Tìm kiếm bài viết theo id

1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi whoomai, 7/12/09.

ID Topic : 1426233
Ngày đăng:
7/12/09 lúc 11:48
  1. whoomai Thành Viên Cấp 4

    Tham gia ngày:
    19/2/08
    Tuổi tham gia:
    18
    Bài viết:
    1,869
    Trong cuộc sống bây giờ thấy mọi người đều hối hả, tất bật cho những toan tính của mình nhưng cuộc sống đâu phải chỉ như vậy đâu. Nay gởi mọi người câu chuyện này đọc để rút ra cho bản thân mình. Câu chuyện này khác với tụi làm MLM (bán hàng đa cấp) thường truyền nhé.

    Hằng ngày từ ký túc xá trên phố Mountain - Sydney (Australia), tôi khoác ba lô đi học hay lên thư viện. Mỗi buổi sáng, tôi đều bắt gặp một anh công nhân vệ sinh thu dọn quanh khu nhà. Anh luôn tươi cười và kèm theo là lời chào rất thân thiện “Hello, how are you” (Chào bạn, bạn khỏe chứ?). Anh làm như vậy ngay khi gặp tôi. Về phần mình tôi luôn lẳng lặng bước đi, khuôn mặt lạnh tanh và khó chịu. Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất “Thằng cha này thấy sang bắt quàng làm họ. Hắn thấy tôi có chức vụ, có tiền bạc, có học thức nên muốn bắt quen đây. Hắn thì có khác gì mấy cô công nhân vệ sinh hay đi dọn rác trước cổng nhà mình ở phố Thái Hà, Hà Nội”.

    Ngày tiếp theo, anh công nhân vệ sinh vẫn cười tươi, vẫn chào tôi hết sức niềm nở. Tôi vẫn khó chịu và đút hai tay vào túi quần đi thẳng. Khuôn mặt vênh váo. Ngày thứ ba vẫn vậy, anh quét rác lại chào tôi rất vui vẻ, khuôn mặt và thân hình thể hiện sự thân thiện với tôi. Tuy nhiên, trong lần này, để cho xong chuyện tôi đã trả lời anh ta một cách miễn cưỡng: “I am fine, thank you. And you?” (Tôi khỏe, cám ơn anh. Thế còn anh?) Tôi nói xong và chợt nhận thấy rằng mình đã cười. Tôi đã cười mà không biết, điều này không như trong kế hoạch ban đầu của một người coi thường anh công nhân dọn vệ sinh. Thú vị hơn tôi phát hiện ra khuôn mặt tươi tỉnh của chính mình, rằng hình như mình vui hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn, thư giãn hơn.

    Vừa đi tôi vừa nghĩ về mình rồi lẩm bẩm: “Ta thật là ngu dốt”. Quả thật, từ trước đến nay, trong suốt bao nhiêu năm qua tôi đã có một suy nghĩ không đúng, rằng khi cười với ai đó tôi mang lại niềm vui cho họ. Khi bắt tay ai tôi luôn nghĩ mình ban ơn cho họ. Khi gần gũi ai, tôi luôn nghĩ họ được lợi từ tôi. Và, tôi thấy mình thật sai lầm. Bởi, khi tôi cười với anh công nhân quét rác này người được lợi đầu tiên không phải là anh ta mà là chính tôi.

    Và tôi chợt nhận ra rằng anh ta đâu có biết tôi là ai. Anh không hề biết tôi có bao nhiêu tiền, làm chức vụ gì, có học thức đến đâu. Trong mắt anh ta tôi từ ký túc xá bước ra tức tôi là sinh viên, là người đi học. Dù có học tiến sĩ, thạc sĩ hay đại học vẫn là người đi học, là sinh viên. Mà thậm chí anh cũng chẳng quan tâm tôi có là sinh viên hay không.
    Trên thực tế tôi chỉ là một người châu Á da vàng, mũi tẹt. Nhưng anh ta cũng chẳng để ý đến chuyện ấy. Anh chỉ cười và chào tôi như đã và đang làm việc đó với tất cả những ai từ ký túc xá bước ra. Tất cả mọi người là bình đẳng. Tất cả chúng ta là con người. Tôi thấy xấu hổ và tôi đã nhận ra vấn đề. Tôi đã được học một bài quý giá. Từ đó đi đâu, gặp ai tôi cũng chào và cười. Không chỉ cười mà là cười rất tươi. Cười từ trái tim mình, từ đáy lòng mình.

    Một bữa nọ khi từ thư viện về tôi phát hiện ra Allen - người quét rác đang ngồi uống cà phê trong quán. Anh ăn mặc rất lịch sự, vừa nhấm nháp ly café vừa đọc sách. Ngạc nhiên và tò mò, tôi lại gần làm quen, cùng uống café, cùng nghe nhạc với anh. Tôi không ngờ rằng người mặc bộ quần áo bảo hộ, đi lau nhà, quét rác mỗi sáng bây giờ lại biến thành một người lịch lãm, trí tuệ thế này. Anh đọc sách say sưa và đọc khá nhanh. Bài học nữa tôi đã học được: Mỗi lúc chúng ta đang đảm nhận vai diễn nào đó, lúc đóng vai nào phải làm tốt vai đó. Hơn nữa, không nên coi thường người công nhân quét rác. Anh ấy cũng đọc sách, cũng nghe nhạc, cũng thưởng thức café và các món ăn.


