Tìm kiếm bài viết theo id

Chuyện ma và vấn đề ứng xử khi gặp ma

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi jimmy_vnu, 31/1/09.

ID Topic : 705740
Ngày đăng:
31/1/09 lúc 23:09
  1. jimmy_vnu Thành Viên Cấp 5

    Tham gia ngày:
    20/8/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    2,120
    [FONT=&quot]
    Ma thực ra là các oan hồn, vong linh cô hồn các đảng. Do quá chấp trước vào đời sống lúc còn hay vì luyến tiếc vào của cải, tài sản, ước vọng, hoài bão mà không buông bỏ được hoặc vì không đủ phước báo và nhân duyên đi đầu thai nên vẫn còn vất vưởng trong cõi giới vô hình. Do đó họ đáng thương hơn là đáng sợ. Lúc sống họ không gắng làm phước hoặc chưa có kiến thức trang bị cho việc cái chết đến bất ngờ, nên mà họ không siêu thoát dễ dàng được.
    [/FONT]

    [FONT=&quot]
    [/FONT]
    [FONT=&quot]Ma thường có hình hài rất ghê sợ và quái dị? Đó là do lúc sống không biết làm Phước không tin nhân quả, không kính điều đáng kính. Mà thay vào đó là keo cú, vét vơ, tham lam, bỏn xẻn hơn thua đố kỵ nên đã hại người, hại vật nhằm đạt được sự thỏa mã về những nhu cầu vị kỷ cá nhân. Chính những ý niệm đưa tới sự tạo tác của họ lúc sống khiến họ chịu quả báo là Hình thù kỳ dị, ghê tởm, rách rưới.... và khiến ai ai cũng không buồn gần mà xa lánh. Bởi tại sao? Chỉ những người biết thương yêu, lo lắng cho người và thực quan tâm tới mọi người xung quanh mong họ tốt hơn nên trong khuôn khổ đạo đức mới cảm hóa và khiến ai ai cũng yêu mến muốn gần. Còn ngược lại thì phải chịu quả báo bị mọi người xa lánh và ghê tởm... vậy để mọi người xa lánh, sợ hãi và ghê tởm thì quả báo phải chịu là hình tướng xấu xí, ghê tởm.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]Hiểu vậy ta sao lại lỡ ghét bỏ họ cho được, họ đáng thương và cần được giúp đỡ họ! Ai cũng vậy đều muốn được quan tâm, được thương yêu, được thân tướng đẹp đẽ và... nhưng muốn không đâu có được. Đạo Phật dạy ta sống thực tế là phải đưa đôi tay vào đời để đắp xây cuộc đời chớ chẳng thể mong cầu mà thành.[/FONT]

