Em cứ nằm nghĩ mãi về những dòng tin nhắn anh vừa gửi cho em và không biết mình có nên trả lời lại hay không? “Em à, dạo này em thế nào rồi? Bây giờ anh cảm thấy mệt mỏi và buồn quá. Anh xin lỗi đã nhắn tin cho em thế này. Bọn mình có thể nói chuyện một lúc được không?”… Nói chuyện ư? Từ ngày chia tay với anh đến giờ, em không nghĩ rằng em sẽ gặp lại anh, hay thậm chí sẽ nói chuyện với anh. Dù lúc chia tay em đã nói hai người có thể làm bạn với nhau, nhưng trong thâm tâm em biết rõ sẽ không thể như vậy nữa. Vì điều ấy quả thực rất khó! Ở bên nhau và đã có quá nhiều kỷ niệm với nhau, em nhủ lòng phải chôn chặt mối tình này, cố gắng quên đi quá khứ để hướng tới một cuộc sống mới không còn khổ đau - cuộc sống không có anh trong đó. Thời gian đầu, em đã phải rất vất vả để quên được anh, mỗi sáng sớm tỉnh dậy, ý nghĩ đầu tiên của em là: “Em đã mất anh thật rồi”. Khi đêm về, nỗi nhớ ấy lại cào xé tim em. Em đã khóc, khóc vào đêm chúng mình chia tay, khóc thật nhiều để xua tan đi mọi niềm đau, bao dồn nén trong lòng được bung ra ngoài, để cho nó được tan vỡ hết. Em đã nghĩ rằng: “Không cần thiết phải dằn lòng lại, cứ khóc đi, nhưng chỉ khóc một lần duy nhất thôi, và không bao giờ cho phép mình yếu đuối thêm một lần nào nữa. Để sáng mai thức dậy đã thấy mình trở thành con người khác.” Đến bây giờ em cũng không hiểu tại sao chúng mình lại chia tay, khi mà anh không thể nói rõ lý do, anh trốn chạy tất cả, anh không dám đối diện với em! Em biết, một khi tình cảm đã không còn thì không thể níu giữ được nữa nên em chấp nhận để anh nói lời từ biệt. Anh hết yêu em thì anh ra đi, cho dù lòng em có đau nhưng em cũng sẽ cố gắng để trở nên mạnh mẽ hơn! Lẽ ra lúc trước mình không nên gặp nhau anh ạ! Có lúc, em đã nghĩ thế đấy! Chúng mình đến với nhau quá vội vàng chỉ với chút tình cảm ban đầu mà hai đứa ngỡ là tình yêu, rồi mình cùng hứa với nhau rằng sẽ vun đắp cho tình yêu ấy bền vững mãi mãi. Để rồi cuối cùng là một kết cục như ngày hôm nay! Anh và em, hai đứa đều không hiểu rằng, cái gì đến quá nhanh thì đổ vỡ cũng nhanh… Em không hề trách anh đã bỏ đi như thế! Nhiều lúc nằm nghĩ lại những chuyện đã qua, em thấy mình nhận lời yêu quá vội vàng, nhưng đổi lại, em cũng có những giây phút hạnh phúc bên anh, những kỷ niệm dưới cơn mưa đầu mùa, những ngày nắng chói chang cùng bên anh tung tăng trên từng con phố… Tất cả những gì đã qua, cái gì đáng để nhớ thì hãy nhớ, hãy để nó là những ký ức được xanh mãi trong tâm hồn, để nhớ về nhau với những ấn tượng tốt đẹp nhất. Cứ coi như mình chia tay vì không hợp nhau, vì một lý do nào đó cũng chẳng cần biết đến nữa. Miễn sao lòng mình không thấy nuối tiếc khi đã ở bên nhau, đã được yêu nhau như thế, phải không anh? … Giờ đây, em đang rất muốn chia sẻ cùng anh lúc anh mệt mỏi thế này, nhưng nếu em tiếp tục nói chuyện với anh, có lẽ em sẽ càng khó quên anh hơn! Nên anh ạ, hãy để em được phũ phàng một lần thôi nhé, để em được đóng lại cánh cửa quá khứ sau lưng và đi tìm cánh cửa khác cho mình. Rồi sẽ có người con gái khác thay em chăm sóc cho anh, ở bên anh lúc anh cần đến… … Cơn mưa ngoài cửa sổ làm mát lạnh trái tim em, nó trôi đi hết những ưu phiền, những gì làm nặng trĩu lòng em… Hãy để em quên được anh, anh nhé!
Đọc bài mà thấy buồn thật, tình yêu như pha lê, đẹp nhưng vỡ rồi thì khó mà hàn gắn trở lại. Cảm giác mất đi tình yêu là một cảm giác trôi tuột khó diễn tả, sau mỗi lần mất mác thì trái tim lại chai sạn đi một ít nhưng... biết làm sao được...
tình là gì ? để khiến con người ta như cục socola . Hết ngọt lại cảm thấy đắng , ko quen nhưng cũng có thể làm bạn với nhau,đâu cần phải cố gắng xóa hết ký ức như vậy hở bạn ? người ta thường nói : cố gắng quên nhưng lại nhớ thật nhiều . chúc bạn mau quên đi cảm giác đó.
Liệu làm bạn thì 2 ng có thoải mái khi gặp đc nhau k? Liệu rằng giữa trai và gái có tình bạn k?:confuse:
chẳng ai muốn nghe hay từ chia tay, nó là từ ngữ mà khi nghe khiến con người tan nat cõi lòng, cuộc sống trở thành bóng đêm....
ty da wa..k the nao way tro lạ..hay de no la 1 ky njem dep... chuc ban vui va som co 1 ty that su..hanh phuc nhe
Neu ko lam thi ban gai of minh cung dang trong truong hop nay ! hay thong cam va ton trong nhau em oi !
Nếu ngay từ đầu là tình bạn thì còn đỡ, chứ từ tình yêu trở lại về tình bạn thì quả là khó, thật sự là không được. Tình khiến con tim ta đau xé mỗi ngày!