    hok biết thiệt hay giả nhưng thấy tội nghiệp quá cầm lòng ko đặng... Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? nhân đạo là tự sát mờ....
     
  3. captdiary Thành Viên Bạch Kim

    Mình gặp nhiểu trượng hợp đóng kịch hay qua cũng cho, Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? dan92 ông con trai mà khóc thấy tội nghiệp luôn. ^^
     
  4. tcct198501 Thành Viên Cấp 4

    Ngã phật từ bi mà bạn...nam mô a di đà phật...thiện tai...thịân tai...
     
  5. meoconhayngu1981 Thành Viên Kim Cương

    không cho, vì như vậy là tiếp tay cho bọn lười lao động, lừa đảo...
    hôm rồi đang đổ xăng, gặp 1 người khoảng 40t chứ mấy đến ngửa tay xin. mình bảo, chị còn khỏe mạnh thế mà ăn xin à? thế là lủi luôn, kèm theo cái ngýt dài.
    còn ở khu phố mình thỉnh thoảng vẫn gặp 1 bà cụ khoảng >70t rồi, chắc người quê phía Bắc như Phú Thọ gì gì ấy, già, lưng còng không sao đứng thẳng được, mắt thì cận nặng, đeo kính dày cộp, chây tay gầy gò, mà vẫn quảy gánh ve chai đi khắp khu đấy. cái gánh lèo tèo, sợ nặng quá cụ cũng không mang nổi ấy chứ. nhưng ko thấy xin xỏ nha. mọi người thương, ko có bán mà toàn cho thôi.
    có những người già, bệnh tật vẫn đang cặm cụi làm việc để nuôi sống bản thân chứ không phải ngửa tay đi xin xỏ. phần lớn ăn xin hiện giờ vẫn là dạng lười lao động, thậm chí có người lưu manh nữa, và có khi sống sung sướng hơn mình nhiều. chỉ có điều thấy tội cho mấy đứa nhỏ, dù là giả tạo thì cũng vẫn là mất tuổi thơ!
    Nói chung là mình chỉ mua vé số giùm ,hoặc mua đồ... chứ không có cho bao giờ cả.
     
  6. jerrypham Thành Viên Vàng

    riết rùi .... 1 số ng` tận dụng tình thương người khác làm thức ăn cho mình .... thương thay nh~ người jà cả neo đơn ko có sức lao động bị mang tiếng lay
     
  7. XaNgoTinh Thành Viên Cấp 1

    Bạn viết hay quá ! Cám ơn bạn ! Tui cũng không bao giờ cho ăn xin. Thậm chí tui rất không thích. Nhưng nếu ai bán vé số tội nghiệp quá tui thường biếu cho họ khoảng 500d đến 1000d. 500d xem như tui mua giúp họ 1 tờ vì họ bán 1 tờ lời chắc 500d. 1000d xem như tui mua giúp họ 2tờ. Vì như vậy, tui chỉ tốn có 1000d. Mà họ xem như đã bán được 2 tờ. Còn nếu tui bỏ 10.000d mua 2 tờ. Tui mất trắng 10.000d. Trong khi tui chỉ giúp cho người bán vé số chỉ có 1000d. Vì tui quan niệm : "TUI KHÔNG BAO GIỜ TRÚNG VÉ SỐ"
    Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ?Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 1Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 2Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 3Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 4Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 5Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 6
     
  8. manhtung_soccer Thành Viên Cấp 4

    tuỳ hứng thôi,vui vui thì cho,buồn buồn thì thôi
     
  9. thangcb1 Thành Viên Cấp 3

    bạn meoconhayngu nói quá chuẩn 0.0 , người già đi bán vé số , khăn giấy , .... mình vẫn mua ủng hộ thỏai mái ( nói mua chứ có lấy của người ta đâu ) , còn ngửa tay đi xin ăn thì ko bao h =.=
     
  10. MrBin123 Thành Viên Cấp 5

    :haha: ý sáng kiến bác này hay quá nè
    nhưng mà bác ơi
    không phải
    ai cũng chịu nhận tiền của mình đâu
    có khi lại còn chửi mình "tui không phải ăn xin đâu " nữa chứ :amazed:
    Nhưng thà bị chửi vậy còn hơn cái thứ phẻ mạnh mà làm biếng
     
  11. ms_lonely22 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    nhìu ng ng ta gặp hoàn cảnh khó khăn thiệt thì sao, thà cho nhầm còn hơn bỏ sótCó Nên Cho Tiền Ăn Xin ?
     
