Tìm kiếm bài viết theo id

Sự thật về tướng cướp Bạch Hải Đường

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi tran_phuong, 1/10/09.

ID Topic : 1254760
Ngày đăng:
1/10/09 lúc 21:17
  1. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Tham gia ngày:
    23/4/07
    Tuổi tham gia:
    18
    Bài viết:
    2,435
    Báo công an đang đăng nhiều kỳ . Post lại cho mấy bác dể theo dõi .

    ------------------------------------------------------------------

    Sự thật về tướng cướp Bạch Hải Đường
    Tác giá và 2 đồng chí bắt Bạch Hải Đường ngày 22/3/1980

    Tướng cướp Bạch Hải Đường nổi tiếng ở Sài Gòn mấy mươi năm qua. Nhiều câu chuyện “xuất quỷ nhập thần” của y được người đời thêu dệt. Có người còn lãng mạn hơn khi kể về đối tượng tội phạm này như một tay giang hồ hào hiệp - chuyên cướp của người giàu chia cho người nghèo, chuyên trả thù bằng cách dùng tài nhập nha thần kỳ để trộm vợ của những cố vấn Mỹ và các sĩ quan cảnh sát, quân đội cao cấp chế độ cũ.

    Có cả những cuốn sách, kịch bản điện ảnh, sân khấu cải lương đã được xây dựng nhân vật từ những tình tiết hư cấu này, làm Bạch Hải Đường càng thêm nổi tiếng.

    Phóng viên Trần Trung Sơn đã tốn khá nhiều thời gian, công sức để đi đến các tỉnh miền Tây tìm lại những cán bộ công an, bộ đội, các nhân chứng trên trên dưới 30 năm trước đã từng nhận nhiệm vụ truy bắt, giam giữ, lấy lời khai Bạch Hải Đường.
    Anh cũng đã vào các thư viện, các kho lưu trữ ở thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Tây để thu thập, tìm lại những trang tài liệu, hồ sơ, thông tin về đối tượng phạm tội khét tiếng này. Qua đó, chân dung Nguyễn Ngọc Truyện - tướng cướp Bạch Hải Đường - đã lần đầu tiên được dựng lại một cách hoàn chỉnh, chính xác.
    Sau khi gạt bỏ mọi hư cấu đồn thổi, thêu dệt, Bạch Hải Đường theo các tài liệu điều tra, nhân chứng và dưới ngòi bút của nhà báo Trần Trung Sơn vẫn đủ làm chúng ta kinh ngạc về sức khỏe, sự chịu đựng và khả năng kỳ lạ để đào thoát khỏi các vòng vây, các trại giam. Qua đây, chúng ta càng khâm phục những cán bộ công an, quân đội cách mạng đã kiên trì chiến đấu, mưu trí, dũng cảm để khuất phục được một “siêu tội phạm” mà cảnh sát, quân cảnh chế độ cũ coi như... bó tay.

    Nghi vấn về viên sĩ quan và vụ cướp tiệm vàng


    Sự thật về tướng cướp Bạch Hải Đường - 1
    Bạch Hải Đường

    Ông Phạm Thành Lợi (còn gọi là Năm Sắt) - nguyên Tham mưu trưởng Thị đội Long Xuyên (thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh An Giang) năm nay đã gần 60, vẫn nhớ như in cuộc chạm trán với Bạch Hải Đường (BHĐ) vào năm 1980. Chính ông là người đầu tiên buộc tên giang hồ khét tiếng phải thúc thủ sau gần 10 năm trời gây tội ác, cũng là người đầu tiên cho hắn “ăn” ba viên đạn vào người.
    Ngày đó, ông là một thanh niên cường tráng, một sĩ quan quân đội, được giao nhiệm vụ đặc biệt phải “hạ” bằng được BHĐ. Và ông cùng những chiến sĩ trong đơn vị đã lập một chiến công xuất sắc.
    Ông Lợi kể lại: Hồi đó, tôi đã “theo” BHĐ từ năm 1978, nhưng vẫn bặt vô âm tín vì không biết đối tượng này thực hư thế nào. Đến đầu năm 1980, chúng tôi nhận được tin báo từ một đối tượng tên là Hoàng “ó” trong khi ở tù với một đối tượng khác đã nghe tên này kể về một gã giang hồ khét tiếng đang ở bên ngoài và đang giữ một số vũ khí.
    Sau khi đối chiếu tất cả các nguồn tin, chúng tôi phán đoán đó có thể là BHĐ chứ không ai khác. Tên giang hồ khét tiếng này đã đào thoát khỏi trại giam công an tỉnh vào tháng 8-1975, sau khi hắn bị bắt hơn một tháng, và vừa làm bản “tự khai”, hứa hẹn đủ điều về sự hoàn lương, hối cải.
    Tỉnh ủy, Thị ủy giao nhiệm vụ cho lực lượng công an, bộ đội phải truy lùng, bắt bằng được tên giang hồ này. Phía Thị đội, việc bố trí theo dõi, tìm ra chân tướng, hành tung của BHĐ được chỉ huy giao nhiệm vụ cho chúng tôi.
    Trong khi đang rà soát các đối tượng cộm cán trên địa bàn thì có một tên luôn xuất hiện ở Long Xuyên với bộ dạng khả nghi. Hành tung của đối tượng này ngay lập tức được các trinh sát đưa vào tầm ngắm. Quy luật đi lại, xuất hiện của tên này luôn được giám sát chặt chẽ. Có một điều rất lạ là y lúc ẩn lúc hiện như một bóng ma và gần như không ở chỗ nào cố định quá một đêm.
    Khi đủ cơ sở khẳng định manh mối của BHĐ, nhiều đồng chí trong nhóm trinh sát của Thị đội hết sức bất ngờ. Vì đối tượng giang hồ nguy hiểm mà các đồng chí lâu nay truy tìm lại đang ung dung trong bộ quân phục bộ đội với cấp hàm trung úy, bên hông còn kè kè bao súng ngắn với khẩu colt 45 nhỏ gọn.
    Trong quân phục với vũ khí quân dụng đeo rất “oai” như thế, nhưng “sĩ quan” này ban ngày toàn lui tới nhà của những đối tượng giang hồ tại khu vực đường Thoại Ngọc Hầu, thị xã Long Xuyên. Lạ lùng hơn nữa là “sĩ quan” này ban đêm thỉnh thoảng lại xin vào ngủ nhờ tại một số cơ quan, đơn vị đóng trên địa bàn. Sáng dậy lại đi “công tác”. Có lẽ sự lì lợm, tự tin của BHĐ đã khiến hắn không hề có chút nao núng, lúng túng mỗi khi vào xin trọ ở những nơi như thế.
    Địa bàn “công tác” của “sĩ quan” BHĐ là lui tới từ Long Xuyên, lên Châu Đốc rồi vùng biên giới giáp Campuchia. Một kế hoạch vây bắt BHĐ được chuẩn bị tỉ mỉ, chu đáo. Ngày 22-3-1980, nguồn tin từ cơ sở báo về cho các đồng chí tại Thị đội Long Xuyên, BHĐ vừa thực hiện một vụ cướp tiệm vàng tại biên giới (chúng tôi sẽ đề cập đến vụ cướp kinh hoàng này ở những số báo sau) và đang trên đường về ăn mừng chiến thắng tại thị xã Long Xuyên.
    Đồng chí Phạm Thành Lợi lập tức bố trí trinh sát theo dõi mọi động thái của BHĐ, đồng thời báo cáo chớp nhoáng với đồng chí Nguyễn Văn Bê (Tám Bê) - Chỉ huy trưởng Thị đội Long Xuyên lúc đó (sau này là Bí thư Huyện ủy huyện Tịnh Biên, An Giang). Đồng chí Nguyễn Văn Bê cũng nhanh chóng báo cáo đồng chí Mười Liên - Bí thư Thị ủy Long Xuyên và các đồng chí trong Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh An Giang về kế hoạch tổ chức bắt bằng được tên cướp nguy hiểm BHĐ.
    Đồng chí Nguyễn Văn Bê đã chỉ đạo đồng chí Phạm Thành Lợi phải liên lạc ngay với đồng chí Nguyễn Văn Dũng - lúc đó là Trưởng ban Quân báo (Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh) để phối hợp nghiệp vụ. Tin báo từ cơ sở cho biết, tối 22/3/1980, BHĐ sẽ tổ chức ăn mừng chiến thắng vừa cướp tiệm vàng tại nhà của một đối tượng tên là Cùi Cang trong hẻm Ba Lâu, đường Thoại Ngọc Hầu (khóm 6 phường Mỹ Long, thị xã Long Xuyên).
    Đây là căn nhà nằm cách nhà của BHĐ thuê ở với mẹ già của hắn khoảng 50 mét. Sau khi nắm chắc kế hoạch tụ tập ăn mừng của BHĐ và đàn em tại đó, một tổ công tác, chỉ huy nhanh chóng đựơc hình thành do đồng chí Nguyễn Văn Bê làm Tổ trưởng.
    Trong cuộc họp chớp nhoáng được tổ chức sau đó vài phút, đồng chí Bê nhận định: “Hẻm Ba Lâu ở đường Thoại Ngọc Hầu là khu vực nhà sàn ổ chuột, địa hình phức tạp, lắc léo. Từ trước giải phóng là địa bàn phức tạp về an ninh trât tự. Một bề giáp với sông, bên dưới là bùn lầy, lau, sậy mọc um tùm...
    Nếu đối tượng cố tình bỏ chạy sẽ rất khó khăn để truy đuổi. Đối diện hẻm Ba Lâu, bên kia đường Thoại Ngọc Hầu là hẻm Mừng Ký nổi tiếng từ thời chế độ cũ đến nay với rất nhiều đối tượng giang hồ ẩn nấp. Riêng đối với BHĐ, các đồng chí tổ công tác một lần nữa xác định đó là một đối tượng có “bản lĩnh” võ nghệ, gan lì, táo bạo và rất xảo quyệt trong việc tháo chạy mỗi khi bị vây bắt. Vì BHĐ đã từng “xuất quỷ nhập thần” trước mắt nhiều nhóm cảnh sát, quân cảnh chế độ cũ, khiến bọn chúng cũng rất ngán khi đối mặt với BHĐ.
    Các đồng chí cũng không quên hệ thống lại những vụ tẩu thoát ly kỳ của BHĐ, trong đó có vụ đào thoát ngay tại con hẻm Ba Lâu vào năm 1974. Lần đó, quân cảnh chế độ cũ bao vây để bắt BHĐ. BHĐ bị còng tay, bỏ lên xe jeep chở đi.
    Hai cảnh sát lực lưỡng ngồi “kèm” BHĐ hai bên hông với vũ khí trong tay nhưng trên đường áp giải về đồn cảnh sát, BHĐ đã đánh gục cả hai viên cảnh sát và tài xế để tẩu thoát. Từ đó, các đồng chí trong Thị đội Long Xuyên đã vạch một kế hoạch gần như hoàn hảo để vây bắt BHĐ.
    Đồng chí Tám Bê là Tổng chỉ huy. Lực lượng tác chiến chia làm hai tổ. Tổ một do đồng chí Phạm Thành Lợi làm Tổ trưởng, với các thành viên là đồng chí Đỗ Dũng Sĩ, Huỳnh Tấn Tùng. Tổ một có nhiệm vụ trực tiếp vây bắt BHĐ. Tổ hai do đồng chí Trần Văn Be làm Tổ trưởng, cùng với các đồng chí Bùi Văn Nghề, Nguyễn Văn Mừng, Nguyễn Văn Ký. Tổ hai có nhiệm vụ chốt chặn trên đường Thoại Ngọc Hầu để đề phòng BHĐ có thể tẩu thoát bằng con đường này. Tất cả bảy đồng chí được trang bị vũ khí là súng ngắn để chiến đấu.
    Chuyện khó tin về hai lần vượt vòng vây
    Đêm 22/3/1980, sau khi bị bắn ba phát súng vào chân, BHĐ vẫn chạy thoăn thoắt, lội sình ào ào. Khi đã mất nhiều máu, kiệt sức, tên tội phạm giỏi võ Thiếu Lâm này vẫn đủ khả năng đánh gục nhóm trinh sát để phá vòng vây...
    Trước đó, vào năm 1974, khi đã bị còng hai tay ngồi trên xe Jeep giữa gọng kìm của hai quân cảnh (chế độ cũ) to như hộ pháp, BHĐ vẫn thoát được. Hắn đánh song chỏ hạ gục hai hộ pháp rồi tung người đá dập đầu tay quân cảnh lái xe.
    Chiếc xe mất lái đâm vào lề, BHĐ nhảy xuống với hai tay bị còng, chạy thoát... Đọc lại những trang hồ sơ lưu trữ trước năm 1975, các trinh sát mới biết tại sao hôm nay mình chưa bắt được tên cướp có những khả năng khó tin như thế!
    Khoảng 19 giờ tối 22/3/1980, nguồn tin trinh sát báo về lần cuối cùng cho biết BHĐ đã xuất hiện tại nhà của Cùi Cang, một đối tượng hình sự có máu mặt ở cùng xóm với BHĐ. Đồng chí Phạm Thành Lợi cùng hai hai chiến sĩ của tổ một lên đường, áp sát mục tiêu. Tổ hai cũng triển khai ngay sau đó.
    Con hẻm tối tăm, rộng hơn một mét dẫn vào căn nhà lá lụp xụp của tên Cùi Cang được các đệ tử của BHĐ ngồi canh giữ rất cẩn thận. Khó khăn lắm, các đồng chí của Tổ công tác mới tiếp cận được nhà của đối tượng. Khi BHĐ và bốn tên khác đang nâng những ly rượu đế hô hào “dzô, dzô!...” thì ba họng súng đen ngòm chỉa thẳng vào giữa cái bàn làm tất cả im phăng phắc.
    “Bạch Hải Đường. Mày đã bị bắt. Giơ tay lên đầu!” - đồng chí Phạm Thành Lợi ra lệnh.
    Khi tất cả chưa kịp hoàn hồn, BHĐ bật ngửa ra phía sau bằng một thế võ điệu nghệ, phi ra cánh cửa sau nhà rồi lao xuống con rạch đầy bùn lầy tẩu thoát. BHĐ đã có một kinh nghiệm là dù ngồi bất cứ ở đâu, hắn cũng “xem hướng” rất kỹ để phòng khi bất trắc có thể tẩu thoát được. Và lần này, kinh nghiệm ấy đã chứng minh hắn cảnh giác như thế là không thừa.
    Thấy tình huống không ổn, đồng chí Đỗ Dũng Sĩ đã bắn một phát súng chỉ thiên yêu cầu BHĐ đứng lại, nhưng không ăn thua. Hắn vẫn lao mình băng băng dưới đám bùn đen ngòm như một bóng ma giữa đêm tối. Tình thế khẩn cấp, như một phản xạ tự nhiên, đồng chí Lợi lao theo BHĐ như một mũi tên, vừa hô lớn:
    - Bạch Hải Đường. Đứng lại!
    Sau nhiều tiếng ra lệnh nhưng BHĐ vẫn không khuất phục, đồng chí Lợi đã buộc phải hạ thấp người, đưa súng về hướng chân của BHĐ bóp cò. Ba tiếng nổ xé màn đêm làm cả xóm nhà ổ chuột nháo nhào. Cả ba phát súng đều trúng chân hắn. Nhưng thật kinh khủng, đồng chí Lợi và cả hai đồng chí đang đuổi theo sau lưng không thể tin được.
    BHĐ không những không gục ngã mà hắn chỉ khựng lại bước chân trong giây lát bởi lực của những viên đạn ở tầm ngắn quá mạnh, rồi vẫn băng băng quanh co trong những con hẻm chằng chịt. Hắn tìm được một con hẻm thông ra đường Thoại Ngọc Hầu rồi phi lên đường này đúng như tính toán ban đầu của tổ công tác.
    Các đồng chí của Tổ hai đã chuẩn bị tư thế nên khi thấy bóng của tên cướp loạng choạng chạy thục mạng trên đường đã giương súng và một đồng chí lệnh:
    - Bạch Hải Đường! Không được chạy!
    Tưởng rằng, thấy một nhóm người đang cầm vũ khí trong tay chặn trước mặt, hắn sẽ đầu hàng. Nhưng, một lần nữa, sức mạnh vốn đã làm nên “tên tuổi” của hắn trong giới giang hồ và cả giới quân cảnh chế độ cũ lại được hắn chứng minh.
    Cả bốn đồng chí của tổ hai không dám nổ súng vì sợ lạc đạn vào người đi đường đông đúc. BHĐ đã bị bắn, chạy cà nhắc. Nhưng khi giáp lá cà, những cú đánh với tất cả sức lực để thoát thân như một bản năng sinh tồn, hắn đã gần như hạ gục các đồng chí của Tổ hai và tiếp tục tháo chạy.
    Hắn lao mình vào con hẻm Mười Ký của đường Thoại Ngọc Hầu. Lúc ấy, các đồng chí của Tổ một cũng đã lường trước sự việc nên đi vòng đón đầu lối ra của hẻm Mười Ký. Phía sau lưng BHĐ, Tổ hai cũng đã xốc lại đội hình và tiến về phía hắn. Đứng giữa hai nhóm trinh sát ở hai đầu con hẻm đang kẹp hắn lại như gọng kềm.
    BHĐ biết đang gặp lại viên sĩ quan có tài thiện xạ vừa cho hắn “ăn” ba viên đạn, ý chí hắn bắt đầu co lại. Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu BHĐ, và đây là lần đầu tiên trong đời sau mười năm “hành nghề”, hắn đã phải thúc thủ.
    Tuy nhiên, khi hai mũi tấn công tiến lại gần, BHĐ vẫn gan lì chống cự. Đồng chí Lợi và một trinh sát có “nghề” của thị đội đã quần nhau với BHĐ một lúc khá lâu hắn mới bị khống chế. Đó là lúc hắn đã đuối sức. Ba phát súng do đồng chí Lợi bắn, hai viên găm vào bắp đùi và một viên găm vào bắp chuối của BHĐ. Những vết đạn này làm máu chảy quá nhiều khiến tên cướp kiệt sức, thúc thủ.
    Đồng chí Lợi đến giờ vẫn nhớ dáng người của BHĐ tối hôm đó: “Hắn nhanh và khỏe đến kỳ lạ. Tôi không nghĩ một người đã bị bắn ba phát vào chân mà vẫn còn vùng vẫy chạy và đánh gục được vài anh em như hắn. Phải công nhận những gì mà chúng tôi biết được về hắn qua báo chí chế độ cũ là không ngoa tí nào. Nếu không có lần chạm trán hôm đó, chắc anh em chúng tôi chẳng ai tin được”.
    Lần đầu tiên trong đời, hắn nếm mùi thất bại và cũng là lần đầu tiên, hắn “dính” đạn, sau một vài lần (trong chế độ cũ) hắn đã may mắn thoát được trong làn đạn của quân cảnh. BHĐ bị khuất phục, tra tay vào còng số tám. Chiếc xe Jeep đã chờ sẵn để áp giải hắn về Thị đội Long Xuyên. Sáng hôm sau, BHĐ được bàn giao cho Công an tỉnh An Giang giam giữ.
    Đồng chí Huỳnh Tấn Tùng - nguyên Trợ lý Quân báo Thị đội Long Xuyên kể lại: Trước giải phóng, BHĐ bị cảnh sát vây bắt một lần ngay tại con hẻm Ba Lâu mà chúng tôi bắt BHĐ vào tối 22-3-1980. Vì là người được phân công theo dõi tung tích của BHĐ, sau ba tháng trời lặn lội “theo chân” BHĐ, tôi đã nắm khá rõ “thành tích” trong giới giang hồ của tên cướp.
    Lần đó, cũng trong con hẻm Ba Lâu, BHĐ bị hai viên quân cảnh chế độ cũ to lực lưỡng vây bắt, đã còng được tay đưa lên xe jeep chở về đồn. Nhưng khi vừa ngồi lên xe, BHĐ đã dùng hai cùi chỏ đánh gục hai quân cảnh ngồi hai bên hông hắn và phi cú đá như trời giáng vào đầu lái xe rồi lao xuống đường tẩu thoát với chiếc còng trên tay.
    Khi lực lượng ứng cứu đến, hai viên quân cảnh và ông tài xế vẫn ê ẩm mình mẩy. Sau lần tẩu thoát ngoạn mục đó, BHĐ trở thành một cái tên đáng sợ đối với giới quân cảnh chế độ cũ và cũng làm cho giới giang hồ thêu dệt thêm huyền hoặc.
    Đồng chí Tùng tiếp: Khi được giao nhiệm vụ theo dõi và bắt BHĐ, đồng chí Nguyễn Văn Bê - chỉ huy đơn vị - trong một cuộc họp đã hỏi tôi: “Thường vụ Thị ủy kêu tôi sang báo cáo vụ việc BHĐ, đồng chí có dám hứa hoàn thành nhiệm vụ không, để tôi hạ quyết tâm với Thường vụ?”.
    Tôi trả lời anh Bê: “Nếu lần này chúng tôi không bắt được BHĐ thì tôi xin lột lon giao lại cho Đảng và Nhà nước rồi về nghỉ luôn, không ở trong quân ngũ nữa!”. Nghe xong, đồng chí Bê đã mạnh dạn sang báo cáo với Thị ủy và hạ quyết tâm sẽ bắt được BHĐ.
    Hôm đưa về Thị đội, tôi hỏi BHĐ:
    - Mày có biết vì sao bị bắt không?
    - Không biết thưa cán bộ!
    - Thế mày mang súng trong người để làm gì?
    - Dạ, để phòng thân thôi ạ!
    - Sao phải phòng thân?
    - Dạ, để phòng bất trắc khi ăn trộm!
    - Nếu không phải là kẻ cướp thì chỉ có làm chính trị mới mang theo súng trong người thế này!
    - Dạ, thật ra thì tôi chỉ trộm từ trước giải phóng!
    Đồng chí Nguyễn Văn Dũng - nguyên Trưởng ban Quân báo (Bộ Chỉ huy quân sự An Giang), nhớ lại: “Thời đó, chúng tôi theo đối tượng này vô cùng gian nan. Gần như anh em chúng tôi không biết mặt mũi của BHĐ ra làm sao. Hắn gần như không để lại bất cứ một tấm hình nào lọt ra ngoài xã hội. Dù hắn đã chôm rất nhiều máy chụp hình trong chế độ cũ. Đó cũng là một trong những “mánh” để những tên giang hồ như BHĐ tồn tại trong bóng tối được lâu như thế.
    Hơn nữa trước đó, trong một vụ cướp, có một đối tượng gây án tự xưng là Bạch Hải Đường. Khi đối tượng này bị bắn chết, các cơ quan chức năng của ta đều cho rằng không cần lo nghĩ gì về BHĐ nữa. Suốt một thời gian dài gần ba năm trời, mọi thông tin về BHĐ đều biệt tăm. Mãi đến khi một đối tượng hình sự ra tù còn nhận dạng được BHĐ. Sau khi đối chiếu với tấm hình duy nhất lưu trong hồ sơ truy nã của cảnh sát chế độ cũ còn lại, mô tả các dấu vết, chúng ta mới biết rằng Bạch Hải Đường - Nguyễn Ngọc Truyện (hay Truyện “xăm mình”) vẫn còn sống và đang tiếp tục ẩn nấp để phạm tội”.
    (*): Tên của nhân vật này được thay đổi


