Nghiệp là gì? Hỏi: Nghiệp là cái gì? Nếu nghiệp là kết quả của hành động, không phải là một chủ thể thì làm sao nó lại tái sinh luân hồi được? Đáp: Nghiệp là do các hành động vô minh của các duyên hợp và các duyên tan trong môi trường sống tạo thành, nên các hành duyên hợp và các duyên tan trong môi trường đó là chủ thể tạo tác ra nghiệp, nhưng các hành duyên hợp và các duyên tan trong môi trường sống là pháp vô thường, còn nghiệp là những từ trường do những hành động thiện ác của các duyên hợp và các duyên tan trong môi trường sống tương ưng với những hành động vô minh thiện ác của môi trường sống mà tiếp tục tái sanh luân hồi nên gọi là duyên hợp. Thân tâm con người là một hành duyên hợp và cũng là một hành duyên tan của môi trường sống, cho nên nó là các pháp vô thường. Nó là các pháp vô thường nên không đi tái sanh luân hồi, mà do các hành động thiện ác của nó phóng xuất ra những từ trường nghiệp thiện ác mà kinh sách Phật gọi tắt là nghiệp. Nghiệp ấy tương ưng với mọi người nên mới có tái sinh luân hồi, chứ không phải tâm con người đi tái sanh, vì tâm con người là pháp vô thường như trên đã nói. Pháp vô thường không thể đi tái sinh được. Nghiệp lành của Phật Hỏi: Nếu còn nghiệp thì còn tái sanh vậy nghiệp lành của đức Phật vẫn đang phủ khắp thế giới này, sao nói Người đã thoát khỏi luân hồi sinh tử? Đáp: Nghiệp lành của Phật là vô nghiệp (vô lậu), nên đức Phật đã thoát ra khỏi luân hồi tái sinh. Nghiệp chia làm 3 loại: 1- Nghiệp ác hữu lậu 2- Nghiệp thiện hữu lậu 3- Nghiệp thiện vô lậu. Người ở đời thường sống tạo tác ra hai nghiệp một là thiện hai là nghiệp ác. Những nghiệp này đều là hữu lậu. Riêng đời sống đệ tử của đức Phật thường ngăn ác diệt ác, và diệt thiện pháp hữu lậu để luôn luôn sống trong thiện pháp vô lậu, vì thế từ trường vô lậu không tương ưng với từ trường hữu lậu của môi trường sống thế gian nên chấm dứt tái sanh luân hồi. Cho nên từ trường vô lậu của Phật đang phủ trùm khắp thế giới, nhưng nó không tái sinh luân hồi, vì không tương ưng. Nghiệp làm sao chui vào bào thai? Hỏi:Một đứa bé khi mới thành hình, đâu đã làm được gì, đâu đã tạo nghiệp, sao nói nó bị nghiệp dẫn, thế cái nghiệp đó ở đâu ra, làm sao chui vào bào thai được? Đáp: Một đứa bé khi mới hình thành thì đó là hình thành thân ngũ uẩn của đứa bé trong bào thai. Hình thành thân ngũ uẩn của đứa bé trong bào thai là nghiệp (thân nghiệp). Thân nghiệp này đứa bé co tay duỗi chân làm theo các hành động vô minh khi cơ thể lớn dần trong bào thai nên chật chội khó chịu, vì khó chịu nên co tay duỗi chân khiến cho bà mẹ bị đau. Những hành động đó gọi là nghiệp thọ khổ (khổ mẹ, khổ con). Cho nên bảo rằng đứa bé mới thành hình đâu làm được gì, đâu đã tạo nghiệp, sao nói nó bị nghiệp dẫn…? Hành động co tay duỗi chân của bào thai không phải là nghiệp sao? Thân của đứa bé là nghiệp, còn bảo cái nghiệp đó ở đâu, thì cũng giống như một ông già lẫn lộn, đang ở trong nhà mà hỏi nhà bác đâu? Nghiệp không có chui vào bào thai mà nghiệp tương ưng với nghiệp cha mẹ của cái bào thai. Nghiệp tương ưng với cha mẹ của cái bào thai nên mới có bào thai. Vì tương ưng nên mới duyên hợp mà thành bào thai. Ở đây không có vật gì chui vào bào thai cả mà chỉ có tương ưng duyên hợp mà thành nghiệp mới (đứa bé). Kính thưa quý Phật tử! Chúng tôi cố gắng diễn đạt để quý vị hiểu một chút về sự tương ưng duyên hợp của nhân quả trong môi trường sống trên hành tinh này. Xin quý Phật tử hãy đọc ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN - NHÂN QUẢthì rõ. Thăm và chúc quý Phật tử vui mạnh nhớ xả cho thật tốt. Kính thư Thầy của quý Phật tử (Trưởng Lão Thích Thông Lạc) http://www.chonlac.org/
Viết mà để độc giả ko hiều gì hết ... sao ko giải thích những từ ngữ chuyên môn nhỉ ??? hay là muốn gây sự tò mò cho người đọc ...
Nghiệp không có chui vào bào thai mà nghiệp tương ưng với nghiệp cha mẹ của cái bào thai. Nghiệp tương ưng với cha mẹ của cái bào thai nên mới có bào thai. Vì tương ưng nên mới duyên hợp mà thành bào thai. Đây la lời giải thích ne`. vi cái hành động mà mình tạo ra hàng ngày....cha có riêng hành động của cha,mẹ có riêng việc làm của mẹ.Cha me gặp nhau ở cái hành động đó do thói quen.Thói quen được lặp lại nhiều lần gọi là nghiệp.cái nghiệp của cha va mẹ gặp nhau ở thời kì rụng trứng của mẹ và sự di chuyển của tinh trùng của cha vào trứng.yếu tố đó là nhân duyên hội đủ để sinh ra một nghiệp khác.đó là đứa bé. Đứa bé đó ban đầu được sinh ra từ hành động hàng ngày của cha me.nhưng bản thân nó cũng có quá trình hoạt động riêng cúa nó.nó lại tạo thành thói quen riêng của chính nó.thói quen dc lap di lap lai...chính là nghiệp. Vậy có thể hiểu nghiệp của đứa bé từ đâu rồi. có phải chăng là từ môi trường với đầy đủ các yếu tố cần và có.một nghiệp mới sinh ra....hễ có dạng vật chất thì nó lại có quá trình hoạt động riêng,tính chất riêng. Theo cách hiểu của mình với lời giải thích tren la vay.hihi....