Tìm kiếm bài viết theo id

Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi kal0z20, 28/10/09.

ID Topic : 1324619
Ngày đăng:
28/10/09 lúc 22:57
  1. kal0z20 Thành Viên Cấp 2

    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào Như chúng tôi đã đề cập ở kỳ 1, lần thứ hai trong đời người đẹp xứ dừa Tam Quan kết duyên cùng một sĩ quan Việt minh nhưng không hề biết đấy chính là một Samurai thứ thiệt, người sau này trở thành vị chưởng môn của hệ phái Suzucho Karate Do

    Kỳ 2: Samurai trên đường hành hiệp
    Cuộc đời của đại úy Phan Văn Phúc có rất nhiều điều thú vị. Là anh cả của 4 anh em trong một gia đình tại tỉnh Miyagi (miền Bắc Nhật Bản), từ nhỏ cậu bé Choji Suzuki đã có tính cách khác người. Cậu không thích việc gây gỗ đánh nhau nhưng khi đã phải đánh nhau thì chỉ muốn đánh cho kỳ thắng cuộc, đã quyết làm việc gì thì khó ai ngăn cản.
    Cậu đam mê nuôi chim, cá, trồng cây cảnh, bản tính thì hào phóng, ghét sự tù túng, đặc biệt rất thích theo học nhu đạo ở câu lạc bộ nhà trường. Đang tuổi ăn học nhưng cậu đã biết tự lập bằng việc tìm lên thủ đô Tokyo làm công cho một salon xe hơi. Từ một người làm công, Choji Suzuki dần dần học hỏi được thêm nhiều điều về kỷ thuật ô tô và cả việc kinh doanh xe hơi. Ngày làm, đêm về cậu không theo chúng bạn chơi bời mà dồn hết tâm sức vào việc đọc sách nghiên cứu về nhu đạo và Karate hoặc tham gia luyện tập ở các võ đường. Niềm đam mê và duyên kỳ ngộ đã đưa bước chân của Choji Suzuki đến với những đại sư của Takeno Uchi Ryu (Trúc Chi Nội Lưu - một hệ phái của Karate cổ có nguồn gốc từ Okinawa) đang mai danh ẩn tích ở một ngôi chùa tại vùng núi cao ngoại ô Nagasaki. Tương truyền, các đại sư trường phái Takeno Uchi Ryu chỉ truyền thụ cho các môn đồ thiền tông và rất giới hạn về số lượng, giới luật cũng cực kỳ khắt khe. Vị đại sư trực tiếp truyền thụ cho Choji Suzuki cũng chỉ nhận đúng 3 đệ tử.
    Suốt một thời gian dài khi mới nhập môn, Choji Suzuki chỉ được bảo làm một việc duy nhất là từ sáng đến tối ngồi trước của chùa với một chén cơm, mỗi khi có con ruồi nào bay đến thì chụp. Tiến thêm một bước nữa là thay vì dùng tay chụp thì dùng đũa mà gắp cho bằng được những con ruồi đang bay qua. Người không đủ kiên nhẫn hẳn không thể qua nổi bước thử thách tưởng giản đơn mà cực kỳ khó khăn này. Đấy chính là cách để các đại sư trường phái Takeno Uchi vừa dạy cho các môn đồ thấm hiểu thế nào là NHẪN, vừa là bước rèn luyện đầu tiên để sau này có được những đòn shuto, atemi sấm sét và cực kỳ chính xác.
    Mới 21 tuổi, chàng thanh niên Choji Suzuki đã có được võ công rất thâm hậu thì cũng là lúc phải gia nhập quân đội Thiên hoàng đi khắp nơi và cuối cùng là đến Việt Nam. Kết thúc Đệ nhị thế chiến, một số binh lính Nhật không về nước mà ở lại Việt Nam tình nguyện tham gia mặt trận Việt Minh, trong đó có anh lính Choji Suzuki. Thời bấy giờ, những người lính Nhật tham gia vào lực lượng Việt minh đều được mang một cái tên Việt, cái tên Phan Văn Phúc của Choji Suzuki được bắt đầu từ đó. Ở trong lực lượng Việt minh, ngoài công việc chuyên môn chàng sĩ quan trẻ Phan Văn Phúc còn tình nguyện dạy võ cận chiến cho bộ đội và tự vệ ở quân khu IV mãi cho đến lúc được điều chuyển vào xưởng sản xuất dụng cụ y tế ở Quảng Ngãi.
    Sau khi kết duyên cùng cô Nguyễn Thị Minh Lệ và đưa nhau về Huế sinh sống, năm 1960 võ sư Choji Suzuki chính thức mở võ đường tại số 8 Võ Tánh (nay là 8 Nguyễn Chí Thanh - Huế) và lập ra hệ phái Suzucho Karate Do (Suzucho: ghép từ họ Suzuki và tên của Choji) còn có tên là Linh Trường Không Thủ Đạo.
    Như vậy, mặc dù các nhà nghiên cứu về võ học vẫn còn nhiều tranh cãi về nguồn gốc của môn võ Karate có thật là khởi phát từ Nhật Bản hay từ Trung Quốc, nhưng riêng việc bộ môn này từ Nhật Bản du nhập vào Việt Nam thì chắc chắn bằng nhiều con đường, mỗi hệ phái lại du nhập vào một thời điểm khác nhau, nhưng việc chính thức có một võ đường dạy Karate thì hiện chưa thấy có tài liệu nào nói đã có một võ đường nào khác hoạt động trước võ đường số 8 Võ Tánh của Choji Suzuki.
    Toàn bộ hệ thống triết học của hệ phái Suzucho Karate Do ẩn sâu trong 9 bài quyền được coi là đặc dị, gồm 6 bài YEN và 3 bài MAKI. Đứng đầu hệ phái là Chưởng môn, điều hành hệ phái là một ban chấp hành mà đứng đầu là Trưởng tràng, bên dưới Ban chấp hành là các phân đường của các tỉnh thành. Theo lời kể của các cao đồ như Trương Đình Hùng, Nguyễn Xuân Dũng, Nguyễn Văn Dũng, Trần Văn Thêm v.v… thì lúc bấy giờ việc xin vào thụ giáo ở võ đường 8 Võ Tánh không phải là chuyện dễ, bởi võ sư Choji Zuzuki chỉ chấp nhận truyền thụ cho những môn đồ trước hết phải có đạo đức tốt, không rượu chè, cờ bạc, việc dạy Lễ, Tâm luôn được coi trọng hàng đầu. Từ cái nôi võ đường số 8 Võ Tánh, chỉ sau 45 năm hệ phái đã có gần 40 phân đường ở các tỉnh thành từ Lạng Sơn đến Hà Nội, TPHCM, Côn Đảo v.v…, số môn sinh hiện đã lên con số hàng vạn, trong đó có những môn sinh đã trở thành huấn luyện viên xuất sắc của đội tuyển quốc gia như HLV Đoàn Đình Long, Lê Công, Lê Văn Thạnh; những môn sinh xuất sắc như Nguyễn Anh Tuấn, Trần Văn Thông, Phạm Hồng Hà, Vũ Kim Anh … đã mang vinh quang về cho quốc gia bằng những huy chương vàng, bạc từ đấu trường Sea Games và Asiad; những trí thức nổi danh như tiến sĩ Lê Hoài Trung, tiến sĩ Lê Đình Khánh, tiến sĩ Nguyễn Văn Hiệp … và cả nhà văn nhà báo tên tuổi như Nguyễn Ngọc Thạo, Lê Thanh Phong v.v… Rất nhiều môn sinh sau này có dịp định cư hoặc học tập ở nước ngoài đã mở được 6 phân đường chi nhánh ở Mỹ, Pháp, Đức, Anh, Hà Lan, Bỉ, Ý, Áo.
    Năm 1978 Choji Zuzuki cùng vợ con quay về định cư ở Nhật Bản nhưng vẫn giữ cương vị chưởng môn của hệ phái Suzucho Karate Do. Ông mất năm 1995 tại quê nhà. Một năm sau đó, con trai trưởng nam của ông là Phan Văn Minh Đức (Tokuo Suzuki) đăng quang chưởng môn đời thứ 2 tại Nhật Bản. Năm 2005 người con gái lớn của võ sư Choji Suzuki đã quay về Huế thay mặt gia đình hiến tặng căn nhà số 8 Võ Tánh cho ngành thể dục thể thao Thừa Thiên – Huế.
    Triết lý của 9 bài quyền đặc dị (gồm 6 bài YEN và 3 bài MAKI) được hiểu như sau:“YEN là đồng tiền, biểu tượng của sự giàu có, phong phú. Quá trình luyện tập Karate chính là một quá trình tự thăng hoa mình, un đúc cho mình một cái tâm tràn đầy như nước, một cái thần trong sáng như trăng, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển được, một cái đức nhân ái công bằng và cao thượng; một tri thức thấu đáo mọi lẽ; một cốt cách ung dung trầm tĩnh, đĩnh đạc. Đó là quá trình đạt đến sự hòan mỹ. MAKI là cuộn, quyền, là quyền lực. Quá trình luyện tập Karate là quá trình un đúc cho mình sức mạnh, bản lĩnh, quyền năng để vượt thắng những tác động của thiên nhiên: gió mưa, nóng lạnh, bệnh tật; những cám dỗ của trần thế; sắc đẹp, tiền tài, danh vọng; và nỗi sợ hãi trước lẽ thành bại, được mất, sống chết của kiếp người. Đó là quá trình đạt tới cõi tự tại, tự giác”
    (Huyền đai đệ bát đẳng Nguyễn Văn Dũng – Huế)
     
  2. kal0z20 Thành Viên Cấp 2

    Suzucho Karate Do và những chuyện ly kỳ (Kỳ cuối)

    Cập nhật ngày: 05/04/2008 12:34 AM


    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào Như đã nói ở 2 kỳ trước, võ đường số 8 Võ Tánh (Huế) là cái nôi sản sinh ra nhiều thế hệ môn sinh không chỉ làm rạng danh bộ môn Karate Do Việt Nam mà tinh thần võ đạo của họ còn tỏa sáng trong nhiều lĩnh vực khác của cuộc sống. Có những người rất thành đạt trên thương trường mà bí quyết thành công là nhờ được tôi luyện tinh thần võ đạo. Võ sư Nguyễn Xuân Dũng là một điển hình như thế.