     
  2. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Lời thách thức sau vụ vượt ngục

    Tường nhà giam đã bị đục thủng một lỗ, bên cạnh là dòng chữ của tên siêu tội phạm để lại như trêu ngươi: “Nơi đây không phải chốn dừng bước giang hồ của Bạch Hải Đường”, ký tên Nguyễn Ngọc Truyện (tên thật của BHĐ)... Một tổ trinh sát được thành lập, các anh cùng thề sẽ sinh tử với tên tội phạm đặc biệt này.

    Sau khi Thị đội Long Xuyên bàn giao BHĐ cho Công an tỉnh An Giang, hắn bị giam giữ chung với bốn đối tượng khác. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, giữa tháng 5-1980, BHĐ đã tổ chức cuộc vượt ngục gây kinh ngạc không chỉ với lực lượng công an, quân đội mà bất cứ cơ quan nào.

    Bạch Hải Đường bị bắn tới ba phát súng vào chân, bị trọng thương. Khi về nhà tạm giam, hắn gần như kiệt sức, chân gần như không còn cử động được. Việc đầu tiên của cán bộ quản giáo lúc đó là điều trị vết thương cho BHĐ. Khi vết thương bắt đầu khô và lành dần, hắn đã tổ chức vượt khỏi trại giam cùng bốn đối tượng khác. Các đồng chí lãnh đạo các phòng ban nghiệp vụ và công an tỉnh khi đến hiện trường phòng giam mà BHĐ đã tổ chức để “ra ngoài”, đều không tin vào mắt mình.

    Phòng giam giữ được xây dựng kiên cố. BHĐ đã bị còng tay chân. Nhưng vì sao hắn có thể thoát thân với một lỗ thủng trên bức tường trại giam và bỏ lại tất cả những chiếc còng? Sau này, khi bắt được BHĐ lần thứ ba, bức màn bí mật về cuộc vượt ngục mới được hắn khai nhận tỉ mỉ.

    Thông tin BHĐ đào thoát khỏi trại giam đã gây sửng sốt đối với mọi người, kể cả những cán bộ, chiến sĩ công an An Giang. Một lần nữa, tên giang hồ khét tiếng đã đào thoát khỏi vòng vây pháp luật và một cuộc truy bắt lại bắt đầu. Nó gian nan, gay cấn và nguy hiểm hơn. Bởi hơn ai hết, BHĐ khi ra khỏi trại lần này đã trở thành con mãnh hổ ghê gớm hơn trước để tồn tại ngoài vòng pháp luật!

    Bạch Hải Đường đào thoát khỏi trại giam là một việc hết sức nguy hiểm cho xã hội. Lãnh đạo Công an An Giang, nhất là lực lượng cảnh sát hình sự phải mất ăn mất ngủ vì cái tin BHĐ trốn trại. Nhiều cuộc họp khẩn cấp diễn ra tại Ban Giám đốc Công an tỉnh An Giang nhằm huy động tất cả lực lượng nghiệp vụ để truy bắt bằng được BHĐ. Đội trọng án của Phòng Cảnh sát hình sự được giao nhiệm vụ chủ chốt, truy bắt BHĐ. Sau một tháng, rồi hai tháng trời ròng rã truy tìm, tung tích của BHĐ vẫn biệt vô âm tín.

    Tất cả các đối tượng hình sự ở An Giang và các tỉnh lân cận có quan hệ với BHĐ đều được các trinh sát “bám”, nhưng vẫn không có chút manh mối nào. Lãnh đạo Phòng Cảnh sát hình sự nhận định có thể BHĐ chỉ còn những chỗ ẩn nấp là gia đình những người thân. Nhưng việc xác minh được người thân của hắn ở đâu cũng là một thách thức. Từ An Giang, Đồng Tháp, Cần Thơ, Hậu Giang... đều có người thân của BHĐ.

    Thời gian đã trôi qua hơn hai tháng, BHĐ vẫn không hề xuất hiện. Có ý kiến cho rằng BHĐ đã chết do những vết thương bị bắn? Đồng chí Nguyễn Thanh Sang - Trưởng Phòng CSHS và các đồng chí trong Đội trọng án gần như ngồi trên đống lửa vì nhiệm vụ cấp trên giao vẫn chưa hoàn thành. Đồng chí Sang chỉ đạo Đội trưởng Đội trọng án lúc đó là đồng chí Phạm Thanh Sơn phải truy bắt bằng được cả bốn đối tượng vượt ngục cùng đêm với BHĐ. Có thể những tên này sẽ biết BHĐ đang ở đâu.

    Cuối cùng, bằng các biện pháp nghiệp vụ sắc bén, một đối tượng hình sự tên là Th. đã bị bắt. Rất may là qua khai thác tên Th., các đồng chí đã có manh mối về nơi ẩn náu của BHĐ. Nguồn tin quý giá từ tên Th. làm các đồng chí mừng như mở cờ trong bụng. Đồng chí Nguyễn Thanh Sang đã nhanh chóng báo cáo Ban Giám đốc công an tỉnh xin ý kiến rồi tổ chức vây bắt. Chỉ thị của lãnh đạo công an tỉnh cho Phòng CSHS là không được để BHĐ trốn thoát và sống ngoài vòng pháp luật, phải bắt bằng được. Nếu không, ngành công an sẽ phải có lỗi với nhân dân!

    Nhận nhiệm vụ nặng nề là đồng chí Phạm Thanh Sơn, lúc đó là thượng úy, Đội trưởng Đội trọng án (sau này đồng chí làm Phó giám đốc Công an tỉnh An Giang, nay đã mất). Đồng chí Sơn là một trong những CSHS tài năng nhất của Phòng CSHS. Anh có tư duy phá án tốt và đặc biệt là rất giỏi võ. Lúc đó, giới giang hồ ở Sài Gòn thì khiếp đảm đồng chí D.M.N, còn ở An Giang, thì các đối tượng hình sự đều rất “ngán” Phạm Thanh Sơn. Nếu đã đụng độ với Sơn, tất những tên giang hồ đều phải thúc thủ, dù trong tay chúng đang cầm loại hung khí gì.

    Sau khi xác định được địa điểm mà BHĐ đang ẩn náu, tổ công tác do đồng chí Phạm Thanh Sơn phụ trách, cùng với hai trinh sát của đội trọng án là Lê Trường Thanh và Nguyễn Trường Sơn được giao nhiệm vụ truy bắt BHĐ. Cùng đi có tài xế lái xe và đối tượng Th. có nhiệm vụ dẫn đường. Trước khi lên đường, đồng chí Nguyễn Thanh Sang chỉ đạo: “Các đồng chí đang nhận nhiệm vụ rất nặng nề.

    Tôi tin tưởng các đồng chí sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Trên xe có xăng đủ chạy suốt ba ngày. Nếu dọc đường không đủ xăng thì cứ ghé vào đổ rồi... ký sổ. Tôi sẽ đến thanh toán!”. Sau cái bắt tay chắc nịch của trưởng phòng với từng người trong tổ công tác, ngày 25-7-1980, tổ công tác đặc biệt lên đường, hướng về thị xã Sóc Trăng - nơi mà Bạch Hải Đường đã ẩn trú suốt hai năm trong nhà một người thân và trong một ngôi chùa.