    [FONT=&quot] [/FONT]
    [FONT=&quot]Thực ra, có nhiều chúng sinh sau khi chết mới hiểu về những vấn đề mà lúc sống họ chẳng tin nhận nhưng giờ lại ko có điều kiện để làm. Bởi vậy họ thường tìm tới những người có khả năng giao cảm với họ để họ kêu cầu và nhờ sự giúp đỡ. Nhưng đáng tiếc thay âm dương cách trở, người có nhân duyên thấy họ song lại tưởng họ hù dọa hay hại mình( do thấy hình thù họ ghê quá )... nên tìm các xa lánh, thậm chí yểm bùa, nhờ thầy tà về hại họ... những việc làm này vô hình dung làm họ thêm phần đau khổ và buồn thảm hơn! Đôi khi khiến họ căm phẫn và có hướng chống chả lại... càng làm vấn đề thêm phức tạp khó giải quyết.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]Vài điều chú ý[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]1. Ma hay quỷ có thể tạm chia ra 2 loại: Lành và dữ. Loại lành là ma "hiền", tức ít quậy hơn, phước kém và đang dần có tâm hướng thiện, nếu gặp được duyên lành Phật pháp thì ma sẽ nương theo đó mà quy y, tu tập để dần thoát khỏi nghiệp cũ, trở lại cõi người. Loại ma dữ là ma có tính tình hung hăng, hơi độc ác, hay phá phách, thậm chí làm hại con người.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]2. Nếu 1 người có lòng từ bi mạnh, thì khi gặp ma, dù lành hay dữ đều chiêu cảm được ma, tự nhiên ma không muốn làm hại người đó. Người có lòng từ bi nhiều thì xung quanh người đó tỏa ra hào quang nhè nhẹ, màu sáng. Người bình thường thì có màu tranh tối tranh sáng, người xấu, ác thì xám xịt, ảm đạm. Ma thường sẽ quậy với những người xấu ác, còn người có tình thương yêu chúng sinh rộng lớn, thì có thể tạm yên tâm, vì ma không những ko quậy phá, mà sẽ nể trọng, đôi khi còn ủng hộ người đó nữa.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]Thêm nữa, ma đọc được tâm người( về căn bản), nên những niệm lành, thiện hay xấu ác của người, ma sẽ biết ngay.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]3. Người có tham dục lớn, sân hận, kiêu mạn là những điều kiện cực kỳ lý tưởng để ma tấn công. Cách thức là ma xâm nhập vào tâm người đó, xúi quẩy, sai khiến người đó làm chuyện bậy bạ, bại hoại, xấu xa. Nặng nhất là ma nhập vào chiếm dụng cơ thể con người hoàn toàn. Người này nếu có lòng từ bi lớn mà tham dục hay kiêu mạn nhiều thì vẫn nguy hiểm, lúc đó phải tránh xa niệm dục, sân hận, kiêu mạn sân để trải rộng lòng từ bi cho đến khi tạm ra được tình huống nguy kịch đã rồi từ từ tu tập sau.[/FONT]

    [FONT=&quot] [/FONT]
    [FONT=&quot]4. Dù ma lành hay ma dữ cũng muốn quấy phá trước đã. Sau đó, nếu là người tốt, có lòng từ bi mà không cương quyết khi gặp ma bị dẫn dắt thì nó được thể làm tới, dù đó là ma tốt - điều này rất dễ hiểu. Nên người có tâm lý mạnh, hoặc người có phước lớn họ rất can đảm, gan dạ có thể đi qua bãi tha ma, nghĩa trang, ngủ luôn ở đó hay vào chốn rừng thiêng nước độc mà vẫn không sao là những người loại này, ngược với loại này ta gọi là yếu bóng vía, càng dễ cho ma tấn công.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]5. Nếu người có lòng từ bi chưa đủ mạnh, phước còn mỏng, đạo lực chưa được tu tập sâu dày thì gặp phải ma ác, cực ác, hoặc quần ma dữ có thể bị tấn công. Tất nhiên đây cũng do ác nghiệp của chính người này. Trong trường hợp này, ngoài việc rải lòng từ bi, tác ý khiêm hạ thấy mình như cỏ rác, cát bụi, thi cấp bách niệm danh hiệu Phật hoặc Bồ tát Quán Thế Âm. Để thoát ra rồi về nhà tu tập tiếp. Cách này rất hiệu quả, nhưng chỉ là trường hợp cấp thời, còn gốc rễ bền vững vẫn là tu tập lòng từ bi, kiểm soát tham dục, tu tập khiêm hạ cho vững chắc. Các trả lời trên của các anh/chị đã nói rất rõ rồi.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]6. Việc gặp ma là điều không hiếm ở 1 số người. Bản thân chúng tôi cũng đã gặp 1 – 2 lần gì đó, xin không kể lại. Có điều là ma có thần thức mạnh thì vẫn hiện ra bên ngoài như người thường như em bé, bà cụ… Đặc điểm là gương mặt rất lạnh lẽo, không nói gì, chỉ nhìn, hơi bất động… nói chung là đáng sợ, và mình đi đâu thì ma theo đấy, cứ bám đằng sau. Cách thức thoát ra khỏi tình cảnh này( nếu lâm vào những trường hợp nan giải như nơi đồng không mông quạnh, rừng thiêng nước độc…) như sau( theo kinh nghiệm của chúng tôi):[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]- Đứng lại, nhìn thẳng vào mặt “ma”: rồi trải tâm từ bi thương yêu[/FONT]
    [FONT=&quot]- Dằn cảm giác sợ hãi xuống, bình thản.[/FONT]
    [FONT=&quot]- Từ bỏ vọng niệm tham dục, kiêu mạn, tự thấy mình rất tầm thường bé nhỏ.[/FONT]
    [FONT=&quot]- Niệm danh hiệu Phật và chú nguyện: Cầu Phật gia hộ chovong linh được tu tập theo Phật pháp thóat khỏi cảnh địa ngục, ngạ quỷ.[/FONT]
    [FONT=&quot]- Đi từng bước về phía trước( nơi mình đang đi), và giữ chánh niệm.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]Loài ma hiện ra hình tướng hay loài ma vô hình cũng thế. Ta cũng có thể áp dụng với trường hợp bị bóng đè, ma đè khi ngủ.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]Trên đây là ta nói ma “ngoại”, tức là thế lực bên ngoài tác động vào tâm. Còn ma “nội” như tham, sân, si, mạn, nghi… thì phải tu tập dần. Ma nội là bạn của ma ngoại.[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    [FONT=&quot]Tu tập từ tâm với Ma[/FONT]

