Tìm kiếm bài viết theo id

Người đàn ông cả đêm cõng vợ dưới giếng lạnh

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi jimmy_vnu, 5/12/09.

ID Topic : 1421415
Ngày đăng:
5/12/09 lúc 10:54
  1. jimmy_vnu Thành Viên Cấp 5

    Tham gia ngày:
    20/8/08
    Tuổi tham gia:
    17
    Bài viết:
    2,120
    “Khổ cho ông Hoa, lại đội mưa đi tìm vợ…”- Ông Hoàng Ngọc Chuân - Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Hải Long huyện Như Thanh, Thanh Hoá nằm bên khẽ cựa mình thở dài. Sáng hôm sau, tôi đòi ông Chuân đưa sang căn nhà của người đàn bà điên đã chạy suốt đêm mưa hôm qua.

    Chiếc ấm nhôm gò hàng trăm lần


    Một mùi khai nồng từ đâu bay tới làm tôi khó chịu khi bước vào căn nhà. Hiểu cảm giác của tôi, ông Chuân giải thích: “ Mùi của bà ấy đấy…!”.

    “Chiếc ấm ni tôi mua theo phân phối từ xưa, chú xem, tôi phải gò lại hàng trăm lần rồi đấy…”, ông Trương Như Hoa kể. Rồi ông chỉ những song cửa gãy đôi, chiếc mâm ăn cơm méo mó và cả những vết sẹo chạy trên khuôn mặt của mình… tất cả là tác phẩm của những khi bà lên cơn điên loạn, khi thì ném bát, khi thì hắt nước sôi vào ông.
    Người đàn ông cả đêm cõng vợ dưới giếng lạnh Ông Hoa bên người vợ Rồi liên tục những đêm hàng xóm phải nghe tiếng la hét “cháy, cháy…, máy bay kìa…” và những lời than khóc hoang mang: “con ni cháy đen tề, thằng tê chết rồi…!”..

    La hét, bà chạy khắp làng, chui vào trốn trong các lùm cây, cống rãnh… và mỗi lần như vậy, người ta lại thấy ông cầm đèn chạy theo tìm. Khi bà còn khỏe, còn chạy được thì hầu như hôm nào dân làng cũng chứng kiến cảnh đó, lâu dần thành quen.

    Ông Hoa ngập ngừng kể tôi nghe chuyện người bố vợ của ông từ trong Quảng Trị ra thăm con cách đây 18 năm. Gần một tháng chứng kiến cảnh người con rể chịu cực khổ với con gái mình, lúc bước chân lên xe về quê, ông gạt nước mắt bảo con rể: “Nó là con gái của bố nhưng bệnh nặng quá rồi, cứ để thế khổ cho con quá, khổ cả cho nó nữa… không ai trách con đâu!”. Người cha gạt nước mắt nhìn đứa con rể đang đứng bần thần nơi bến xe.

    Ông hiểu ý người cha vợ! Ông chạy về nhà mở tủ đem toàn bộ số thuốc ngủ còn lại vứt xuống ao, số thuốc bệnh viện cấp để dùng cho bà mỗi khi bà lên cơn. Hôm đó ông ôm bà khóc cả một ngày. Nhưng rồi ông không đành lòng để làm theo lời bố vợ.

    Nước mắt ngưng rồi lại rơi



    Sinh ra ở huyện Triệu Hải tỉnh Quảng Trị, năm 1954 ông tập kết ra Bắc làm công nhân ở Nghệ An, rồi lái xe ở Thanh Hóa. Người đồng nghiệp già cùng quê đã giới thiệu với ông cô con gái làm công nhân nhà máy dệt Nam Định.

    Ông cưới vợ chấp nhận cảnh hai vợ chồng ở cách xa nhau. Tháng 8 năm 1968, trận bom Mỹ ác liệt đã thiêu trụi toàn bộ nhà máy dệt Nam Định, hàng trăm con người cháy thành than không nhận ra ai với ai, trong đó có một nhà trẻ với hàng chục cháu bị xóa sổ.

    Nghe tin, ông chạy thẳng ra Nam Định tìm vợ, bà Nguyễn Thị Tâm, nhưng bà đã mất tích. Lúc này, ông bà đã có với nhau hai đứa con nhỏ, may mắn hai đứa trẻ lại đang được gửi ở dưới huyện Nghĩa Hưng, vùng nông thôn tránh bom đạn.

    Mấy ngày sau, người ta tìm thấy bà bị kẹt dưới hố tránh bom và bị đống đổ nát đậy kín. Bà còn sống nhưng bị ảnh hưởng sức ép của bom nên sức khỏe yếu đi nhiều. Nước mắt ông ngưng rơi.

    Năm 1973, bà mới phát bệnh thần kinh. Điều trị tại bệnh viện tỉnh 2 năm thì bệnh thuyên giảm và bà cũng về mất sức. Năm 1978, bệnh của bà trở nên trầm trọng, các bác sỹ cũng phải lắc đầu.

    Cứ vào những ngày mưa, sấm chớp càng lớn, bệnh của bà càng phát mạnh, bà nghe tiếng sấm sét tưởng tiếng bom. Căn nhà tranh của ông bà then cài cửa không đủ chắc chắn để cản lại cơn điên bà gánh chịu.