  12. tacaza Thành Viên Cấp 6

    Ăn xin gặp mình, mình xin lại hoảng woa bỏ chạy lun :snicker:
     
  13. XaNgoTinh Thành Viên Cấp 1

    Lúc đầu thử nghiệm ý tưởng này, tôi cũng nghĩ như bác vậy ! Nên tui cố gắng suy nghĩ xem làm thế nào mình đưa 1000d mà người ta nhận chứ không được từ chối, vì mình thật sự muốn người ta nhận 1000đ. Rồi chuyện đơn giản hết sức. Lúc đưa cho người ta 1000đ, hãy nói rằng :"Cháu biếu ông 1000đ, vì cháu không biết mua vé số" Lúc đó người ta cũng bất ngờ, nhưng sau 2 giây lưỡng lự, người ta nhận ngay và cám ơn. Còn nếu thấy có vẻ người ta chần chừ, cứ nói thêm 1 câu nữa : "Ông cứ nhận đi ạ ! Là cháu biếu ông, cháu thật sự không biết mua vé số". Trong 100 trường hợp, có khoảng 2 đến 3 trường hợp là người ta nhất quyết không nhận, nhưng không có trường hợp nào người ta chửi tôi cà. Hoàn toàn chưa có !
    Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ?Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 1Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 2Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 3Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 4
     
  14. ToHuyenAnh Thành Viên Cấp 2

    Một chút suy tư !
    Ăn mày vì con

    Lao Động Cuối tuần số 41 Ngày 21/10/2007 Cập nhật: 6:19 AM, 21/10/2007
    Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ?Anh Trương Mãi chuẩn bị đồ nghề đi hát.(LĐCT) - Tai hoạ bắt đầu giáng xuống gia đình anh Trương Mãi, xóm Bún, thôn Nam, đội 1, xã Lộc An, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên-Huế vào năm 1993. Tận cùng khổ cực, muốn nuôi các con, anh đành làm nghề hát rong ăn mày...
    Ngày ấy, vợ chồng anh Mãi, chị Hiến dù nghèo nhưng cuộc sống vẫn tạm đủ. Sinh nở được 3 đứa con, anh đi làm thuê, chị bán hàng vặt ở chợ, đủ ăn, hạnh phúc. Nhưng rồi, anh Mãi bị bệnh hiểm nghèo, phải phẫu thuật cắt bỏ từng phần của tứ chi. Với 19 lần phẫu thuật, anh trở nên tàn phế: cụt hai chân, một tay, còn cánh tay cuối cùng thì cũng bị cắt bỏ đến nửa bàn.

    Tình cha

    Cho tới khi phải cắt bỏ hai chân và một tay, anh Trương Mãi đã nghĩ đến cái chết, nhưng không chết được vì vợ anh phát hiện anh uống thuốc chuột, đã đưa đi cấp cứu kịp thời. Chị Hiến nghĩ đến chuyện này vẫn còn nghèn nghẹn: "Tui ôm anh từ viện về, nói, nếu không còn đường sống thì vợ chồng con cái cùng chết, anh không thể chết một mình như rứa được.

    Ngày đó cực dễ sợ. Ba đứa con thì còn nhỏ, chưa làm chi, lại còn đi học, mà anh Mãi thì dứt khoát phải cho các con đi học. Tui bán cháo bánh canh, bánh bột lọc, mỗi ngày lết từ đầu chợ đến cuối chợ cũng chỉ kiếm được vài chục ngàn thôi. Anh Mãi nằm ở nhà, có mặt tui, anh giả vờ trò chuyện, cười cợt, vắng tui, anh ấy khóc".

    Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 1Vợ chồng anh Trương Mãi.
    Rồi một ngày, xóm Bún bỗng vang lên tiếng loa máy, tiếng hát. Bà con ngạc nhiên. Hoá ra anh Mãi quyết định vay mượn mua bộ ampli, loa, máy hết một triệu đồng, rồi bắt đầu ngồi nhà tập hát. "Bế tắc lắm rồi anh nờ, không hát rong ăn mày thì mần chi đây. Đêm nớ tui tập hát ở nhà. Mấy đứa con nhỏ dại thấy cha mình hát hò thì nhăn răng cười, vợ tui thì chúi mặt trong vách nhà nằm khóc nhưng không phản đối. Mấy đêm liền tui không ngủ được. Trời ơi, đời mình giờ thành thằng hát rong ăn mày rồi à? Cảm giác đau đớn, ngượng ngùng, ngao ngán xâm chiếm tâm trí tui. Nghĩ tới nghĩ lui mình vẫn là thằng đàn ông trong nhà, là người cha, người chồng, mình không thể ăn bám, không thể bó tay được. Tật nguyền tứ chi thì đi ăn mày thôi. Nuôi con cái đã....".

    Anh Trương Mãi không quên được ngày đầu tiên anh đi hát rong ăn mày: ngày 28.7.2004. Anh kéo đứa con gái theo cùng. Hai cha con ra ngay chợ làng. Anh hát bài đầu tiên trong đời hát rong của mình: "Tình cha ấm cúng như vầng thái dương. Ngọt ngào như dòng nước trên đầu nguồn...". Con gái anh oà khóc. Nhiều người làng nhìn thấy tình cảnh cha con anh như vậy, cũng không cầm được nước mắt. Anh cũng khóc theo.

    "Nhưng tui cố gạt nước mắt để hát cho rõ lời: Suốt đời vì con gian nan, ơn tình đậm sâu bao nhiêu. Cha hỡi cha già dấu yêu...". Ngày hôm đó, cha con anh được bà con cho 180 ngàn đồng, số tiền "khổng lồ" so với thu nhập lâu nay của gia đình anh. Ngày thứ nhất hát rong kết thúc, anh khản tiếng, mệt rã rời, nhưng có tiền...

    "Tui nói với vợ và 3 đứa con: Khổ cực mấy cha cũng sẽ tiếp tục hát rong nuôi cả nhà. Từ nay các con phải học. Thương cha thì các con phải học giỏi. Rứa thôi. Không bàn bạc chi nữa. Từ ngày mai cha đi hát rong...".

    "Thấy con học giỏi mà... sợ"

    Sau ngày "khai trương" nghề hát rong được 180 ngàn đồng, nhiều ngày tháng sau đó, mỗi ngày chỉ năm ba chục ngàn, và anh phải đi hát rong ăn mày tất cả các chợ trong tỉnh, sang cả tỉnh bạn, hát tận Tây Nguyên, hàng tháng trời mới về nhà một lần. Chị Hiến ở nhà lo cơm nước cho 3 đứa con, mỗi sáng bán thêm cháo, bánh kiếm vài chục ngàn đồng lãi, đủ mua gạo và mắm muối... Tiền anh Mãi gửi về, anh chị dồn vào tiền học phí, tiền sách vở giấy bút cho các con ăn học.

    Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 2Anh Trương Mãi.
    "Lạ đời dễ sợ chú ạ. Tui cứ nghe các bác, các o trong xã phàn nàn chuyện học hành của con cái. Nhà người ta đầy đủ, ăn no, mặc ấm, cái chi cũng có lại học không được. Ba đứa con tui, bữa no bữa đói, áo quần chưa đủ lành lặn rứa mà đứa mô cũng học giỏi. Thấy mấy đứa con học giỏi mà sợ quá. Răng không sợ hả chú. Nếu con nó học không được, hết cấp 2 có thể thôi học, ở nhà kiếm việc làm, đỡ đần cho cha mẹ. Chừ, đứa mô học cũng giỏi, lên lớp ào ào, học một lèo đến cấp 2, cấp 3, học giỏi thì phải cho con theo học tiếp, răng nỡ bắt nó nghỉ học được. Các con càng lớn, học càng cao, vợ chồng tui càng khó khăn...".

