Tìm kiếm bài viết theo id

Trên thiên đường có trạm điện thoại ko a..?

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi ViremY, 7/11/09.

ID Topic : 1346660
Ngày đăng:
7/11/09 lúc 02:25
  1. ViremY Thành Viên Bạch Kim

    Tham gia ngày:
    20/5/09
    Tuổi tham gia:
    16
    Bài viết:
    6,355
    Trạm Điện Thoại Thiên Đường


    Long:
    Bọn họ nói với em rằng anh đã rời bỏ em rồi. Em chỉ cười thôi, bởi vì em biết rằng anh không bao giờ như vậy. Em vẫn còn nhớ, năm em 14 tuổi, em bị một đứa con trai lớp trên bắt nạt, anh đã xông ra đánh nó để bảo vệ cho em, sau đó với bộ mặt sưng tấy anh nói với em rằng: " Em Phương, về sau cả đời này anh sẽ bảo vệ em!" Lúc đó chẳng phải chúng ta đã thầm hẹn ước như vậy sao? Nhưng hôm nay là sinh nhật lần thứ 24 của em, anh làm sao có thể bỏ em một mình mà âm thầm đi như vậy? Anh có biết rằng nếu không có anh, em không thể nào sống được. Không có bàn tay anh dẫn đường, em sẽ bị lạc lối không còn biết phương hướng nào để đi. Không có chiếc áo khoác của anh che chắn, em nhất định sẽ rất giá lạnh. Không có tiếng chuông điện thoại anh gọi vào mỗi buổi sáng, em sẽ lại đi làm muộn cho mà xem...Chúng mình đang chuẩn bị cho ngày kết hôn, anh cũng biết mà, em là một con bé vụng về như thế, chỉ có một mình, em làm sao có thể lo liệu được mọi chuyện? Em biết rằng anh chỉ đang tạm xa em một thời gian mà thôi, anh chỉ đến một nơi mà em không hề biết thôi phải không? Nhưng anh nhớ nhé, nhất định, nhất định phải trở về với em đấy. Anh còn phải thực hiện lời thề " cả đời này" bên em nữa mà. Em vẫn đang ở đây đợi ngày anh trở về.
    Tiểu Phương

    Ngày 19 tháng 5
    Long:
    Hôm nay em lại đi trên con đường mà chúng mình vẫn thường cùng nhau dạo chơi, anh có còn nhớ điểm hẹn của chúng mình không? Ở nơi đó vẫn còn bài hát mà anh thích đó. Em đang nghĩ rằng, chỉ cần em đi hết con đường này sẽ lại được gặp anh. Bởi vì anh đã từng hứa với em rằng sẽ đưa em đi xem bộ phim đó mà, hôm nay đã là ngày cuối cùng còn chiếu bộ phim đó. Mười năm qua, anh chưa từng một lần lỡ hẹn với em, chúng ta đã tuèng thề rằng đời này kiếp này sẽ luôn ở bên nhau mà? Anh có thể quên rồi sao? Về đến nhà, chuông điện thoại của em réo vang. Em nghĩ nhất định đó là anh rồi, là anh đã hỏi em đã về đến nhà chưa, em đang làm gì thế, đã ăn tối chưa, và anh sẽ lại nhắc nhở em phải biết nghe lời và phải ngoan ngoãn. Nhưng giọng nói của người trong điện thoại lại là Băng Băng, cô ấy hỏi em đang làm gì. Em nói em đang chờ điện thoại của Long. Trong điện thoại em nghe thấy tiếng Băng Băng òa lên khóc rất to. Anh nói xem cô ấy có phải là rất buồn cười không? Tại sao lại phải khóc cơ chứ? Khi chỉ có một mình em trong đêm đen vắng lặng, em cũng muón khóc lắm đấy. Nhưng em biết nếu anh nhìn thấy em khóc anh sẽ rất đau lòng. Vì thế em đang gắng hết sức để không bật khóc, để khi đợi anh trở về em sẽ nói với anh rằng, con người em rất kiên cường phải không anh. Nhưng khi nào anh mới quay trở về đây...
    Tiểu Phương