    Suốt đêm cõng vợ dưới giếng lạnh


    Có lần, giữa đêm mùa đông giá lạnh, bà lên cơn chạy ra ngoài và rơi xuống chiếc giếng mới đào chưa kịp xây thành. May mắn, vùng đồi núi nên nước trong giếng không sâu, chỉ ngang ngực. Ông nhảy theo xuống giếng và cho bà ngồi trên cổ. Hồi đó làng xóm còn thưa thớt, nhà nhà cách nhau xa nên tiếng kêu giúp đỡ của ông vọng lên chỉ màn đêm nghe được.

    Lúc này, các con ông đã đi làm ăn xa, chỉ còn đứa con gái út đang tuổi ăn tuổi ngủ nên không nghe được tiếng cha gọi. Vậy là cả một đêm, ông dìu bà đứng dưới làn nước lạnh cóng, cho đến sáng sớm đứa con gái tỉnh dậy.

    Gương mặt và cơ thể ông đầy những vết sẹo, dấu tích của những lần bà ném bát cơm, hắt nước sôi… Ông phải mua bát nhựa cho bà dùng để khi bà lên cơn mặt ông bớt chịu đựng. Trong nhà ông không dám để những đồ mà bà có thể biến nó thành “vật thể bay” bất cứ lúc nào.

    Khổ nhất là chuyện vệ sinh của bà cụ, thích đâu bà “đi” ở đấy, rồi còn nghịch như đứa trẻ làm ông phải dọn. Rồi mỗi lần tắm rửa, cắt tóc, cắt móng chân móng tay, ông phải ngồi “nịnh” hàng giờ đồng hồ bà mới đồng ý.

    Sáng nào, ông cũng đi chợ mua bún, bánh đúc cho bà, đấy là những món bà thích từ thời con gái. Hôm nào không có hai món đấy là bà ấy đòi, không chịu ăn cơm và ông lại ngồi tỉ tê hàng giờ…

    Khi các con lập gia đình ở xa, ông dành hẳn cho bà chiếc buồng, làm lại cửa để bà khỏi chạy khắp nơi. Nhưng những lúc nghe bà la khóc trong buồng, ông thương quá đành phải mở cửa cho bà chạy ra ngoài… và ông lại đi tìm về.

    Lần bà bỏ đi lâu nhất là 3 ngày. Hôm đó ông ra chợ, không hiểu tại sao bà cậy được cửa và bỏ đi. Mấy bố con tá hỏa đi tìm khắp nơi không thấy. Nghe người này người kia, ông đi 40 km xuống thành phố Thanh Hóa, đi 50km sang huyện bên nhưng vẫn bặt vô âm tín.

    Hôm sau trên đường về, ông gặp bà ở cách nhà gần 30km, hai chân sưng to vì đi bộ nhiều.

    “Nay thì bà ấy yếu rồi, ít chạy nhảy la hét lung tung hơn ngày trước, mà có chạy cũng không được lâu”, giọng ông chùng xuống.
    • B.L.V
     
  2. tiagotran Thành Viên Cấp 3

    tội thiệt........hức.....
     
  3. LinhKa Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    chia buồn cùng ông.....còn lắm những mảnh đời....
     
  4. revenger_heart Thành Viên Cấp 5

    tội nghiệp cho ông quá!hix
     
  5. phuloilaptop Thành Viên Kim Cương

    chiến tranh -- con người -- hậu quả = nước mắt
     
  6. nicky_duong Thành Viên Cấp 3

    người có tình nghĩa như bác trên có lẽ đã tuyệt chủng rồi,hic!
     
  7. hoadao Thành Viên Cấp 2

    người đàn ông đáng khâm phục
     
  8. bumblebee Thành Viên Cấp 4

    thương bác ấy quá!một lòng với vợ!Người đàn ông cả đêm cõng vợ dưới giếng lạnh
     
  9. bluesky2428 Thành Viên Cấp 4

    tội nghiệp quá, hiem co người nào dc nhu zậy
     
  10. N2PhiVu Thành Viên Cấp 2

    chia buồn với hoàn cảnh gia đình bác, dù cuộc sống khắc nghiệt nhưng bác vẫn giữ mãi được tình cảm vợ chồng đáng quí ấy. Đây là tấm gương đáng để chúng ta noi theo, ...
     
  11. MyWifeIsBanhBao ♪ .♥ Hạnh Phúc Ảo ♥. ♪

    Cảm động ghê
     
  12. Zhyper Thành Viên Mới

    xứng đáng là 1 người đàn ông
     
  13. blue_cloud Thành Viên Cấp 4

    tội nghiệp hai vợ chồng người này quá
     
  14. RongGia Thành Viên Cấp 4

    thật là cảm động Người đàn ông cả đêm cõng vợ dưới giếng lạnh
     
  15. untouchables Xin Một Lần Được Say

    Trên đời này còn mấy ai được như vậy? Kính cẩn nghiêng mình bái phục.
     
  16. quangthao14 Thành Viên Bạch Kim

    ông chồng quá tốt, tội nghiệp cho 2 người
     
  17. asc_fc Thành Viên Mới

    Người đàn ông thuỷ chung, đức độ. Thật đáng kính phục
     
  18. sonthieugia Thành Viên Cấp 4

    Vợ chồng mà, bà ấy có phước ghê
     
  19. doremon1990d Banned

    ngày nay yêu cuồg, sống vội, ít ai đuợc như bác, thuơng bác quá
     
  20. ak_black Thành Viên Cấp 2

    một người chồng đáng kính.