    Ba giờ chiều 25-7-1980, tại căn nhà nằm ở ngoại ô thị xã Sóc Trăng, khu vườn có nhiều cây cối, nắng vẫn gắt, soi qua từng tán cây. Trên chiếc võng, một người nằm vắt vẻo, chân trên võng, chân chống dưới đất đu đưa, mắt lim dim ngủ. Tiếng một người đàn ông gọi khẽ bên tai:

    - Truyện ơi. Mày có khách này! - giọng người anh rể vang lên làm BHĐ chồm dậy.

    - Trời đất. Anh Th. Sao tìm được em? - Bạch Hải Đường vồn vã nhận ra “chiến hữu” Th. ở chung phòng giam đã được hắn kéo ra cùng trong đêm vượt ngục tại trại tạm giam cách đó hai năm.

    Hai gã đàn ông ôm chầm lấy nhau ra chiều rất thân thiết.

    - Dạo này chú thế nào rồi?

    BHĐ: - Thì em toàn lo nghỉ ngơi và điều trị vết thương chứ có làm ăn gì đâu anh. Với lại nghe nói mấy ổng đang tìm em dữ lắm anh ạ!

    - Còn anh thì thế nào?

    Th. cười: - Anh đâu có dám “xông ra” nữa. Chạy xe ôm kiếm sống qua ngày.

    Cuộc hàn huyên của Th. và BHĐ kéo dài đến khoảng sáu giờ chiều. BHĐ định gọi anh rể đi chợ mua ít đồ về nhà lai rai với bạn hiền. Nhưng Th. ngăn:

    - Thôi không cần đi chợ đâu chú. Phiền hà nhà anh chị. Anh em mình kéo ra quán nào đó gần đây ngồi cho thoải mái đi. Bao nhiêu lâu mới gặp lại!.

    BHĐ đồng ý. Sau vài phút thay y phục chỉnh tề, BHĐ và Th. đưa nhau ra một quán nhậu bình dân gần nhà anh rể để tiếp tục ôn lại chuyện xưa.

    Vừa tìm xong chỗ ngồi, chưa kịp ăn thì BHĐ chợt nhận ra hai bóng người đi bộ bên kia đường. Linh tính mách bảo hắn có chuyện chẳng lành...
     
  3. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Cuộc chiến sinh tử trong quán nhậu

    ... Từ bên kia đường, ánh mắt nhà nghề của thượng úy Phạm Thanh Sơn cũng chợt nhận ra sự bất thường của BHĐ nên nháy mắt ra hiệu cho đồng chí Lê Trường Thanh rồi nhanh như chớp cả hai băng qua đường, lao thẳng vào quán. Đồng chí Thanh móc súng đưa về hướng BHĐ ra lệnh:

    - Bạch Hải Đường. Đưa tay lên. Mày đã bị bắt!

    Vẫn như bao lần trước đó, BHĐ không bao giờ ngoan ngoãn chịu khuất phục. Hắn phi thân vào hướng nhà bếp của quán hòng thoát thân. Vì biết phía sau không có đường chạy, nên tôi chuyển khẩu súng cho đồng chí Sơn rồi lao theo BHĐ. Hắn đã quay người tống về phía tôi mấy cú đá. Nhưng lúc đó, tôi đã dùng tất cả sức lực, “chịu đòn” để lao vào ôm hắn bằng được. BHĐ bị tôi quật ngã, đập đầu vào cái bếp nấu bằng trấu của chủ nhà. Hắn có vẻ loạng choạng nhưng vẫn lồng lộn chống cự.

    Hắn đã tính cướp súng trên tay tôi, nhưng đồng chí Sơn phát hiện đã dùng chân đá khẩu súng văng ra và giữ súng. Khi tôi đã xiết chặt vòng tay, ôm gọn người từ phía sau, hắn vẫn ra đòn liên tục vào người tôi. Vì tình thế khẩn cấp và nghĩ đến lòng tin của cấp trên, ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi ngay lập tức là không thể để hắn thoát được, dù phải đổ máu. Tôi ôm hắn, hắn đã kéo lê tôi khoảng năm mét. Tôi cố ôm và quay mặt hắn về phía đồng chí Phạm Thanh Sơn và kêu lên:

    - Bắn! Bắn! Anh cứ bắn đi. Không được để hắn chạy!

    Ở một cự ly quá gần, đồng chí Sơn hai tay cầm hai khẩu súng nhưng chưa dám siết cò. Vì nếu súng nổ thì chắc chắn tôi cũng “ăn” đạn cùng với BHĐ. Khi tôi gọi đến lần thứ hai “anh cứ bắn đi!” thì đồng chí Sơn đã chọn được khoảng cách thích hợp rồi hạ thấp tầm ngắm và nổ súng (vì lúc đó đồng chí Sơn không thể tiến sát BHĐ với hai khẩu súng trên tay, sẽ rất nguy hiểm - N.V) Viên đạn đã bắn trúng đùi BHĐ. Lúc đó hắn mới đổ gục bên cái bếp của quán nhậu.

    Người dân hiếu kỳ đã tụ tập kín cả khu vực, bởi khi biết đó là BHĐ thì người ta muốn đến xen chân tướng của hắn và xem CA bắt hắn thế nào? Chúng tôi băng bó vết thương cho hắn, còng tay lại rồi đưa lên xe Jeep. BHĐ nằm bất động trên xe. Anh em cứ tưởng hắn đã đuối sức. Nhưng khi xe chạy về đến phà Vàm Cống, BHĐ tỉnh lại nói chuyện với chúng tôi bình thường.

    Đồng chí Thanh khi kể với tác giả loạt bài này, đã không thể quên được lúc đó: “Phải nói là hắn có sức khỏe cực tốt. Đù đã “ăn” viên đạn thứ tư vào người, máu chảy rất nhiều nhưng sau đó hắn tỉnh lại và vẫn nói chuyện với anh em như không bị gì vậy”. Trên xe, BHĐ đã nói với đồng chí Sơn rằng: “Tôi công nhận mấy anh giỏi thật.

    Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời, BHĐ biết sợ, biết rằng “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Suốt mười năm tung hoành giang hồ, phần vì bất cần đời, liều lĩnh, phần vì giỏi võ Thiếu Lâm nên hắn dường như không biết sợ ai, chưa ai có thể “đấu” tay đôi với hắn mà thắng được. Nhưng lần này hắn đã nếm mùi thất bại. Phát súng của thượng úy Phạm Thanh Sơn hôm đó đã đặt dấu chấm hết cho một cái tên gây bao nhiêu kinh hoàng cho xã hội, cho lực lượng cảnh sát của chế độ cũ và gây mệt mỏi, vất vả cho những cán bộ chiến sĩ công an nhân dân có nhiệm vụ truy bắt hắn.

    Khi bị giam giữ trong trại tạm giam, BHĐ vẫn chưa phải đã cải tà quy chính để hoàn lương thật sự như hắn đã “hứa” với cán bộ qua bao nhiêu lần hỏi cung. Hắn đã nhiều lần mưu toan “ảo thuật” với chiếc còng để vượt ngục. Nhưng những cán bộ quản giáo canh giữ BHĐ với kinh nghiệm trước đó, không để hắn có cơ hội lần nữa.

    Trung tá Trần Thanh Tình - hiện là cán bộ Văn phòng Công an tỉnh An Giang - nguyên cán bộ quản giáo, Phó giám thị Trại tạm giam Công an tỉnh An Giang, trước đây được giao nhiệm vụ canh giữ BHĐ - kể lại: Thời điểm BHĐ vừa đào thoát khỏi trại giam, tôi đang đi dự một lớp tập huấn, không có mặt tại trại giam. Khi trở về, nghe anh em kể lại vụ đào thoát của hắn. Trước khi rời nhà giam, hắn đã viết lên tường rằng: “Nơi đây không phải là chốn dừng bước giang hồ của Bạch Hải Đường”.

    Sau này, khi BHĐ bị bắt trở lại vào ngày 25-7-1980, trung tá Trần Thanh Tình được giao nhiệm vụ nặng nề là canh giữ nghiêm ngặt tên giang hồ khét tiếng này. Đồng chí Tình cũng không thể ngờ rằng, lần hắn vượt ngục trước đó và lần vừa bị bắt lại đã làm hắn hối cải, hoàn lương. Chính thời gian “cùng ăn, cùng ở” với tên “tướng cướp” này trong trại giam, đồng chí Tình phần nào hiểu được vì sao tên cướp khét tiếng này đã khiến cho lực lượng giữ gìn trật tự của cả chế độ cũ và chúng ta hôm nay phải vô cùng vất vả.

    Lần thứ hai bị bắt trở lại, BHĐ đã bị bắn trọng thương thêm một lần nữa, sức khỏe trở nên kiệt quệ. Thế nhưng, khi về tới trại tạm giam, không vì thế mà các đồng chí công an lơ là, chủ quan. BHĐ bị ngồi trong nhà giam với cả còng tay, còng chân. Hắn chỉ được di chuyển trong một không gian hạn hẹp.

    Thế nhưng, trong một buổi trưa, sau khi ăn cơm trưa cùng một số đồng chí và chuẩn bị nghỉ trưa thì từ bên phòng mình, đồng chí Tình nghe được những tiếng lộc cộc khả nghi phát ra từ căn phòng giam sát bên bức tường - nơi giam giữ BHĐ. Khi nhìn qua cửa thì đồng chí hoảng hốt vì nền nhà giam hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại mấy cái còng. Khi mở cửa phòng giam để vào, đồng chí Tình không thể ngờ rằng, BHĐ đang đu người như một con vượn trên trần nhà giam để hòng tháo lưới chui ra ngoài, dù vết thương vẫn còn rất nặng trên chân của hắn.

    Đồng chí Tình đã phải ra lệnh:

    - Truyện! Mày không nên làm liều. Xuống đi!

    Hắn ngoan ngoãn phi xuống nền nhà giam nhẹ như con sóc. Khi các đồng chí khác có mặt để tiếp ứng, BHĐ đã “giả điên” mà khai rằng:

    - Hôm qua tôi nằm mơ, thấy mẹ tôi về báo mộng, bảo tôi phải “đi” khỏi đây không thì sẽ bỏ mạng ở đây. Nên tôi định... ra ngoài thôi!

    Đó không phải là lần duy nhất BHĐ đã tháo được ổ khóa, tháo còng để đào thoát. Nhưng sau lần đó, đồng chí Tình đã có thêm được một bài học mà vì thế, sau này suốt một thời gian dài, đồng chí đã hoàn toàn khống chế được hắn. Hầu như tất cả ổ khóa dùng để khóa còng chân của chúng ta lúc đó đều không thể “khóa” được BHĐ. Chính đồng chí Tình đã liên tục phải thay ổ khóa. Đến nỗi quá bực mình, có lần đồng chí Tình đã chửi thẳng:

    - Mày làm gì mà cứ “tháo” khóa mãi vậy? Ổ khóa đâu mà tao thay hoài!”.

    Sau nhiều lần như thế, đồng chí Tình đã nghĩ ra cách để khống chế được tên cướp vốn có tài “ra khỏi nhà giam” này. Cùm chân được lồng vào một cây sắt to và dài, luồn qua tận bên phòng của đồng chí Tình và làm móc khóa ở đó. Thế là BHĐ không còn cơ hội “mày mò” với ổ khóa nữa. Hắn chỉ biết ngồi một chỗ và gầm rú như một con thú dữ cho đến ngày hắn không còn nữa.

    Là người chứng kiến những tháng ngày cuối đời của tên tội phạm, đồng chí Tình vẫn nhớ như in từng cử chỉ, điệu bộ, tính tình và cả những vết xăm trên người hắn. “BHĐ khá đẹp trai, lanh lợi, điềm đạm và ít nói. Đúng bản chất của một tay đàn anh thứ thiệt chứ không phải là một đối tượng giang hồ kiểu chợ búa ăn to nói lớn để thị uy người khác.

    Chính những tháng ngày được đồng chí Tình gần gũi, giáo dục, BHĐ bắt đầu hối cải về con đường tội lỗi của hắn, BHĐ bắt đầu xem đồng chí Tình như một người anh. Hắn đã lặp đi lặp lại một điều về cuộc đời hắn với đồng chí Tình là hắn chỉ ăn trộm chứ không phải “tướng cướp” như mọi người gọi.

    Vụ cướp duy nhất mà hắn thực hiện là cướp vàng (chúng tôi sẽ phản ánh trong loạt bài này) ở biên giới và ngày hôm sau, 22-3-1980 bị bắt tại Long Xuyên. Hắn không hề thích cái “danh tiếng” mà giới giang hồ và cảnh sát chế độ cũ đã đặt cho hắn. Không hiểu vì sao những ngày cuối đời, BHĐ vẫn muốn “đính chính” về điều đó.

    Có lẽ trong sâu thẳm tâm hồn, hắn vẫn còn một chút phần người ít ỏi mà hắn không muốn người đời nghĩ về mình là một tên tướng cướp hung ác. Chính vì những suy nghĩ như vậy, hắn đã thổ lộ ra hết câu chuyện về cuộc đời “hành tẩu giang hồ” của hắn cho đồng chí Tình biết.

    Và có lẽ, đến bây giờ, đồng chí Tình là người duy nhất biết trọn vẹn về cuộc đời của BHĐ một cách đầy đủ, mà ngay cả những người thân như cha mẹ, vợ con, đàn em và cả lực lượng cảnh sát của chế độ cũ và lực lượng công an chúng ta cũng chưa ai biết được. Những ngày sau cùng, BHĐ đã viết lại cuộc đời hắn bằng 17 trang viết tay khá chi tiết - bút tích duy nhất còn lại kể về cuộc đời thật của BHĐ.

    Chúng tôi xin được thuật lại bút tích của BHĐ để bạn đọc có thể hiểu được phần nào về con người thật, tội lỗi thật sự của “tướng cướp Bạch Hải Đường”...
     
  4. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Bạch Hải Đường có cái tên nghe rất dữ dằn: Truyện “xăm mình”, bởi trên người y gần như toàn vết xăm. Từ chân lên đầu đều được xăm kín những hình, chữ có ý nghĩa đối với cuộc đời y. Trong đó xăm ở bụng dưới của BHĐ là hình một cô gái lõa thể và dòng chữ “Thương người chung thủy - hận kẻ bạc tình”.

    Sự thật về tướng cướp Bạch Hải Đường
    ảnh tướng cướp Bạch Hải Đường

    Tại sao y khắc dòng chữ đầy oán trách như thế lên người. Bởi y đã tung hoành nganh dọc, có “số má” trong giới giang hồ, nhưng rồi cũng không thoát khỏi một chữ... tình.

    Lâu nay, công chúng nghệ thuật đã được xem những chuyện tình lâm ly bi đát của Bạch Hải Đường với những người đàn bà trong cuộc đời hắn trong truyện, kịch, phim. “Người tình” nổi tiếng nhất của BHĐ là “Nữ tu sĩ Băng Thanh” trong bộ phim “SBC” (săn bắt cướp). Nhưng cuộc đời của BHĐ có được một chuyện tình lãng mạn, ly kỳ như vậy không? BHĐ có si tình đến mức như thế không? Một câu hỏi nữa là BHĐ có được một người phụ nữ yêu thương đến thế không?

    Đối chiếu tất cả những tài liệu chúng tôi thu thập được, có thể thấy rằng, BHĐ đào hoa, đa tình, si tình và sẵn sàng lao vào tội lỗi như một con thiêu thân vì những người đàn bà mà y yêu thương. Nhưng cho đến ngày cuối cuộc đời, khi BHĐ nằm xuống, bên chiếc quan tài của y không hề có bóng dáng của một người đàn bà nào. Quá lạnh lẽo!