    [FONT=&quot][/FONT]
    Thế giới vô hình cũng rất là phức tạp. Có những chúng sinh sau khi chết sinh lên cõi trời vì lúc sống đã làm nhiều việc thiện và biết tu dưỡng tâm hồn thánh thiện.


    Có những chúng sinh tội phước lẫn lộn, chưa đủ để lên cõi trời, nhưng cũng không đọa vào ác đạo, cũng chưa đủ duyên đầu thai, sẽ có một đời sống khá giống người ở trần thế này. Đôi khi họ vào chùa tu và được nhiều tiến bộ về tâm hạnh, đến khi đầu thai trở lại sẽ là người có nhiều thiện duyên. Thời gian họ tồn tại ở cõi âm như thế có khi kéo dài cả trăm năm.


    Có những chúng sinh tội nặng thì hình tướng biến đổi trở nên xấu xí ghê rợn, đọa vào địa ngục hoặc làm thân quỷ đói. Thường thì đến tuổi già gần chết, nếu gương mặt ai trở nên đẹp đẽ phúc hậu là có dấu hiệu sau khi chết về cõi lành, nếu gương mặt ai trở nên xấu xí hung dữ là có dấu hiệu sai khi chết về cõi đọa.


    Ma có nhiều loại. Có loại vong yếu ớt, không có tác động gì tới người sống được. Họ sống chung lẫn với mình mà mình không hay biết, nhưng họ thấy biết được mình. Họ cô đơn buồn bã, thiếu thốn, đói khổ vì quá thiếu phước. Có khi họ cũng biết đến chùa nghe thuyết pháp để tu hành từ từ.



    Loại thứ hai có tâm lực mạnh hơn một chút, có thể tác động vào tư tưởng người sống, xúi mình làm chuyện này chuyện kia. Có khi trong gia đình cãi cọ nhau um sùm mà thật ra không phải tại người sống, mà tại ma xúi. Có khi chúng ta đi ngang qua một cửa hàng tự nhiên muốn vào mua hàng, chỉ bởi vì cô hồn nào đó xúi để giúp cho người chủ buôn bán đắt khách. Người chủ này biết thường xuyên cúng thí thực cho vong ăn đều đặn.


    Rồi có loại ma tâm lực mạnh hơn co thể tác động vào vật chất như làm cho cái ly trên bàn rớt xuống đất vỡ toang; hoặc không có gió mà làm cho cánh cửa đóng rầm rầm; hoặc ban đêm ở trong nhà bếp dỡ nồi khua chén rổn rảng.


    Rồi có loại ma có thể hiện hình cho mình thấy luôn.


