Trích từ 24h.com.vn Tôi đã đầu độc những ân nhân của mình. Đúng là không ai biết được hành động tội lỗi của tôi ngoài Trời Phật và cá nhân tôi. Nếu tôi không nói ra thì mọi chuyện cứ lặng lẽ trôi đi như hơn mười năm qua đã thế. Nhưng bây giờ, lúc nào tôi cũng có cảm tưởng có một bóng người đứng trước tôi và nói: “Mày đã từng định giết người. Mày hãy thú tội đi”. Sau này, tôi nhận ra bóng người đó chính là tôi. Trước kia, tôi đã từng đọc một cuốn sách, người ta viết: lương tâm của mỗi con người là một người sống ở trong ta và luôn luôn theo dõi mọi hành động của ta và chất vấn ta đã sống như thế nào. Cái bóng người đó chính là lương tâm tôi. Tôi có thể trốn chạy mọi người nhưng không trốn chạy được lương tâm mình. Cuối cùng, tôi quyết định kể câu chuyện này như một lời thú tội. Hơn mười năm trước, tôi quyết định xây ngôi nhà tôi đang ở bây giờ. Khi tôi xây bức tường thô được hơn một mét thì gia đình hàng xóm phát hiện ra tôi đã xây lấn sang đất nhà họ 15cm. Họ yêu cầu tôi phải dỡ bỏ phần tường đó và trả lại lại phần đất của họ. Do tiếc công tiếc của, tôi đã cãi chầy cãi cối với người hàng xóm. Lòng tham của con người cũng lạ. Nó làm cho người ta chẳng còn minh mẫn gì nữa. Tôi là một ví dụ của lòng tham đó. Rõ ràng tôi đã lấn sang phần đất của hàng xóm nhưng tôi vẫn cứ cãi là đất của nhà tôi. Người hàng xóm yêu cầu nhiều lần nhưng tôi không chịu dỡ bỏ tường đã xây bèn phát đơn kiện lên chính quyền. Chính quyền vào cuộc và khẳng định tôi đã xây lấn phần đất của người khác. Chính quyền yêu cầu tôi phải dỡ bỏ bức tường trong một thời gian nhất định. Nhưng tôi vẫn cố tình không chịu chấp hành. Khi thời gian quy định quá một ngày thì gia đình hàng xóm tổ chức người phá bức tường. Thế là chuyện xô xát giữa hai gia đình xảy ra. Nếu chính quyền không can thiệp kịp thời thì có thể xảy ra án mạng. Cuối cùng tôi phải xây đúng phần đất của mình. Nhưng mối hận thù trong tôi với gia đình hàng xóm lại bốc lên ngùn ngụt. Cứ mỗi khi nhìn thấy những người trong gia đình hàng xóm là tôi lại tìm cách trả thù. Lòng tham và hận thù đã làm tôi trở nên mù quáng. Nhiều đêm tôi tìm cách trả thù gia đình hàng xóm. Lúc đầu tôi định thuê mấy thằng du côn, nghiện ngập ở thị trấn chặn đường đi làm của vợ chồng người hàng xóm để đánh một trận cho hả bớt nỗi hận thù. Nhưng tính đi tính lại, tôi sợ bị Công an phát hiện vì thị trấn quá nhỏ và mọi người hầu như điều biết nhau dù ít dù nhiều. Thế là tôi lại bỏ kế hoạch thuê bọn du côn, nghiện ngập ở thị trấn. Sau đó tôi lại tính chuyện thuê người tạt axit vào cô vợ người hàng xóm. Nhưng kẻ được thuê đòi một khoản tiền lớn quá nên tôi lại từ bỏ kế hoạch độc ác này. Nghĩ mãi không tìm được một kế hoạch trả thù khả thi, lòng tôi càng u uất thì đầu óc tôi càng trở nên lú lẫn và độc ác. Cuối cùng tôi đã tìm ra một kế hpạch mà tôi cảm thấy lòng ác độc của tôi được “thỏa mãn”. Vào một buổi tối, khi gia đình hàng xóm đi ăn cỗ ở bên nhà ngoại của họ, tôi đã bí mật leo lên sân thượng và thực hiện kế hoạch trả thù của tôi. Tôi đổ một lượng thuốc độc lớn vào bể nước trên sân thượng của họ. Chỉ ngày mai thôi, khi họ dùng nước nấu ăn, họ sẽ bị trừng phạt. Tôi làm việc này một cách êm thấm. Sau đó, tôi rủ mấy người quen đi uống rượu. Tôi yên tâm rằng không thể ai phát hiện ra kế hoạch của tôi. Tôi uống rượu