    Người đàn bà đầu tiên trong đời BHĐ, được thể hiện trong bản lý lịch trích ngang của y là Hồ Thị Lãnh (có tài liệu ghi là Hồ Thị Lảng). Đây là người vợ đầu tiên của BHĐ, khi y vẫn là chàng thanh niên cần cù Nguyễn Ngọc Truyện - chăm chỉ theo bố làm lơ xe đò. Năm 19 tuổi, BHĐ quen và lấy bà Lãnh, cũng là khi BHĐ bắt đầu cuộc sống tự do tung hoành, rời khỏi gia đình để “lập nghiệp”. Hồ Thị Lãnh đã sinh cho BHĐ hai đứa con trai kháu khỉnh. Quê vợ ở tận Thốt Nốt (Cần Thơ). “Ở đó, tôi đạp xe lôi kiếm tiền nuôi vợ con” – BHĐ kể về cuộc sống đạm bạc lúc vào đời.

    Cái nghề chạy xe lôi của Truyện không đủ nuôi sống gia đình, vì một lẽ chạy xe lôi lúc đó cũng phải... lén lút. Theo những lời khai của BHĐ thì lúc đó y vừa chạy xe lôi nhưng vừa trốn quân dịch, sợ bị phát hiện. “Trong thời gian này chạy xe không có tiền và vợ buôn bán không đủ sống nên được vài tháng, tôi trở về Long Xuyên hành nghề...” - BHĐ nói về ngày lận đận của y.
    Vì thương vợ thương con, quá trình về Long Xuyên chạy xe lôi kiếm sống, BHĐ bắt đầu giao du với đám bạn bè hư hỏng và đi hành nghề... lấy trộm đồ người khác để có tiền “lo cho vợ con”. Lý do mà BHĐ viện ra khiến y bước vào con đường tội lỗi là “lo cho vợ con”.

    Thế nhưng, khi hành nghề bất lương có tiền, BHĐ không chỉ lo cho vợ con như y nói mà lao vào con đường ăn chơi, cờ bạc. Có lẽ điều này đã khiến cho người vợ của y sớm chia tay sau thời gian ngắn ngủi chung sống. “Hai đứa tôi bất đồng với nhau nên thôi nhau” - BHĐ kể về gia đình đầu tiên này chỉ với vài lời trong tờ khai.

    Người tình thứ hai mà BHĐ say đắm là Nguyễn Thị Lệ, quê ở Sa Đéc (Đồng Tháp), nhưng theo chồng nên chủ yếu sống tại Long Xuyên với BHĐ. Chuyện tình của BHĐ với Lệ không biết bắt đầu từ khi nào, nhưng nó kết thúc vào giữa năm 1974, sau khi Lệ đã “đâm sau lưng” BHĐ. Căn cứ vào một lời khai của BHĐ: “Lúc đó tôi lấy vợ nữa là Nguyễn Thị Lệ, 21 tuổi, buôn bán, sống tại Long Xuyên. Có một đứa con ba tuổi”, có thể xác định cuộc tình này bắt đầu từ năm 1971, khi Nguyễn Ngọc Truyện được 21 tuổi.
    Cuộc tình này kéo dài được ba năm và nhân vật Lệ đã được một số nhà văn, nhà báo, đạo diễn dàn dựng thành một người tình nổi tiếng trong phim, kịch, truyện... Lệ là cô gái đẹp, quen với BHĐ khi mới 21 tuổi, tràn đầy sức sống. BHĐ mê mệt vì sắc đẹp của Lệ. BHĐ nói: “Lệ đẹp lắm. Tôi mê nó lắm...”. Và cuộc tình này theo như những lời khai và tự sự của BHĐ thì trải qua nhiều sóng gió. Lệ yêu BHĐ vô cùng. Mỗi lần BHĐ đi “làm ăn” xa nhà hay trốn tránh cảnh sát, vào tù..., Lệ đều nhớ thương BHĐ vô cùng và hay khóc mỗi khi đoàn viên.

    Một lần, vào khoảng tháng 8-1974, BHĐ vào làng phế binh Vàm Cống đánh bài, bị các phế binh phát hiện ra chân tướng của BHĐ nên vây bắt và giao Ty cảnh sát Long Xuyên. BHĐ bị cảnh sát chế độ cũ đánh rất nhiều bằng cây ma trắc. “Tôi bị đánh rất nhiều vào ống quyển chân, khiến tôi đau đớn vô cùng” và bị nhốt trong khám lớn. Lệ bế con đến thăm khóc inh ỏi, van xin cảnh sát tha cho Truyện, nhưng không được. Lệ bế cu Trò (tên con trai của BHĐ và Lệ) theo, khóc ướt cả áo. Đứa bé không hiểu chuyện gì, nhưng thấy cả bố mẹ khóc nó cũng khóc theo. BHĐ lúc ấy cảm thấy hối hận biết bao. Hắn nghĩ trong đầu là chỉ cần được ra để sống với Lệ, với cu Trò cho đàng hoàng. Mấy tháng sau, tòa đưa BHĐ ra xử và tuyên án một năm tù giam, Lệ lại bồng cu Trò vào tòa án, chuyền qua cửa sổ đưa cho BHĐ bế lần cuối khi hắn bị giải vào nhà lao:

    - Anh ơi, thằng Trò nè. Nó giống anh lắm nè. Anh nhớ về với mẹ con em...!
    BHĐ lại lần nữa rướm nước mắt:
    - Em ơi, đừng khóc. Chỉ mấy tháng nữa là anh về rồi. Anh sẽ về với em và thằng Trò mà!

    Cuộc đời vốn lắm chữ ngờ. BHĐ và Lệ yêu thương nhau như thế. Nhưng rồi thói trăng hoa, bay bướm của BHĐ đã làm cho Lệ không chịu đựng được nữa. Lần mà Lệ mang khẩu súng đến giao nộp và trình báo với Ty cảnh sát An Giang để cảnh sát đến nhà vây bắt chính chồng mình tại nhà trong con hẻm Ba Lâu vào năm 1974 (như chúng tôi đã phản ánh trong số báo ra ngày 15-9-2009) đã làm giọt nước tràn ly. BHĐ nói về Lệ: “Nó ghen tôi với mấy cô gái khác nên mới lấy khẩu súng rulo của tôi đem đến Ty cảnh sát Long Xuyên tố cáo và giao nộp súng cho tên Triệu”. BHĐ nói đó là sự phản bội, điều mà hắn căm thù nhất trong quá trình lang bạt giang hồ. Còn Lệ thì cảm thấy bị BHĐ phản bội lại mình khi hò hẹn với những cô gái khác. Ai phản bội ai? Đây là lý do khiến BHĐ và Lệ phải “đường ai nấy đi” sau đó, dù vẫn rất yêu Lệ. Trên thân thể của BHĐ lại mọc thêm vết xăm hình lưỡi dao đâm vào một trái tim và dòng chữ chạy vòng quanh “thương người quân tử - hận kẻ bạc tình”.

    Một cuộc tình khác cũng sâu nặng với BHĐ nhưng rồi cũng... chia ly. “Khi hòa bình lặp lại, tôi ra khỏi nhà tù, đã thôi hết các vợ con, nên tôi đi lang thang ở thị xã Long Xuyên một mình. Tôi tình cờ gặp thằng bạn trong tù tên là Buôn, nó mời tôi về nhà nó ở chợ Đông An (Long Xuyên) chơi. Tôi tới lui nhà nó mấy lần và nó làm mai em nó cho tôi. Em nó đẹp lắm, nhưng lúc đầu tôi ngại vì tôi không muốn lấy vợ thêm nữa. Em của Buôn tên là Vũ Thị Huệ, mới 17 tuổi, có tướng người và khuôn mặt thật là đẹp. Tôi cầm lòng không được nên đi đến ăn ở với Huệ, tất cả khoảng ba năm...” - BHĐ kể về chuyện tình của y và người tình thứ ba trong đời như thế.

    Với Huệ, BHĐ đã lao mình như một con thiêu thân để kiếm tiền cho Huệ “bằng chị bằng em”. Y bất chấp sự hiểm nguy, tính mạng để được lấy lòng người đẹp. Hãy nghe BHĐ kể về những ngày ở bên Huệ: “Tôi về nhà Huệ ở được bảy ngày đầu, không làm gì ra tiền, gia đình Huệ cũng nghèo. Mà Huệ còn nhỏ, đẹp lắm nên tôi thấy cần phải “làm” lại cái nghề ăn trộm để có tiền ăn xài với em và lo cho em ăn dọn (diện)”. Tức là ngày hòa bình lặp lại, BHĐ được thả ra khỏi tù (ngày 1-5-1975), BHĐ cũng đã có ý định hoàn lương, sống bằng cái nghề lương thiện, nhưng vì người đẹp, y đã chấp nhận “làm lại” cái nghề trộm cắp của y.
    BHĐ đã đột nhập vào một số cơ quan cách mạng lúc đó để lấy trộm đồ đạc, chủ yếu là áo quần, quạt máy, radio... Nguy hiểm hơn, lúc đó, một số cán bộ cách mạng về công tác tại An Giang, khi ngủ ở khách sạn cũng đã bị BHĐ đột nhập vào lấy đồ đạc, tiền bạc. Tất cả những gì hắn lấy được là để cung phụng người đẹp trẻ trung của hắn.

    Trước sự lộng hành của BHĐ, ngày 23-6-1975, tại khách sạn An Giang, BHĐ bị lực lượng công an cách mạng bắt giữ khi hắn đang đến để thuê phòng. Hắn bị giam giữ tại trại tạm giam của công an tỉnh cùng với hai đối tượng khác. Ngày 31-8-1975, BHĐ đã tổ chức vượt trại với hai đối tượng kia (chúng tôi sẽ nêu cụ thể vụ việc này trong số báo khác). Điều đáng nói, nguyên nhân khiến hắn vượt trại lần này lại... vì người đẹp. Như hắn viết trong bản tự khai: “Tôi thật sự mới ra khỏi tù của ngụy, chưa về thăm mẹ già được. Tôi cũng nhớ Huệ quá. Nhớ quá rồi nên tôi thấy cần phải ra trại mới được...”. Bạch Hải Đường trước khi đi để lại một mảnh giấy viết bằng mực xanh bút bi trong phòng giam: “Xin cách mạng thông cảm và tha lỗi cho tôi. Vì hoàn cảnh gia đình nên tôi mới trốn, và tôi hứa là về sẽ tăng gia sản xuất để sống. Tôi không phạm tội nữa” - ký Bạch Hải Đường.

    BHĐ đón xe về Bạc Liêu tìm gặp Huệ. Gia đình Huệ và mẹ già của BHĐ sống ở đó. “Hai gia đình đều nghèo túng, không có việc làm nên rất khổ sở. Tôi thấy vậy chịu không được, nên đành phải làm liều để kiếm tiền nuôi hai gia đình và lo cho vợ tôi. Vì thật sự tôi thương yêu Huệ nhiều lắm. Vì vậy tôi lên chợ Cần Thơ, đến ở nhà bạn cũ là Hùng và Việt, chuyên sống bằng nghề lấy xe Honda ở hẻm tài xỉu, thị xã Cần Thơ để cùng nhau làm ăn bằng nghề “cũ” - một lần nữa, BHĐ đã vì người đẹp mà lao thân vào con đường tội lỗi như thế.

    Nhưng, cuộc tình của BHĐ với Huệ dù mặn mà, dù BHĐ đã hy sinh suốt ba năm trời (từ 1975 - 1978) cho Huệ, nhưng rồi một ngày, BHĐ đi làm ăn xa trở về Bạc Liêu, Huệ đã là người tình của người khác: “Khi về đến Bạc Liêu, tôi mới biết vợ tôi là Huệ bỏ tôi, đi lang thang theo người khác, nên tôi giận và thôi Huệ luôn. Lúc đó là cuối năm 1978”. Một kết thúc không còn gì buồn đau hơn cho BHĐ.
     
  5. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Trước khi trở thành đối tượng giang hồ khét tiếng, Bạch Hải Đường (Nguyễn Ngọc Truyện) vốn là đứa trẻ có tuổi thơ đầy gian khó, lam lũ, nhưng rất hiếu thảo với cha mẹ, anh em (sau này y cũng sống rất có nghĩa, có tình với vợ con, bạn bè).

    Vì sao Bạch Hải Đường (BHĐ) lại nhanh chóng bước vào con đường tội lỗi? Sớm vào đời, sớm tiếp xúc với cuộc sống phồn hoa nơi phố thị? Hay chính sự bỏ mặc, thờ ơ của nhà cầm quyền chế độ cũ với những đối tượng như BHĐ đã tạo “điều kiện” cho y sớm trở thành tội phạm…?

    Theo đường "bần cùng sinh đạo tặc"

    “Trại tạm giam Công an tỉnh An Giang, phòng giam số 15, ngày… tháng… năm… Tôi tên là Nguyễn Ngọc Truyện, tự Bạch Hải Đường. Kính thưa chính quyền cách mạng, từ ngày bị bắt đến nay, thật tình tôi đã hiểu rõ tội lỗi của tôi nên thật thà khai báo hết, chỉ rõ những đồng bọn, không còn giấu giếm điều gì… Kính mong được Đảng, Nhà nước khoan hồng cho tội lỗi của tôi…”. Khi biết sức khỏe kiệt quệ, bệnh tật không còn chống chọi được nữa, những nét chữ cuối cùng của Bạch Hải Đường đã viết như thế.

    … Vào những năm 1950, nơi cái xóm nhà lụp xụp của thị xã Long Xuyên, anh Nguyễn Văn Của và chị Lê Thị Huê gặp và kết duyên vợ chồng. Cuộc sống vô cùng nghèo khó, cả hai đã lam lũ, quần quật lao động để chuẩn bị cho tương lai của một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong bụng chị Huê. Anh Của nai lưng bốc vác, đẩy xe ở khu vực chợ Long Xuyên, bến xe, hay ai thuê bất cứ việc gì anh cũng lao vào làm để kiếm tiền. Chị Huê ngày ngày chầu chực bên cái thúng bánh mì với hy vọng có nhiều người qua đường ghé mua. Những đồng tiền ít ỏi kiếm được của anh chị là mồ hôi, nước mắt, là cuộc sống, hạnh phúc và hy vọng cho mai sau.

    Giữa năm 1950, đứa con trai đầu lòng chào đời. Nó khôi ngôi, tuấn tú, trắng trẻo vô cùng. Anh Của, chị Huê vui òa nước mắt. Đứa bé càng làm cho anh Của quên đi cái vất vả, nhọc nhằn, cho anh thêm sức mạnh để đương đầu với đời. Thằng bé ấy được anh chị đặt tên là Nguyễn Ngọc Truyện. Ơn trời, Truyện mau ăn chóng lớn. Vợ chồng anh Của, họ hàng bên nội, bên ngoại ai nấy đều hạnh phúc vô cùng. Cuộc sống gia đình cứ lặng lẽ trôi qua trong căn nhà lá ọp ẹp, chật chội nhưng đầy hạnh phúc ấy. Rồi Truyện đã là anh của bốn đứa em gái. Hai vợ chồng quần quật lao động để nuôi cho được năm miệng ăn đang tuổi ăn tuổi lớn.