    Có nhiều loại chúng sinh trong cõi giới vô hình như thế mà ta phải quán từ bi thương yêu họ không bỏ sót. Nếu chúng ta chỉ rải tình thương cho thế giới cõi người thì tâm từ bi của mình chưa bung vỡ vô hạn, vẫn còn lấn cấn khập khiểng. Nếu chúng ta thương yêu cả cõi âm, tự nhiên ta sẽ nghe tâm mình rộng rãi, an lạc, thoải mái, tràn đầy.



    Thỉnh thoảng có người thấy ma hiện ra, hoặc nghe tiếng ma nói gì gần đâu đấy, hoặc bị rờ tay đụng chân. Cảm giác của mọi người hầu hết là run sợ vì không biết gì về đối phương cả. Chính vì bị cảm giác sợ này mà mọi người dùng từ ma nhát. Vì nghĩ rằng ma nhát nên xem ma là kẻ xấu, kẻ thù và tìm cách chống trả, ếm trấn, tiêu diệt. Thật ra ít có trường hợp người âm cố ý hù dọa ai. Họ chỉ muốn tiếp xúc xin ăn và kết bạn. Nhưng vì họ có hình dạng ghê rợn do tội lỗi đời trước nên không thể có sự tiếp xúc bình thường. Chúng ta hãy nghĩ như thế này, nếu chúng ta thương yêu được người tật nguyền xấu xí ăn xin trên đường phố thì cũng nên độ lượng thương yêu người cõi âm như thế. Nhất là bây giờ chúng ta tu tập Từ tâm vô lượng thì càng không được quyền có giới hạn trong tình thương của chúng ta.


    Kế đến chúng ta tác ý thương yêu các loài súc sinh khắp cả trời đầy cả đất, chim thú trong rừng, cá tôm dưới nước…


    Kế nữa chúng ta tác ý thương yêu chúng sinh dưới địa ngục.



    Thông thường thì ai ác độc sẽ đọa địa ngục; bỏn xẻn sẽ đọa ngạ quỷ; si mê tà kiến sẽ đoạ súc sinh. Đó là nguyên tắc căn bản. Nhưng thật ra sự tình phức tạp hơn nhiều. Vì có người phỉ báng Thần thánh bị đọa súc sinh; có người phỉ báng thần thánh bị điên loạn; có người phỉ báng thần thánh lại đọa luôn xuống địa ngục. Tuy nhiên căn bản là ai ác độc sẽ đọa địa ngục.


    Thế nào là người ác độc?


    Người ác độc là người đủ tàn nhẫn để hoặc là dùng nhục hình làm người khác đau khổ, hoặc là dùng mưu mô hiểm độc hại người khác rơi vào đường cùng tuyệt vọng đau khổ. Nói chung là làm chúng sinh đau khổ với tâm tàn nhẫn. Đó là người không động lòng xót xa trước nỗi đau của người khác, có khi còn thích thú khi thấy kẻ khác đau khổ. Người đó có thể đánh đập, cắt chém, thiêu đốt, giết hại kẻ khác.


    Chúng ta đánh giá người có thiện tâm hay không bằng cách xem họ có thái độ trước nỗi đau của kẻ khác như thế nào. Nếu người này biết xót xa trước nỗi đau của người khác, tức là người có thiện tâm; nếu người này tỉnh bơ, thậm chí khoái chí trước nỗi đau của người khác, tức là người có ác tâm. Có những tay bợm nhậu xúm nhau dùng cây đập vỡ đầu một con chó mà còn cười hăng hắc, ta biết những người này có nhân của địa ngục.


    Khi xuống địa ngục, những gì họ đã làm cho chúng sinh đau đớn, họ sẽ phải đền trả sòng phẳng. Những ngọn lửa không tắt, những lưỡi dao cắt không dừng sẽ thiêu đốt đâm chém họ trở lại.



    Vậy thì có cách nào để những chúng sinh đó thoát được nghiệp địa ngục?


