Tìm kiếm bài viết theo id

Trả giá vì một phút dại khờ...

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi pe' Nhok, 31/8/09.

ID Topic : 1178760
Ngày đăng:
31/8/09 lúc 19:39
  1. pe' Nhok Thành Viên Cấp 5

    Tham gia ngày:
    29/6/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    2,429
    From: Dương
    Sent: Sunday, July 13, 2008 4:32 PM
    Subject: Gui toa soan: Toi van vay, song ma nhu khong song

    Kính gửi tòa soạn báo và độc giả!

    Tôi thường xuyên đọc mục Tâm sự của quý báo. Hôm nay tôi viết những dòng tâm sự này trong tâm trạng đau đớn tột cùng, mong nhận được sự thanh thản trong tâm hồn và chia sẻ của bạn đọc.

    Tôi đang là sinh viên một trường ĐH ở HN. Không xinh đẹp sắc nước hương trời, nhưng tôi ưa nhìn, xinh xắn, sinh ra trong gia đình có giáo dục. 3 năm là sinh viên, biết mình thân phận từ quê lên học, tôi luôn cố gắng hết mình, kỳ nào tôi cũng đạt học bổng và được bạn bè yêu mến.

    Khi anh đến, mới đầu biết mình còn đang học, không muốn yêu sớm, tôi đã chủ động từ chối. Nhưng anh kiên trì, theo đuổi. Thời gian qua tôi dần mở lòng, tôi nhận lời yêu anh. Từ khi anh đến, tôi ngày càng học tiến bộ, tôi vẫn đạt học bổng, sống tự tin, yêu đời có trách nhiệm hơn, và luôn lo lắng cho mọi người.

    Anh lớn hơn tôi 7 tuổi, đi làm nhà nước ổn định, chín chắn, từng trải, tình cảm, và biết quan tâm, đặc biệt quyết đoán và tự lập trong mọi chuyên. Anh thương tôi, luôn lo lắng cho tôi mọi chuyện, luôn động viên tôi học và tính đến chuyện lâu dài cùng tôi. Anh cũng đã về quê ra mắt bố mẹ tôi và bố mẹ tôi cũng rất quý anh.

    Còn tôi chỉ được biết đến gia đình anh là cô em gái hơn tôi 2 tuổi đã đi làm và ở cùng anh (gia đình anh ở xa nên chúng tôi chưa có dịp về được). Thỉnh thoảng cuối tuần anh đưa tôi đến chơi, 3 anh chị em nấu cơm ăn vui vẻ, hoặc dẫn tôi đến chơi với những người bạn thân của anh từ hồi còn học ĐH. Anh vui vẻ, người lớn và biết chiều tôi.

    Tôi ngây ngất trong hạnh phúc của mối tình đầu, thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất. Tôi tin và yêu anh, lúc nào có chuyện gì cũng quen có anh ở bên. Anh là chỗ dựa tinh thần cho tôi. Lúc nào tôi cũng tự nhủ phải luôn cố gắng. Học và yêu, thật thành đạt, chờ đợi đến ngày ra trường. Nhưng hạnh phúc không trọn vẹn...

    Trong một lần không kìm chế được bản thân khi anh đòi hỏi, tôi đã trao anh thứ quý giá nhất của người con gái. Chuyện gì đến đã đến. Tôi có thai.

    Mới đầu khi biết tin anh ôm tôi vào lòng nhẹ nhàng hỏi, ý tôi như thế nào, vì tôi còn đang học. Tôi bảo với anh tôi muốn giữ lại con, không muốn làn cái chuyện vô nhân đạo ấy. Dù gì nó cũng là tình yêu của tôi và anh, và dù khó khăn khi phải đi học nữa tôi cũng chấp nhận. Anh đồng ý và tỏ ra rất hạnh phúc, bản thân anh cũng có thể đủ sức để lo chuyện này, bởi anh cũng đã đi làm và kinh tế khá ổn định.

    Nhưng chỉ ngay sau đó, anh phân tích cho tôi: "Anh thì không sao, đủ sức để nuôi em và con, nhưng anh không muốn tương lai em phải chịu thiệt thòi. Em đang học rất khá, sau này anh sẽ bù đắp cho em. Anh hứa sẽ yêu thương em hơn để bù đắp lại cho em những mất mát mà em phải chịu đựng".

    Tôi đau đớn nhưng nghĩ đến tương lai, tôi đành nghe anh. Ngay hôm sau anh đưa tôi đến bệnh viện. Các bác sĩ khám và bảo thai chưa có trong tử cung, vì tôi chưa tắt kinh nên phải đợi một tuần nữa cho thai vào tử cung mới làm được, hẹn một tuần sau đến làm.

