Tìm kiếm bài viết theo id

Ma trong bỆnh viỆn

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi kellymaxii0666, 14/4/09.

ID Topic : 855535
Ngày đăng:
14/4/09 lúc 15:08
  1. kellymaxii0666 Thành Viên Bạch Kim

    Tham gia ngày:
    23/7/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    5,328
    Ôi trời !!! Lần đầu tiên trong đời tôi gặp ma….đó là một buổi tối đầy kinh hoàng mà cho đến bây giờ tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn…hic

    Chuyện xảy ra cách đây cũng hơn 2 tháng rồi…Sau ngày đám giỗ ông nội tôi thì bà nội tôi bị đột quy…Khi đưa bà vào bệnh viện thì bác sĩ bảo bà tôi đã chết lâm sàng, nhưng vẫn còn cơ hội sống,bà tôi trong tình trạng hôn mê sâu và bà được nằm trong phòng săn sóc đặc biệt (cách ly).Tôi thương bà lắm nên đêm nào cũng túc trực trong bệnh viện với ông chú tôi.

    Vào bệnh viện mới thấy được giữa sự sống và cái chết nó rất gần nhau.Ở đây tôi chứng kiến rất nhiều vụ tai nạn thương tâm chết người.Mỗi lần như vậy tôi lại hồi hộp,sợ hãi và chỉ biết cầu nguyện.Ở trong bệnh viện ròng rã túc trực suốt 1 tháng trời,riết rồi cái chuyện người cấp cứu,người máu me,người thì chết…cũng trở nên quen dần với tôi.Ma trong bỆnh viỆn

    Nội tôi nằm trong phòng đạc biệt,phải đi hết dãy hành lang mới đến chỗ thân nhân nuôi bệnh phía ngoài,có một con đường mà khi những ai nằm xuống và đi về cỏi thiên thu phải đi ngang wa chỗ chúng tôi ngồi… Đó là con đường duy nhất dẫn đến nhà xác.

    Tối hôm đó,khoảng 1h15p,tôi và ông chú đang ngồi chơi tán dóc vài câu chuyện trong gia đình vì không ngủ được.Đó cũng là thói quen của 2 chú cháu tôi vào mỗi đêm.Đang nói chuyện thì bị cắt ngang bởi tiếng còi cấp cứu vang lên in ỏi…Tôi và chú nói đùa với nhau:”Lại có thêm một chiến sĩ”.Xong tôi lại tiếp tục câu chuyện còn đang dở dang.Được một lúc thì bỗng thấy bác sĩ đẩy “xe hoa” đi ngang (xe hoa ở đây là xe đẩy xác từ cấp cứu xuống nhà xác nhưng được làm bằng một thùng inox nhám không để người ngòai nhìn thấy mặt người chết,đay là từ mà tôi va chú tôi thường nói đùa với nhau mỗi khi xe hoa lên):byebye:

    Tôi và chú tôi cũng như bao người khác tò mò và hiếu kỳ….tất cả đổ xô chạy theo chiếc xe mà chùng tôi thường gọi”xe hoa” để lên xem nạn nhân nào xấu số.Đến ngay cửa phòng cấp cứu thì mọi người dừng lại không dám vào nữa,chỉ có chú tôi là hiếu kỳ nhất nên xen vào giữa gia đình nạn nhân để nhìn xem tận mắt.

    Quang cảnh lúc đó rất hỗn độn,thân nhân nạn nhân:người khóc,người gào thét,người thì vật vã… Chợt chiếc “xe hoa” được đẩy ra và dĩ nhiên là không ai còn được thấy mặt nạn nhân nữa.Người thân nạn nhân theo sau xe đề xuống nhà xác(vì đây là tai nạn giao thông nên chưa thể đem xác về liền)

    Sau đó 2 chú cháu tôi về lại chỗ ngồi và bàn tán với nhau về tai nạn vừa xảy ra.Nghe đâu nạn nhân bị tai nạn xe là nam và con rất trẻ,khoảng 17t,bị té vỡ cằm và chấn thương đầu mà chết(nghe là thấy sợ rùi).Sau câu chuyện thì 2 chú cháu lăn ra ngủ vì cũng đã gần 3h sáng.

    Mọi việc vẫn xảy ra tiếp tục như mọi ngày,và những câu chuyện về vụ tai nạn cũng dần dần được mọi người quên lãng.Ngày thứ 3 từ khi vụ tai nạn đó xảy ra ,đem đó tôi với chú tui ngồi nói chuyện với nhau cũng như mọi ngày .Câu chuyện đang rôm rả thì gần 1h30 chú tôi đã lăn ra ngũ vì quá mệt.(phải túc trực 24/24 như vậy thì ai mà chẳng mệt chứ),chỉ còn mình tôi ngồi lặng lẽ giữa một màn đêm im lìm.Trời đêm nay se lạnh hơn mọi ngày khiến những thân nhân nuôi bệnh như tôi ai cũng ngon giấc ngủ say.Tôi thì vẫn trằn trọc mãi mà không ngủ được.Đến gần 3h sáng mà mắt tôi vẫn cứ mở thao láo,tôi cảm thấy mình hơi mệt mỏi nên muốn đi rửa mặt cho tỉnh táo.Chỉ có một toilet công cộng nằm vuông góc với con đường tử thần kia mà tôi phải đi qua lúc này.Mặc dù đã quá quen khung cảnh bệnh viện và không còn sợ hãi gì nữa nhưng tôi vẫn cảm thấy lạnh lạnh sống lưng.

