Tìm kiếm bài viết theo id

Oan Hồn trong các biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi sesusi20, 28/2/08.

ID Topic : 119009
Ngày đăng:
28/2/08 lúc 00:10
  1. sesusi20 Thành Viên Cấp 4

    Tham gia ngày:
    17/6/06
    Tuổi tham gia:
    19
    Bài viết:
    1,144
    đi chôm của người ta đó àh ;P
    nếu ai post rùi thì bỏ qua cho em, đừng chém tội em !


    Đã có những chuyện kể về các oan hồn trong những ngôi biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt. Rất nhiều người quả quyết nói rằng họ đã tận mắt chứng kiến "người cõi âm" hiện về......

    Phần lớn những câu chuyện kể về ma có liên quan đến cái chết của những cô gái trẻ thật ly kỳ, rùng rợn. Nhiều người phải dọn nhà đi nơi khác sống, không dám đến gần những “ngôi nhà ma” ấy. Chúng tôi đã mất 3 đêm “tìm ma” trong những ngôi biệt thự rất lạnh lẽo và hoang vắng...

    Oan hồn những thiếu nữ? Căn biệt thự nằm trên đường Trần Hưng Đạo theo kiến trúc Pháp rất đẹp, nhưng đang xuống cấp trầm trọng, cửa nẻo tan hoang. Người ta đồn rằng, bước vào ngôi nhà ấy, tự nhiên người có cảm giác ớn lạnh chạy dọc xương sống. Mặc dù bỏ hoang không người ở, nhưng người đi đường thỉnh thoảng nghe thấy tiếng nói, cười. Tiếng khóc phát ra i ỉ, i ỉ... lúc dồn dập, lúc ngắt quãng. Căn nhà không hề có điện, thế mà ban đêm, đi ngang qua đây, người ta vẫn nhìn thấy ánh sáng điện mờ mờ phát ra trong ngôi nhà.

    Ở một căn khác liền kề, chỉ cách chừng hơn 10 m, có người kể thấy những dải lụa trắng thỉnh thoảng bay lất phất, nhưng khi đến gần thì không nhìn thấy nữa, nhưng nếu đứng từ xa trông vào thì rõ mồn một.

    Một "căn nhà ma" khác nằm ngay trong lòng thành phố là biệt thự số 10 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, được xây dựng từ năm 1949, làm dinh thự của tướng Bình Xuyên - Bảy Viễn. Sau là trụ sở Cục Thuế Cao Nguyên. Theo bà Huệ, người từng sống ở đây và làm quản gia cho gia đình Bảy Viễn, thì ban ngày, biệt thự này yên bình, ấm cúng, không có gì, nhưng ban đêm thì dễ sợ lắm!

    Bà Huệ kể: ngày bà ở đó, Bảy Viễn vì sống xa gia đình nên chỉ có một mình. Nhiều đêm, ông ta đi chưa về, bà nằm ngủ ở lầu trên để vừa quan sát, canh chừng nhà cửa vừa chờ ông ấy về, bà vẫn thường nghe thấy những tiếng gõ cửa “lốc cốc, lốc cốc” khô khốc vang lên. Biết không phải là cách gọi cửa của ông chủ, bởi thường thì ông ấy hoặc khách đến thì phải bấm chuông nên bà không ra mở cửa, chỉ hỏi vọng xuống: “Ai đó?”. Không có tiếng trả lời, nhưng bà nghe rõ tiếng bước chân người đi lại. Đánh liều, có lần bà mở cửa ra coi thì không thấy người, chỉ nghe tiếng gió lùa thộc vào nhà, dù nhiều khi bên ngoài trời lặng gió.

    Khi bà xuống lầu dưới ngủ thì trong phòng tắm ở lầu trên, mặc dù cửa khóa, chìa bà cầm trong tay nhưng vẫn nghe tiếng xối nước ào ào rõ ràng như có người đang tắm. Những âm thanh kỳ quái đó cứ diễn ra cả đêm khiến bà không tài nào chợp mắt. Bà Huệ kể đó là oan hồn của một cô gái. Cô ta bị giết chết khi đang tắm chờ chồng về. Chồng cô vốn là một quan Pháp, thất thểu trở về vào một đêm, điên cuồng rút súng bắn cô vợ yêu chết rồi tự sát.