và cười nói với mấy người quen. Lúc đó, sự hận thù trong lòng tôi đã được giải tỏa đi nhiều. Sau này nghĩ lại mới thấy con người tôi thật kinh tởm. Tôi ngồi uống rượu đến khoảng hơn chín giờ tối thì một đứa cháu tôi hoảng hốt chạy đến tìm tôi. Nó nói con trai tôi bị tai nạn hiện đang cấp cứu ở bệnh viện huyện. Nghe vậy, tôi vội vã bỏ bữa nhậu và phóng xe vào bệnh viện. Các bác sĩ nói với tôi cháu bị tai nạn xe máy. Va chạm đã cắt đứt động mạch của cháu. Chiếc ô tô va vào con tôi đã bỏ chạy. Một người đi qua thấy cháu nằm bất tỉnh bên vệ đường đã vội đưa cháu vào viện. Vì được đưa vào viện kịp thời nên các bác sĩ đã cứu được cháu khỏi cái chết. Các bác sĩ nói nếu chỉ chậm dăm phút nữa thì không thể nào cứu được cháu. Đến lúc đó, tôi mới tin là con tôi không chết. Tôi vội hỏi các bác sĩ ai đã đưa con tôi vào viện không. Nghe tôi hỏi vậy, con gái tôi không nói gì mà cầm tay tôi kéo tôi chạy ra ngoài cửa phòng cấp cứu. Khi con gái tôi chỉ người đã đưa con trai tôi vào viện thì tôi vô cùng bàng hoàng. Đó chính là vợ chồng người hàng xóm. Lúc đó, vợ chồng họ đang lấy xe máy trong khu trông xe để về nhà. Quần áo hai người đầy máu. Trên đường đi ăn cỗ về, họ đã nhìn thấy con trai tôi. Thế là hai vợ chồng người hàng xóm vội vã bế cháu lên xe máy. Người vợ lái xe còn người chồng ôm con trai tôi và chạy thẳng vào phòng cấp cứu bệnh viện. Tôi càng bàng hoàng hơn khi nghĩ đến việc tôi bỏ thuốc độc vào bể nước trên sân thượng gia đình họ. Lúc đó, tôi đứng ngồi không yên. Chỉ một khoảnh khắc như vậy mà tôi bỗng nhận ra sự độc ác của mình. Các bác sĩ trực và người nhà tôi nghĩ tôi đang quá lo sợ cho tính mạng con trai đã nói với tôi rằng cháu đã qua được cơn hiểm nghèo, không phải lo sợ gì nữa. Các bác sĩ đã cầm máu và đang tiếp máu cho cháu. Rất may mắn là não cháu không bị chấn thương, cháu chỉ bị phần mềm. Điều nguy hiểm nhất của cháu là đứt động mạch thì đã được các bác sĩ xử lý kịp thời. Tôi đứng như trời trồng trước vợ chồng người hàng xóm. Tôi không biết nói gì. Tôi vô cùng hoang mang và rối trí. Tôi không nói được cả một lời cảm ơn họ. Khi hai vợ chồng người hàng xóm đi rồi tôi mới thực sự hoảng hốt. Có một luồng ánh sáng từ đâu đó bỗng chiếu vào lòng tôi và soi tỏ bao điều. Nguồn ánh sáng đó như làm tiêu tan đi một thế giới đen tối trong lòng tôi. Tôi đi như người mất hồn quanh khu vực phòng cấp cứu của bệnh viện. Tôi không biết phải làm thế nào lúc đó. Tôi đã bỏ một lượng thốc độc lớn vào bể nước của họ. Sáng mai họ sẽ vặn vòi lấy nước nấu ăn, pha trà vv… Vợ chồng người hàng xóm và những đứa con đang đi học của họ sẽ ăn cơm và uống nước có thuốc độc của tôi. Nghĩ đến đó, người tôi toát mồ hôi lạnh. Nhưng tôi không đủ can đảm chạy đến trước họ và nói với họ rằng tôi đã định giết chết cả gia đình họ. Nhưng tôi thực sự không biết làm thế nào. Phải hơn một tiếng sau tôi mới trấn tĩnh được. Tôi đã tìm ra cách để gia đình người hàng xóm không phải uống thứ nước mà tôi đã đầu độc. Tôi phóng xe máy về nhà. Tôi cứ đi đi lại lại bên cửa sổ nhìn sang nhà hàng xóm với nỗi lo sợ và hoảng hốt. Tôi chờ đến khuya sẽ thực hiện việc sửa chữa tội lỗi của tôi. Khi tôi thấy những người trong gia đình hàng xóm đã đi ngủ, tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Tôi tìm cách trèo sang nhà hàng xóm. Tôi leo lên sân thượng