    Kỳ cuối: Samurai giữa thương trường
    Huyền đai đệ bát đẳng Nguyễn Xuân Dũng là một điển hình của các thế hệ môn sinh Karate Do Việt Nam, được chính võ sư chưởng môn Choji Suzuki huấn luyện trực tiếp, truyền thụ gần như trọn vẹn các tuyệt kỷ của hệ phái. Anh trở thành một trong những Trưởng tràng đầu tiên – người trực tiếp điều hành hệ phái trong phạm vi toàn quốc. Sau này, trong những năm tháng bôn ba mưu sinh ở hải ngoại, anh đã có thời gian làm Chủ tịch Hội nghiên cứu võ thuật thế giới.
    13 tuổi anh có cơ duyên được thụ giáo với thầy Choji Suzuki và nhanh chóng trở thành một cao thủ võ lâm. Trong hồi ức của những đồng môn ở võ đường số 8 Võ Tánh thời kỳ những năm 1960 thì Nguyễn Xuân Dũng là người say võ thuật kỳ lạ. Anh vẫn thường vung tay đấm vỡ một lúc 10 viên gạch thẻ, cước công có thể làm vỡ tan một tấm gỗ dày, trái dừa khô hay tươi đều nhẹ nhàng dùng cạnh bàn tay mà chặt vỡ, những cú đã liên hòan của anh có thể bay vèo qua đầu bốn năm người.
    Năm 19 tuổi, từ Huế anh vào ẩn tu trong một thảo am ở Đà Lạt rồi sau đó về Sài Gòn định mở võ đường nhưng không vốn liếng, mặt bằng. Vào lúc bí nhất, anh dốc hết vốn liếng võ nghệ để viết cuốn sách Huyền đai Karate rồi mang đến các nhà xuất bản với một hy vọng mong manh. Cuốn sách lọt mắt xanh của ông chủ nhà xuất bản Khai Trí, một cao thủ xuất bản ở Sài Gòn và được trả giá 100.000 đồng (tương đương với 6 lượng vàng), một cái giá nằm ngoài sức tưởng tượng của tác giả. Nhưng ông chủ Khai Trí vốn là người nổi tiếng trong việc thẩm định những cuốn sách chất lượng cao nên đã không hề nhầm lẫn trong thương vụ này.
    Lần đầu tiên trong đời được sở hữu một khoản tiền lớn, Nguyễn Xuân Dũng chớp ngay thời cơ mở một võ đường lớn. Bấy giờ ở Sài Gòn các võ phái như Thái cực đạo, Nhu đạo, Thiếu lâm, Vovinam đang phát vượng, chuyện mở thêm võ đường đã là chuyện ít người dám nghĩ đến, nói gì đến việc mở võ đường cho một môn phái hòan tòan mới lạ và người mở lại là một chàng trai chỉ mới 24 tuổi. Nhưng điều đó không làm nản lòng Nguyễn Xuân Dũng. Anh mạnh dạn thuê mặt bằng 193 Trần Hưng Đạo, một vị trí tuyệt đẹp giữa trung tâm Sài Gòn để mở đại võ đường Champion Karate. Việc ấy làm ngứa mắt nhiều người nên lắm kẻ bắn lời thách đấu. Thế chẳng đặng đừng, anh nhận lời. Cũng nhờ vậy mà chỉ qua một vài lần so găng, những gì chàng võ sĩ giám đốc Champion Karate này thể hiện đã thuyết phục được giang hồ hảo hớn Sài Gòn. Đại võ đường Champion Karate vì thế càng thêm nổi tiếng và thu hút hơn cả ngàn môn sinh. Đó cũng là nhân duyên để sau này anh được vinh dự mời làm cố vấn và trực tiếp huấn luyện võ thuật cho đại sứ quán Nhật Bản.
    Trong làn sóng di tản những năm sau giải phóng, Nguyễn Xuân Dũng cùng gia đình sang định cư ở Mỹ. Những người qua Mỹ với hai bàn tay trắng như anh hầu hết phải sống lay lắt mãi với cảnh ngữa tay xin cứu trợ xã hội. Riêng anh thì không. Chỉ một tháng sau khi đến Mỹ anh đã xin vào làm công nhân cho một hãng sản xuất đồ điện tử. Công việc tiếp xúc với những máy móc mạ vi mạch vào trong chíp điện tử khiến anh say mê đến lạ lùng. Thời gian này ngành công nghiệp điện tử của Mỹ đang bước vào giai đọan bùng nổ về công nghệ. Những chip, parts …. vừa nhỏ gọn vừa có sức truyền dẫn chính xác cực cao soán dần ngôi vị của những transitor, capacitor, diode to cũ và lạc hậu. Anh luôn băn khoăn với câu hỏi: vì sao người Mỹ người Nhật có thể chiếm lĩnh được công nghệ cao về điện tử mà lại không phải là người Việt? Đau đáu một tấm lòng như thế nhưng với kiến thức của luật khoa và văn khoa Sài Gòn không thể làm gì được nên anh quyết tâm phải theo học ngành điện tử. Để có tiền nuôi vợ con mà vẫn nuôi được ý chí, anh đăng ký đi làm “ca nghĩa địa”, tức là ca làm từ 23 giờ đêm đến 7 giờ sáng hôm sau, để được trả công thêm 25 xu một giờ và có nguyên cả ngày hôm sau chú tâm vào việc học. Chịu được hàng năm trời với giờ giấc và cường độ làm việc như vậy thật không dễ. Anh kể: “Tôi phải thường xuyên luyện khí công trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy kết hợp với thường xuyên tắm nước lạnh, giữ phần nội lực kín và đầy, những động tác phát tiết ra ngòai thường rất ít”. Mất mấy năm sau anh đã có được tấm bằng kỹ sư điện tử rồi thạc sĩ quản trị kinh doanh, sau này lấy được cả học vị tiến sĩ.
    Có được vốn liếng kiến thức, anh tập hợp khoảng chục công nhân người Việt để mở một cơ sở gia công đồ điện tử. Khi việc làm ăn phát đạt anh quyết định lập một công ty lớn tiên phong trong lĩnh vực máy tính điện tử. Nhưng chuyện mở ra một công ty lớn như thế về công nghệ cao và ngay giữa đất Mỹ đầy rẫy sự cạnh tranh khốc liệt là chuyện không dễ chút nào. Cam go nhất là vốn? Cũng như thời mở võ đường Champion Karate ở Sài Gòn, anh lại bắt đầu và thành công bằng một sự tự tin hiếm có. Nhưng lần này không thể viết sách để bán mà là viết cho bằng được một dự án với mục tiêu trước tiên là phải thuyết phục được ngân hàng bỏ tiền cho anh vay ít nhất vài trăm ngàn đô la. Ban đầu, khi dự án được đệ trình cho hội đồng thẩm định của Ngân hàng Bank of America nhiều người vẫn hòai nghi vào khả năng của chàng trai gốc Việt 30 tuổi đã không vốn liếng, không có tài sản thế chấp lại chỉ mới định cư có 6 năm. Nhưng phương án thiết kế một hệ máy tính mới nhất thế giới với các kế họach sản xuất chi tiết đã hòan tòan thuyết phục được đầu óc kinh doanh siêu nhạy cảm của giám đốc Bank of America. Kết cuộc là Bank of America đã cho anh vay đến 1 triệu đô la chứ không chỉ vài trăm ngàn đô la như ý muốn ban đầu. Dự án được triển khai và thu hút hàng trăm công nhân gốc Việt. Đấy chính là Công ty máy tính Quantek- một trong những công ty máy tính nổi tiếng thế giới, nơi mà vào tháng 4-1984 đã qua mặt cả tập đòan máy tính IBM khi sản sinh ra hệ máy tính AT Computer sử dụng CPU 80286, là hệ máy tính tiên tiến nhất tại Mỹ lúc bấy giờ.
    Sau Quantek, anh còn mở một loạt doanh nghiệp trong lĩnh vực công nghệ cao mà tiêu biểu là Công ty Power Cicut Inc chuyên sản xuất bản mạch in điện tử nhiều lớp với doanh số mỗi năm trên 30 triệu mỹ kim, cung cấp cho các công ty quốc phòng và các hãng như Boeing, Sony, AST, Toshiba .
    Khi đã thành danh trên thị trường Mỹ, anh nghĩ đến việc phải chuyển giao công nghệ cao về cho quê hương. Năm 1994, anh về nước đầu tư 4,3 triệu USD để đem hệ thống dây chuyền hiện đại bậc nhất thế giới về công nghệ hàn dán linh kiện điện tử trên bo mạch với một tâm niệm duy nhất: đào tạo cho quê hương một đội ngũ thợ công nghệ cao lành nghề và cũng để chứng minh rằng người Việt hoàn tòan không thua kém ai cả. Nhưng điều anh không ngờ đến là vừa khi hoàn tất đầu tư và chỉ mới bước vào hoạt động thì thị trường trong nước ngập tràn máy tính second- hand và cấu kiện, linh kiện điện tử Trung Quốc nhập lậu giá rẻ; các nhà sản xuất máy tính và điện tử chất lượng cao rơi vào thảm cảnh lỗ lã, có nơi phải ngừng hoạt động. Công ty của anh là nơi cung cấp các bản bo mạch cho các doanh nghiệp này nên cũng không thóat khỏi hệ lụy. Anh tạm rút lui khỏi thị trường quê hương nhưng vẫn hẹn ngày quay lại để làm ra những sản phẩm điện tử công nghệ cao mang nhãn hiệu Madein Việt Nam.
    Bây giờ thì anh không chỉ là một người Việt thành danh mà còn là một chuyên gia tầm cỡ về tài chính trên đất Mỹ.
    “Thế giới ngày nay đã không ngừng tranh đấu không thành công trong việc giới hạn vũ khí, trong đó có vũ khí cá nhân. Tại sao các bậc phụ huynh không khuyến khích con em tham gia rèn luyện sức khỏe cùng với việc đòi hỏi giới hạn vũ khí… có người cho rằng như vậy cuối cùng người học võ khi đã đạt được một trình độ cao có nghĩa là bàn chân, bàn tay họ đã trở thành một thứ khí giới nguy hiểm không khác gì súng đạn, họ cũng sẵn sàng đem ra sử dụng như vũ khí. Nhưng thực chất võ thuật rèn luyện thể chất chỉ là một vế, vế kia là tinh thần vì võ thuật còn rèn luyện con người phát triển được tuệ giác. Vì vậy mà tất cả các môn phái đều có chữ Đạo để theo: Nhu Đạo, Thái Cực Đạo, Kiếm Đạo v.v… Người học võ đến nơi đến chốn sẽ có những hành động được truyền từ thức giác nên luôn hành xử quang minh, chính đại, đầy phong cách và nhân ái. Người môn sinh phải gian khổ rèn cho được một tinh thần bình thản trước hiểm nguy, sống đúng theo nguyên tắc và danh dự của một võ sĩ đạo. Giữa cuộc sống đầy bất trắc và nhiều tai ương người học võ trong sống đời xô đẩy đó vẫn bình thản vào cuộc với niềm tin ở chính mình và người khác, sẵn sàng gạnđục khơi trong để hướng đến chân thiện mỹ”.
    (Trích “Gió về Tùng Môn Trang” – hồi ức của Huyền đai Đệ bát đẳng Nguyễn Xuân Dũng)
    Theo Người Lao Động
     