    Truyện là con trai duy nhất, nên tất cả tương lai của các em, hy vọng vào sự đổi đời cho số phận nghèo khổ của gia đình đều được bố mẹ đặt tất cả vào Truyện. Dù thiếu thốn trăm bề, nhưng Truyện được bố mẹ cho đến trường như bao đứa trẻ cùng trang lứa. Hàng ngày, từ lớp học về, tiếng đánh vần i tờ của Truyện làm không khí gia đình càng ấm áp, hạnh phúc biết bao. Nhưng rồi, chỉ mới đến lớp bốn, cậu học trò này đã có biểu hiện lạ thường. Nó chán học, chán nhìn vào sách vở, nó chán cầm cây viết, chán ngồi nghiêm túc trong lớp nghe thầy cô giảng bài và cũng chán chạy lòng vòng trong sân trường chơi trò đuổi bắt với bạn học…

    Anh Của, chị Huê khi biết tin nhà trường báo về là Truyện hay bỏ học, đi chơi với những nhóm trẻ con bên ngoài, họ đã đêm đêm lau nước mắt vì buồn. Bao nhiêu hy vọng, bấy nhiêu hy sinh của anh chị bây giờ chỉ thế thôi sao? Anh Của kêu Truyện lại ngồi khuyên bảo nhẹ nhàng, Truyện hứa là sẽ đi học. Nhưng rồi, cái lối sống tụ tập, lê la ở những nơi đông đúc, náo nhiệt của những đứa trẻ bụi đời đã hấp dẫn Truyện hơn những lời dạy của thầy cô trong trường. Truyện không đến lớp nữa. Anh Của nhiều đêm thức khuya hơn, tóc bạc nhiều hơn vì thằng con trai nối dõi tông đường mà anh và cha anh đã hy vọng. Mặt chị Huê cũng hằn thêm nhiều vết nhăn, bưng cái thúng bánh mì chị cảm thấy nặng nề hơn.

    Truyện ngày càng cứng đầu, nó cứ lầm lỳ, ít nói, ít cười với cha mẹ, với các em. Nó cứ đi về một cách tự do, không giờ giấc, không cần xin phép ai. Những quán cà phê, những con hẻm có đá gà, đánh bạc, chơi bời… Truyện thường đến hơn. “… Tôi học đến lớp 4, lúc 15 tuổi thì nghỉ học, theo đám lưu manh tụ tập, chơi bời…” - Truyện đã kể về ngày vào đời của mình như thế.

    Rồi để chứng minh mình là đứa trẻ biết tự lập, không cần học hành mà vẫn… sống, Truyện đã chấp nhận tìm cho mình cái bao lác và cây sắt uốn cong một đầu. Truyện gia nhập đám trẻ sống bằng nghề lượm ve chai khắp khu chợ, bến đò, bến xe, bến phà, hàng quán…; từ Long Xuyên đến Bình Thủy (một xã nay thuộc huyện Châu Phú - An Giang). Vừa lân la lượm ve chai bán cho các chủ vựa kiếm tiền xài, vừa ăn ngủ vật vờ bất cứ đâu, cứ như là trẻ lang thang vậy. Có khi, Truyện xin được vào bốc vác cho chủ vựa ve chai, nhưng có lẽ cũng vì tính tình ngông nghênh nên họ sớm cho Truyện thôi việc.

    Năm Truyện 16 tuổi, sắp trở thành gã thanh niên thì ông Của bắt đầu cái tuổi trung niên, yếu hẳn đi vì bệnh tật. Nhưng lúc đó, ông cũng phải đu mình vắt vẻo bên cửa những chuyến xe đò từ Long Xuyên đi Sài Gòn để kiếm sống. Cái nghề làm lơ xe của bố có vẻ lại thích hợp với Truyện. Ông Của thuyết phục Truyện bỏ cái nghề lượm ve chai, tụ tập ăn chơi để theo ông lao động kiếm sống, để còn phụ cho cha mẹ nuôi bốn đứa em gái đang xếp hàng chờ ăn, chờ mặc. Nghe xong lời phân tích của bố, lần đầu tiên sau nhiều năm bỏ học, Truyện đã nghe lời bố. Cần nói cho rõ, từ trước đến nay, nhiều sách truyện, phim ảnh đều cho rằng ông Của, cha của BHĐ là một tướng cướp, rằng BHĐ đã “nối nghiệp” cha là hoàn toàn không chính xác. Theo tất cả tài liệu mà chúng tôi có thì ông Của là một người có nghề nghiệp như trên, không phải là một tướng cướp.

    Truyện bắt đầu lênh đênh trên những chuyến xe đò cùa hãng xe Tam Hữu (Long Xuyên) chạy từ Long Xuyên về Sài Gòn. Có lẽ đây là một trong những ngã rẽ cuộc đời chàng thiếu niên Nguyễn Ngọc Truyện. Ông Của đâu ngờ khi ông muốn đứa con trai có nghề nghiệp đàng hoàng thì môi trường làm việc ấy đã khiến cho Truyện nghĩ khác, làm khác. Bôn ba trên những chuyến xe, vào ra bến xe, bến phà, chợ búa, từ Long Xuyên đến Sài Gòn, Truyện đều tiếp xúc, đều chứng kiến quá nhiều “anh chị”, đại ca ở những nơi như thế. Cái cảnh những đại ca, “cai” bến trong bến xe, bến đỗ dọc đường, quán cơm, hù dọa, thu tiền “bến”, móc túi trấn lột trắng trợn các chủ xe, tài xế, và cả hành khách ngày ngày đập vào mắt Truyện. Chính Truyện cũng ngày ngày phải nhảy xuống xe, khúm núm trước mặt các “cai” bến để đưa tiền “hụi” cho chủ xe hàng ngày. Tất cả làm cho Truyện trở nên lỳ lợm, oán hận, nuốt sự tức giận vào lòng. Và Truyện nghĩ, cần phải “làm cái gì đó” để chống trả lại sự ức hiếp của đám lưu manh có ở khắp nơi, dọc con đường mà hàng ngày Truyện phải đi qua. Máu anh hùng, lòng tự ái, tự trọng cứ lớn dần cùng với sự bốc đồng trong chàng trai trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn. Truyện đã tìm đến những trang sách, những bộ phim bạo lực, võ thuật để học hỏi các bậc tiền bối trong đó. Rồi truyện đến một võ đường ở Thốt Nốt (nay là Cần Thơ, hồi đó vẫn thuộc An Giang - N.V) xin vào làm đệ tử. Nhưng không phải dễ dàng được học võ. Truyện đã từng kể với một cán bộ Ban chấp pháp của Ty An ninh Long Châu Hà (năm 1975) rằng thầy dạy võ ở võ đường khi đó đã từ chối nhận Truyện. Nhưng vì lòng kiên trì đeo bám xin học, vị sư phụ kia cũng miễn cưỡng nhận. Nhưng trước khi nhận, thầy này đã nói với Truyện:

    - Ta dạy võ cho con rồi có ngày con sẽ “phản” lại ta thôi!

    Có lẽ vị sư phụ muốn nói đến sự “phản” lại của võ sinh đối với môn phái, khi ông nhận ra trong ánh mắt của cậu thanh niên ẩn chứa quá nhiều thù hận, không lương thiện. Trong khi cái đạo cao quý nhất của người học võ là để rèn luyện sức khỏe, để giúp dân, giúp nước và làm việc nghĩa chứ không phải “phản” là đánh lại thầy. Nếu những lời tâm sự của BHĐ đúng thì sư phụ của võ đường năm xưa đã không sai, nếu ông biết được quá trình phạm tội của đệ tử sau này ghê gớm đến nhường nào.

    Nguyễn Ngọc Truyện làm lơ xe được khoảng ba năm. Ba năm ấy như là một “trường đời” khủng khiếp đã dạy cho Truyện một bản tính lạnh lùng, chịu đựng, liều lĩnh, bất cần. Nhưng quan trọng nhất, khi đã 17 tuổi, Truyện vẫn là một người lương thiện.

    Bước sang tuổi 18 (có tài liệu ghi 19), Nguyễn Ngọc Truyện trở thành chàng thanh niên mạnh khỏe, cao ráo, đẹp trai, lanh lợi, còn người đàn bà đầu tiên trong đời là Hồ Thị Lãnh. Đây là người vợ đầu tiên của BHĐ. Bà Lãnh đã sinh cho Truyện hai đứa con trai kháu khỉnh. Truyện theo về sống ở quê vợ tại Thốt Nốt. Ở đó, vừa trốn quân dịch, chạy xe lôi kiếm tiền nuôi vợ con. Truyện lúc đó vẫn là người cha, người chồng có trách nhiệm, chăm lo gia đình. Nhìn hai đứa con trai lớn lên, vợ chồng Truyện rất hạnh phúc. Nhưng rồi nghề chạy xe lôi của Truyện không đủ nuôi gia đình. Con cái lại đau lên ốm xuống. Cứ mỗi lần con ốm, Truyện bỏ việc, bế con vào bệnh viện. Nhưng rồi bao nhiêu lần phải bế con về nhà nằm chờ… hết bệnh, vì không có tiền để trả viện phí. Ôm con trên tay, nhìn cảnh đời ngang trái vì con nhà người khác lại được nằm viện, được bác sĩ chăm sóc, Truyện càng thấm thía nỗi nhục của cái sự nghèo khó. Truyện đã “nếm” mùi khổ sở của một kẻ sống đầu đường xó chợ, bị những tên anh chị khắp Long Xuyên, Sài Gòn, Sa Đéc, Cần Thơ bắt nạt, coi thường… Truyện vẫn chịu đựng được. Nhưng thấy con mình bị đối xử như thế, Truyện không cam lòng. Tự đáy lòng của một người cha, Truyện thầm nghĩ phải để con mình được như những đứa trẻ khác. Truyện đưa vợ con quay về Long Xuyên sống và vẫn thuê một chiếc xe lôi để chạy kiếm tiền.

    Khoảng năm 1970 - 1971, Truyện kết thân với những đứa bạn tại Long Xuyên như Nguyễn Văn Năng, Sơn, Tâm, Trung, Triệu… Đứa nào cũng nghề nghiệp bấp bênh. Cuộc sống đã quá đỗi cùng cực. Truyện và những đứa bạn ngày ngày chứng kiến cảnh sống giàu có, xa hoa của một tầng lớp khác tại Long Xuyên. Những bộ áo quần, những chiếc xe gắn máy sang trọng, những chiếc tivi, máy nghe nhạc… của những người giàu có cứ lồ lộ như một giấc mơ, một sự thách thức đối với Truyện, Năng, Tâm, Sơn… Tối tối về nhà, nhìn cảnh con cái nằm co quắp, nheo nhóc, áo quần nhem nhuốc, màn che muỗi cũng không đủ…, sự thôi thúc bước chân vào con đường tội lỗi càng lớn lên trong Truyện.

    “Cho đến một ngày đầu năm 1971, đứa con đầu đau nặng, không có tiền mua thuốc, tôi phải trốn quân dịch nên không chạy xe lôi được nữa, tìm chỗ làm ở đâu cũng không được, quá cùng đường, tôi quyết định đi lấy trộm xe máy người ta dựng ngoài đường để bán lấy tiền…” - Bạch Hải Đường nói về ngày đầu tiên bước vào “nghề” bất lương như thế.

    Những tháng “ra quân” đầu tiên của nhóm tội phạm này được BHĐ kể lại: “Đầu năm 1971, tôi và tên Tâm vô nhà của người Mỹ tại Long Xuyên tám lần, lấy được năm cái tivi, năm máy thâu băng, ba cái radio, ba máy ảnh, bốn thùng rượu, hai thùng thuốc lá Mỹ. Số tiền bán được khoảng 300 ngàn. Tháng tư năm đó, tôi và tên Năng lấy được bảy chiếc xe máy của người dân để ngoài đường, bán được mỗi chiếc từ 20 đến 25 ngàn đồng. Qua tháng 5-1971, tôi và Năng lấy được có 20 xe máy… Qua tháng 6-1971 bị chiến dịch truy quét, Tâm bị bắt. Tôi và Năng, Trung tạm thời lánh nạn một tháng. Qua tháng 7-1971, mấy đứa tôi lại đi lấy đồ người khác…” - BHĐ nhớ lại “thành tích” những ngày đầu y và đồng bọn “vào nghề” như thế.

    Trong vòng ba tháng, BHĐ và đồng bọn đã gây ra một loạt vụ án, lấy được một số lớn tài sản trong thị xã Long Xuyên. Những năm sau đó, BHĐ đã gây ra bao nhiêu vụ án, lấy được bao nhiêu tài sản, đến nay vẫn là một dấu hỏi. BHĐ chỉ khai “sơ sơ” trong hai năm, riêng nhà của chuyên gia, cố vấn nước ngoài cho chính quyền cũ tại Long Xuyên, y đã đột nhập hơn bốn mươi lần. Trong đó có nhà của cảnh sát, bác sĩ, sĩ quan pháo binh, thiết giáp, nhà của phi công, dân biểu hạ viện, căn cứ quân sự, kho xăng…, những nơi mà điều kiện về an ninh vô cùng nghiêm ngặt.
     
  6. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Trong bản tự khai của mình, Bạch Hải Đường (BHĐ) “tổng kết” hơn 40 vụ đột nhập nhà của chính trị gia, cố vấn quân sự, ngoại giao, cảnh sát, quân cảnh của chế độ cũ... Vì sao những căn nhà vốn rất kiên cố và hầu hết có lính canh gác 24/24, nhưng BHĐ vẫn cứ “vào” rất “ngọt” và chưa bao giờ bị phát hiện?


    Có những cố vấn người nước ngoài phải dọn nhà đi chỗ khác vì BHĐ cứ vào “thăm” hoài. Đáng ngạc nhiên là ba lần BHĐ bị bắt trước năm 1975 chỉ là vì... ăn cắp xe đạp.

    Nhà có lính gác vẫn đột nhập dễ dàng

    “Trong thời gian đi lấy trộm đồ, tôi toàn vô nhà của người giàu có, nhà của người nước ngoài, nhất là người Mỹ” - đó là những mục tiêu mà BHĐ nhắm tới. Cho dù những căn nhà ấy đều được canh phòng cẩn mật. Vào “thăm” nhà của những đối tượng này nhiều đến nỗi BHĐ “thuộc” luôn những gia trang kín cổng cao tường ở Long Xuyên. Tòa nhà bề thế thuộc sở hữu của một bác sĩ có chức vị và có nhiều người nước ngoài trú ngụ, làm việc nên được cảnh sát canh giữ ngày đêm. Nhưng đối với BHĐ thì có vẻ lính canh đều... như mù. “Một lần tôi vào nhà ông chủ Chuẩn ở gần chùa Bình An, là nhà của bác sĩ ở. Do bên dưới có lính canh nên tôi leo lên vách tường nhà chùa rồi leo qua nóc nhà của bác sĩ Chuẩn, “trổ” mái nhà chui xuống ngay phòng của một bác sĩ người Úc đang ngủ” - BHĐ đã “né” lính canh đu người như sóc từ tường lên mái nhà chùa. Từ mái chùa bò qua nhà của bác sĩ. Sau đó, y khoét mái nhà rồi chui vào phòng một bác sĩ người Úc. Trong căn phòng chật hẹp, BHĐ đã “dọn” quần áo, đồng hồ đeo tay, một cái rương lớn, quạt máy, máy cassette (BHĐ gọi là máy thâu băng - NV)... ra khỏi phòng và chuyển cho Năng, nhưng ông bác sĩ Tây vẫn rất ngon giấc. Mãi sáng hôm sau thức dậy, nhìn mái nhà có lỗ thủng, bác sĩ này chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

    Chủ nhà đã huy động lực lựơng để tăng cường công tác bảo vệ an toàn cho khu nhà. Nhưng đều vô ích. Chỉ một tuần sau, vì quá “kẹt” tiền để ăn chơi, BHĐ rủ tên Năng đi “dạo” quanh khu nhà rồi y quyết định “viếng thăm” lần nữa. “Một lần sau đó, tôi lại vào nhà này. Nhưng vào phòng của một bác sĩ người Mỹ. Tôi lấy quần áo, gương soi, máy thâu băng, tiền đôla... Tôi nhìn thấy khẩu súng của ông này, nhưng tôi không lấy súng” - BHĐ kể về lần thứ hai trong một tuần y đột nhập nhà ông Chuẩn. Nhân viên, bác sĩ làm việc trong tòa nhà này sau đó đã dọn đi vì không tin cảnh sát sẽ đảm bảo cho tài sản của họ được an toàn. Có người còn nghi ngờ hai vụ mất trộm do nội bộ thực hiện, bởi lúc nào lính cũng gác rất chặt ở cửa.

