♦ ♦ ♦ Hạnh phúc là gì ? ♦ ♦ ♦ Chàng tuổi trẻ luôn đặt câu hỏi này với những người mà chàng cho rằng quan điểm của họ có thể giúp chàng đi đúng hướng trên con đường gian lao đi tìm hạnh phúc. - Hạnh phúc là gì? - Hạnh phúc là tiền bạc - người thương gia giàu có đáp. - Hạnh phúc là sự nổi tiếng - một ca sĩ trả lời. - Hạnh phúc là một gia đình hòa thuận, trên dưới một lòng - một người cha đáng kính đáp. - Hạnh phúc là một công việc làm tốt, thân thể khỏe mạnh không bệnh tật - một anh công nhân nói. ... Và còn vô số những định nghĩa mà thoạt đầu chàng đều cho là có lý và chàng cố gắng làm theo. Chàng đã có một công việc rất tốt, một người vợ đảm đang cùng 2 đứa con xinh xắn, khoẻ mạnh. Chàng không bệnh tật gì, trái lại còn có một sức khỏe rất tốt. Chàng đã bắt đầu có tiếng trên thương trường và tiền bạc không còn là một nỗi băn khoăn gì cả. Thế nhưng chàng vẫn chưa thỏa mãn, chàng vẫn chưa cảm thấy hạnh phúc hoàn toàn. Có những lúc chàng cảm thấy mọi thứ sao nhạt nhẽo và vô vị dù cảm giác đó chỉ là thoáng qua. Có những lúc chàng cảm thấy trống rỗng và như lạc phương hướng. Có những lúc chàng bỗng nhiên muốn thoát khỏi mọi sự ràng buộc, thoát khỏi thế giới này. Chàng mơ mình là Robinson Cruose, là Robin Hood hay thậm chí còn là Batman. Chàng không hiểu nổi chính mình muốn gì? Và chàng tiếp tục săn tìm lời giải cho câu hỏi: - Hạnh phúc là gì? Và một hôm chàng chợt nhớ ra một người. Vâng, đó là ông nội của chàng. Người Ông đã sống qua bao nhiêu cuộc bể dâu, đã trải qua bao nhiêu kinh nghiệm cuộc sống: chiến tranh, đói kém, giàu có, nhẵn túi, hạnh phúc, đau khổ, chết chóc... Người Ông mà số tuổi không ai trong gia đình còn nhớ chính xác là bao nhiêu. Hiện Ông đang ở đâu nhỉ? À, Ông đang ở một vùng đồi núi cách nơi chàng ở hơn 300 cây số. Chỉ cần 5 tiếng đồng hồ lái xe, chàng chắc chắn sẽ tìm được lời giải đáp. Khi chàng bước vào, Ông đang ngồi trên một chiếc ghế bật đung đưa, đầu tóc bạc phơ, miệng đang nhai một mẩu bánh mì, bên cạnh là một hộp cá mòi đang ăn dở. Chàng sà vào lòng Ông như ngày xưa và hỏi: - Ông ơi, hãy nói cho cháu nghe hạnh phúc là gì? Ông bật cười và đáp: - Ồ cháu của ta, Hạnh Phúc à? Hạnh Phúc là gì ư? Hạnh Phúc là lúc này đây, là ta đang ngồi nhai ổ bánh mì và nhấm nháp con cá mòi béo ngậy này và nghe thằng cháu cưng của ta hỏi Hạnh Phúc là gì? Khi đạt đến ngưỡng hạnh phúc mà ta đặt ra thì cũng là lúc ta đi tìm chiếc chìa khoá cuối cùng để mở nó ra. Tôi thường mong muốn quay về với quá khứ, xem các chương trình khoa học cho thiếu nhi , vẽ lên bảng đen của ba những trận đánh vĩ đại :knight: , thiết kế những cổ máy ngốc ngếch :idea: . Và mong ba luôn đi bên con. Đơn giản, hạnh phúc là những cảm nhận trong tâm hồn !
thực tế chút đi các bro bây giờ : hạnh phúc nhất là xăng tăng giá mà các mặt hàng khác vẫn bình ổn kìa Lo cho cái bao tử trước đi rồi hãy suy nghĩ chuyện khác
Hạnh phúc là khi ta có money trong tay,hạnh phúc là khi ta có chén cơm để ăn, hạnh phúc là khi ta có bộ đồ để mặc.....hạnh phúc là khi trong cơn "bảo giá" nhìn lên ta không bằng ai mà nhìn xuống ta hơn nhiều người.
chí lý.Có những người chưa chắc gì mà họ sống trong sự giàu sang, đầy đủ...mà họ cảm nhận được thực sự 2 từ hạnh phúc giản đơn ấy.
Hay wa minh cung mun gop phan. Theo cac ban cai gi quy nhat?? Doc thu cai nay di nha Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hươnglễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu cócon nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương vànhững lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn nămtu luyện, nhện đã linh.Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hươngrất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩngđầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên,ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay cóthật thông tuệ chăng. Ðược không?"Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phậthỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gìkhông có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu,đi khỏi.Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanhxà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi cónhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đãhiểu nó sâu sắc hơn chăng?"Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là"không có được" và "đã mất đi" ạ!"Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìmngươi."Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, giócuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọtsương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽquá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhệncũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn nămqua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhệngiây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua,ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giánhất?"Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian nàycái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mấtđi."Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta chongươi một lần vào sống cõi người nhé!"Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thưđài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc ChâuNhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyêndáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vuaquyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi vàTrường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc,nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phảilòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàngbiết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành chonàng.Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũnglúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫuthân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâmsự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên ngườinàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáunăm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinhđẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơiquá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏiđó.Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vìsao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lạikhông hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban choTrạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, ChâuNhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm độnggiữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàngthế.Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn,vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnhthoi thóp.Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bêngiường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữabữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấyyêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta chophép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làmchi." Nói đoạn rút gươm tự sát.Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắplìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọtsương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió(Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộcthuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạcthêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu QuanÂm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìnnăm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lạiđến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật:"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không cóđược và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắmgiữ!"Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thânxác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vộiđỡ lấy thanh kiếm...Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mànàng Châu Nhi nói không?"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không cóđược và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắmgiữ!"Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.Ðể yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có"duyên" là đủ.Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cầnmột người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳnghoặc chùng xuống.Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc.Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liêntục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn canđảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi mộtngười không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một ngườiyêu họ.Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồnrầu?Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằngbạn quý giá.Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa,trước miếu Quan Âm...
...Hạnh phúc đơn giản là mình có những thứ mình muốn,mình ước mơ..........khi có được mình nghĩ là mình hạnh phúc...?
nói đơn giản nhất là " hạnh phúc là thoả mãn giới hạn mình tự đặt ra" như ông già cảm thấy ăn ổ bánh mỳ là hạnh phúc vì giới hạn ông già là ổ bánh mỳ..........
Mỗi người có nhu cầu và cảm nhận hạnh phúc khác nhau, có những thứ đem đến hạnh phúc cho người khác nhưng chưa chắc đã đem lại hạnh phúc cho bản thân và ngược lại. Nói chung là hài lòng với những gì mình đang có và không ngừng mơ ước thì có thể được hạnh phúc. Ước mơ chứ không phải ham muốn nha! Ham muốn chỉ làm ta khổ thêm thôi!
Hạnh Phúc la có 1 sức khoẻ tốt, 1 công việc tốt để làm, có 1 người để yêu và được yêu và có gì đó để hy vọng....!
hạnh phúc là khi Linkin Park đến Vn và mình đc đứng trong live đó và hát theo những bài hát linkin hát