    Vì ác tâm nên họ bị đọa địa ngục, bây giờ chỉ có tâm Từ bi giúp họ thoát địa ngục.



    Có câu chuyện tiền thân đức Phật làm minh họa cho đạo lý này, dù rằng chúng ta có thể không tin. Nhưng câu chuyện cũng rất hay. Một lần trong kiếp rất xưa, Ngài bị đọa địa ngục. Chúng ta không tin Ngài tạo một tội gì ghê gớm đến nỗi bị đoạ địa ngục, nhưng chúng ta cứ để ý khía cạnh đạo lý. Ngài phải chịu nhiều cực hình đau đớn giống như các tội nhân khác. Khi phát hiện ra chung quanh mình cũng đang có vô số chúng sinh đang rên la vì bị trừng phạt, Ngài chợt động tâm thương xót nên phát một lời nguyện rằng xin được gánh hết sự trừng phạt của mọi người trong địa ngục này. Ngay khi tâm Ngài dõng mãnh chấp nhận đau đớn giùm cho tất cả như thế thì địa ngục tan biến lập tức.



    Về nguyên tắc thì câu chuyện đó đúng với đạo lý, nhưng về tính chân thật thì khó thuyết phục chúng ta tin rằng Phật đã từng bị đọa địa ngục như vậy.


    Về nguyên tắc, nếu chúng sinh nào đang bị đọa địa ngục mà có thể khởi tâm từ bi thì thật sự có thể thoát khỏi kiếp địa ngục. Vì vậy, nếu có thương xót chúng sinh nơi địa ngục, chúng ta cũng không thể giúp gì cho họ, chỉ có cách cầu nguyện cho họ khởi được tâm từ bi đề tự họ thoát khổ mà thôi.


    Xin cho nơi địa ngục
    Chúng sinh đang đọa đày
    Khởi được tâm từ bi
    Để xa lìa cảnh khổ.


    Nhưng thực tế thì rất khó. Hãy tưởng tượng một người đang bị nhức đầu, nhức răng, đau bụng rên la oằn oại, người đó dường như quên hết Phật pháp Đạo lý vì tâm bị cơn đau bức bách rối loạn. Cũng vậy, chúng sinh đang bị thiêu đốt ở điạ ngục, vốn từ trước không biết điều thiện gì nhiều, bây giờ lại đang bị dày vò hành hạ, rất khó khởi được tâm thương yêu người khác. Thường thì họ phải chịu đày đọa cho đến khi hết tội mới thoát khổ chứ không dễ bình tỉnh tác ý theo điều lành. Giống như người điên không thể làm phước để tự cứu lấy mình, cũng vậy, chúng sinh dưới địa ngục cũng khó thể khởi tâm lành.

    Cuối cùng, chúng ta rải tâm Từ bi phủ trùm mênh mông khắp trong pháp giới, và duy trì như vậy lâu lâu một chút.



    Khi quán Từ bi, chúng ta chịu khó đi qua từng giai đoạn một cách kỹ lưỡng như vậy rồi hãy rải tâm Từ bi phủ trùm, khiến cho tâm Từ bi sâu sắc lớn lao mạnh mẽ. Nếu không, tâm Từ bi sẽ hời hợt sơ sài. Mỗi lần tu tập quán tưởng từ bi như vậy mất chừng 10 phút, nhưng công đức cho nhiều kiếp sau thật là vô lượng. Nhất là người xuất gia lại càng phải huân tu Từ tâm nhiều hơn để làm chỗ nương tựa cho Phật tử, làm những trụ cột vững chắc cho Phật Pháp.