    Ngày 26 tháng 5
    Long:
    Em lại vừa gọi điện đến nhà anh đấy, nhưng những lời em nghe thấy vẫn chỉ là những câu nói quen thuộc trong chiếc máy nhắn tin: " Hiện giờ tôi đang bận không thể trả lời điện thoại, xin hãy để lại lời nhắn, tôi sẽ nhanh chóng gọi điện lại cho bạn." Đây đã là lần thứ mấy trăm như thế rồi? Anh đang đánh răng hay đang tắm, hay là tiếng ti vi to quá nên anh không nghe thấy tiếng điện thoại kêu? Từng lời anh nói trong điện thoại dường như vẫn luôn đọng lại bên tai em, cứ như anh chưa bao giờ rời xa em vậy. Nhưng chẳng phải rất lâu rồi anh không được nghe giọng nói của em sao? Anh không nhớ em à? Em biết rằng trước mặt anh em chỉ là đứa trẻ bướng bỉnh mà thôi, người mà luôn khiến anh phải tức giận. Anh biết không, bởi vì em rất thích nhìn thấy vẻ mặt cau có của anh khi em không nghe lời, em thích lại được nghe anh nói : " Cô nhóc này em hư quá!" , thích ánh mắt trách móc đầy yêu thương của anh. Em ôm chiếc gối bất chợt òa khóc. Dù những lúc chúng mình to tiếng với nhau thế nào đi chăng nữa, nhưng chỉ cần nhìn thấy em khóc, anh nhất định sẽ ôm chặt em vào lòng, hôn đi những giọt nước mắt của em, xin lỗi an ủi em. Nhưng...tại sao, tại sao lần này anh lại vô tình đến vậy?
    Yêu anh

    Ngày 1 tháng 6
    Long:
    Ngày chúng mình kết hôn đã qua rồi. Tuy rằng anh vẫn chưa trở về nhưng em vẫn tự mình tổ chức lễ cưới và trở thành vợ anh. Từ năm 14 tuổi em đã luôn mong ước đến ngày có thể được làm vợ anh. Anh có còn nhớ những lời trước khi anh cầu hôn với em không? Anh thật là khéo nói, anh nói là: " Em Phương, hôm nay anh sẽ thực hiện một nguyện vọng của em." Em tinh nghịch hỏi lại: " Nguyện vọng gì cũng có thể được chứ?" Anh cười nói: " Ừ, bất cứ nguyện vọng gì cũng được." Thế là em liền nói ngay: " Vậy thì anh hãy lấy em đi." Kết quả là anh liền giả vờ làm một trò ảo thuật rồi lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn cưới, dịu dàng đeo nó vào ngón tay em. Anh biết không, được làm vợ anh là nguyện vọng lớn nhất đời em. Em luôn luôn hi vọng mãi mãi có thể ở bên anh. Nhưng mấy hôm nay khi em nấu cơm xong rồi, muốn cùng anh ăn, cùng anh chuyện trò nhưng trong căn phòng ấy vẫn chỉ có mình em cô độc. Em lại thắp đèn thật sáng để đợi anh trở về. Dù có muộn đến mấy, em nhất định sẽ vẫn luôn để đèn thật sáng, để anh biết rằng có một người vẫn đang đợi anh trở về...Lúc nãy, em vừa nấu cho anh một món canh mà anh thích nhất. Trong lúc em thái rau không cẩn thận đã bị cứa vào tay, máu nhỏ từng giọt đỏ thẫm ướt đẫm tay em, nhưng lại chẳng thấy có bàn tay anh vụng về giúp em băng bó. Nước mắt em đang trào ra anh có biết không. Hay em đã mất anh rồi sao? Ý nghĩ đó làm trái tim em đau đớn vô cùng.
    Vợ anh