nơi có bể chứa nước. Tôi tìm vòi xả nước. Tôi vặn vòi và bắt đầu xả nước. Tôi ngồi bên dòng nước đang xả ra từ bể chứa nước và khóc. Tôi không hiểu tại sao tôi có thể làm một việc vô cùng tội lỗi như vậy. Tôi đã không hiểu được tấm lòng của vợ chồng người hàng xóm. Nêu không có họ thì đứa con trai duy nhất của tôi đã chết. Mà nếu họ chỉ vì những xích mích với tôi trong chuyện tôi lấn chiếm đất nhà họ mà dửng dưng bỏ mặc con tôi nằm đó thì con tôi đã không còn được sống làm người. Thế nhưng tôi lại tìm cách giết cả gia đình nhà họ. Tôi đúng là một kẻ bệnh hoạn và ác độc biết chừng nào. Khi nước trong bể xả được một nửa thì chiếc máy bơm có phao tự động bắt đầu bơm nước. Tôi biết nước cứ chảy vào bể và xả ra như thế sẽ tự động rửa sạch chất độc tôi bỏ vào bể. Tôi đứng bên bể nước mấy tiếng đồng hồ liền. Đến khi tôi nghĩ chất độc trong bể đã được xả ra gần hết thì tôi trở về nhà mình. Tôi vẫn để cho vòi nước chảy suốt đêm. Sáng hôm sau, gia đình hàng xóm sẽ không có nước dùng. Nhưng như vậy còn hơn là họ phải dùng thứ nước có chất độc. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi vội lấy xe chạy vào bệnh viện chăm con. Ra đến cổng, tôi gặp vợ chồng người hàng xóm cũng dắt xe đi làm. Họ vội hỏi tôi về tình hình sức khỏe của con tôi. Rồi họ phàn nàn không hiểu vì sao mà cái vòi nước của bể nước trên sân thượng nhà họ bị mở làm nước chảy hết chẳng còn một giọt. Tôi lắp bắp hỏi họ có cần tôi giúp gì không. Họ cười và nói với tôi họ đã kịp vặn lại vòi nước rồi. Sau khi con tôi khỏe hẳn và ra viện, tôi sắm một cái lễ sang tạ ơn vợ chồng người hàng xóm và xin cho con tôi được làm con nuôi họ. Vì chính họ đã sinh ra con tôi lần thứ hai. Hơn nữa, những hành động đó của tôi là để tôi tạ tội với họ một cách bí mật. Hơn mười năm đã trôi qua, hai gia đình chúng tôi đã trở thành hai gia đình thân thiết. Mọi chuyện tôi có thể quên đi. Nhưng có một điều gì đó vẫn giày vò tôi. Cho đến hôm nay, tôi quyết định kể lại câu chuyện này như lời thú tội và như mở một tòa án lương tâm để phán xử mình.
người đàn ông trong bài vẫn còn may mắn khi kịp nhận ra lỗi lầm của mình và sữa chữa để không phải nhận những hậu quả tồi tệ về sau! thanks bác chủ topic về bài viết hữu ích
Vậy mới thấy lòng ích kỷ, nhỏ nhen của con người lớn đến cỡ nào. Trong tâm hồn mỗi người, cái tà mà thắng cái thiện thì quả thật là kinh khủng nhỉ
Chuyện hay và cảm động. Cũng may là anh ta còn chút lương tâm để thấy được tội lỗi của mình. Thật ra theo tôi anh này cũng còn ngu lắm, nếu gia đình người hàng xóm dùng thứ nước nhiễm độc đó rồi tử vong (tình huống xấu nhất) thì thế nào công an cũng điều tra, cho xét nghiệm tử thi giám định pháp y... thì cũng lòi ra thôi. Chạy trời ko khỏi nắng đâu.
có thù thì trả có ơn thì đền. cơ bản là bác này đã sai ngay từ đầu rồi cho nên mọi chuyện điều do chính bác gây ra mà thôi.
nhân vật chính có phải là chút thớt ko? mà sao không thấy dẫn nguồn nhỉ đọc tới cuối truệyn, thở phào nhẹ nhõm vì không ai bị sao. Câu chuyện kết thúc có hậu, ng` đàn ôg chắc cũng biết mà tự răn đe mình thật nhẹ nhõm ^^
quay đầu lại là bờ..chủ topic đã nhận ra sai lầm như vậy là tốt,nhưng nếu...thì.....!!vì vậy tốt hơn hết là suy nghĩ,suy nghĩ và suy nghĩ.Song ko vì bản thân mà còn cho người khác nữa.Dù sao đây cũng 1 bàn học quý.thanks chủ topic