  3. kal0z20 Thành Viên Cấp 2

    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nàoCác tư thế đứng tấn trong bộ môn Karate-do

    1. Heisoku Dachi
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 1
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 2

    2. Musubi Dachi
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 3
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 4

    3. Uchi Hachiji Dachi
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 5
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 6

    4. Heiko Dachi
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 7
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 8
    5. Soto Hachiji Dachi
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 9
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 10
    6. Kiba Dachi
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 11
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 12
    7. Zen Kutsu Dachi
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 13
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 14
    8. Ko Kutsu Dachi
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 15
    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 16

    Theo www.ftu-forum.net

     
  4. vovinam_karate20 Thành Viên Cấp 2

    em biết fái mình đag tập là fái kyokushinkai ko,sao em post fái khác hem dazay =.=
     
  5. kal0z20 Thành Viên Cấp 2

    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào thì em tìm thấy cái nào thì post lên hết thui ^^
     
  6. vovinam_karate20 Thành Viên Cấp 2

    Kyokushinkai Karate, một trong những trường phái Karate có uy lực thực dụng được phương Tây gọi là Full Contact Karate.

    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào



    Mas Oyama và Kyokushinkai Karate

    Oyama Masutatsu (Sinh ngày 27 tháng 7 năm 1923 tại Nam Triều Tiên, mất ngày 26 tháng 4 năm 1994 tại Tokyo, Nhật Bản), thường gọi tắt là Mas Oyama, là võ sư sáng lập trường phái Kyokushinkai Karate, một trong những trường phái Karate có uy lực thực dụng được phương Tây gọi là Full Contact Karate. Không chỉ được xem là kỳ nhân trong võ giới Nhật Bản vì thành tích tay không đánh chết bò mộng, Oyama cũng nổi danh là người chưa từng từ chối bất kỳ một cuộc thách đấu nào trong suốt cuộc đời mình.



    Võ sư Mas Oyama ​
    Cuộc đời và võ thuật

    Những năm tháng đầu tiên

    Oyama Masutatsu là một người gốc Triều Tiên, thuở nhỏ tên là Choi Yeong-eui, nhưng thường gọi bằng tên yêu thích là Choi Bae-dal. Oyama sinh năm 1923 tại Gimje, tỉnh Jeollabuk-do (North Jeolla) Nam Triều Tiên trong giai đoạn vùng đất này vẫn nằm dưới sự cai trị của Đế quốc Nhật Bản. Khi còn nhỏ Oyama được gửi tới sống trong nông trại của chị gái mình ở Mãn Châu – Trung Quốc. Năm 9 tuổi, cậu bắt đầu theo học một môn võ Trung Hoa tên là Thập Bát Thủ từ một người họ Lý đang làm việc ở nông trang này và cho đến khi trở về Triều Tiên năm 12 tuổi, Oyama tiếp tục học võ Triều Tiên.
    Đường đến với Karate

    Năm 1938 khi 15 tuổi, Oyama Masutatsu đến Nhật Bản theo học chương trình đào tạo để trở thành một phi công lái chiến đấu cơ trong lực lượng không quân hoàng gia của đế chế Nhật Bản, nhưng do những khó khăn trong đời sống, mục tiêu của Oyama đã không thành hiện thực. Bỏ ý định trở thành phi công, Oyama theo học Judo và Quyền Anh. Nhưng cơ duyên hạnh ngộ với võ sư Funakoshi Gichin và hệ phái Shotokan Karate mới thật sự rẽ võ nghiệp của Oyama sang một bước ngoặt lớn lao. Say mê khi nhìn những môn sinh tập kata và kumite, chàng đã ghi tên tập tại võ đường của võ sư Funakoshi Gichin nằm trong Đại học Takushoku, học cùng với người con trai thứ ba của võ sư tên là Funakoshi Yoshitaka. Sự tập luyện chuyên cần với năng khiếu bẩm sinh đã khiến Oyama đạt được nhị đẳng huyền đai chỉ sau 2 năm tập luyện, vào năm chàng được 17 tuổi. Sau đó Oyama theo học hệ phái Goju-ryu Karate với võ sư So Nei Chu người Triều Tiên (từng vô địch quyền Anh của 6 trường đại học vùng Kansai, Nhật Bản). Khi gia nhập quân đội năm 20 tuổi, Oyama đã mang huyền đai đệ tứ đẳng Karate. Cũng trong những năm này Oyama quan tâm trở lại Judo, tiếp tục theo rèn tập và lại đạt tới tứ đẳng huyền đai chỉ sau 4 năm tập luyện.
    Năm 1945, sự thất bại của Nhật Bản trong Thế chiến 2, sự khinh miệt sau đó của những kẻ chiếm đóng, cùng ước vọng trở thành sĩ quan lục quân tan vỡ đã trở thành những cú sốc giáng mạnh vào cuộc đời Oyama Masutatsu. Vượt quá sức chịu đựng của một chàng trai trẻ, Oyama đã sống những ngày giang hồ, thường xuyên gây gổ với lính Mỹ đồn trú trên đất Nhật, đánh gục chúng khi chứng kiến chúng hiếp đáp phụ nữ Nhật Bản và nện những tên vô lại trên đường phố trung tâm Tokyo. Mặc dù không bị truy tố vì tự vệ chính đáng và gia đình nạn nhân đã tha thứ, nhưng việc dùng Karate gây ra cái chết của một kẻ du đãng cũng khiến Oyama khủng hoảng nặng nề muốn từ bỏ vĩnh viễn võ nghiệp. Trong những ngày này, võ sư So Nei Chu đã gợi ý Oyama nên ẩn cư để tránh xa phần còn lại trên thế giới trong vòng 3 năm nhằm phát triển võ công và khí công. Lo sợ tinh thần và kỹ pháp Karate của bản thân sẽ trở nên hoang tàn như đường phố Tokyo sau chiến tranh, lại được sự ủng hộ và khuyến khích của So Nei Chu, Oyama quyết định lên núi tu luyện bất chấp sự phản đối của hầu hết bè bạn khi họ chỉ trích chàng chọn sự nghiệp Karate giữa thời đại bom nguyên tử là điều điên rồ.
    Rèn tập trong cô tịch

