:surrender:xin giới thiệu mình là khách đi đường say rượu thì hết rượu hết say say tình thì hết tình nhưng vẫn còn say
...........Bước ra khỏi quán, em ngước nhìn những tòa nhà kính chọc trời ngạo nghễ. Nắng vẫn ở trên cao. Khi không gian tràn ngập ánh nắng, mọi người đều có thể nhìn thấy nhau, mỉm cười với nhau, vì ánh nắng xoa dịu mọi góc lạnh trong lòng... Nhưng khi nắng tắt, ai sẽ là người nhìn thấy ta đang lẩn chìm vào bóng tối và cùng ta đi về phía ánh sáng, dù chỉ là chấm sáng nhỏ nhoi nhấp nháy cuối chân trời? Vậy nên anh hãy tin rằng em rời xa anh mà không một chút trách hờn hay thất vọng. Đơn giản vì em đã không đủ kiên nhẫn để chờ anh nhận ra em trong bóng tối. Và còn vì em hiểu anh không phải là người sẽ cùng em đi về phía chấm sáng nhỏ nhoi kia......................
có lẽ anh ta ko yêu em rùi vì với anh thi khi pé kêu ....anh sẽ cố gắng làm viêc nahnh để đến bên pé ^^