    Tôi sống trong sợ hãi, anh luôn bên tôi, động viên vẫn yêu thương tôi. Nhưng 2 ngày sau đó, tôi đau bụng dữ dội, máu âm đạo ra nhiều. Tôi gọi anh đưa tôi đến bệnh viện nhưng đang giờ làm, lại có hội thảo anh không thể bỏ công việc, nên bảo tôi tự đi. Tôi gắng gượng dậy, đến được bệnh viện.

    Các bác sĩ chuẩn đoán tôi bị chửa ngoài tử cung đã vỡ, cần phải mổ cấp cứu ngay lập tức để bảo vệ tính mạng. Tôi gọi. Anh bỏ công việc đến bên tôi, lo cho tôi mọi thủ tục để có thể mổ gấp. Vì máu trong bụng khá nhiều, cái thai đã vỡ, nên các bác sĩ đã không thể bảo tồn vòi trứng cho tôi. Tôi bị cắt mất một bên (sau này khỏe rồi tôi mới biết).

    Vì là chuyện tày trời anh không cho tôi điện thoại về cho mẹ. Những ngày trong bệnh viện, một mình anh chăm cho tôi và đi làm. Có những lúc vết thương đau lắm, không ai nâng lên tôi vẫn cố chịu, tự làm. Tôi không dám gọi một đứa bạn nào vì sợ bị chê cười, đồn thổi, sao tôi có thể trở lại trường?

    Mổ được nội soi nên bình phục khá nhanh, 2 ngày sau tôi được ra viện. Mẹ biết chuyện, đưa tôi về quê chăm sóc. Gần một tháng ở quê mẹ chăm, anh vẫn gọi điện, nhắn tin hỏi thăm tôi, nhưng thưa dần, và không một lần về thăm tôi...

    Sau một tháng sức khỏe đỡ, có thể đi lại được, tôi lên HN. Mẹ cho tôi tiền để gửi lại cho anh những ngày anh lo cho tôi ở bênh viện. Ngày đầu tiên tôi lên HN sau ốm, cũng là ngày gặp nhau cuối cùng, sau đó tôi vĩnh viễn mất anh.

    Hôm đó, anh nhận lại tiền, bảo không thể chờ tôi, năm nay anh phải kết hôn, dặn dò tôi gắng học thành đạt, cố quên anh đi, sẽ có người con trai yêu thương tôi thực lòng mang lai hạnh phúc cho tôi. Anh khóc, ôm tôi, hôn tôi lần cuối, rồi anh đi...

    Trời đất như sụp xuống chân tôi. Tôi vẫn còn chưa bình phục hẳn. Hai cú sốc đến với tôi. Tôi vừa chịu đựng nỗi đau đớn về thể xác, vừa gồng mình với nỗi đau tinh thần. Phần vì đau đớn, phần vì tuyệt vọng, tôi như người điên, cố tìm mọi cách nhắn tin, điện thoại đến máy anh, cầu xin, van nài anh quay về.

    Nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự im lặng vô hồn. Tôi tìm đến nhà trọ của anh, khi anh nhìn thấy tôi đứng ở cổng, anh cười khẩy, coi như không biết tôi là ai, phóng xe qua mặt tôi, bỏ tôi lại đứng trơ trong nước mắt.

    Những ngày sau đó tôi vẫn nhắn tin cầu xin anh quay về. Lần này anh không im lặng nữa mà nói với tôi những lời thô tục: "Đồ con điên, đã nói thế mà vẫn nhắn tin, gọi điện, để cho tôi yên..." và còn nhiều lời lẽ khó nghe nữa. Từ đó anh vẫn im lặng.

    Tôi đã đi khám lại, một bên vòi trứng còn lại của tôi lại còn bị viêm nhiễm do phẫu thuật, nếu không được chữa trị, tôi sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Tôi không dám tâm sự với ai, ngoài mẹ thương tôi, ngày nào cũng nước mắt ngắn nước mắt dài.

    Từ một đứa con ngoan, là niềm tin của bố mẹ, tôi biết tôi đã làm bố mẹ đau lòng. Hằng ngày tôi vẫn cố gồng mình lên để sống, cố uống thuốc đều đặn cho khỏi bệnh. Đã có lúc yếu đuối tôi đã có ý định chết, nhưng nghĩ đến lúc anh bảo tôi "chết được thì chết đi" và bố mẹ tôi, tôi không dám.

    Tôi không biết ngày mai với mình ra sao nữa, khi còn cả một năm học dài ở phía trước, số phận cuộc đời tôi sẽ ra sao? Tôi đau đớn vô cùng. Đêm nào cũng khóc.