    Cũng theo lời đồn phía bên hông căn biệt thự có một cây thông rất to. Một đôi nam nữ trẻ bị điên thường “thay ca” nhau đến chơi với cây thông nói chuyện rì rầm với cái gốc cây không biết chán, rồi khóc, cười, nhảy nhót... Một hôm người ta cưa cây thông đi, cậu con trai cứ ôm đầu kêu đau quằn quại và khi cây thông vừa bị cưa đứt thì cậu ta cũng tắt thở. Còn cô gái khi đến thấy cây thông bị cưa đổ, cô ta ngơ ngác cười thật to rồi bỏ đi luôn không quay lại nữa.

    Ly kỳ hơn là chuyện hai căn biệt thự trên đèo Prenn. Nằm bên phía tay phải hướng từ TPHCM lên, ngày xưa là của một tên quan ba người Pháp. Hắn nổi tiếng là một kẻ ăn chơi trác táng. Hằng đêm, hắn kéo bạn bè, gái về uống rượu, nhậu nhẹt chơi bời thâu đêm, suốt sáng. Một cô gái rất đẹp làm nghề kỹ nữ được hắn vời đến. Hắn đối xử với cô rất thô bạo. Khi cô gái tìm cách chạy trốn, hắn rút súng chĩa về hướng cô, dọa bắn. Cô gái gieo mình xuống lầu tự tử. Một cô gái khác mang thai tìm đến đây và gieo mình xuống cái giếng sâu trong khuôn viên biệt thự chết.

    Nghe kể, cô gái này rất thiêng, có một đoàn khách đi du lịch đã lập am thờ và cầu nguyện cho cô. Cô gái nhập vào một người trong đoàn nói rằng: tên của cô là Hằng, cô bị chết năm 19 tuổi. Lại nghe kể, thỉnh thoảng vào ban đêm, hoặc khi trời tang tảng sáng, các tài xế chạy xe tải qua đây thường bắt gặp một cô gái bận bộ đồ trắng toát từ phía dưới giếng đi lên vẫy xe xin đi nhờ. Đã có tài xế tưởng người bằng xương bằng thịt, dừng lại đón. Họ thấy rõ ràng cô ấy đã bước lên xe và còn nói cười huyên thuyên, thế nhưng, vụt một cái, chỗ ghế nơi cô ngồi bỗng nhiên trống. Người tài xế nọ phải một phen hú vía.

    Căn biệt thự đầu đèo cũng được đồn đại là có ma. Không ai biết rõ có cái chết ly kỳ nào trong đó không, nhưng nghe kể ban đêm, trong căn biệt thự này có tiếng súng nổ, bóng một cô gái mặc đồ trắng đi lại, trên tay bồng một đứa trẻ con và khóc. Đã từ lâu, không ai dám bước vào những căn biệt thự này, chúng thật lạnh lẽo, âm u giữa rừng thông. Đêm trong những ngôi nhà “ma”.

    Để tìm hiểu thực hư, chúng tôi tò mò, bạo gan rủ nhau đi "săn ma". Suốt 2 đêm, dù đã cố tình quan sát, trở đi, trở lại những biệt thự có “ma” ấy, chúng tôi vẫn không thấy bóng dáng “cô gái mặc áo trắng toát” nào cả. Trong ngôi biệt thự hoang tàn bên đường Trần Hưng Đạo vào những đêm trăng, ánh sáng rọi xuống đúng là trông như một dải lụa trắng. Sương đêm Đà Lạt phủ một lớp mờ ảo ôm lấy căn biệt thự, cùng với ánh đèn đường hắt vào, khiến chúng trở nên bí ẩn trong tiếng côn trùng rả rích. Đến gần những căn biệt thự này, cảm giác ớn lạnh khiến chúng tôi không khỏi rùng mình. Thỉnh thoảng tiếng gió rít ào ào từ ngàn thông vọng vào, bạn bè đi cùng tôi, có đứa bảo nghe như có tiếng ai đó khóc. Có đứa tưởng tượng như đang nghe những bản nhạc du dương.