    Anh Trương Mãi húng hắng ho, nhìn tôi, ánh mắt anh long lanh vui: "Thằng con trai đầu của tui thi một cái là đỗ đại học luôn chú ạ. Hiện cháu đang học Đại học Bách khoa Đà Nẵng. Tui nhớ, ngày cháu thi đại học về nhà, nằm vật ra giường khóc. Tui hoảng quá, tưởng con không làm được bài. Hắn ôm tui, khóc mếu máo: "Cha ơi, con làm bài được hết, nếu mà đỗ thì mần răng cha?". Tui quát: "Đỗ thì sướng cả nhà chớ răng nữa. Cả làng ni mấy năm nay có đứa mô đỗ đại học?". Thằng con tui khóc: "Nhưng nhà mình nghèo, con lấy tiền mô đi học?". Tui cà cà khuôn mặt đẫm nước mắt của mình lên mái tóc của con trai: "Cha đi hát rong kiếm tiền nuôi con học đại học không được à? Được quá đi chớ? Phải không?".

    Ngày cháu có giấy báo đỗ đại học, bà con làng xóm đến đông lắm. Mỗi người cho vài ngàn, vài chục ngàn, động viên cháu nhập trường. Hai đứa em gái của nó nhìn tui: "Cha ơi, tới đây các con cũng thi đỗ đại học nữa, cha có nuôi được không cha?". Vợ tui tái mặt nhìn tui. Tui cười, nói như hô khẩu hiệu: "Nuôi được hết. Cùng lắm thì cha hát cả ngày lẫn đêm xin tiền là được chớ gì?". Cả nhà tui nhìn nhau cười. Nhưng cười rứa thôi, nỏ ai lại cầm nổi nước mắt"...

    Sẽ đến một ngày...

    Anh Trương Mãi ghé sát vào tai tôi, thì thầm: "Chú ạ. Có điều này tui nói thiệt với chú. Bác sĩ nói rồi, bệnh tui không chữa được. Năm bảy năm nữa, cũng có thể là vài ba năm nữa, tui sẽ chết...". Tôi choàng tay ghì lấy anh, nín lặng.

    Nhưng đột ngột anh lại đổi giọng, to tát: "Chuyện hát rong của tui có nhiều kỷ niệm vui lắm, cả buồn nữa. Có hôm, mất công thuê xe ôm chở đến chợ, mới hát được nửa bài thì loa máy hỏng, rứa là phải quay về nhà. Có hôm, tui hát, mấy mệ bán hàng nói: "Chú đừng hát bài nớ, mệ nghe buồn lắm, nhớ con lắm, hát bài khác đi". Lại có hôm, mấy anh thanh niên uống rượu, mời tui ngồi cùng, tui hát phục vụ cho mấy anh uống. Những hôm như vậy, các anh ấy thương, cho nhiều tiền. Đi gần thì tối đến tui thuê xe ôm về nhà.

    Đi xa thì ăn ngủ vạ vật cho qua ngày. Tiền hát rong chú biết rồi, từng đồng bạc lẻ, phải tằn tiện từng ngàn một. Đồng bạc mang về rúm ró, rách nát cả nhưng vợ con tui kiên trì vuốt thẳng từng tờ một xếp lại thành từng tệp, từng tệp...".

    Anh lại kể: "Bữa nay mấy chị, mấy o ở các chợ thích nghe những bài hát mới. Tui phải đổi bài liên tục. Có tuần, tui ở nhà vài ngày, ra quán karaoke đầu xóm, tập hát những bài hát mới cho thuộc để khi mấy mệ, mấy o ở chợ yêu cầu bài mới là hát được. Nghề hát rong nói rứa thôi cũng phải chuyên nghiệp. Mùa gần tết chọn bài về cảnh chia ly, về tình thương mẹ con, nỗi nhớ mong chồng vợ nghe uỷ mị. Mùa hè thì chọn những bài vui về cưới xin, về tình yêu, về tuổi trẻ mà hát. Ngày mưa hát bài thiệt buồn. Rứa đó, chọn đúng bài, đúng mùa, đúng người nghe thì người ta cho mình nhiều tiền chú ạ....".

    Câu chuyện lại quay về thực tại, anh không giấu được lo lắng: "Nếu vài năm nữa tui chết, nhà e cơ cực. Hai đứa con gái sau cùng đang học trung học rồi. Chúng nó lại học giỏi, lại thi đỗ đại học thôi. Nếu tui chết sau khi mấy đứa con học xong đại học thì hay chú hè. E không kịp. E chịu... Ngày đêm mô tui cũng đau đớn...".

    Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 3Cuốn sổ chép bài hát của anh Trương Mãi.
    Rồi anh gật đầu: "Nhưng tui cũng vui lắm rồi. Thân thể tàn phế như ri mà vẫn cố sống, cố ăn mày, nuôi các con học hành tử tế rứa là vui lắm rồi...".

    Đột ngột anh Trương Mãi hỏi tôi: "Nếu mà chú rơi vào hoàn cảnh của tui, hết cách sống, chú cũng phải đi hát rong ăn mày nuôi con chớ, vì con chớ?". Tôi không khó tìm câu trả lời bằng cái gật đầu mạnh mẽ.

    Tiếng anh hạ xuống: "Rứa là được. Chỉ mong trời cho tui sống thêm, đừng chết sớm, nhưng mà đêm nằm đau buốt từng khớp xương, từng thớ thịt như ri, e không xa nữa đâu chú ạ... Không xa nữa...".

    Anh gập người kéo bộ ampli lại gần, cầm micro, đột nhiên cất giọng hát: "Cắt nửa vầng trăng tôi làm con đò nhỏ. Chặt đôi câu thơ, bẻ đôi câu thơ tôi làm mái chèo lướt sóng..."... Tôi nghe trong tiếng hát của anh có tiếng nấc...

    Nguyễn Quang Vinh
     
  15. A_Di_Da_Phat Thành Viên Mới

    Sao post hình không được nhỉ ?
     
  16. adean Cửa hàng Phụ Liệu Tóc

    hix,hông có tiền thì khi về nhà bà kia múc thằng nhóc thì sao,rồi sau này thằng nhóc lớn lên nó cũng mang tính y chang bả vậy còn chết nữa.Thôi kệ,mất có bao nhiêu đâu.
     
  17. A_Di_Da_Phat Thành Viên Mới

    Thầy Chùa Chát Sex ! Lên Google mà xem !
    Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ?Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 1Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 2Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 3Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ? - 4
     
  18. booboo_bru Thành Viên Cấp 2

    góc đường 3/2 gần nhà sách Phú thọ có ông lão kia già rồi mà vẫn phải ra góc đường thổi sáo, dù cho tối khuya đi ngang qua vẫn thấy
    thật sự xót xa
    người ta không xin, nhưng nghe tiếng sáo lại thấy chạnh lòng, nghĩ 1-2k cũng đâu đáng nhiu nhỉ

    còn với hạng xòe tay xin trắng trợn thì miễn, mà nhiều khi bảo ko có tiền còn bị chửi là thất đức, blah blah này nọ. Có Nên Cho Tiền Ăn Xin ?)
     
  19. sofarsogood Thành Viên Cấp 6

    ăn xin mà chửi là cho ăn đập
     
  20. Sangdth Thành Viên Cấp 3

    Lạm bàn một chút về vấn đề này.

    Câu hỏi đặt ra là nên CHO hay không cho, nhưng tôi xin phép suy diễn sự việc theo một hướng khác, biết đâu mọi người lại rộng lòng hơn.

    Bạn biện luận rằng, sao mạnh khỏe lại đi ăn xin, không đi làm việc. Mà theo tôi được biết, ngay tại 5giay này, có người đăng topic tuyển lao động với mức lương 700.000 đ/tháng. Ăn xin còn nhiều tiền hơn họ nữa.

    Thay vì tìm cách loại bỏ họ, hãy thử nghĩ cách ngăn chặn những người lao động đừng bước ra con đường ăn xin.

    Thay vì tìm cách tước mất nguồn sống của họ, hãy xây dựng những công xưởng dành cho người lao động phổ thông vào làm việc.
     

Tình hình diễn đàn

  1. chinhchu373,
  2. HONEYZ,
  3. sarina1083,
  4. phanmemgocuytin,
  5. conhiuhong,
  6. Phamngocland1980,
  7. UNLOCKAZ.COM,
  8. dangchuc778
Tổng: 1,146 (Thành viên: 16, Khách: 1,118, Robots: 12)