    Tôi không trách anh, vì lỗi tại tôi, yêu thương không biết cách, dường như tôi đang phải chịu trả giá cho sự ngây thơ, dại dột của mình. Đã gần một tháng kể từ khi anh bỏ rơi tôi, tôi vẫn vậy. Sống mà như không sống.

    Dương

    (Trích VnExpress)


    Sau khi quất ngựa truy phong, anh lại quay về xin tha thứ

    From: Dương
    Sent: Monday, August 17, 2009 1:13 PM
    Subject: Lo lắng khả năng làm mẹ sau cú vấp đầu đời!


    Kính chào độc giả VnExpress.net!
    Đây là lần thứ hai tôi gửi tâm sự của mình lên trang báo này. Tôi coi đó như là một người bạn tâm giao, qua đọc tâm sự của mọi người để vững bước hơn, và học hỏi nhiều kinh nghiệm sống cho mình.
    Hôm nay, khi đọc bài viết “Chồng vô sinh, tôi có nên xin con của người tình?”, nghĩ đến hoàn cảnh của mình tôi thực sự rất lo lắng. Hoàn cảnh của tôi không giống như của chị Bích, nhưng cũng có mối lo chung về con cái khiến tôi thật sự rất bất an. Tôi viết những dòng tâm sự này khi đang rất lo lắng, mong nhận được sự chia sẻ của quý độc giả cho cả tôi và chị Bích.
    Tôi năm nay 24 tuổi, là người từng lầm lỡ và sai phạm. Lần đầu tiên tôi tuyệt vọng và tìm đến mong nhận được sự cảm thông của bạn đọc để vững bước hơn là gần một năm rưỡi trước đây để hiểu thêm cho hoàn cảnh của tôi.
    Hơn một năm qua tôi vẫn tự nhủ mình cần vững bước và sống tốt hơn. Tôi đã tốt nghiệp, vẫn được bảo vệ khóa luận với số điểm 9,5, vừa ra trường tôi đã tìm được việc làm ở một doanh nghiệp tư nhân với số lương cũng tạm đủ với một sinh viên chân ướt chân ráo ra trường. Quá khứ đã không làm tôi gục ngã và trượt dài. Hiện tôi ôn thi cao học, học lên nữa và chờ thi vào một cơ quan của Bộ.
    Giờ tôi cũng đã có người yêu mới. Mới đầu anh đến tôi còn băn khoăn, dằn vặt mình lắm bởi tôi không xứng đáng và khả năng làm mẹ của mình đã bị ảnh hưởng sau sai phạm đầu đời. Tôi không dám mở lòng. Tôi sợ là nỗi khổ và gánh nặng cho anh. Người yêu hiện tại của tôi bây giờ là một người hiền lành, chung thủy và rất yêu thương tôi. Anh luôn động viên tôi trong lúc tôi đau khổ, giúp tôi vượt qua cú sốc đó.
    Tôi cũng đã tâm sự hết với anh về số phận cuộc đời mình, anh nói chấp nhận tất cả chỉ cần có tình yêu thương sẽ vượt qua tất cả. Anh yêu tôi cũng thật khổ lắm, bởi tâm tính của một người con gái hay nghĩ ngợi, thỉnh thoảng tôi lại dằn vặt mình, làm anh cũng buồn. Tôi không ngờ được sau tất cả tôi lại có thể được hạnh phúc trong tình yêu như thế này nữa. Thời gian qua, tôi cũng dần nguôi ngoai, hiểu hơn tình cảm của anh không phải là sự thương hại, anh yêu tôi thật lòng. Tôi dần mở lòng, yêu và nguyện sống thật tốt để xứng đáng với tình yêu của anh.
    Nhưng gần đây, người yêu cũ của tôi lại liên lạc với tôi. Anh nói hối hận và muốn gặp tôi để xin lỗi và bàn chuyện cưới hỏi. Hơn một năm qua tôi đã coi như con người ấy chết rồi, vậy mà giờ đây khi tôi đang bình ổn và chuẩn bị tính đến hạnh phúc riêng của cuộc đời mình thì anh quay lại. Anh ta nói sẽ về xin lỗi bố mẹ tôi và mong được tha thứ. Sau hơn 1 năm anh nhận ra lỗi lầm, thấy tội lỗi và không có người con gái nào tốt hơn tôi. Anh ta hối hận lắm.
    Tôi thật là băn khoăn lắm. Có thể các bạn sẽ trách tôi là con người không lý trí, không quyết được phải làm gì. Nhưng xin các bạn hãy hiểu cho hoàn cảnh của tôi và cho tôi một lời khuyên. Bản thân tôi hiện rất lo sợ vể khả năng làm mẹ của mình.