    Người nào tác ý thương yêu chúng sinh, tự nhiên tâm người đó có hào quang sáng lên mà chư thiên có thể nhìn thấy được. Chư thiên tử nhìn xuống trần gian chỉ thấy dường như tối đen bởi hận thù bạo lực. Nhưng trong bóng tối đó, tâm hồn ai có từ tâm thương yêu sẽ sáng lên rõ rệt khiến chư thiên chú ý. Nếu ai thường xuyên tu tập từ tâm, hào quang sẽ hiện dần trên gương mặt mà người thường cũng cảm nhận được.
    [FONT=&quot]( Tổng hợp từ nhiều nguồn)[/FONT]
     
  2. MED Thành Viên Cấp 4

    ...đêm gặp bà nào mặc áo trắng, tóc dài, không chân, nhe răng...:tire::tire:
    Quên hết...!:cold:
     
  3. phuong2611 Thành Viên Cấp 6

    hic, ghê quá. hy vọng mình hok gặp
     
  4. daibangmientay2003 Thành Viên Bạch Kim

    Bài này hay đó, tui nghĩ có rất nhiều điều phải học, tâm linh là 1 phạm trù mà khoa học chưa giải thích được, có kiêng có lành mà !!!
     
  5. duyyen123 Thành Viên Cấp 3

    Hehe, cách mà không sợ ma hay nhất là cứ nghĩ như thế này: Nếu mày mà dám nhát hay làm cho tao chết thì khi chết tao sẽ kiếm mày báo thù, thế là con ma nó không dám đụng vô!
     
  6. hieu239 Thành Viên Cấp 4

    Tôi thắc mắc là tại sao tính cách cố hữu của ma quỷ là luôn phá hại người ta? Có phải vì họ quá khổ nên muốn làm người khác khổ theo?
     
  7. shop_lollipop Thành Viên Cấp 2

    cứ thấy là xỉu trước rồi tính sau haha
     
  8. LILDEEking001 Thành Viên Cấp 2

    Em mà đứng way lại nhìn nó chắc em vãi 1 bãi rồi xỉu lun,pác này xúi bậy wé
     
  9. TRAMYHONEY Thành Viên Mới

    Gặp ma hoài,tối tối đi ngang đường Nguyễn Bỉnh Khiêm quá trời ma luônChuyện ma và vấn đề ứng xử khi gặp ma
     
  10. vuquoctuan Thành Viên Cấp 4

    Hồi xưa tui cũng ngu, cũng giải thích với mọi người về ma giống như chủ topic nói nè. Kết quả là bị một người đập phù mỏ. Người này đã từng gặp ma nên nghĩ rằng tui chửi xéo họ là người xấu nên mới bị ma quậy.

    Bà con cẩn thận khi tuyên truyền kiến thức về ma nhé. Ma chẳng thấy đâu, Phật cũng chẳng thấy, chỉ có người sống làm mình phù mỏ nhanh lắm.
     
  11. hieu239 Thành Viên Cấp 4

    Cái kẻ quánh bạn phù mỏ cũng là kẻ xấu rồi còn gì. Đã xấu mà không biết tự xét lại mình để hối cãi, còn đi quánh người ta để tự chạy trốn thực tế.
     
  12. culi1981 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Zời ạ, gặp ma thì lo mà vãi đái trong quần chứ ở đó mà nhớ để ứng xử như thế nào!
     
  13. culi1981 Thành Viên Chưa Kích Hoạt


    Ặc ặc, bác vui tính quá nhỉ?
     
  14. nếu gặp phải ma chắc cũng mất bình tĩnh dữ lắm
    làm mình nhớ đến phiên bản "BÍ ẨN NGÔI NHÀ HOANG" y như thiệt
     
  15. 5minuteS Thành Viên Vàng

    ha ha ha ha ha !
     
  16. chauminhkhanh Thành Viên Cấp 5

    bác này nói quá đúng
     
  17. fashiongirl10 Thành Viên Cấp 5

    thấy là xỉu mất tiêu luôn rồi.. :[
     
  18. daoshop Thành Viên Cấp 5

    Chẹp chẹp...Cách pác chỉ em thấy khó quá pác à. =.=
     
  19. huynh gia khanh Thành Viên Cấp 5

    xin hỏi chủ topic có gặp ma chưa mà biết và phân loại 1 cách rõ ràng vậy!
     
  20. thaoeo Thành Viên Cấp 3

    chỉ 1 từ "chạy"