    Năm 1946 Oyama Masutasu vào núi Minobu tại Yamanashi, thuộc tỉnh Chiba tu luyện. Núi Minobu chính là nơi samurai Miyamoto Musashi (1584-1645) từng sáng lập hệ phái song kiếm Hyoho Niten Ichi-ryu (hay Nito-ryu). Lý do khiến Oyama quyết định chọn núi Minobu bởi chàng tôn kính võ sư tiền bối Miyamoto Musashi và đặc biệt yêu thích bút pháp của Yoshikawa Eiji miêu tả samurai này trong tác phẩm cùng tên Musashi. Lần vào núi này Oyama đi cùng với một sinh viên tên là Yashiro.
    Sau 6 tháng tập luyện trong hoang lạnh và cô độc, Yashiro đã bỏ trốn vào một đêm khuya vì không chịu đựng được thêm. Điều đó càng khiến cho Oyama căng thẳng và nhiều lúc tưởng không sao thắng được ý định hạ sơn. Thêm vào đó, một thời gian sau người bảo trợ của Oyama đã báo cho chàng biết rằng không còn khả năng chu cấp cho chàng nữa và Oyama đã xuống núi sau 14 tháng ẩn cư.
    Năm 1947 Oyama đạt thành tích vô địch Karate nội dung đối kháng tại Đại hội võ thuật Nhật Bản do Enshin-kai tổ chức tại Hội đường Maruyama, Kyoto, sau khi so găng với một vận động viên có sở trường là cú đá vòng cầu thần tốc từng vô địch trong giới sinh viên Nhật Bản. Dù vậy, chàng vẫn cảm thấy trống rỗng trong tâm vì chưa hoàn thành 3 năm ẩn cư. Thêm vào đó So Nei Chu đã viết thư động viên Oyama cố gắng hơn trong nỗ lực để không chỉ trở thành một võ sư Karate mạnh nhất Nhật Bản mà còn phải làm chủ được cả thể xác và tinh thần. Oyama đã quyết định vào núi Kiyosumi tỉnh Chiba, một ngọn núi hoang sơ rất thích hợp cho việc luyện tập nội công, tiếp tục tu luyện vào năm 1948. Lần tu luyện này, với ý chí cao độ "nhất tâm kiên cường", Oyama chỉ mang theo hành lý quan trọng nhất là bộ sách Musashi 8 quyển của Yoshikawa Eiji, kiếm, thương, súng săn, một bộ tạ, nồi niêu với hạn độ ít nhất.
    Sinh hoạt trên núi, như tự truyện Sekai kenka ryoko (Du hành vào thế giới chiến đấu, Nhà xuất bản Kyokushinkai Karate Best Seller ấn hành lần đầu năm 1968) của Oyama thuật lại, mỗi ngày mới bắt đầu từ 4 giờ sáng khi Oyama tỉnh táo nhờ ngâm mình trong dòng suối gần đó, chạy lúp xúp về lều và tập tạ để luyện thể lực, ăn uống và đọc sách. Sau đó, vào 4 giờ chiều cho tới đêm khuya chàng luyện các đòn quyền, cước trên những thân cây đã quấn rơm quanh lều. Để chống chọi lại cảm giác đơn độc trong đêm khuya trên núi không một bóng người Oyama viết câu “bình tĩnh và hành động” hoặc vẽ một vòng tròn trên giấy dán lên bức vách lều, nhìn chăm chú để thống nhất thân tâm; ngồi quỳ dưới thác nước giá lạnh và hung dữ; treo mình trên những chùm rễ cây lơ lửng trên miệng vực và liên tục tấn công vào thân cây bằng những đòn kata. Đặc biệt, chàng nghĩ ra việc ngăn chặn ý định xuống núi bằng cách cạo rụng một bên lông mày và để râu tóc mọc tự do nhằm trở thành một con người kỳ dị xa lạ với thế giới của những con người bình thường. Khoảng 3 tháng sau khi lông mày mọc ra như cũ chàng lại cạo phía bên đối diện. Cũng trong những năm tháng này, học theo các ninja ngày xưa, chàng luyện các kỹ pháp bật nhảy, nhào lộn để tăng sự dẻo dai của cơ thể bằng cách trồng cây tầm ma, một loại cây có sức sinh trưởng mạnh, cắt ngọn còn độ hai thước và tập nhảy qua mỗi ngày 300 lần theo sự phát triển của cây; đồng thời luyện công phá cạnh tay và nắm đấm vào đá sỏi. Lần đầu tiên trong đời chàng thực cảm thấy mình đã trở nên mạnh mẽ khi dùng tay chặt vỡ đá bằng đòn shuto trong một đêm trăng. Khoảng một năm rưỡi sau đó, ngày Oyama xuống núi, những cây cối quanh căn lều của chàng đã trơ trọi, chết rụi vì những đòn quyền cước và bên lều, một đống đá nát vụn đã chất cao lên như núi.
    Hạ sơn nhập thế và những kỳ tích công phu

    Năm 1950, Oyama Masutatsu hạ sơn và tử chiến với một con bò mộng tại thành Tateyama huyện Chiba. Và bắt đầu từ đây Oyama đã trở thành huyền thoại vì những kỳ tích công phu dùng tay không hạ sát 47 con bò mộng hung dữ với 4 con chết tại chỗ và những con khác bị gãy sừng vì cú chặt cạnh bàn tay (theo một số tài liệu thì số lượng những con bò mà Oyama hạ sát là 52 con trong đó có 3 con chết tại chỗ). Cũng không hiếm lần Oyama đối mặt với tử thần. Chẳng hạn năm 1957 ở tuổi 34, Oyama suýt chết tại Mexico khi một con bò nổi điên vòng ra sau lưng húc, kéo lê và giày xéo lên người ông khi ông đã ngã xoài ra trên mặt đất. Oyama đã cố gắng hạ con bò và chặt gãy sừng nó nhưng sau đó phải nằm liệt giường 6 tháng trong khi chờ những vết thương chí mạng hồi phục.
    Năm 1952, Oyama Masutatsu du hành tới Mỹ và nhận lời thách đấu trực tiếp trên truyền hình 7 trận và toàn thắng. Năm 1955 khi ông biểu diễn đòn shuto chặt bay cổ chai rượu Whisky dựng đứng mà phần thân chai bên dưới không bị đổ, ông được công chúng Mỹ đặt danh hiệu “god hand” (“Thần thủ” hay “Thánh thủ”). Chiêu thức này nhiều môn đồ của ông tại võ đường Kyokushin Karate về sau cũng luyện thành. Tháng 1 năm 1964 các võ sư Muay Thái (quyền Thái) thách đấu với Karate Nhật Bản, giới Karate Nhật từ chối vì cho là "tà đạo", nhưng Oyama nhận lời và cùng với ba môn đệ là Kurozaki, Nakamura, Ozawa sang Bangkok giao đấu. Thắng 2 trong 3 trận, giữ uy tín cho Karate Nhật Bản. Trong suốt cuộc đời của Oyama Masutatsu, ông đã đến 32 quốc gia, giao đấu với trên 270 võ sĩ tài danh và rất nhiều người trong số đó bị ông hạ gục chỉ với một cú đấm. Một trận đấu thường không kéo dài quá 3 phút, và cũng không hiếm khi chỉ dài vài giây.
    Sự nghiệp

    Võ đường Kyokushin Karate

    Năm 1953, Oyama mở võ đường đầu tiên của ông mang tên Oyama Dojo tại một bãi cỏ bỏ không tại Mejiro, Tokyo. Năm 1956, võ đường đúng nghĩa đầu tiên được mở tại một sân khấu Ballet cũ phía sau Đại học Rikkyo, cách 500 mét so với vị trí hiện nay của Đại Võ Đường ở Nhật và chính thức mang tên Kyokushinkai Karate. Tới 1957, có 700 thành viên thường xuyên luyện tập tại võ đường nhưng nhiều người đã bỏ đi do không chịu được sự khắc nghiệt trong tập luyện.
    Những môn đồ thuộc các trường phái khác cũng đến tập ở đây, họ luyện đối kháng toàn diện (jisen kumite). Một trong những người dạy ở đây, võ sư Kenji Kato nói rằng họ sẽ phát hiện những điều hay từ các môn phái khác và sẽ tiếp thu bất cứ chiêu thức nào "có ích trong thực chiến". Đây chính là phương thức phát triển Karate theo cách của Oyama Masutatsu: ông học các tuyệt kỹ từ mọi môn võ và không bao giờ bó buộc mình chỉ với Karate. Nhấn mạnh đặc biệt vào tính hiệu dụng của chiêu thức, Oyama lược bỏ tất cả những gì màu mè không có ích trong thực chiến để phát triển một tinh thần võ thuật thuần khiết và cương mãnh.
    Văn vũ lưỡng đạo