    Allen đã kể cho tôi nghe vanh vách về Kim Tự Tháp ở Ai Cập, về những gì còn sót lại từ vườn treo Babillon ở Iraq, về vùng đất lạnh và băng giá Siberie của nước Nga. Anh nói về thời kỳ La Mã, về chiến tranh Nam Bắc của nước Mỹ, về cuộc sống của người Eskimo. Đặc biệt anh nói về Việt Nam khi biết tôi là người Việt (Sau này anh kể rằng anh cứ ngỡ tôi là người Thái hay Indonesia).

    Hóa ra Alen đam mê đi du lịch. Anh đi du lịch qua sách. Những hiểu biết của anh làm tôi kinh ngạc. Hóa ra anh rất hiểu biết và có trí nhớ và sự tưởng tượng tuyệt vời. Allen hỏi tôi khu vực Hạ Long có bao nhiêu hòn đảo? Khi đó, vì không biết, tôi đã nói đại rằng quãng 1.000 hòn. Allen đã giảng giải về các hòn đảo, về địa lý, khí hậu, thảm thực vật và thủy sản cũng như tính chất vùng biển của 1.960 hòn đảo, (chứ không phải con số 1.000 như tôi nghĩ) trong vùng diện tích 1.553 km2 này. Nhờ Allen mà tôi, có lẽ, đến chết không quên được những con số này.

    Allen đề nghị tôi phân tích về nhạc Việt Nam, nhất là vấn đề đặc biệt của loại nhạc 5 nốt này. Tôi ngạc nhiên vì chưa bao giờ biết đến nhạc của đất nước mình lại chỉ có 5 nốt. Tôi luôn nghĩ nhạc gì thì nhạc, đã là nhạc thì phải là 7 nốt chứ. Cuối cùng tôi đã phải há miệng ra nghe Allen nói về chèo, về cải lương, về chầu văn, và về các loại nhạc cụ của Việt Nam, đất nước nơi tôi sinh ra và lớn lên. Allen đã dạy cho tôi bài học quý giá về tính tìm tòi khám phá, rằng tôi phải đọc nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn, quan sát và ghi nhớ nhiều hơn.

    Chính từ bài học quý giá này mà ngay sau khi về Việt Nam tôi đã quyết định lái xe làm một chuyến xuyên Việt. Tôi cũng quyết đi tham quan toàn bộ đất nước mình, không bỏ sót tỉnh nào. Tôi chợt nhận ra rằng mình đã bỏ qua rất nhiều điều quan trọng, rằng tôi đã đi đến tận 39 quốc gia nhưng lại chẳng hiểu được nhiều thứ đang diễn ra ngay tại đất nước mình.

    Ngày tôi đến thăm nhà của Allen, tôi lại học thêm được một bài học quý giá nữa. Allen có khoảng gần 1.000 cuốn sách. Là người học nhiều, đi nhiều, thường xuyên mua và đọc sách nhưng tủ sách của tôi cũng chỉ có quãng 3.000 cuốn. Còn Allen, một công nhân vệ sinh đã có một tủ sách quá vĩ đại. Anh đam mê sách và đã bỏ một khoản tiền lớn ra mua, trưng bày sách. Anh nói đã đọc hết những cuốn sách này. Thậm chí có những cuốn đọc đến 2-3 lần. Tôi nhớ khi đó tôi có mong muốn quỳ dưới chân anh xin nhận anh làm thầy.

    Cũng tại những lần đến thăm anh, tôi đã được học cách nấu ăn. Làm sao nấu đơn giản, đủ chất, ngon miệng mà không quá cầu kỳ. Một tình bạn thân thiết đã nảy mầm giữa một doanh nhân với một anh quét rác. Chuyện này tôi không thể tưởng tượng được trước đó một vài năm. Từ ngày gặp Allen tôi bỏ hẳn các tính xấu của mình: kiêu ngạo, soi mói, coi thường người khác. Tôi cũng trở nên điềm đạm hơn, nói nhỏ hơn, ít nóng tính hơn. Tôi cũng không còn “bệnh” nhìn hình dáng bên ngoài mà kết luận con người nữa. Tôi luôn niềm nở và giúp đỡ mọi người. Tôi quyết định chọn sứ mệnh “sẻ chia” của mình từ ngày đó.

    Cũng nhờ Allen và những người thầy khác sau này tôi đã hiểu và thực hành nguyên tắc “cho mà không đòi hỏi, cho mà không cần nhận”. Tôi cũng đã triển khai mỗi ngày, mỗi giờ cách sống “pay it forward” - đáp đền tiếp nối. Cũng từ ngày đó cuộc đời của tôi luôn hạnh phúc, bình an và chan chứa yêu thương.