    Trong những căn biệt thự này, trên những bức tường, chúng tôi tìm thấy rất nhiều hình khắc, họa - hoa văn lạ mắt, thường ở nơi cửa hoặc trong phòng ngủ. Ở mỗi căn, hình thù những nét họa lại khác nhau, có hình chìm, hình nổi. Hỏi một số người cao tuổi được biết người phương Tây, cụ thể là người Pháp, cũng mê tín lắm. Đó là những dấu yểm bùa. Các nhà kiến trúc thì bảo, văn hóa của họ thế, đó chỉ là một cách trang trí nhà cửa...

    Ông Nguyễn Văn Mạnh (63 tuổi), hiện là người bảo vệ, trông coi căn biệt thự dưới đèo, cũng khẳng định những lời đồn đại về 3 cô gái bị chết trong biệt thự này ông có nghe, nhưng “dị bản” khác. Thực hư thế nào ông không biết, nhưng vì biệt thự để lâu, ít người ở lại thêm khí hậu và cảnh quan ở đây (trước ông từng có 2 người làm bảo vệ trông coi căn biệt thự này) nên hoang vắng, lạnh lẽo là phải.

    Ông Mạnh cũng bán tín, bán nghi kể rằng: chính ông, một buổi trưa nọ, cũng nghe thấy giọng một cô gái thỏ thẻ bên tai: “Ông ơi, cháu đói bụng quá, ông cho cháu chút gì ăn đi”. Ông Mạnh điếng hồn, và nghĩ ngay đến cô gái chết dưới giếng, nghe đồn rất thiêng. Nhưng, sau định thần lại, ông nghĩ mấy ngày đó ông đang bị bệnh nên thường mê sảng trong những giấc ngủ trưa...

    Thực hư như thế nào, hiện chúng ta vẫn chưa xác định được. Tuy nhiên, những ngôi nhà đó hầu như chẳng có ai dám vào, và chúng luôn luôn ở trong tình trạng hoang vắng, lạnh lẽo.
     
  2. gogoless Cựu mod 5s

    bác thíx thì bữa nào đi Dalat tui dắt bác đi Oan Hồn trong các biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt, có điều mấy căn biệt thự ma nổi tiếng hiện nay đã đc mua lại để tôn tạo thành cụm khách sạn or điểm tham quan rùi Oan Hồn trong các biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt - 1
     
  3. Fire Thành Viên Cấp 5

    Rùng rợn ớn, Đà Lạt vốn dĩ lạnh, mờ mờ sương + mấy vụ vầy nên huyền bí Oan Hồn trong các biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt
     
  4. nani Thành Viên Cấp 3

    mod nói đúng nè, vừa rồi đi du lịch thấy mấy khu nhà đó cũng ko còn u ám nữa.
    Mà có ma thiệt ko nhỉ, nghe nhìu kể lắm rồi, chưa gặp chưa biết
     
  5. QuynhChau88 Thành Viên Cấp 3

    Có ma người thì có Oan Hồn trong các biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt).....
     
  6. Mr[LeVent] Thành Viên Cấp 3

    ma có thiệt đó, xung quanh ông cũng đang có ng` ở bên cạnh kìa
     
  7. zhangmontague Thành Viên Kim Cương

    >"< đà lạt là trùm dzia` mấy thứ đó >"< !!!
     