    Ngày 7 tháng 6
    Long:
    Hôm nay trời đổ mưa rất to, em đã đứng dưới mưa từ rất lâu rồi. Khi thấy toàn thân nóng bừng lên, em mới chịu lững thững quay về. Em biết em đã bị bệnh rồi. Đúng là bị bệnh rồi. Như vậy thật tốt, chỉ cần em biết em bị bệnh, thì dù anh đang ở đâu, đang làm bất cứ cái gì cũng sẽ lập tức trở về nhà chăm sóc em, giúp em uống thuốc, dỗ dành em ăn, bắt em phải nằm trên giường không được cử động lung tung... Em nằm trên giường, cảm thấy toàn thân mình nóng bừng như lửa đốt, đầu em đau buốt như muốn vỡ tung. Tại sao vẫn chưa thấy anh đến? Em dường như không còn đủ sức để mở mắt nhìn nữa, em cảm thấy mọi vật như đang quay cuồng trước mắt. Nhưng em vẫn luôn tự nhủ trong lòng rằng không được ngủ, nhất định không thể ngủ. Bởi vì em sợ khi em ngủ rồi, anh trở về thì em sẽ không thể nhìn thấy anh nữa...Sau đó Băng Băng đến, cô ấy phát hiện em bị sốt, liền bắt em phải uống thuốc. Em nói với cô ấy rằng: " Em không thể uống thuốc, bởi vì nếu em khỏi bệnh thì Long sẽ chẳng có lí do trở về thăm em nữa." Băng BĂNG ôm chặt em khóc: " Tiểu Phương, anh Long đã chết rồi, em đừng tự hành hạ mình nữa có được không? Nếu như anh ấy thấy bộ dạng của em như thế này, anh ấy nhất định sẽ không an lòng mà nhắm mắt đâu...Em nghe chị nói đi, anh ấy đã chết rồi, chết rồi. Em có hiểu không? Vào đúng ngày sinh nhật của em anh ấy đã bị một tai nạn giao thông và đã không thể trở về bên em được nữa..." Là thật sao? Anh không thể quay trở về bên em được nữa à? Thế còn lời hẹn uớc đời này kiếp này của chúng mình thì phải làm sao đây? Anh làm sao có thể bỏ em mà đi như thế...
    Tiểu Phương

    Ngày 20 tháng 6
    LONG:
    Không biết trên thiên đường có trạm điện thoại không anh? Có phải là cần xếp hàng rất lâu không? Em đã mua cho anh một tấm thẻ điện thoại rồi này. Khi đến giáng sinh có thể gọi cho em có được không? Đã rất lâu rồi em không được nghe nói
    " Anh yêu em.."
     
  2. Who? Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    sắp giáng sinh rồi sao...thoắt ẩn thoắt hiện, mọi thứ trôi qua nhanh khiến con người ta cảm thấy mình trở nên chậm chạp, hối tiếc về những gì chưa thực hiện kịp...
    cũng lâu rồi...
     
  3. pe_u Thành Viên Cấp 3

    tự hỏi trên đời,sao lại có mùa đông. nó đóng băng đi mọi thứ,trắng xoá 1 vùng nhưng chỉ mỗi tâm hồn là luôn vận động,đau đớn,cô đơn đến cùng cực,chỉ đến khi gục gã thì tất cả kết thúc....nếu fải xếp hàng để gọi điện thoại trên thiên đường,mình cũng muốn 1 lần để đc nghe thấy anh,đã hơn 5năm từ ngày anh đi mà ko nói gì,1 lời tạm biệt cũng ko!
    trên đời,đâu ai biết mình sẽ mất lúc nào!!!lắng nghe và sống hết mình,khi ra đi rồi ko còn fải hối tiếc....
     
  4. vickyvo Thành Viên Cấp 4

    Imagine one day...i dont see u around...then,i realize u weren't here
    How do i live?
     
  5. the_0ne Thành Viên Cấp 6

    1 chyện tình cảm động
     
  6. vuraider84 Thành Viên Cấp 2

    đọc xong rùi nổ đom đóm mắt luôn....hix...hix..Trên thiên đường có trạm điện thoại ko a..?
     
  7. nổ thiệt hemTrên thiên đường có trạm điện thoại ko a..? - 1
     
  8. hkthanh999 Thành Viên Cấp 4

    Thiện tai , thiện tai.. Có duyên ko fan. Fai chăng đây là Nghiệp .....
     
  9. KimJTL Thành Viên Bạch Kim

    chơi mấy màu khó đọc quá đi hà Trên thiên đường có trạm điện thoại ko a..?
    sáng sáng gió hơi hơi lạnh...nghĩ tới cuối năm...bổng thấy mình già đi...mà chưa làm đc gì hết Trên thiên đường có trạm điện thoại ko a..? - 1, ko còn ai bên cạnh....ta.....
     