    Đôi lúc tôi chỉ muốn quay về với anh ta bởi tôi có một suy nghĩ rất đơn giản rằng dù sao sau này có chuyện gì khó khăn trong việc sinh nở tôi cũng ít bị dằn vặt hơn vì đó là việc của 2 người và chính anh ta cũng sẽ chịu trách nhiệm mà không trách được gì tôi. Tôi cũng sẽ đỡ khổ hơn về tinh thần. Và anh ta không thể nói được gì tôi. Hơn nữa anh ta lại là một bác sĩ giỏi, học y ra trường với tấm bằng đỏ đang làm ở một cơ quan nhà nước, quen biết nhiều mối quan hệ rộng, nếu sau này tôi có khó khăn, có thể chạy chữa cho tôi.
    Nhưng nghĩ đến người yêu tôi hiện tại, tôi không làm được. Anh quá tốt. Anh lại là con một của một gia đình có 3 đời chỉ có một người con trai. Anh là cháu đích tôn của cả một dòng họ. Tôi sợ mình sau này không làm tròn bổn phận và trách nhiệm của một người vợ. Tôi sợ tôi khó khăn trong việc sinh nở và là gánh nặng cho anh. Dù anh luôn chấp nhận và bỏ qua cho quá khứ để đến với tôi, nhưng tôi luôn có sự nặng lòng riêng.
    Tôi biết người yêu tôi hiện tại luôn chấp nhận nhưng tôi hiểu tận đáy lòng của một người đàn ông anh cũng buồn lắm chứ. Quá khứ của tôi sẽ theo cả hai đến cuối cuộc đời nếu chúng tôi kết hôn và tôi rất sợ những lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt anh sẽ dằn vặt tôi. Mối nặng lòng duy nhất của tôi là khả năng sinh nở của mình. Tôi sợ mình không thể khi chỉ còn có một bên. Và bên kia của tôi còn bị ảnh hưởng nữa.
    Nhiều lúc nghĩ quẩn tôi định rằng sẽ "ăn cơm trước kẻng” để xem mình có khả năng không, nếu chắc chắn tôi mới cưới để không là gánh nặng cho anh. Nhưng nghĩ đến cha mẹ mình, họ đã quá khổ tâm vì tôi sau cú sốc đầu đời họ cũng đau khổ lắm. Và tôi không thể để họ phải muối mặt với làng xóm vì có một đứa con ăn cơm trước kẻng được.
    Do lo sợ khả năng làm mẹ của mình nên trước lời cầu xin của anh ta tôi băn khoăn lắm. Tôi sợ. Hiện tôi vẫn chưa hề liên lạc gì với anh ta và không hề trả lời bất kỳ một tin nhắn nào mặc dù hắn ta nhắn tin đến máy tôi rất nhiều. Tôi không muốn làm gì có tội với người yêu tôi hiện giờ vì anh rất yêu tôi. Bản thân tôi không có ý đinh quay về nhưng cứ nghĩ đến quá khứ tôi lại tặc lưỡi hay quay về cho xong. Dù sao hắn là người đã gây ra sau này tôi cũng đỡ khổ hơn nếu khó khăn.
    Tôi chỉ kể chuyện của mình cho mấy đứa bạn thân, và xin ý kiến chúng nó. Chúng nó chửi tôi không ra gì và bảo nếu tôi quay lại với anh ta chúng nó sẽ từ, coi như không có đứa bạn như tôi nữa. Chúng nó nói tôi có một người yêu quá tốt như hiện giờ còn đòi hỏi gì nữa... Nhưng nếu ở hoàn cảnh của tôi thì mọi người mới hiểu được những nỗi lo của tôi. Tôi thật sự không biết phải làm như thế nào cho phải. Qua đây, tôi xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên.
    Và hơn nữa tôi cũng mong muốn chị em nào đã một lần bị chửa ngoài tử cung vỡ như tôi mà phải cắt bỏ một bên và đã có em bé trở lại khỏe mạnh sau đó cho tôi xin chút ít kinh nghiệm. Tôi phải làm những gì? Tôi lo lắng cho khả năng làm mẹ của mình lắm. Tôi còn trẻ, ít kinh nghiệm và băn khoăn lắm. Xin được mọi người chỉ giúp.
    Tôi xin chân thành cảm ơn. Chúc quý báo và độc giả luôn mạnh khỏe, hạnh phúc.
    Dương

    (Trích VnExpress)
     
  2. tuong18 Thành Viên Cấp 4

    sao mà ng đó ác thế, huhu tội nghiệp wá, tại đàn ông cả
     
  3. puppy08 Thành Viên Vàng

    miễn í kiến...