    Ở một khía cạnh khác, Oyama không chỉ là một võ sư Karate với quả đấm thép, ông còn là một cây bút xuất sắc có khả năng sáng tác mạnh mẽ. Tác phẩm What’s Karate? của ông xuất bản tại Nhật tháng 1 năm 1958 đã tạo nên kỷ lục sách bán chạy nhất tại hải ngoại. Sau tác phẩm này, Oyama còn viết 13 quyển về Kỹ thuật Karate, Tự truyện Sekai kenka ryoko (Du hành vào thế giới chiến đấu) gồm 8 quyển, Luận văn võ đạo 20 quyển. Ông còn là giám đốc của Nhà xuất bản Power Karate và giám đốc phát hành của nguyệt san tạp chí Power Karate xuất bản tại Nhật. Cho đến cuối đời, Oyama vẫn còn một công trình dang dở là cuốn Karate bách khoa từ điển được ông chấp bút từ năm 1980. Năm 1997, 3 năm sau khi ông mất tác phẩm này được học trò của ông biên soạn lại và cho xuất bản dưới nhan đề một cuốn bách khoa toàn thư Karate The unfinished Encyclopedia of Karate.
    Thông tin thêm

    Núi Kiyosumi ở Chiba ngày nay được xem là Thánh địa của Kyokushinkai Karate. Ngày 20 tháng 9 năm 1995 tấm bia kỷ niệm Oyama Masutatsu đã được 16 tuyển thủ ưu tú đặt vào nơi vị thầy mình từng tập luyện Karate trong cô độc.
    Mặc dù nhập quốc tịch Nhật Bản, Oyama vẫn giữ quốc tịch Hàn Quốc của mình.
     
  7. nhocquaypro123 Thành Viên Bạch Kim

    Em đang tính bỏ đay, qua Judo học, =.= ... học cái này em tự vệ ko dc, vẫn bị đập thường xuyên =.=
     
  8. vovinam_karate20 Thành Viên Cấp 2

    Thi đấu đối kháng trong Kyokushin kai ( kumite ) :
    Mỗi trận đấu kéo dài 3 đến 5 phút.
    Võ sĩ không mặc giáp , tay không đeo găng , chân không đeo đệm.
    Được quyền đá vào mặt , vào đùi (tính từ trên đầu gối).
    Không đưọc đấm vào mặt.
    Cachs tinh diem :
    Nửa điểm nếu đối phương bị đánh ngã (knock out) hoặc bị đánh không còn khả năng chiến đấu dưới 5 giây. ( bị ngã dậy được dưới 5 giây)
    1 điểm (ippon) cũng là điểm thắng nếu đánh ngã hoặc làm đối phương mất khả năng chiến đấu quá 5 giây.
    2 điểm nửa = 1 điểm thắng.

    Nói vậy các bạn cũng có thể hình dung một trận đấu quyết liệt thế nào.
    _____________________________________________________
    1 chọi một trăm ( hyaku nin kumite)
    Đây đưọc coi là thử thách cuối cùng của Kyokushin. Một võ sinh sẽ đấu liền một lúc với 100 người !!!!. Thí sinh phải thắng trên 50 trận , không được để bị knock out lần nào( có quyền được thua bằng điểm ). Không đưọc chỉ đỡ hoặc bị đánh trúng liên tiếp hay cố thủ để cho qua trận.
    Trên thế giới chỉ có mười mấy người vượt qua thử thách này và họ đều đi vào huyền thoại. Riêng Oyama người nghĩ ra thử thách này đã thực hiện hiện nó trong 3 ngày liên tiếp (mỗi ngày đấu với 100 người) ông muốn làm đến ngày thứ 3 nhưng võ đường lúc đó chẳng còn ai đủ sức để đấu với ông !!!.
    Thử thách này lúc đầu là bắt buộc với cho các kỳ lên đai đen 4,5 đẳng nhưng sau đó Oyama nhận thấy truyền đạt kỹ thuật thì dễ nhưng các võ sinh không có đủ tinh thần , nghị lực để thực hiện nên nó trở thành nguyện vọng của những ai muốn thực hiện. Nếu bạn muốn thử , bạn phải đến trụ sở chính của Kyokushin ở Nhật bản vì đấy là nơi duy nhất để thực hiện. Tuy bạn có thể thử với 10,20,30.. người ở các nước khác.

    Bản thân tôi thật sự rất phục những cao thủ hoàn thành thử thách này. Bạn thử tưởng tượng một võ sĩ đừng trước 100 người mà ai cũng là cao thủ thì cảm giác sẽ như thế nào. Tôi cũng chưa xem một bộ phim chưởng nào có những võ sĩ nào làm được như vậy cả !!.
    Nếu bạn nào muốn học một môn võ thật sự mang tính "thực chiến" thì đây chính là môn bạn nên theo học !.
     
  9. vovinam_karate20 Thành Viên Cấp 2

    haha,em hoc karate ở đau mà tự vệ ko đuoc 8-},vô võ đuòng của anh thử đi ,học khỏang 6 thang rùi ra đùong coi có ai đập lại em ko là biết liền àhAnh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nàoAnh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 1Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 2
     
  10. vovinam_karate20 Thành Viên Cấp 2

    ôp cho karate Kyokushinkai ^^
     
  11. kal0z20 Thành Viên Cấp 2

    bạn ở q3 ah` gần chỗ mình tập rùi lh yahoo để bít thêm nhé bạn
     
  12. kal0z20 Thành Viên Cấp 2

    Grand Master Shorin-ryu

    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào Chibana Chosin Hanshi " Ngày xưa chúng tôi luyện tập Karate thật sự là một loại võ thuật, bây giờ người ta luyện tập Karate như là một loại thể thao. Tôi nghĩ chúng ta không nên xem Karate như là một loại thể thao, nó phải được xem là một loại võ thuật thật sự bất cứ lúc nào! Những ngón tay và đầu ngón chân của bạn giống như những mũi tên, cánh tay cứng như những thanh sắt. Bạn phải nghĩ rằng nếu bạn tung một cú đá hay phát ra một quả đấm rồi tung đòn đấm và đá liên tục vào đối phương phải gây cho đối phương thiệt hại nặng. Muốn có tinh thần này bạn phải khổ luyện mới đạt được kết quả như ý muốn." -Chibana Choshin là người sáng lập ra trường phái Shorin-ryu Okinawa, ông sinh ngày 5-6-1885 tại Tottori-Cho thuộc thành phố Shuri của Okinawa, năm 1900 ông bắt đầu luyện tập võ thuật với Yasutsune "Anko" Itosu, và năm 15 tuổi ông bỏ trung học và tiếp tục theo đuổi luyện tập võ thuật dưới sự hướng dẫn tận tình của thầy Anko Itosu. 5 năm sau cái chết của thầy Anko, ông bắt đầu huấn luyện và giãng dạy theo đường lối kỹ thuật riêng của mình và khai sáng trường phái shorin-ryu, khóa huấn luyện đầu tiên của ông khai giảng tại Tottori-Bori sau đó ông mở khóa huấn luyện thứ hai tọa lạc tại Kumo-cho thuộc Naha. Trong thời gian đệ nhị thế chiến ông đã thoát chết khi thành phố Shuri của Okinawa hầu như bị thiêu hủy bởi người Mỹ, và sau đó ông dạy lại Shorin-ryu tại Giho-cho nơi nấy là một phần đất nhỏ thuộc thành phố Shuri. Từ tháng 2 -1954 tới tháng 12-1958 ông là huấn luyện viên trưởng của bộ cảnh sát của thành phố Shuri. Tháng 5-1956 hội Karate-do Okinawa được thành lập và ông là người đầu tiên được đề cử làm chủ tịch hội nầy. Ông tiếp tục giãng dạy và phát triển Shorin-ryu không chỉ tại Okinawa mà còn quãng bá vào Nhật Bổn. Năm 1957 ông được hội võ thuật Nhật Bổn Dai Nippon Botokukai phong chức Hanshi (10 đẳng). Năm 1960 ông được giải thưởng thể thao đầu tiên do tờ thời báo Okinawa trao tặng vì đã có công nghiên cứu và giảng dạy võ thuật truyền thống Karate-do Okinawa. Ngày 29-4-1968 ông danh dự được nhận huy chương thiêng liêng cao quý Kunyonto do Nhật Hoàng trao tặng, vì đã dâng hiến cuộc đời cho sự nghiên cứu và quảng bá môn võ thuật Karate Okinawa. Năm 1964, Chibane thông báo cho mọi người biết ông bị ung thư cuống họng ở giai đoạn cuối tuy nhiên vì nghệ thuật và truyền thống Okinawa Shorin-ryu nên ông tiếp tục giảng dạy mặc dù cơ thế của ông lúc nầy rất yếu. Năm 1966 ông được đưa tới trung tâm nghiên cứu ung thư Tokyo để chận đứng sự phát triển chứng bệnh của ông, và sau đó lại một lần nữa ông dạy lại Shorin-ryu cũng với người cháu là Akira Nakazato. Cuối năm 1968 điều kiện cơ thể của ông trở nên quá yếu và được đưa vào bệnh viện Ohama tại đây mặc dù với sự cố gắng cứu chữa của các bác sĩ nhưng định mệnh đã an bày ông đã qua đời vào lúc 6:40 sáng hưởng thọ 83 tuổi. Hồ Hoàng Khánh Chief instructor Karate Yamadakai 17-03-2009
     
