Chiều nay ghé viếng Chùa, Sg mưa lớn quá xá. Thoắt cái đã hai mươi mấy năm, giật mình nhìn lại chính mình thì không còn trẻ nữa mà vẫn nhớ Mẹ như ngày nào
Lời ru của Mẹ Lời ru ẩn nơi nào .Giữa mênh mang trời đất. Khi con vừa ra đời. Lời ru về mẹ hát . Lúc con nằm ấm áp , Lời ru là tấm chăn . Trong giấc ngủ êm đềm .Lời ru thành nốt nhạc . Khi con vừa tỉnh giấc . Thì lời ru đi chơi Lời ru xuống ruộng khoai .Ra bờ ao rau muống . Và khi con đến lớp ,Lời ru ơ? cổng trường Lời ru thành ngọn cỏ .Đón bước bàn chân con Mai rồi con lớn khôn .Trên đường xa nắng gắt Lời ru là bóng mát .Là dù che cho con Lúc con lên núi thẳm ,Lời ru cũng gập ghềnh Khi con vào sông rộng .Lời ru thành mênh mông ... Mẹ ơi con nhớ mẹ .Mẹ chừ mẹ nơi đâu ? Con nằm ôm gối mộng .Thiếu mẹ mang mang sầu. Tình mẹ tình biễn khơi Lời ru ngày xưa đó . Ru con suốt một đời .
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc (Dân trí) - Viếng mộ mẹ, thắp 3 cây nhang ba không chịu, đòi thắp cả nén “cho mẹ mi ấm. Tội nghiệp. Con đông rứa mà tối ni phải nằm đây một mình lạnh lẽo”. Cha con ngậm ngùi gạt nước mắt vào trong. Mẹ mất. Tự dưng thấy thèm được gọi một tiếng “mẹ” đến lạ. Đi đâu một tí cũng muốn chạy về thật nhanh, bật máy lên, mở file ảnh của mẹ lên xem cho đỡ nhớ. Đi làm, trông đến giờ tan sở, ù lên “nhà” mẹ một tí, nghe nhỏ nhà bên gọi mẹ, cũng mím môi khẽ gọi theo một tiếng cho đỡ thèm. Chẳng có ai gọi tiếng mẹ mà lại bật khóc, ngẫm lại thấy mình vô duyên. Từ ngày mẹ mất, mấy anh em “học” thêm một khái niệm: Nhà mẹ - nhà mà chỉ có mỗi một mình mẹ ở, lúc nào cũng đầy khói hương và chiều đến lại ngậm ngùi nhỏ từng giọt nước mắt. Mẹ mất. Nhà mình ngăn đôi tiếng gọi: Nhà Ba, nhà Mẹ, để phân biệt giữa cái còn - mất và để tụi con nhớ thêm một điều: Con đâu còn có mẹ! Di ảnh mẹ trên án hương nghi ngút khói mà cảm tưởng mẹ vẫn nhìn con, vẫn dõi theo đến lúc đi khuất hẳn. Nhớ quá đi thôi, cái cười của mẹ, thật chẳng giống ai. Mỗi lần mẹ cười đến chảy cả nước mắt, mẹ cười là híp cả mắt lại, rồi huơ huơ tay quẹt cái mũi đang bóng đỏ. Mẹ cười mà như “hứng” hạnh phúc... để không tài nào lọt khỏi tay! Từ khi mẹ mất, ra đường, gặp phụ nữ trung niên, ai con cũng thấy có nhiều cảm tình thương đến là thương, như thể muốn thương họ luôn cả phần dành cho mẹ. Nhìn mỗi người góp vào một cái cười, con có cả ký ức về mẹ. Khi con chạy xe băng băng ngoài đường, đi qua nhiều gánh hàng rong, cuối phiên chợ chiều vẫn thấy mẹ cười, cái cười đến là thương. Ước được về nhà mà thấy mẹ. Ngày của mẹ. “Nhà” mẹ cũng vẫn đầy hoa. Hoa hồng giờ đã ngả sang màu trắng trên ngực áo con… Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc! Đỗ Lan
Mùa Vu Lan, người ta hay nhắc về mẹ. Có nhiều bài thơ về mẹ. Nhưng lại ít nhắc về cha, những bài thơ về cha rất ít. Không công bằng nhỉ ?