    Tôi rảo bước nhanh trên con đường dẫn đến toilet…Nhưng vẫn không dám liếc mắt nhìn qua con đường dẫn đến nhà xác.Rửa mặt xong tôi thấy thật tỉnh táo và sảng khoái,bao nhiêu mệt nhọc và nỗi sợ hãi dường như đã tan biến hết.Tôi bước ra ngay cửa toilet và định quay về chổ ngồi nhưng bất chợt mắt tôi lại hướng thẳng về phía con đường kia.Con đường dài mờ mờ ảo ảo với cái bóng đèn sợi tóc vàng le lói, có cái gì ở phía đó hình như đang di chuyển ??? Trước mắt tôi là một người nam tóc xõa dài ngang bờ vai,khoác trên mình bộ đồ màu trắng .Tôi đứng chết trân tại chỗ.Nỗi sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể và tôi không tài nào nhúc nhích được.Tôi tự an ủi trong đầu để trấn áp cơn sợ hãi:”Ai mà đi trong con đường đó giờ này”.Bỗng người nam đó từ từ tiến lại gần hơn và bất chợt…..thật kinh khủng khi tôi nhận thấy một vết máu đang chảy loang ra từ 1 bên áo.Lúc đó tôi bắt đầu sợ và bước đi nhanh về chỗ mình,khi đi gần tới chỗ chú tôi thì tôi quay lại nhìn thì bất thình lình tôi sỡ hãi hơn vì không thấy bóng người đó đâu nữa.Ma trong bỆnh viỆn - 1

    Sợ quá tôi chạy lại chú tôi lay ổng dậy kể cho ổng nghe về những gì tôi vừa thấy.Khi nghe tôi kể xong thì nét mặt chú tôi cũng khá ngạc nhiên pha chút sợ hãi.Chú tôi nói người tôi vừa thầy lả người mà hôm bữa mới chết do tai nạn mà ổng và tôi đi xem.Vì người đó chết do bể cằm máu loang 1 bên áo,và đặc biệt điều mà chắc chắn là người đó vì người đó có mái tóc xõa dài ngang vai,…..vừa nghe xong tôi rùng mình vì sợ và chắc chắn 1 điều tôi vừa thấy là người đã chết.

    Đến bây giờ khi kê lại cho các bạn nghe tôi vẫn cảm nhận được cái cảm giác lúc đó,rất đáng sợ .Sự đối mặt giữa người âm và người dương,thật khó có thể nói hết được,Tôi tin là cõi âm là có thật vì tôi là người tận mắt chứng kiến…..Ma trong bỆnh viỆn - 2
     
  2. manhho11 Thành Viên Bạch Kim

    trong bệnh viện thì dễ gặp.............lắm
     
  3. alo3300 Thành Viên Cấp 3

    y da ghe wa,benh vien thì nhiu ...lam.len phu ban
     
  4. bocap2duoi Thành Viên Cấp 5

    Có duyên mới gặp
     
  5. truongan87 Thành Viên Cấp 4

    chắc bác yếu bóng vía quá nên mới thấy
     
  6. iMi Shop Your Best Choice

    Mình ăn ngủ trong bv ko biết bao nhiêu lần rồi mà có thấy ma cỏ gì đâu!
     
  7. nhoemnhiu11610 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    bác làm em wíu wá
     
  8. vitinhthaibinh Thành Viên Cấp 3

    ớn thiệt doá ^^
     
  9. kewell_pat Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    bệnh viện ma là nhiều nhất..hic
     
  10. jimmynhoc Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    moá ơi,đọc pa cái này xong muốn "teo"
     
  11. hidemi Thành Viên Cấp 2

    Chắc bạn này không ở khu "linh". Chứ như bro này, ở khu vực "nhạy cảm" nên dễ thấy.

    Mà những 3 ngày sau lận, không lẽ còn vất vưởng, không siêu thoát sao?

    Kể ra tác giả cũng gan, chứ như mình, ngoại trừ đi "giải quyết", chứ ban đêm ban khuya như vậy là không đi rửa mặt hay làm mấy chiện linh tinh tương tự.
     
  12. not4me Thành Viên Cấp 6

    nửa đêm đọc chuyện thấy ghê quá...
     
  13. sidneylee Thành Viên Cấp 3

    Thật ra dù có thật hay không bạn cũng nên tôn trọng người khác chút . hehe biết đâu do giỡn ngay như vậy thì gặp phải chăng??
     
  14. SecurityNHD Thành Viên Cấp 4

    ko biết là có ma hay ko , nhưng mình thì chưa bao giờ đc thấy Ma trong bỆnh viỆn
     
  15. macasong Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Bro này có duyên với BV wá ta!
     
  16. phantomphantom Thành Viên Cấp 2

    Bay lên top cho pro nè ^^ ung hô tui nhé ^^
     
  17. danh-nghia Thành Viên Cấp 3

    Tất cả chú ý.... đằng sau quay! Có ai thấy j ko ? Ma trong bỆnh viỆn
     
  18. kellymaxii0666 Thành Viên Bạch Kim

    thanks may bro,bua nao e se ke tiep 1 vai chuyen nua cho may bro nge
     
  19. chauminhkhanh Thành Viên Cấp 5

    thâtk là kinh, phòng bệnh nhân nào mà bên cạnh nhà sát thế, sao dám ngủ trời
     
  20. ldkeoquan Thành Viên Bạch Kim

    ma trong bv nhìu lắm dì tui lúc bệnh vô bv nằm ngủ giữa khuya có người khều dì tui dậy kiu trả giường giường này là giường của họ ko trả họ xô dì tui xuống luôn
     

Tình hình diễn đàn

  1. HONEYZ,
  2. suamayphachecafe,
  3. Cuongvt
Tổng: 551 (Thành viên: 10, Khách: 534, Robots: 7)