  13. kal0z20 Thành Viên Cấp 2

    "NGƯỜI MÈO" GOGEN YAMAGUCHI, BẬC KỲ NHÂN CỦA VÕ THUẬT

    Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 1 Gogen Yamaguchi sinh năm 1907 tại Kyusyu thuộc hạt Miyataki Ken, thuộc dòng dõi samurai chính tông. Từ nhỏ, ông đã làm quen và luyên tập nhiều môn võ, đặc biệt là Nhu đạo. Năm 20 tuổi, ông theo gia đình về sống ở Kyoto và tại đây, ông bắt đầu làm quen với môn võ Karate Goju của võ sư Chojun Miyagi, người gốc Okinawa. Ông đã đạt tới trình độ đệ ngũ đẳng Nhu đạo. Về văn hoá, ông theo hoc ngành luật và ngành y. Ông đã đậu tiến sĩ y khoa ngành cốt học, và thạc sĩ triết học Đông Phương. Ông còn say mê đạo học và là một tu sĩ Thần Đạo nổi tiếng. Ông luôn truyền bá phép quán tưởng, để tóc dài và ăn chay trường. Dáng người thấp lùn, nặng 70 ký nhưng chỉ cao có 1,53 mét, ông không ngừng gây kinh ngạc cho những kẻ diện kiến- nhất là người phương Tây- về năng lực phi thường và võ công ngoại hạng của mình. Sinh hoạt đời thường của ông đã đủ biểu thị sức chịu đựng vô biên của một cơ thể sắt thép: luôn thực hiện đầy đủ bổn phận của một tu sĩ Thần học trong sứ mạng truyền bá phép quán tưởng, đồng thời ông tiếp tục lãnh đạo rất thành công một “đế quốc” võ thuật có quy mô toàn cầu là tổ chức Karate. Hàng ngày ông theo dõi, đôn dốc hơn 12 ngàn võ đường và hội quán Karate Goju cả về mặt chuyên môn lẫn kinh tài. Ở địa vị tối cao trong “đế quốc” võ thuật của riêng mình, ông vẫn sát cánh bên các môn sinh trong các buổi tập quan trọng. Tốc độ ra đòn của ông nhanh khó thể tưởng tượng: ông có thể thi triển thế đá bay với 3 hay 4 cú một lần vào bụng, ngực và đầu đối thủ. Tập luyện ngoài trời giữa mùa đông giá, ông vẫn chỉ mặc một bộ võ phục mỏng, đi chân đất, hướng dẫn các môn sinh leo lên các triền núi. CUỘC TAO NGỘ VỚI MÔN PHÁI KARATE GOJU Yamaguchi nghe nói đến môn phái Karate Goju và người lãnh đạo nó, võ sư Chojun Miyagi lần đầu tiên khi ông đang theo học tai học đường Ritsumeikan. Hồi đó, Miyagi đang ở tại thành phố Naha, trên đảo Okinawa có khuynh hướng đi theo một con đường biệt lập, và hầu hết các chi lưu chính đều tập trung ở thành phố Shiru, sở trường của họ là các đòn cương. Võ sư Miyagi chủ trương đòn nhu cũng quan trọng như đòn cương. Do đó, chi phái Karate của ông ở Naha được mệnh danh là Karate Goju, tức là môn Không thủ đạo cương nhu (go: cương, ju: nhu). Nhận lời mời của Yamaguchi, võ sư Miyagi rời Okinawa sang Nhật. Nhờ gặp trực tiếp võ sư Miyagi, Yamaguchi hiểu rõ được tôn chí của môn phái Karate Goju. Phái này đặt nền tảng trên quan niệm triết học Đông phương, theo đó, mọi sự nếu cứng quá, hoặc mềm quá đều không tốt. Quan trọng là hai yếu tố cứng, mềm phải bổ sung cho nhau. Việc tổng hợp hai yếu tố cương,nhu trong võ thuật đã mang lại cho môn phái Karate Goju những đòn đánh uyển chuyển, nhịp nhàng và bay bướm. Nhưng nếu ai đó e rằng hoa mỹ quá sẽ không kiến hiệu thì người đó chỉ cần nhìn hai môn sinh Karate Goju tự đo đối luyện sẽ “tỉnh ra” ngay. Người ấy sẽ thấy Karate Goju có những đòn nhanh như chớp. Cuộc đấu giaữ họ ít có thời gian chết, ít có những cảnh đứng yên chờ đối thủ sơ hở. Họ đều chủ động tấn công, tung ra những đòn “cương mãnh” mà thanh thoát. Võ sư Miyagi không chỉ “thuyết” suông mà đích thân ông còn biểu diễn các bài quyền vừa phức tạp, vừa lạ lùng. Buổi sơ kiến đã chinh phục hoàn toàn Yamaguchi, và cuộc đời ông đã qua một ngã rẽ quyết định. Yamaguchi dốc toàn tâm lực tập luyện môn Karate Goju. Ngày võ sư Miyagi rời Nhật Bản về Okinawa, ông hoàn toàn hãnh diện về người môn đệ của mình. Ông thăng đẳng cấp cao nhất của môn phái cho Yamaguchi, và uỷ thác cho người môn đệ sứ mang cao cả là lãnh đạo chi phái võ thuật này tại nước Nhật. Chia tay thầy xong, Yamaguchi bắt tay ngay vào việc truyền bá môn võ Karate Goju trên toàn nước Nhật. Trước tiên, ông lập hội Karate Goju ở trường đại học Ritsumeikan, rồi mở võ đường Karate đầu tiên tại miền Tây nước Nhật vào năm 1930. Sức làm việc không mệt mỏi của ông đã giúp môn phái thu hút được nhiều môn sinh và bắt đầu lan tràn khắp xứ. Ông nhận thấy môn Karate gốc Okinawa nói chung và môn Karate Goju của võ sư Miyagi nói riêng, với nguồn gốc võ cổ truyền Trung Quốc, vẫn còn bị gò bó quá nhiều và tĩnh quá. Ông thực thi việc mở rộng các động tác để võ sinh có thể ra đòn nhanh và tự do, thoải mái hơn. Những bước cải thiện này đã đưa môn Karate Goju tiến được một bước dài chỉ qua một thời gian vài năm. Cuộc Đệ nhị Thế chiến bùng nổ đã cắt ngang tất cả. Như mọi công dân khác, Yamaguchi tuân lệnh chính phủ lên đường sang công tác tại Mãn Châu vào năm 1939. Chính trong thời kỳ chiến tranh này, ông đã tạo nên một kỳ tích võ thuật giúp đưa tên tuổi ông vào cõi bất tử: tay không giết cọp dữ. CUỘC TỬ CHIẾN TRONG NHÀ TÙ. Lúc đó nhằm giai đoạn bùng nổ cuộc Đệ nhị Thế chiến. Tại một nhà tù ở Mãn Châu, có một tù nhân ngoài 30 tuổi, thân hình thấp lùn. Ông ta không ngồi bất động, buồn thảm như các tù nhân khác, cũng không thích giao thiệp với ai. Ông chuyên chú duy nhất vào việc tập luyện Karate mỗi ngày. Tập xong, ông ngồi thiền, gần như đắm mình trong trạng thái xuất thần. Bọn cai tù bắt đầu chú ý đến ông. Dù ông rất gương mẫu trong việc chấp hành nội quy, bọn cai ngục vẫn cảm thấy “kỵ” ông. Họ nhắc nhở nhau coi chừng ông, thậm chí có kẻ còn gọi ông là “tên phù thuỷ”. Sau đó ít lâu, bọn chức sắt trại giam đã khám phá ra nguồn gốc của ông. Chúng biết ông là người của sở cảnh sát Tokyo phái qua Mãn Châu thi hành một công tác đặc biệt. Tại sở cảnh sát Tokyo, ông giữ một chức vụ hết sức kỳ lạ là “phát hiện lời nói dối”. Họ còn biết thêm ông là một võ sư Karate. Công việc ở Sở cảnh sát của ông là dự nghe những cuộc hỏi cung các kẻ bị tình nghi. Trong lúc các người này trả lời, ông quan sát mọi biểu hiện của họ qua lời nói, giọng nói, cử chỉ, nét mặt, sau đó cân nhắc để nhận định kẻ đó thành thật hay gian dối. Trong nhiều năm công tác, ông chưa bao giờ phạm sai lầm, nên ý kiến của ông rất được coi trọng. Vào lúc Đệ nhị thế chiến bùng nổ, chính phủ cử ông sang Mãn Châu để thi hành một sứ mang đặc biệt, nhưng vừa đặt chân xuống đất Mãn là ông bị bắt ngay. Biết rõ lý lịch của ông rồi, đám cai ngục thôi gọi ông là “tên phù thuỷ” mà gọi bằng tên thật: Gogen Yamaguchi. Biết rõ thân thế của ông, bọn cai ngục vẫn sợ ông và càng thêm thù ghét. Tâm lý chung của người Mãn Châu lúc đó là thích nhục mạ người Nhật. Biết Yamaguchi là võ sư Karate, các cai ngục người Mãn tìm cách thử thách ông để có dịp miệt thị môn võ đó. Chúng biệt giam ông trong xàlim kín mít, giảm tối đa khẩu phần ăn. Thêm vào đó, chúng thay phiên nhau tra tấn, đánh dập ông. Chúng quyết tâm đốn ngã ông để có thể tuyên bố rằng môn Karate thực ra chỉ là thứ rác rưởi như chính Nhật Bản là thứ người rác rưởi vậy. Kết quả hoàn toàn ngược lại. Bị ngược đãi đến mức thô bạo nhất, Yamaguchi vẫn sinh hoạt bình thường. Mọi thử thách hầu như không có tác dụng gì đến ông. Túng thế không biết làm sao, bọn cai ngục nghĩ ra một thử thách khác và cũng là thử thách cuối cùng cho Yamaguchi trong cuộc đời tù ngục. Các cai tù chọn một con cọp hung dữ nhất trong số cọp họ nuôi, nhốt nó vào chuồng và bỏ đói 3 ngày liền. Ngày thứ 4, chúng lột truồng Yamaguchi và ném ông vào chuồng cọp. Chúng vững tin con người tầm vóc cao có 1,53 mét bị bỏ đói lâu ngày đó sẽ là miếng mồi ngon cho loài ác thú. Chúng chờ đợi phút chứng kiến vẻ kinh hoàng tột độ của ông khi giáp mặt ác thú, để có dịp bôi bác về thói hèn nhát của một cao thủ Karate Nhật Bản. Kế hoạch này đã được tiến hành đúng theo từng chi tiết. Tất cả những tù nhân được tận mắt chứng kiến cuộc thử thách có một không hai này đều thuật lại câu chuyên mà chưa hết kinh hoàng. Nhưng điều duy nhất họ đồng ý với nhau là vị chưởng môn Karate Goju này khi bị lột truồng ném vào chuồng cọp vẫn không hề tỏ một thái độ khiếp sợ nào. Trái lại, ngay từ giây đầu tiên, ông hệt như một kẻ bị quỷ ám. Hét lên một tiếng kinh hồn, ông lao ngay vào tấn công con cọp. Mọi người chưa kịp nhìn rõ ông bị ném vào chuồng cọp thế nào thì chân ông đã tung một ngọn cước vào mũi con thú. Con vật lạng quạng vì trúng đòn, chưa kịp phản ứng thì đã lãnh thêm một đòn cùi chỏ trí mạng vào mang tai, khuỵu hẳn xuống. Không cho ác thú kịp gượng dậy,Yamaguchi phóng thẳng lên lưng nó và tung một đòn siết cổ. Các bắp thịt trên toàn thân ông co siết lại trong khi ông hét lên một tiếng vang rền. Tiếng thét và đòn siết cổ đã kết liễu tính mạng con ác thú. Trân đấu diễn ra trong sự kinh hoàng tột độ của đám tù nhân và đám cai ngục. Những kẻ chứng kiến từ đầu đến lúc đó có cảm giác họ vừa trãi qua một cõi vĩnh hằng, trong thực tế, mọi việc diễn ra đúng 20 giây đồng hồ, tức là chưa tới "30 giây", như kiểu chúng ta thường nói! Hết thảy mọi người đều thở ra nhẹ nhõm như chính bản thân họ vừa tai qua nạn khỏi khi Yamaguchi buông tay đứng dậy, lặng nhìn con thú nằm bất động dưới chân ông. Không ai có thể đoán nổi ý nghĩ của Yamaguchi lúc đó, nhưng ngoài mặt ông vẫn không có gì khác hơn ngày thường: thư thái từ đầu đến chân với vẻ mặt trầm tư cố hữu. Thử thách này đã thay đổi hoàn toàn thái độ của mọi người, kể cả những tên cai ngục căm ghét Yamaguchi nhất. "NGƯỜI MÈO" DANH BẤT HƯ TRUYỀN. Năm 1947, Yamaguchi được phóng thích khỏi nhà tù Mãn Châu và lên đường về nước. Thời gian tù đày 8 năm là dịp cho ông thu thập được nhiều nét tinh hoa của võ học cổ truyền Trung Hoa. Trở về tổ quốc trong một nước Nhật bại trận, Yamaguchi đau đớn chứng kiến cảnh võ thuật bị lực lượng Đồng minh chiếm đóng đặt ra ngoài vòng pháp luật. May thay, lệnh trên lại không “đụng” đến môn võ Karate, vì người kí lệnh nhầm tưởng Karate là một vũ điệu thuần tuý Đông phương! Sự hiểu lầm này đã đem lại cho Yamaguchi một vận may hiếm có, nhưng đồng thời cũng bắt ông phải bắt tay ngay vào việc. Ông lập tức khai thác dịp may và lao ngay vào công tác bị bỏ dở vì chiến tranh, để tiếp tục sứ mạng mà sư phụ Miyagi đã uỷ thác. Theo nhận định của ông, những truyền thống của dân tộc bao giờ cũng có sức mạnh lớn lao. Từ suy nghĩ này, ông quyết định đặt công tác phát triễn võ thuật trong khuôn khổ của nổ lực phục hồi các phong thái cổ truyền, đã tạo nên hình ảnh hào hùng của người Nhật. Ông thể hiện nghiêm khắc các nếp sống dân tộc trong mọi tương quan, đồng thời để tóc dài theo cung cách tu sĩ Thần đạo và giới samurai. Bề ngoài có vẻ cổ quái của ông cộng với lòng nhiệt thành đã lôi cuốn mọi người quanh ông trở về với niềm tự hào dân tộc. Phong trào đua đòi cách sống phương Tây mất dần sức quyến rũ, và chẳng bao lâu, chính những người ngoại quốc sống ở Nhật lại bị nếp sống Nhật chinh phục. Nhiều binh sĩ ngoại quốc trong quân đội chiếm đóng tìm đến võ đường Goju Kai ở Tokyo xin theo học và sau đó, họ đã trở thành các sứ giả truyền bá môn Karate Goju đi khắp thế giới. Tại Nhật, người ta thường nghe nhắc đến một biệt danh của ông là “Người Mèo” Không thủ đạo. Không ai biết rõ xuất xứ của biệt danh này mà chỉ phỏng đoán là do các quân nhân Mỹ chiếm đóng tại Nhật đặt cho ông. Những toán lính Mỹ đã nhiều lần kinh hoàng khi ông đột ngột xuất hiện ngay sau lưng họ mà họ không hề hay biết, vì ông đi đứng nhẹ nhàng như một con mèo. Cũng có kẻ lập luận rằng biệt danh ”Người Mèo”(Cat Man) rất thích hợp để diễn tả những động tác mềm dẻo, uyển chuyển của môn phái Karate Goju mà Yamaguchi là trưởng môn. Dù xuất phát từ nguồn gốc nào đi nữa, thì cái biệt danh đó xem ra đã chọn đúng đối tượng. Người Mèo Yamaguchi không phải chỉ được biết đến qua hình ảnh mái tóc dài buông xoã và đôi mắt đen rực sáng, ông còn là hiện thân của một sức mạnh truyền kỳ, của nghị lực và lòng đam mê. Và chính từ hai điều này, nên chỉ với khối óc và hai bàn tay trắng, ông đã tạo nên một đế quốc võ thuật hùng mạnh giữa thế kỷ này trong một thời gian ngắn. Ngoài ra, một yếu tố không thể thiếu, giúp đưa ông tới thành công chính là sự kính mến của các môn sinh đối với người bạn đời của ông: bà Yamaguchi. Trong mọi nghịch cảnh, bà luôn trầm lặng, bình tĩnh, không hề than oán. Bà luôn khuyến khích các môn sinh của chồng khi họ có dấu hiêu nản chí. Hầu như tất cả các môn sinh vì quý trọng bà đã tìm cách giữ vững sự sống của môn phái. Đức hạnh và lòng thanh cao của bà đã khiến họ mến mộ bà có phần trội hơn đối với thầy của họ nữa. Thật đúng như một bậc danh nhân đã nói:”Đằng sau sự thành đạt của một vĩ nhân luôn có bóng dáng của một người phụ nữ”.
     