  10. Siêu Trộm New Style

    Tiểu Phương :
    Anh đang ở Thiên Đường đây, và a đang định gọi điện thoại cho em đây... anh muốn để lại lời nhắn, mún nói cho em bít rằng a cũng yêu em... muốn nói rằng a sẽ ở bên cạnh em suôt đời...
    nhưng...
    số phận của cuộc đời đã ko cho a làm điều đó...
    Nên anh muốn để em hiểu ra 1 điều rằng: dù ở phương trời nào anh vẫn luôn hướng về em, luôn ở bên cạnh em như ngày xưa...
    Cuộc sống là vậy em ạ, hãy mỉm cười và hạnh phúc với những gì anh đã và đang dành cho em. Rồi sẽ có 1 ngày, sẽ có 1 người bạn của anh , cũng giống như anh vậy, sẽ tìm gặp em, để thay thế cho anh chăm sóc cho em, sẽ đi bên cạnh em đến cuối con đường mà ta đi dang dở, sẽ cùng em đi xem phim, sẽ gọi điện thoại cho em mỗi sáng trước khi em đi làm, sẽ giận hờn cau có rồi trách yêu em, sẽ chăm sóc cho em mỗi khi em bệnh.... và rồi cũng sẽ iu em, iu em hơn tất cả những gì trên thế gian này... yêu em cũng như anh đã từng yêu em cho đến cuối cuộc đời... hạnh phúc trên thế gian này... em sẽ có được.... đừng buồn và lo nghĩ nhé em, rồi 1 ngày mới thức dậy, em sẽ vẫn đi làm, vẫn bước đi giữa bộn bề lo toan, và em sẽ mỉm cười, vì đó là điều anh muốn nhìn thấy trên gương mặt em chứ ko phải những dòng nước mắt... và hãy nhớ, luôn mỉm cười vì a sẽ luôn hiện hữu bên cạnh em, vì... Anh yêu em! ^^
     
  11. sarahbui Thành Viên Cấp 1

    Đọc xong bài này tôi rất cảm động, vì ngày 22.7 một ngày bạn của tôi từ lúc nhỏ hay nói chính xác đó là một người anh, một người tôi quí trọng đã qua đời, anh cũng tên là Long và bạn gái của anh cũng mang tên là Phương.
    Anh ra đi vào trước ngày sinh nhật lần 24 của mình, sinh nhật của anh là 23.7. Anh cũng gặp tai nạn giao thông và mất, một người còn quá trẻ, còn đầy sức sống và nhiệt huyết. Ngày tôi nhận được điện thoại báo tin anh mất từ một người bạn, tôi đã không nói nên lời, tôi nghĩ rằng mình nhầm chăng hay là chỉ là đùa giỡn. Nhưng khi về trở về nhà (vì nhà của anh gần nhà tôi), tôi nhìn thấy một chiếc hòm lạnh giá ở giữa nhà anh, người nằm trong đó là anh, trên chiếc hòm là hình anh chụp hôm đi xin việc. Đau lòng, đau thắt một người anh ra đi, cách đó 1 tuần 2 anh em còn hẹn hôm nào em về nhà cả bọn mình hội lại đi ăn chơi đi, lâu lắm rồi cả bọn mình chưa hội ngộ như ngày xưa. Cả nhà anh lạnh tanh, cả bọn đứng nhìn anh mà khóc, ngày đưa anh đi chôn, cả bọn dằn lòng hứa không khóc nhưng rồi cũng khóc,........
    Rồi phần bạn gái anh, chị Phương đau khổ dằn vặt, chị đã xỉu lên xỉu xuống nhiều lần, chị đập cả đầu mình vào hòm anh, mong anh trở về nhưng không thể nào. Ngày đưa anh đi chôn, chị Phương không thể đi được vì chị không cầm lòng mất anh. Chúng tôi quay trở về khuyên nhủ chị rất nhiều nhưng chị gần như trở thành người điên, chị cứ nói lẩm bẩm trong miệng rồi thét lớn lên.
    Mong anh Long yên nghĩ.
    Mong chị Phương sẽ không còn đau khổ, sẽ cố gắng vượt qua nỗi đau này.