Chàng: Chúng ta gặp nhau rồi đúng không? Nàng: Vâng, em làm tiếp tân ở phòng khám bệnh hoa liễu mà. Chàng: Anh nghĩ là anh đã gặp em ở đâu đó rồi. Nàng: Chính vì thế tôi chẳng đến đó nữa. Chàng: Ghế này trống hả em? Nàng: Cái này cũng sẽ trống nốt nếu anh ngồi xuống đó. Chàng: Chúng ta đến nhà anh hay nhà em? Nàng: Cả hai, ai về nhà nấy! Chàng: Anh rất muốn gọi điện cho em, số điện thoại của em là gì? Nàng: Nó có trong danh bạ điện thoại ấy! Chàng: Thế tên em là gì? Nàng: Trong ấy cũng có đấy! Chàng: Anh tặng em cả con người anh. Nàng: Xin lỗi! Nhưng tôi biết làm gì với cái thứ vô dụng ấy? Chàng: Nếu được thấy em khoả thân, anh sẽ chết vì sung sướng. Nàng: Có thể, còn tôi, nếu được thấy anh khoả thân, tôi chắc chết vì cười mất. Chàng: Anh có thể xuống cả địa ngục vì em. Nàng: Thật không? Anh có thể ở lại đó luôn không?
Chàng: Ghế này trống hả em? Nàng: Cái này cũng sẽ trống nốt nếu anh ngồi xuống đó. Chàng: Anh có thể xuống cả địa ngục vì em. Nàng: Thật không? Anh có thể ở lại đó luôn không? thích 2 câu này nhất
"Chàng: Nếu được thấy em khoả thân, anh sẽ chết vì sung sướng. Nàng: Có thể, còn tôi, nếu được thấy anh khoả thân, tôi chắc chết vì cười mất. "