  14. Malice Thành Viên Kim Cương

    Tự vệ đc hay ko là do trình độ của bạn thôi, ko phải do môn võ đâu, bạn học môn khác hay ko cũng vậy ah, thực ra nói thiệt bạn chỉ cần bít mấy đòn căn bản như đấm đá bt thôi là tự vệ dư sức rồi , ăn thua là do bạn có làm đc hay ko thôi
     
  15. vovinam_karate20 Thành Viên Cấp 2

    bro này nói đúng àh nhaAnh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nàoAnh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 1Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 2
     
  16. Red Apple Up thuê , Bid mướn

    mình biết..............................đứng tấn nè Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào
     
  17. vovinam_karate20 Thành Viên Cấp 2

    ốp nha các bạn yêu karate kyokushinkai ^^
     
  18. kal0z20 Thành Viên Cấp 2

    Lãnh đạo kiểu judo và karate Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 1 Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 2Không cần phải có sức mạnh để trở thành một nhà lãnh đạo. Những điểm yếu của bạn hoàn toàn có thể được khai thác để mang lại lợi ích cho người khác và cho tổ chức mà bạn đang dẫn dắt. Để làm được điều này, bạn hãy xem sự khác biệt giữa judo và karate. Cả hai đều là các môn võ thuật của Nhật Bản, và chúng đều rất đẹp mắt, nhưng giữa chúng vẫn có sự khác biệt. Judo nhấn mạnh đến việc khai thác sức mạnh của đối thủ, biến thành sức mạnh của bạn. Karate là phương thức tấn công khi chiến binh không còn binh khí gì trong tay trên chiến trường. Karate dựa vào chính sức mạnh của bạn để loại bỏ đối thủ.