    đọc mấy bài này r` đâm sợ luôn những thằng đàn ông trên đời này
     
  4. xiaohudie Thành Viên Bạch Kim

    me too. Tự nhiên thấy sợ...

    Sai 1 ly đi 1 dặm...Trả giá vì một phút dại khờ...
     
  5. Mr.Tèo ® Thành Viên Kim Cương

    Móa, thằng này chắc là đàn bà chứ đàn ông gì cái thứ này Trả giá vì một phút dại khờ...
     
  6. Gã ngố Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    thằng này đúng là thứ rác rưởi, đểu cáng Trả giá vì một phút dại khờ... Cũng là đàn ông con trai với nhau mà đọc xong sao thấy căm phẫn thế trời.
     
  7. akiyama Thành Viên Vàng

    dzụ này xong rồi nè, bé Dương đã có kết thúc có hậu.
     
  8. mtrung Thành Viên Cấp 4

    Đã bít rõ 1 con người như vậy, nhưng vẫn ko từ bỏ vẫn mún lao vào để làm gì cơ chứ? Sao ko sống tốt hơn để chuộc lại sai lầm mà mình gây ra cho chính mình và ko phụ lòng gia đình cơ chứ.Trả giá vì một phút dại khờ...
     
  9. Metatron Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Con trai thời nay như vậy không phải là ít dẫn đến những người con trai tốt cũng bị nghi oan
    @Akiyama:Kết thúc có hậu như thế nào vậy bạn?Kể cho bà con nghe xem nào
     
  10. tommysmith Thành Viên Kim Cương

    mặt thằng này làm ghế ngồi dơ đít mình! huhhh...
     
  11. sieuquay123456 Thành Viên Bạch Kim

    mong bạn vượt qua những nỗi đau này ,mình cũng là con trai nghe chuyện của bạn cũng là 1 điều đáng lưu tâm
     
  12. pe' Nhok Thành Viên Cấp 5

    mới update thêm cho mọi người theo dõi á !!!
     
  13. 7miles Thành Viên Cấp 5

    Vẫn chưa thấy cái nào là kết thúc có hậu, vẫn chỉ là 1 mớ bòng bong tập 2.

    24 tuổi, trẻ quá, mà ko chịu nghĩ thoáng 1 chút: thà rằng sống 1 mình, chứ sống với cái thằng đã từng bỏ rơi mình thì có khả năng sẽ bỏ tiếp mình trong 1 tình huống khác.
    Mà thời đại nào rồi lại quan trọng chuyện con 1, nối dõi đến thế?
     
  14. hatuyetnghi Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    đời 1 người con gái...
     
  15. mytrinh2k Thành Viên Cấp 6

    khuyên bạn : đừng có ý nghĩ quay về với người cũ - bể khổ đó - hắn ta đã từng bỏ rơi bạn đối xử với bạn thật tàn nhẫn khi bạn cần a ta nhất - ------ - có quay về thì hắn ta cũng trì triết đối xử tệ bạc thôi ----- suy nghĩ thấu đáo nhe bạn
     
  16. because_iloveyou Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    tinh canh ban trai nguoc voi toi!!!!toi thi co niu keo co ay nhung co ay van lao theo nhung nguoi dan ong khac!!!!1 vòng qua 5 nguoi dan ong thi tro ve van nai toi tha loi.....................................chia se cung ban!!!!!nguoi cung canh ngo!!!!
    neu ai la dan ong ,hay song co trach nhiem,dam lam thi dam co trach nhiem di
     
  17. tuong18 Thành Viên Cấp 4

    chắc chắn chị ấy sẽ ở lại bên ng yêu sau này, quay về với kẻ kia chỉ đau khổ thêm thôi
     
  18. jbljbl Thành Viên Cấp 4

    Đọc xong rồi...chắc mình không dám iu ai luôn...hix..con gái là khổ vậy đó...người con trai đó ăn học làm gì mà lại có hành động thật đáng trách...nhưng dù sao bạn Dương cũng đừng nên quay lại với người cũ..nếu không tới được với người mới thì cứ ở vậy lo cho gia đình...cho nó lành bạn ạ.!!
     
  19. xiaohudie Thành Viên Bạch Kim

    có điên mới quay lại. Tự nhiên nghĩ đến câu: Ngựa wen đường cũ. Hôm nào đẹp trời nó lại quất ngựa truy phong nữa Trả giá vì một phút dại khờ...
     
  20. tiendung_it Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Thật không thể hiểu nỗi lòng người. Chán quá.