    Một căn nhà khác bị BHĐ “thăm” thường xuyên nên những người đến ở cuối cùng cũng phải cuốn gói đi chỗ khác. Đó là nhà ông Nguyễn Đắc Dần, cậu ruột của BHĐ. BHĐ gọi là cậu Bảy. Nhà cậu Bảy ở đường Gia Long, thị xã Long Xuyên, cho mấy kỹ sư người Mỹ thuê. Một đêm BHĐ “chui” vào nhà này qua cửa sổ. Vào phòng thấy hai người Mỹ đang ngủ say sưa. BHĐ tha hồ “dọn” đồ. Tối hôm đó cũng là lầu đầu tiên trong đời, BHĐ được “ở” trong căn phòng có máy lạnh, rất mát mẻ. “Phòng có máy lạnh rất mát, không có mùng. Tôi đến gần bên họ rất “êm” nên hai người đều không biết. Tôi lấy hết quần áo, hai cái rương lớn, máy cassette...” - BHĐ kể về cái lần đầu tiên đi ăm trộm mà được ngồi phòng máy lạnh một lúc. Sau khi ra khỏi phòng đó, BHĐ còn lì lợm, tiếp tục xuống nhà bếp kiếm đồ ăn (BHĐ có thói quen là đi ăn trộm thường tìm đồ ăn để trong tủ lạnh ăn no nê rồi mới đi - NV). “Tiếp đó, tôi đi vào nhà bếp lấy nồi niêu, chảo, chén bát. Tôi mở tủ lạnh thấy cục thịt đã nấu chín, tôi lấy ăn rất là ngon, ăn xong tôi mới đi. Về nhà, tôi lục đồ ra thì phát hiện có cả tiền đôla Mỹ. Tôi mang hết đồ đạc bán cho vợ chồng Ba Chuột, còn giấy tờ tùy thân tôi đã mang trả lại cho hai người Mỹ kia. Nhưng sau đó mấy ngày, hai người Mỹ sợ quá trả nhà đi chỗ khác ở” - BHĐ kể về thói quen lì lợm của y.

    Vài tháng sau, có hai người Nhật đến mướn nhà trên để ở. Nhưng BHĐ lại đột nhập: “Tôi lại tiếp tục cạy cửa vào nhà trên để lấy của hai người Nhật một bộ đồ, một cái rương, một máy chụp hình, một máy cassette. Sau đó, hai ông người Nhật này cũng trả nhà lại nhà cho cậu Bảy, không dám ở nữa”.

    Trong một lần khác, BHĐ lại ngông nghênh quá mức khi vào nhà một nữ bác sĩ lấy đồ, đưa đồ ra ngoài rồi y lại vào tìm chìa khóa nhà để mở két sắt. “Tôi vào căn nhà lầu ở góc đường ngã tư Xã Bổn, là nhà một bác sĩ nữ. Tôi cũng leo từ nóc nhà “trổ” mái chui vào. Sau khi lấy được áo quần, máy thu băng, máy chụp hình... bỏ vào bao rồi chuyền ra ngoài cho Năng. Tôi quay vào nhà tìm chìa khóa để mở két sắt lấy tiền xài. Nhưng chưa tìm ra chìa khóa thì một ông người Mỹ khác phát hiện và đã bắn tôi một phát nhưng không trúng. Tôi vẫn cố vác bao đồ bỏ chạy, còn tiền thì chưa tìm được chìa khóa để mở tủ” - đó là lần may mắn thoát chết của BHĐ. Nếu hôm đó, viên đạn trúng mục tiêu thì cuộc đời và hỗn danh “tướng cướp Bạch Hải Đường” đã không có!

    Không chỉ vào những căn nhà của chuyên gia, bác sĩ ngoài phố xá, BHĐ còn có thói quen mạo hiểm là vào những khu vực căn cứ, cư xá của lính chế độ cũ. Tòa nhà lầu nằm trong khu cư xá của lính Mỹ ở trước bệnh viện Long Xuyên lúc nào cũng có lính gác rất chặt, những người ở trong đó đều có tiêu chuẩn “mang súng ngắn”. Nhưng BHĐ vẫn cứ thấy “thích” vào. Hôm đó, BHĐ, Năng và Triệu cùng đi. Khi đến gần khu nhà, BHĐ ra hiệu cho Triệu, Năng ở ngoài chờ, còn y cầm kềm cắt lưới rào phía sau nhà rồi leo lên theo vách, nhẹ như con thằn lằn. Y leo lên mái nhà rồi mới “trổ” nóc, chui vào phòng một thiếu tá quân cảnh người Mỹ đang ngon giấc. BHĐ “dọn” hết quần áo, máy chụp hình, tiền bạc và một cái rương đưa ra ngoài cho tên Năng giữ. “Sau khi mở rương ra, tôi thấy hình của gia đình người Mỹ kia và xem giấy tờ mới biết ông ta là một thiếu tá quân đội của chế độ cũ” - BHĐ nói về lý do sau khi vào nhà một thiếu tá.

    Sau đó vài tuần, BHĐ còn thấy một nơi khác có đồ đạc mà y “cần” phải vào lấy. BHĐ và hai tên Năng, Triệu cùng đến căn cứ hải quân ở gần kho xăng Quản Trung Hòa. BHĐ cắt hàng rào thép gai chui vào từ phía sau. Năng và Triệu ở bên ngoài chờ.

    “Tôi vào một căn nhà trong căn cứ lấy được rất nhiều quần áo, máy thu băng, đồng hồ, máy may mới, tiền đôla... Toàn bộ đồ đạc lần này tôi lấy được phải chất đầy hai xe lôi để chở về. Lần này tôi cũng thấy rất nhiều súng nhưng tôi không lấy súng” - một căn cứ quân sự đã bị BHĐ “trêu ngươi” như thế.

    “Mấy ngày sau, tôi đến căn cứ Mỹ phía sau ngân hàng Tín Nghĩa, vào nhà một sĩ quan lấy được một tivi, quần áo, ba cái gương, một ít tiền đôla Mỹ. Tôi tiếp tục leo lên nhà lầu kế khách sạn Bình Dân, do mấy người Phi Luật Tân ở. Tôi lấy được hai cái rương, một bao quần áo, năm cây thuốc lá, hai cục thịt bự trong tủ lạnh. Sau đó mang về nhà bán chia nhau xài. Tổng cộng tôi đã lấy đồ nhà người Mỹ khoảng 40 vụ. Tất cả đều có tên Năng và Triệu tham gia...” - BHĐ tiếp tục kể về thành tích của y.

    Không chỉ vào nhà của những đại gia, sĩ quan ở Long Xuyên, mà mỗi lần đi thăm “bạn bè” ở tỉnh nào đó, đêm đến, BHĐ cũng “tranh thủ” làm vài vụ. Trong một lần qua nhà tên Phước Hùng ở Rạch Giá, Kiên Giang, BHĐ cũng đã vào nhà người nước ngoài hai lần. Một lần vào nhà của người Mỹ, y lấy được nhiều đồ đạc, trong đó có một chiếc đồng hồ Omega và khoảng 1.000 đô la Mỹ, 300 ngàn tiền Sài Gòn. Dù lượng tài sản lấy được đêm đó như thế nhưng BHĐ vẫn không dừng lại mà tiếp tục lẻn vào nhà của một người Hoa để... kiếm thêm thì bị phát hiện. Người nhà này tri hô, BHĐ bỏ chạy bán sống bán chết. BHĐ nói: “Bị bể nên tôi không ở Rạch Giá nữa mà quay về lại Long Xuyên làm ăn”.

    Các vụ đột nhập của BHĐ trở thành đề tài bàn tán trong dư luận hồi đó, có khi được thêu dệt thành chuyện ly kỳ. “Tôi qua Cần Thơ, ở lại nhà của tên Phùng và Việt. Tôi và tên Việt đến khu 20 lô nhà của người Mỹ ở. Việt ở ngoài, tôi cắt kẽm gai chui vào lấy một bao đồ, một cái rương, máy chụp hình, tivi nhỏ, và một số tiền rồi... ra”. Đột nhập xong khu nhà này, BHĐ lại đến một căn “nhà lầu” ở Cầu Đôi mới xây xong, rất bề thế, chắc chắn. Theo mô tả của BHĐ thì đó là: “Nhà của một trung tá người Mỹ. Tôi leo lên lầu nhà này thì thấy một chiếc trực thăng đậu trên đó. Tôi có leo vào trực thăng kiếm đồ nhưng chỉ lấy được một nón phi công, một đôi bao tay, một bao đồ và một xấp giấy tờ. Tôi mang giấy tờ ra xem thì mới biết đó là nhà của trung tá không quân”. Khi thông tin vụ đột nhập này được tiết lộ ra ngoài, lực lượng quân cảnh, cảnh sát chế độ cũ lại được một phen... náo loạn vì chiến dịch truy bắt kẻ đột nhập.

    Có tài liệu đã viết sở dĩ BHĐ “vào” nhà của phi công này là vì có một lời thách thức từ nhóm giang hồ ở Cần Thơ. Nếu ai vào được nhà của phi công trên, vào được máy bay, mang được cả nón phi công ra thì sẽ được tất cả giới giang hồ ở Cần Thơ tôn làm “đại ca”. BHĐ khi nghe được lời thách thức trên đã nổi máu “anh hùng” và chứng tỏ tài "xuất quỷ nhập thần" của y. Cho nên, dù biết cái nón phi công không có giá trị như những tài sản khác (vì bán đâu ai dám mua) nhưng BHĐ đã lấy cả nón và bao tay trên chiếc trực thăng này. Không biết lý do thật sự là thế nào, nhưng việc BHĐ đột nhập vào nhà trung tá không quân và sau đó là những vụ đột nhập vào nhà của dân biểu Lê Phước Sang, đại úy Triệu - chỉ huy phó lực lượng cảnh sát chế độ cũ tại tại Long Xuyên đã đưa Bạch Hải Đường trở thành một cái tên đáng sợ với bất cứ ai...
     
  7. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Bạch Hải Đường (BHĐ) tung hoành trong một phạm vi hạn hẹp là thị xã Long Xuyên (nay là thành phố Long Xuyên) và các vùng lân cận như: Thốt Nốt, Cần Thơ, Sa Đéc, Bạc Liêu... nhưng vì sao lực lượng giữ gìn an ninh trật tự của chế độ cũ... bó tay?

    Có một chi tiết mà đến nay, không ai hiểu vì sao BHĐ là một đối tượng đã hai lần trốn khỏi nơi cải tạo, trại lính và mang trên mình lệnh truy nã của cảnh sát chế độ cũ, điều kiện giao thông giữa các địa phương gần như chỉ là những tuyến giao thông đường thuỷ độc đạo, nhưng hắn luôn đi lại một cách rất dễ dàng. BHĐ cứ di chuyển để “làm ăn”, vài tháng lại đi qua địa bàn khác. Khi đi qua các trạm, chốt kiểm soát, bến xe, bến phà, BHĐ đã làm thế nào để đi “êm” như thế? Những tài liệu chúng tôi sưu tập được, đã trả lời vấn đề khó hiểu này.

    Do mối quan hệ của BHĐ với một số “cớm” của chính quyền cũ, BHĐ đã được cấp một thẻ căn cước mang tên Nguyễn Văn Hà. Không những thế, để đi lại thuận tiện giữa các địa phương, BHĐ còn “chạy” được “giấy đi đường” từ Long Xuyên về Bạc Liêu và một giấy từ Long Xuyên đi Sài Gòn. Vào thời điểm đó, nhà cầm quyền đặt ra các loại giấy đi đường nhằm hạn chế và kiểm soát việc đi lại của những người bên kia chiến tuyến, với những đối tượng tội phạm hình sự nguy hiểm. Loại “giấy đi đường” này vi phạm nghiêm trọng quyền tự do đi lại của người dân, vi phạm nhân quyền, nhưng nó vẫn cứ tồn tại. Không ít người có thẩm quyền trong chế độ cũ đã dùng loại “giấy đi đường” này làm công cụ sách nhiễu, vơ vét của dân hay ban phát cho những người họ muốn. Một vị chức sắc vốn “khoái” BHĐ nên đã tìm cách cung cấp cho y những loại giấy tờ trên. Nhờ đó, BHĐ đã thoát khỏi sự kiểm soát tại nơi ở và bôn hành khá dễ dàng.

    BHĐ kể: “Về phần giấy tờ thì vào tháng 6-1972, tôi không có giấy tờ hợp lệ nên trốn lính. Tôi nhờ anh Ba ở Long Xuyên làm giấy tờ. Tôi đưa hình cho anh Ba, anh đã làm cho tôi giấy căn cước mang tên Nguyễn Văn Hà, một giấy đi đường từ Long Xuyên về Bạc Liêu, một giấy đi đường từ Long Xuyên đi Sài Gòn. Anh Ba có bắt tôi hứa là không bao giờ được nói cho ai biết. Tôi hứa và anh đã đưa giấy cho tôi. Không biết anh nhờ ai làm”.

    Trong một lần khác, BHĐ bị bắt giữ bởi những phế binh tại Mỹ Phước, giao cho cảnh sát Long Xuyên, bị xử tù giam. Nhờ sự việc... xui xẻo đó, BHĐ đã trở nên thân thiết với quan toà và cảnh sát một cách khó hiểu. BHĐ lúc đó là đối tượng nguy hiểm, đang có lệnh truy nã. Việc “chụp” được BHĐ là một thắng lợi của cảnh sát. Vì BHĐ đã bao phen làm “mất mặt” cảnh sát chế độ cũ, nhất là với cá nhân đại uý Triệu - phó chỉ huy lực lượng cảnh sát Long Xuyên. Nên khi tiếp nhận BHĐ từ những phế binh giao cho, giới cảnh sát lập tức cho đăng báo “tướng cướp Bạch Hải Đường” đã sa lưới pháp luật!