    Karate dựa vào nguyên lý tấn công về phía trước, judo lại dựa vào sức mạnh của đối thủ của bạn khi bạn lùi về đằng sau. Những nhà lãnh đạo kiểu karate sẽ đấm thẳng vào khó khăn. Những lãnh đạo kiểu judo sẽ để cho khó khăn đến với họ.

    Mọi lãnh đạo đều cần phải biết lúc nào cần lãnh đạo với sức mạnh, và lúc nào cần sử dụng điểm yếu để đạt được lợi ích lớn nhất. Không phải tất cả vấn đề đều có thể được giải quyết chỉ với một phương thức này hay phương thức khác. Là một nhà lãnh đạo, bạn cần phải xác định xem mỗi phương thức sẽ thích ứng với nhu cầu và tính cách của bạn như thế nào.

    Hợp tác

    Hợp tác là rất quan trọng đối với bất kì một tổ chức nào. Tại một nơi có tinh thần hợp tác, khi một nhà có chuyện, các nhà hàng xóm sẽ ngay lập tức đến giúp đỡ. Các nhà lãnh đạo cần phải làm cho nhân viên của mình biết hợp tác, và điều này có thể đạt được thông qua nhiều cách.

    Hợp tác kiểu karate: Nếu bạn có năng khiếu hợp tác với người khác và đó là một trong những điểm mạnh nhất của bạn, bạn sẽ có thể có kỹ năng bán hàng tốt. Bạn tự tin và không ngần ngại yêu cầu người khác giúp đỡ bạn. Bạn suy nghĩ ngắn gọn, là một nhà ngoại giao bẩm sinh, người có thể nói về tầm nhìn và mục tiêu của tổ chức theo cách trực tiếp nhất. Bạn cho người nghe cảm giác dễ chịu khi nói chuyện với họ, và bạn tự tin khi có được cảm giác sẽ chiếm được lòng tin của mọi người.

    Bạn là người đầu tiên ghi lại các mục tiêu của tổ chức lên giấy, người đầu tiên tổ chức một cuộc tranh luận, và là người đầu tiên đứng lên nhận trách nhiệm. Nếu bạn là một chiến binh trong Thế chiến thứ nhất, có thể bạn sẽ là người đầu tiên xông ra khỏi chiến hào, lao về phía trước và hô xung phong.

    Hợp tác kiểu judo: Bạn là người xây dựng sự đồng thuận một cách thầm lặng. Bạn hỏi ý kiến của người khác và giữ im lặng về ý kiến của mình. Bạn thu thập thông tin và trí tuệ và sắp xếp chúng lại với nhau một cách cẩn thận. Chỉ khi đó bạn mới nói lên ý kiến của mình, dựa nhiều vào các sự kiện hơn là một sức hút hướng về tầm nhìn.

    Mọi người tin tưởng bạn vì họ biết rằng bạn sẽ không dẫn họ đi vào một bẫy mìn, và bạn sẽ tiến về phía trước một cách thận trọng, đảm bảo rằng đoạn đường sẽ không có gì nguy hiểm phía trước. Trong hoàn cảnh này, bạn giống như một trung đội trưởng cùng đơn vị của mình ở trong rừng, một tay cầm bản đồ, một tay cầm radio, mắt luôn hướng về những bụi rậm nguy hiểm phía trước.

    Khi có một mạch nước ngầm từ dưới đất bất ngờ phun lên, bạn đã có sự chuẩn bị. Những người của bạn đã được triển khai để đương đầu với gần như bất kì sự đe dọa nào, vì bạn đã dành rất nhiều thời gian dạy họ cách phản ứng và chuẩn bị tư tưởng cho họ biết rằng không có gì là bất ngờ, chỉ có những điều không được nghĩ đến mà thôi.

    Lắng nghe

    Nếu bạn không coi lắng nghe là một kỹ năng quan trọng, bạn sẽ không bao giờ trở thành một nhà lãnh đạo. Hãy nhớ: lắng nghe cung cấp những cảnh báo về vấn đề ở mọi cấp độ, và giúp nhà lãnh đạo hành động hiệu quả hơn trong việc xác định khả năng của các mục tiêu và nhiệm vụ. Nhưng bạn lắng nghe như thế nào cũng quan trọng như việc bạn nghe được điều gì.

    Lắng nghe kiểu karate: Những người nghe kiểu karate sẽ nói: "Nói cho tôi biết. Tôi muốn biết" và họ chủ động kiếm tìm thông tin trước khi thông tin tìm đến họ. Những người dạng này sẽ tạo ra những người trong tổ chức đảm bảo rằng họ sẽ được cung cấp đầy đủ thông tin. Tuy nhiên, họ cũng đi ra ngoài và tìm kiếm thêm thông tin để bảo đảm rằng họ có được đầy đủ thông tin, kể cả những việc đã bị một "bộ lọc" ngăn lại vì cho rằng nhà lãnh đạo của họ không muốn nghe.

    Lắng nghe kiểu judo

    Những nhà lãnh đạo lắng nghe kiểu judo sẽ đi xung quanh, thu nhận những lá thư, email mà các thành viên trong tổ chức trao đổi với nhau để đánh giá tình hình và nhân viên trong tổ chức. Nếu bạn không phải là một người lắng nghe giỏi, bạn cần phải xây dựng một tổ chức cung cấp thông tin cho mình.

    Làm thế nào? Hãy bắt đầu bằng việc xây dựng những "trạm" thông tin trong tổ chức của bạn, đặc biệt tại các điểm khi tổ chức của bạn phải giao tiếp với bên ngòai. Nếu bạn đang điều hành một doanh nghiệp, bạn phải có các trạm tại từng điểm liên hệ khách hàng.

    Sau khi mọi trạm thông tin đều đã hoạt động tốt, hãy lôi cuốn mọi thành viên trong công ty tham gia. Thường thì sẽ có người không nói với bạn, nhà lãnh đạo, rằng đang có chuyện rắc rối, nhưng anh ta sẽ nói với đồng nghiệp của mình. Người đồng nghiệp đó phải được khuyến khích để nói lại thông tin cho bạn vì nhiệm vụ chung và mục tiêu chung của cả công ty.

    Đặt người khác lên trên bản thân


    Những nhà lãnh đạo hiệu quả luôn đòi hỏi bản thân sự vị tha, đặt nhu cầu của tổ chức lên trên nhu cầu của bản thân. Những lãnh đạo tập trung vào đặc quyền đặc lợi thường không tồn tại được lâu dài, trong khi những lãnh đạo nhìn thấy nhu cầu của tổ chức sẽ trải qua được cả trong cơn hoạn nạn.

    Vị tha kiểu karate: Những lãnh đạo kiểu karate sẽ là người chủ của bữa tiệc, người sẽ bưng khay đồ ăn tới mời từng vị khách mới. Ông ta sẽ chủ động giới thiệu những người lạ với nhau, vì nếu họ đã đến dự tiệc của ông thì họ sẽ đều là bạn của nhau.

    Vị tha kiểu judo: Những nhà lãnh đạo kiểu judo sẽ hỏi: "Tôi có giúp gì được không? Tôi có thể làm gì để bạn thấy dễ chịu hơn?" Điều đó có nghĩa là nếu đội của bạn làm việc qua đêm, bạn sẽ rời khỏi văn phòng lúc ba giờ sáng để mang về những chiếc bánh pizza. Bạn là "chất keo" gắn kết mọi người lại với nhau.

    Do vậy, hãy nhớ rằng, không phải ai cũng có những kỹ năng lãnh đạo giống nhau hay thậm chí là những kỹ năng cơ bản phải có trong cùng một hoàn cảnh. Nhưng sự khác biệt đó không quan trọng. Nếu bạn đã được lựa chọn để dẫn đầu, bạn phải xác định được làm thế nào vượt qua được các điểm yếu trong các công cụ lãnh đạo của bạn và chuyển chúng thành điểm mạnh.

    Theo Dantri
     
  19. vovinam_karate20 Thành Viên Cấp 2

    móa,em Sơn nhái jò đi sưu tầm học hỏi dzữ taAnh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nàoAnh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 1Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào - 2
     
  20. chuyenbaniphone1 Thành Viên Cấp 4

    mình đã tốt nghiệp huyền đai nhị đẳng karatedo cách đây 8 năm, bây giờ để cái bằng ở nhà không có thời gian tập luyện quên hết luôn rùi Anh em Karate vào đây thảo luận trao đổi kinh nghiệm nào