  8. nhanmonkey Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    lúc trước nge về chuyện ma dalat tui cung bán tính bán nghi , nhưng sau chuyen di ngay 14-7-2009 tui da thật sự tin là có thật , 12h dem nằm trong fong ks dóng cửa kính mít ko hề có gió thế mà cửa tolet lại mở ra đóng vào liên tục rồi lại có tiếng xối nươc ( 2 nguời chứng kiến tận mắt) đèn ngoài hành lang tự động tắt rồi lại sáng , sáng thức dậy thì thấy cái ca múc nuoc bi nứt lun Oan Hồn trong các biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt mua bánh trái về cúng + với sự tò mò nên 4dua ngũ lai thêm 1 dem nhưng ko hề thấy nua Oan Hồn trong các biệt thự bỏ hoang ở Đà Lạt - 1==> ngta cũng như mình chắc tại đói nên ngta mới fa mình vậy thôi( 1 ks nằm trên đường Phan Bội Chau - xin được giấu tên)
     
  9. bactam Thành Viên Cấp 4

    chuyện của tui là sự thật hoàn toàn: năm 1993 lần đầu tiên tui lái xe chở khách đi đàlạt dự khánh thành sân gold đồi cù, vì là lần đầu tiên nên tối đó tui bạ đại vào 1 ngôi biệt thự trên đường trần hưng đạo, đúng hơn là nhà kho vì căn to hơn là cơ quan gì đó tui kg nhớ còn căn nhỏ 2 tầng lầu cách đó vài chục m, kiểu kiến trúc là biết thời bảo đại rùi, 4 mặt trống trải xen lẩn vài cây thông. khi tui vào thuê phòng (vì tui ngủ 1 mình nên muốn tìm nơi nào ẹ ẹ cho đở tốn tiền)ở đây có 1 chú ng bắc làm bảo vệ chỉ cho tui xem phòng với giá 20K, rồi hỏi có dám ngủ 1 mình kg? vì từng đi NV nên đâu có sợ.. tối đó sau khi đánh xe vòng vòng Tp thì về ngủ, mấy bro nên nhớ vào đầu nhửng năm 90 đalat còn nghèo và vắng vẻ lắm.. chưa ngủ đc nên đi lòng vòng: chổ mình ở hình như đc 4,5 phòng có 3,4 gường đơn/ph trong giống như KTX vậy, bên ngoài cái nhà kho này thì mặt nào củng có cánh cửa lớn bằng gổ nhưng đều đã khóa, thấy buồn quá nên định đi bộ qua tòa nhà lớn nói chuyện với chú bv thì thấy tối thui, đành chui vào ph ngủ.. bạn thử tưởng tượng xem cả khu biệt thự này chỉ có 1 mình tui, ngay cả cái ph to đùng với 4 cái gường sắt củng chỉ có 1 mình tui nằm, kg TV, nc nóng v.v..nên khó mà ngủ ngay đc. thật sự lúc đó tui có cảm giác hơi sợ.. cuối cùng, mấy bro biết mình thấy gì k? CHẲNG CÓ GÌ CẢ!!!sáng ra trả ph để về mà kg thấy ông bv đâu, định về luôn khỏi tốn 20k nhưng thấy gian quá nên đợi, đến 9g mới thấy chú tới hỏi sao tối qua kg thấy chú? ổng cười nhẹ rồi nói là sợ ma(!?) nên tối hay về nhà, còn việc cho mình thuê ph là kiếm thêm thu nhập thôi..sau này dù đi ra dalat nh lần nhưng kg có cơ hội ở như vậy nửa vì cty trả tiền KS, tuy vậy mình vẩn hay đi ngang tòa nhà đó và thấy nó vẩn củ kỷ và hoang vắng. rất tiếc nó kg quan trọng để mình ngừng lại xem số mấy và là của cơ quan nào..( lần cuối cùng mình ra dalat là năm 2005) cho nên mình chẳng tin có ma ở sứ rừg dương này, nhưng cảm giác sợ thì vẩn còn..
     

Tình hình diễn đàn

  1. vuleanh1234,
  2. kaivu2310,
  3. Thiết Bị Ngân Phương,
  4. letme721989,
  5. Datyendana613,
  6. wifeboss
Tổng: 718 (Thành viên: 15, Khách: 684, Robots: 19)