    Bạch Hải Đường bị xử một năm tù giam, trong quá trình thụ án, hằng ngày, có một cảnh sát đặc biệt là ông Nguyễn Văn Minh mở cửa nhà giam, đưa BHĐ qua dinh thự của ông chánh án toà án tỉnh lúc đó. BHĐ đến làm việc nhà cho ông chánh án rồi nghỉ ngơi, “đàm đạo” với ông Minh và ông chánh án về mọi chuyện trên đời. Chiều tối, ông cảnh sát Minh lại chở BHĐ về nhà lao. Không những thế, vì ông chánh án “kết” BHĐ nên khi BHĐ đang ở nhà ông này, vợ BHĐ là Nguyễn Thị Lệ và đứa con tên là cu Trò cũng được đến đây thăm hỏi, chơi với BHĐ đến hết ngày. BHĐ khai: “Mỗi lần đến nhà ông Chánh án làm việc, tôi thường gặp vợ tôi. Vợ tôi hay mua đồ ăn đem lại cho tôi và mấy ông này ăn. Còn ở trong tù thì tôi làm trật tự phòng...”. Như vậy, có thể thấy rằng, “tướng cướp Bạch Hải Đường” khi bị vào tù vẫn được đi lại bên ngoài, sống khá nhàn hạ, gặp vợ con hàng ngày, chẳng hề giống một phạm nhân tí nào. Với một kẻ phạm tội khét tiếng, không tiền, không quyền lực, không địa vị... thì tại sao một ông cảnh sát và một ông chánh án lại ưu ái với BHĐ như thế?

    Trong phần 6, chúng tôi đã đề cập đến hai vụ đột nhập nhà của hai quan chức cao cấp trong chính quyền cũ, của BHĐ vào đầu năm 1974. Đó là nhà của dân biểu Lê Phước S. và nhà của đại uý Triệu, nhưng sau đó BHĐ đã “biến mất” một cách khó hiểu. Mặc cho cảnh sát, quân cảnh lúc đó huy động lực lượng hùng hậu truy lùng.

    “Tôi đi Châu Đốc để trốn một thời gian ngắn, ở tại nhà của một đứa bạn tên là Nguyễn Văn Lượm. Sau một thời gian thấy êm trở lại, tôi lại về Long Xuyên, cùng với tên Năng tiếp tục đi ăn trộm. Để được an toàn, lúc đó tôi sống nhờ tại nhà của anh Hiếu” - BHĐ kể về chuyện xảy ra sau khi y đột nhập nhà của hai ông trên. Nó lý giải vì sao BHĐ vẫn được an toàn, không chỉ sau hai vụ việc trên mà hàng loạt vụ phạm pháp khác. Tất cả nhờ vào sự che chở của “anh Hiếu”. Vậy anh Hiếu đã cưu mang BHĐ trong những lúc lâm nguy là ai? Có lẽ, vào thời điểm ấy, nếu đại uý Triệu biết được tình “huynh đệ” của BHĐ và “anh Hiếu” thì viên cảnh sát này sẽ... nổi điên vì tức giận.

    “Anh Hiếu đại uý, sĩ quan quân đội chế độ cũ, nhưng “kết” tôi, quý tôi, xem nhau như anh em” - BHĐ nói về “anh Hiếu” mà y tá túc những lúc nguy nan. Nhiều lần lực lượng cảnh sát bao vây, truy lùng, chặn mọi ngã đường ra khỏi Long Xuyên, nhưng BHĐ biến mất một cách bí ẩn là vì thế. BHĐ đã được một sĩ quan quân cảnh che chở, đùm bọc. Mối quan hệ này đã được đưa lên phim ảnh, sân khấu. Viên đại uý này vốn là một kẻ sống khéo léo, không thích xông ra chính trường mà chỉ âm thầm đứng nhìn thế cuộc, quan sát các phe cánh trong chính quyền và quân cảnh lúc đó đấu đá nhau, thậm chí hãm hại nhau. Hiếu “khoái” khả năng võ nghệ của BHĐ, nên muốn “nuôi” BHĐ để sử dụng khi cần cho con đường sự nghiệp, nhưng chưa đụng đến. Đã nhiều lần BHĐ đi làm ăn, “lượm” được súng ống và những loại giấy tờ quan trọng, BHĐ đã bán rẻ cho Hiếu. Hiếu đã sớm nhận ra rằng không phải có nhiều người có thể lấy được những thứ như BHĐ thường lấy, nên Hiếu đã chấp nhận kết nghĩa “huynh đệ” với BHĐ. Dù biết đó là một hành động vô cùng nguy hiểm, có thể làm sự nghiệp của Hiếu tiêu tan nếu bị phát hiện. “Khi bị hai tên cảnh sát bắt tại hẻm Ba Lâu. Tôi thoát được và chạy đến nhà anh Hiếu” - lúc dầu sôi lửa bỏng như thế, Hiếu vẫn chứa chấp BHĐ.

    Không chỉ có những sĩ quan như Hiếu “kết” BHĐ, có một quan chức khác là Lê Quang L. dân biểu hạ viện đại diện một giáo phái cũng “thèm” khả năng “vô nhà” của BHĐ, nhất là sau vụ BHĐ đột nhập vào nhà dân biểu Lê Phước S. (một đối thủ chính trị của ông L. ở khu vực này - NV). Lê Quang L. đã cho người âm thầm truy tìm BHĐ sau vụ việc trên, không phải để bắt BHĐ giao cho cảnh sát mà là mời BHĐ “hợp tác” với ông ta. Lê Quang L. đã đưa ra cái giá hai triệu đồng (bằng trị giá của 100 chiếc xe gắn máy mà BHĐ trộm cắp đem bán) để nhờ BHĐ ám sát đối thủ chính trị của ông là Lê Phước S. (chúng tôi sẽ đề cập cụ thể vụ việc này vào các số báo sau - NV). Nhưng BHĐ đã từ chối, dù rất cần tiền. Bởi có một điều duy nhất mà BHĐ chưa bao giờ làm trong đời là giết người. Đây là câu chuyện có thật 100%. Ông L. hiện vẫn còn sống với gia đình tại quận Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh.

    Trong quá trình phạm tội, BHĐ còn có hai “chiến hữu” khác cũng rất “mến” y nên kết tình thân. Đó là gã tên Triệu là hạ sĩ và Thành, trung sĩ, cả hai là lính thiết giáp của chế độ cũ. “Đây là hai người bạn với tôi từ trước giải phóng” - BHĐ cho biết. Hai người này sau giải phóng không chỉ là bạn mà còn trở thành đồng bọn của BHĐ. Chính Triệu và Thành đã đưa cho BHĐ mỗi người một cây súng mà hai tên giấu giếm không giao nộp khi ra trình diện Chính quyền Cách mạng. BHĐ đã cất giấu hai khẩu súng này để phòng thân và trong một lần gây án cướp vàng, y đã dùng súng khống chế nạn nhân.
     
  8. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Như hầu hết các tay giang hồ cộm cán, Bạch Hải Đường (BHĐ) thích xăm mình để khẳng định số má. Nhìn dưới góc độ phân tâm học, đó cũng là tâm thế tự tôn để cố vượt qua cái mặc cảm tự ty trong suốt quãng đời nghèo khó của BHĐ.

    Những hình xăm trên người Bạch Hải Đường nói gì?

    Theo tài liệu còn lưu giữ của các cơ quan chức năng và các nhân chứng, trên thân thể của BHĐ chi chít hình xăm và các câu thơ. Gã “siêu tội phạm” sống ngoài vòng pháp luật tưởng chừng không biết sợ ai, lại phải nhiều lần khóc vì...hận tình! Mỗi mối tình đi qua trong cay đắng, mỗi ước mơ muốn vượt lên thân phận tội lỗi, BHĐ lại “khắc” trên da thịt mình.

    Kể từ tháng 7-1980, khi BHĐ bị Đội trọng án Phòng Cảnh sát hình sự (Công an tỉnh An Giang) bắt giữ, đưa về Trại tạm giam; ngoài cán bộ quản giáo, có một người hàng ngày đến lấy lời khai, khai thác BHĐ nhằm truy tìm những đồng bọn của y. Đã hiểu rõ tên tội phạm rất nguy hiểm này, lãnh đạo Phòng Cảnh sát hình sự lúc đó đưa người vào lấy lời khai của BHĐ cũng phải cân nhắc. Một trong những đồng chí có “nghề” nhất được giao nhiệm vụ để đề phòng BHĐ chống trả, tháo chạy. Được tin tưởng lựa chọn là Trương Huy Hoàng (hiện là thiếu tá, Đội trưởng Đội trọng án - Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an tỉnh An Giang, người đã bắt được tên cướp đường sông nguy hiểm Đặng Văn Hiếu được chúng tôi đề cập trong loạt bài 2.000 ngày theo dấu tội phạm đã đăng trên Báo CATP - NV). Đồng chí Hoàng lúc đó là một sĩ quan có món võ độc chiêu để bắt cướp bằng cách “khóa” tay nên hầu như đối tượng hình sự nào cũng phải thúc thủ khi đối mặt.

    Công việc hàng ngày của đồng chí Hoàng là vào phòng giam BHĐ để vừa lấy lời khai, vừa “canh” cho các cán bộ khác chăm sóc vết thương cho y (bị thượng úy Phạm Thanh Sơn bắn vào bắp đùi - NV). Đồng chí Hoàng kể lại: Sau khi Công an An Giang bắt được BHĐ, công an các tỉnh đều cho cán bộ đến làm việc, lấy lời khai, đối chiếu các vụ án, nạn nhân để xác định chính xác những vụ án do BHĐ gây ra. Vì BHĐ đã gây án ở nhiều tỉnh, với nhiều nạn nhân.

    Đồng chí Hoàng là một trong những cán bộ công an có thời gian giáo dục, uốn nắn BHĐ những ngày cuối đời. “BHĐ đúng là một đối tượng giang hồ “anh chị” thứ thiệt. Y ăn nói nhỏ nhẹ, lễ phép, kiệm lời và thuộc típ người thông minh, chứ không phải dạng “đầu gấu” bặm trợn bình thường. Có lẽ vì phong cách như thế nên trước giải phóng, lực lượng cảnh sát chế độ cũ rất ít để ý tới tội ác của BHĐ, nên y tung hoành rất lâu mà không bị bắt” - đồng chí Trương Huy Hoàng tâm sự với chúng tôi vào đầu tháng 9-2009.

    Vì gần gũi thường xuyên với BHĐ nên đồng chí Hoàng là người duy nhất đã “đọc” và nhớ rất lâu những hình, chữ được BHĐ “in” lên người y. BHĐ cũng đã tâm sự với đồng chí về nội dung, ý nghĩa của từng hình xăm mà y đã “đóng” lên cơ thể mình.

    Đầu tiên là hình xăm trên ngực của BHĐ. Hình xăm này có lẽ liên quan đến bản lý lịch trích ngang của BHĐ. Trong tất cả bản lý lịch, BHĐ khai y theo đạo Phật. Dù là một kẻ cùng đường, lao vào kiếp sống tội lỗi, nhưng BHĐ luôn khắc ghi trong lòng mình là một phật tử nên trên ngực BHĐ xăm hình Đức Phật. Điều này liên quan gì đến quá trình phạm tội của BHĐ? Trong tất cả các tài liệu mà chúng tôi thu thập được, BHĐ đều cho rằng y chỉ thực hiện một vụ cướp vàng tại biên giới vào năm 1980, ngoài ra y chỉ trộm tài sản đem bán lấy tiền tiêu xài chứ không bao giờ đe doạ, giết người, hãm hiếp phụ nữ... “Nhiều đối tượng lâu nay gây án đã “mạo danh” Bạch Hải Đường. Chứ thực sự tôi chưa bao giờ bắn giết ai cả, tôi không biết những vụ án đó xảy ra khi nào. Nếu tôi nói sai tôi xin chịu án tử hình” - trong một bản khai BHĐ đã nói như thế. Khi cơ quan điều tra bắt được BHĐ, xác minh hầu hết những vụ án cướp của, giết người đều không có bàn tay của BHĐ. Cho đến khi BHĐ qua đời, hồ sơ của cơ quan công an cũng không tìm ra người bị hại nào là nạn nhân bị trấn lột, cướp, giết, hiếp... bởi BHĐ.

    Phía trên hình Đức Phật là dòng chữ chạy vòng cung “Phụ mẫu tri ân”. Như chúng tôi đã nói, BHĐ vốn có hiếu, sống nặng nghĩa nặng tình với những người thân yêu của y. Nhất là với cha mẹ.

    Trong quá trình tìm hiểu, thu thập tài liệu thực hiện loạt bài này, chúng tôi đã gặp nhiều cán bộ trong lực lượng công an, quân đội, những người dân đang sống tại khu vực mà BHĐ từng sống. Tất cả đều cho rằng, BHĐ rất có hiếu với mẹ (vì bố mất sớm nên ít ai chứng kiến thái độ của BHĐ với bố thế nào). BHĐ từ lúc còn niên thiếu, bỏ học, đi lang thang, nhưng luôn về thăm mẹ. Sau này, khi trở thành đàn anh của một nhóm tội phạm trộm cắp trong thời chế độ cũ, BHĐ phải thường xuyên di chuyển địa bàn, bị bắt bớ, giam cầm, trốn quân dịch hay trốn truy nã... nhưng BHĐ đều tìm cách về nhà để thăm mẹ, lo cho mẹ từng tấm áo, cái mền, bữa cơm. Đó cũng là lý do y xăm “Xa quê hương nhớ mẹ hiền” (trên bắp chân). Dù chỉ là những lần thăm viếng vội vàng trong đêm. Nhiều lần trong đời, BHĐ đã phải xa mẹ. Mẹ một nơi, con một nơi, những khi có điều kiện là BHĐ về với mẹ. Trong bản cung của BHĐ, có nhiều đoạn khai rằng, trước khi đi đâu đó một thời gian dài, BHĐ đều vượt từ tỉnh này qua tỉnh khác để về chơi với mẹ một lúc cho đỡ nhớ mẹ (và có lẽ vì sự liều lĩnh, y không biết chết sống thế nào nên thường ở chơi với mẹ như chia tay trước khi lao vào một phi vụ mới - NV). Lúc trong tù, BHĐ từng mơ thấy mẹ về báo mộng và y đã tính vượt trại vì lý do đó.

    Tại Long Xuyên, căn nhà ở hẻm Ba Lâu (khu phố 4, đường Thoại Ngọc Hầu, phường Mỹ Long, thành phố Long Xuyên) mà BHĐ đã thuê cho mẹ ở, hiện vẫn còn khá nguyên vẹn như cũ. Chủ nhà là bà Bé, năm nay đã 88 tuổi, vẫn nhớ khá rõ về gã thanh niên Nguyễn Ngọc Truyện đã thuê nhà của bà nhiều năm liền từ trước giải phóng cho đến sau ngày y bị bắt. Bà không hề biết người thanh niên đang thuê nhà của bà có cái “danh” là Bạch Hải Đường, càng không biết đó là một tên tội phạm. Bà nhớ mang máng: “Mỗi tháng cậu ấy trả tôi bảy đến mười ngàn tiền nhà. Cậu ấy hay về chăm sóc mẹ và vợ, thường thì về buổi tối. Ban ngày ít thấy ở nhà”.
    Sự thật về tướng cướp Bạch Hải Đường
    Bà Bé và căn nhà cho BHĐ thuê (nhà được giữ nguyên trạng - ảnh chụp tháng 9-2009)



    BHĐ sớm lao vào đường lầm lỗi, sớm chạy theo lối sống ăn chơi xa hoa và cũng sớm nếm mùi cay đắng, tủi nhục mỗi khi... rỗng túi. Suốt gần chục năm “hành nghề”, BHĐ cũng như nhiều tên gian hồ khác, luôn muốn trở thành một bậc đàn anh thực thụ trong giới này, muốn được đồng bọn tung hô, kính trọng. Ảo mộng ấy cùng với mơ ước về một chốn dung thân đã thôi thúc BHĐ khắc hình con đại bàng xòe hai cánh đạp trên một quả địa cầu, có mặt biển và dòng chữ “Vượt trùng dương ra hải đảo” sau lưng. Tuy nhiên, để “vượt trùng dương” như BHĐ mong muốn đâu phải dễ, đâu phải bằng cái nghề bất lương của y. Để có những người thân yêu, huynh đệ thực thụ bên cuộc đời cũng không dễ. BHĐ sớm nhận ra rằng, con người luôn thay đổi, nghĩa tình huynh - đệ, mà người ta thể hiện với nhau bên ngoài đôi khi chỉ là sự giả tạo, lừa dối nhau, nịnh bợ nhau lúc cần thiết. Đó là điều mà người xưa đã đúc kết “còn bạc còn tiền còn đệ tử - hết cơm hết gạo hết ông tôi”. BHĐ muốn khắc ghi điều mà y nếm trải trong quá trình phạm tội lên người. Hai bên hông, một bên khắc dòng chữ “Tiền đồng tịch kim bằng cộng lạc”, một bên là “Hậu lâm nguy - bất kiến đệ huynh” (tạm dịch: lúc đầu là anh em chia ngọt xẻ bùi, lúc lâm nguy anh em thân thiết cũng không muốn gặp). BHĐ rất tình nghĩa với huynh đệ giang hồ, là người luôn muốn được sống với “Kiếp giang hồ tìm bạn bốn phương” (vết xăm bên cánh tay trái của BHĐ - NV). Bằng nghề bất lương, BHĐ đã kiếm được rất nhiều tiền, tiêu xài thoải mái. Nhưng khi gặp vận đen, BHĐ phải sống với một cảm giác vô cùng khổ sở - cảm giác bị những người mình từng tin tưởng phụ bạc! Vì thế y đã “đóng” lên cánh tay phải một câu hỏi: “Tạo hóa ơi bao giờ con hết khổ?”.

    Cái khổ lớn nhất của BHĐ có lẽ là... đàn bà. Những người đàn bà trong cuộc đời y, dù có yêu, có thương y đến bao nhiêu đi nữa, thì lối sống bất cần, buông thả, trăng hoa của BHĐ cũng khiến họ bất mãn. Như chúng tôi đã đề cập trong bài Bạch Hải Đường “hận kẻ bạc tình” trên Đặc san CATP ra thứ sáu tuần trước, BHĐ là một kẻ si tình, đa tình và... lụy tình. Vì tình, y có thể đặt tất cả cuộc đời, tính mạng của mình vào đấy. Nhưng rồi những người phụ nữ ấy lần lượt ra đi, thậm chí tìm cách trả thù BHĐ. Những ngày cuối đời, không một người phụ nữ nào ở bên cạnh y. Thấm thía cay đắng, BHĐ đã “vẽ” vào bụng dưới của mình hình một cô gái lõa thể và dòng chữ “Thương người chung thủy - hận kẻ bạc tình...
     
  9. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    BẢN HỢP ĐỒNG ÁM SÁT CHÍNH TRỊ BẰNG 100 VỤ TRỘM XE

    Vụ Bạch Hải Đường (BHĐ) đột nhập vào nhà một tay dân biểu của hạ viện và một phó chỉ huy cảnh sát không những làm cho y được quân cảnh, cảnh sát “chăm sóc” kỹ lưỡng, giới giang hồ nể mặt, mà còn gây sự chú ý cho một thế lực khác. Đó là một chính trị gia đối lập của vị dân biểu mà BHĐ vừa vào “thăm” nhà. Lời đề nghị đưa ra với BHĐ là ám sát đối thủ trên với “giá” hai triệu đồng (bằng giá trị 100 chiếc xe gắn máy thời đó BHĐ trộm bán được - NV). Đứng trước một món tiền có thể làm đổi đời này, BHĐ nghĩ gì? Gần một tháng sau vụ đột nhập nhà đại úy Triệu, một “sự cố” xảy ra đối với BHĐ. BHĐ về lại Long Xuyên ở nhà với vợ hai tên là Lệ, người mà BHĐ mê mệt vì sắc đẹp. Lệ cũng là một nhân vật được đưa vào trong truyện, phim, kịch... về “tướng cướp Bạch Hải Đường” với danh nghĩa là người tình. BHĐ trong nhiều bản khai đã nói: “Lệ đẹp lắm. Tôi mê nó lắm. Mà nó cũng ghen tuông dữ lắm...”. BHĐ vốn có thói trăng hoa, lúc nào cũng lịch lãm, ga-lăng với những cô gái đẹp. Biết được tính BHĐ như thế, nhưng Lệ không biết làm cách nào để “trị”. Khi cơn ghen lên đến đỉnh điểm, Lệ đã dùng đến hạ sách đối với chồng mình là đi tố cáo cảnh sát. “Nó ghen tôi với mấy cô gái khác. Nên mới lấy khẩu súng rulo của tôi đem đến Ty cảnh sát Long Xuyên tố cáo tôi và giao nộp súng cho tên Triệu” - BHĐ nói về sự phản bội của Lệ. Đây là lý do khiến BHĐ và Lệ phải “đường ai nấy đi” sau đó, dù y vẫn rất yêu Lệ. Cũng vì thế, trên người của BHĐ có thêm một vết xăm hình lưỡi dao đâm vào một trái tim và dòng chữ chạy vòng quanh: “Thương người quân tử - hận kẻ bạc tình”. Hôm đó, khi thấy BHĐ đang bị truy nã, canh lúc BHĐ đang ngủ say, Lệ đã lấy một khẩu súng mang đến Ty cảnh sát An Giang. Tại đây, người tiếp Lệ không ai khác ngoài đại úy Triệu. Biết là “con mồi” lâu nay trêu ngươi mình, đại úy Triệu hỏi Lệ BHĐ đang ở đâu. Lệ cho biết BHĐ đang nằm ngủ ở nhà. Triệu ngay lập tức triệu tập một toán lính đến hẻm Ba Lâu (đường Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên) thực hiện cuộc vây bắt BHĐ. Sau đó, trên đường bị áp giải về đồn, BHĐ đã đánh gục hai cảnh sát áp giải và tài xế để tháo chạy (như chúng tôi đã phản ảnh trong kỳ đầu của loạt bài này - NV). Hẻm Ba Lâu - nơi BHĐ đánh gục hai cảnh sát áp giải và tài xế để tháo chạy “Khi bị hai tên cảnh sát bắt còng tay, đưa lên xe, tôi đã đánh trả hai tên này và cả tài xế để tháo chạy. Tôi thoát được và còn lấy được khẩu súng mang đến bán cho một người bạn của tôi tên là Hiếu (ông này cũng là đại úy, sĩ quan quân cảnh nhưng “kết” tôi nên quý tôi, xem nhau như anh em). Tôi bán khẩu súng nhỏ colt 45 cho đại úy Hiếu được mười nghìn đồng” -BHĐ đã khai về lần chạy trốn khỏi cảnh sát chế độ cũ trên như thế. Phá khỏi vòng vây của cảnh sát, BHĐ trốn ở nhà một đối tượng quen biết, chờ trời tối, BHĐ hớt hải chạy đến gõ cửa nhà đại úy Hiếu: - Anh Hiếu ơi. Cho em vào! - Mày đi đâu giờ này? - Cứ để em vào rồi em nói cho anh nghe... Viên đại úy quân cảnh (thuộc quân lực chế độ cũ) mở cửa cho BHĐ vào rồi đưa mắt nhìn với vẻ dò xét. Khi ngồi xuống ghế, BHĐ nói thẳng: - Em phải ở lại nhà anh mấy bữa. Tay Triệu (đại úy Triệu) nó dí bắt em quá. Em vừa thoát được sáng nay. Giờ em không còn chỗ nào an toàn để trốn. - Thì có chuyện gì cứ từ từ kể anh nghe xem nào! - Hiếu trấn an BHĐ. - Đây anh xem này! BHĐ móc trong lưng quần ra khẩu colt 45 nhỏ gọn và mới cáu, đưa cho Hiếu. - Chà. Món này đẹp đấy. Em “kiếm” ở đâu đấy? - Đại úy Hiếu trầm trồ khen. - Hổm giờ anh có biết vụ nhà dân biểu Lê Phước S. bị kẻ trộm vào chứ? - Ừ thì có nghe nói. Bữa giờ anh loanh quanh ở nhà nên không rõ lắm. Chú nói anh nghe xem đầu đuôi thế nào. BHĐ ngồi kể hết cho Hiếu nghe. Nghe xong, Hiếu vẫn không tin lắm về việc BHĐ có thể vào nhà của cả S. và nhà đại úy cảnh sát Triệu: - Chú nói thật chứ? - Thì đây. Súng này em lấy được từ nhà ông S. đấy. Không tin thì anh cứ hỏi mấy anh bên quân cảnh mà xem... - Thôi em cứ để súng cho anh. Anh đưa em 10 ngàn đồng xài lấy hên. - Dạ! Anh tính sao cũng được mà... Mấy ngày liền, BHĐ đã ở lại trong nhà đại úy Hiếu để tránh sự truy lùng gắt gao của lính ông Triệu. Hàng ngày, những câu chuyện giữa Hiếu và BHĐ nhắc đi nhắc lại vụ đột nhập nhà dân biểu Lê Phước S., đại úy Triệu được một người thứ ba ở trong nhà chú ý. Cho đến một buổi sáng nọ, người đàn ông thứ ba trong nhà gọi BHĐ ngồi xuống bàn: - Truyện này, thì ra cái vụ nhà Lê Phước S. là em làm đó hả? - Dạ. Đúng rồi đấy anh. Có gì không? - Có một người bữa giờ tìm mãi người vào nhà ông S. là ai. Hóa ra là em hả! - người đàn ông tên Truyền - anh rể của đại úy Hiếu vỗ vai BHĐ. - Ai thế anh? Mà tìm để làm gì? Bắt em nữa hả? - Không đâu. Đó là ông Lê Quang L., cũng là dân biểu hạ viện, đại diện cho nhóm hoạt động chính trị vùng này, đối đầu với phe cánh Lê Phước S., đại diện cho nhóm Bảo an đoàn. - Ông ta tìm em để làm gì? - Anh không biết. Cứ đi với anh đến đó xem ông ấy muốn gặp làm gì. Được sự đồng ý của đại úy Hiếu, BHĐ leo lên chiếc Honda Dame của Truyền, cả hai đến nhà Lê Quang L., nằm ở khu vực cầu Cả Sắn. Tòa nhà rất to, lộng lẫy. “Trong ngoài có lính canh rất nhiều, tôi được anh Truyền cho biết đây là nhà của Lê Quang L. - nghị sĩ quốc hội đại diện cho giáo phái Hòa Hảo” - BHĐ kể lại. Lê Quang L. bắt tay BHĐ và tỏ ra thân thiện. Sau khi chào, Lê Quang L. hỏi: - Làm cách nào mà ông vào được nhà của Lê Phước S.? - Tôi nói thật là tôi không biết đó là nhà của ông S. Tôi chỉ thấy cái nhà nằm cạnh khách sạn Hoàn Mỹ ấy bề thế nên vào đại rồi sau đó xem giấy tờ trong túi mới biết là nhà của ông S. - Mà có chuyện gì không vậy ông? Lê Quang L. sau một hồi hỏi thăm đã đề nghị với BHĐ: - Nếu bây giờ đột nhập vào nhà của Lê Phước S. lần nữa thì anh có dám không? - Nhưng để làm gì, thưa ông? - Thì cứ trả lời tôi là có dám vào nữa không đã. - Ông thích thì tôi sẽ vào! BHĐ vẫn chưa hiểu ông L. muốn gì: - Nhưng vào để làm gì? Lê Quang L. bắt đầu nói thẳng: -Nếu bây giờ ông vào nhà S. được và giết chết S. thì tôi sẽ thưởng hai triệu đồng! Nghe đến đây, BHĐ tỏ vẻ luốn cuống. Vì y chưa bao giờ tham gia băng nhóm, đảng phái nào, chưa bao giờ giết người, nên khi nghe L. nói, y đã ngồi suy tư một lúc. “Vì đang kẹt tiền. Cần có khoảng 100 ngàn để lo cho con bồ” - BHĐ khai nhận. Cho nên, lời đề nghị với món tiền quá hấp dẫn làm cho BHĐ hơi đắn đo. “Tôi trả lời là sẽ về nhà suy nghĩ lại rồi trả lời ông L. sau. Khi ra về, ông L. đưa cho tôi năm nghìn đồng”. Sau đó, BHĐ và ông Truyền rời khỏi nhà ông Liêm. “Khi về nhà, tôi đem chuyện Lê Quang L. kể cho anh Hiếu nghe, vì tôi tin tưởng anh Hiếu như anh trai mình vậy. Nghe xong, anh Hiếu đã mắng tôi một trận!” - Sao chú mày ngây thơ thế! Nếu mày có giết được Lê Phước S. thì phe của Lê Quang L. cũng sẽ thủ tiêu mày và cả gia đình mày chứ đừng có mà mơ lấy được hai triệu bạc như hắn hứa! - Thế còn tiền em lỡ nhận của ông ấy giờ sao anh? Hiếu bảo: - Thì đem lại nhà trả cho ông ta rồi trốn đi chứ làm sao nữa. BHĐ hỏi Hiếu: - Nếu không làm thì thôi chứ. Đâu cần tới trả tiền cho ông ta. Em cầm xài luôn được không anh? - Thôi tùy em! “Thế là tôi lại trốn đi khỏi nhà anh Hiếu vì sợ bị L. trả thù. Tôi và Năng tiếp tục kết băng đi ăn trộm” - BHĐ nói về quyết định của hắn khi từ chối phi vụ ám sát đối thủ chính trị với giá bất ngờ. Dù trong lòng đang rất cần tiền để lo cho người yêu...

    (Còn tiếp)
     
  10. sukiyaky Thành Viên Cấp 4

    mới đọc trên báo CATP
     
  11. ttt2810 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    bác này sưu tầm tòan bài hay
     
  12. carot_23 Thành Viên Cấp 5

    dài qóa đọc phê lòi mắt Sự thật về tướng cướp Bạch Hải Đường
     
  13. simgiabeo nhất Vợ, nhì Trời !

    đánh dấu đọc từ từ.
    Cám ơn bác tran_phuong nhiều!
     
  14. banmaixanh54321 Thành Viên Cấp 5

    dài quá em đọc hẻm nổi.
     
  15. voiconcoi Thành Viên Vàng

    cũg đang đọc trên báo công an^^
     
  16. Duong Thien Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    bro có thể tóm tắt ngắn lại chút được không, vì đọc trên máy tính dễ bị hư mắt lắm, nhưng cũng thanks bro vì bài viết quá hay
     
  17. ct1987 Thành Viên Cấp 4

    cảm ơn a đã post , nào giờ a chỉ bit BHD qua cải lương,khác xa câu truyện này ^^
     
  18. sacuboy Thành Viên Bạch Kim

    Dài wá ... để dành vô cty đọc
     
  19. MaiKa. Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    THANKS A ĐÃ POST, OX EM HÂM MỘ BHD lắm lun đó!
     

Tình hình diễn đàn

  1. 0978084079,
  2. LaptopNguyenNghia,
  3. Trần Gia Lạc
Tổng: 961 (Thành viên: 4, Khách: 937, Robots: 20)