    Gần nhiều năm đã trôi qua. Bây giờ nghĩ lại, nếu không gặp được Allen, chắc tôi vẫn đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền, không chút nghỉ ngơi, không dành thời gian để hiểu và sống hạnh phúc với những người xung quanh, trong đó có các bạn bè, đồng nghiệp và hàng xóm. Tôi thật biết ơn thầy tôi, bạn tôi - Allen.

    Bài này được trích từ Giám đốc Thái Hà Books - Nguyễn Mạnh Hùng chia sẻ quan điểm sống của mình. Nhìn bảng sơ yếu của lý lịch của ô này hâm mộ wá.


    Chủ tịch hội đồng quản trị Thái Hà Books - Nguyễn Mạnh Hùng từng học đại học và sau đại học tại Nga (Liên Xô cũ). Ông từng đảm nhận vị trí quan trọng của nhiều doanh nghiệp và tổ chức lớn.
    Ông Hùng từng học tập, công tác, tham quan, làm việc tại 39 quốc gia trong đó có Nga, Mỹ, Pháp, Australia, Anh, Nhật, Trung Quốc, Ai Cập, Thụy Điển, Italy... Biết 4 ngoại ngữ: Anh, Pháp, Nga, Trung trong đó 3 ngoại ngữ đầu thành thạo cả nghe, nói, đọc, viết. Tổng số thời gian sống ở nước ngoài là trên 16 năm.
    Ông bắt đầu giảng về quản trị kinh doanh từ 2003 sau khi từ Sydney, Australia về VN. Nơi giảng là: Tổ chức InWent (Đức), Hội Doanh nhân trẻ Hà Nội, Hiệp hội Nữ Doanh nhân Hà Nội; Các công ty và Trung tâm đào tạo: Đào tạo và Tư vấn ngân hàng BTC, PTI, Vitoria, VCCI, Viện quản lý Châu Á, Công ty chứng khoán Thăng Long, Chứng khoán Đại Dương, Công ty Thành Nam, Công ty Hà An, Ngân hàng Quân đội MB, Ngân hàng nhà Habubank, ngân hàng An Bình, Techcombank, Tổng công ty Phát hành sách TP HCM Fahasa, Công ty Vinapay, Kiều Gia… và rất nhiều doanh nghiệp khác.


    Ráng phấn đấu mới được - hix hix - giờ mà chưa đi ra nước nào mở rộng tầm mắt nữa. Try hard.
     
  2. thehetre Thành Viên Cấp 3

    wow, ông Hùng đã vip vậy thì anh quét rác kia chắc còn vip hơn nhiều nữa. Thật đáng học hỏi
     
  3. Always Ready I CAN DO IT !

    Bài viết quá có ích,thanks bạn
     
  4. alone_autism Thành Viên Cấp 2

    Bạn nói vậy là không hiểu vấn đề rồi..Câu chuyện ở đây cho chúng ta bài học về cách nhìn nhậnđánh giá 1 ngươì, cách họ tiếp xúc với cuộc sống và những điều ý nghĩa. Gì mà vip hay không vip. Nói về trình độ chuyên môn thì anh quét rác kia sao bằng bác Hùng. Nhưng có những điều nhỏ nhặt trong cuộc ôống mà bác Hùng cần phải học anh quét rác. Thế thôi.

    Mà nước ngoài nó vậy. Ít khi nào coi trọng ve bề ngoài. Lúc trước có lấy 1 lớp Tâm Lý học. Ông instrutor của mình ban đầu nhìn cứ tưởng như dân chơi nhạc rock. Quần áo thì thùng thình, tóc dài hơn vai. Lúc đi daỵ thì cứ quần sọc áo thun. Thấy ổng dạy hay quá quay qua hỏi thằng bạn, thằng bạn mới nói ông này là tiến sĩ tâm lý học. Ặc..ặc..
     
  5. whoomai Thành Viên Cấp 4

    Mình đã chỉnh lại cho dễ đọc, dài muh hay đóa.

    Mình chưa hỉu chữ VIP ở đây bạn dùng nghĩa gì. Thôi ko bàn hén. Ở các nước phương Tây người ta ko đánh giá bề ngoài đâu người ta chỉ đánh giá giá trị của mình mang lại. Như chẳng hạn ở 1 số nước mà các bạn khác chia sẻ như sau:

    Lương của công nhân vệ sinh bên Úc (đừng dùng từ quét rác) còn cao hơn nhiều lần lương của trưởng phòng / giám đốc của Cty Việt Nam nhiều.

    Và ở Bỉ, người quét rác lại là một nhân vật rất quan trọng, hình ảnh của họ được tôn vinh ở khắp nơi, thậm chí được treo ở nhà ga trung tâm, và lương của họ cũng ngang với nhiều công việc khác như giáo viên, tiến sĩ...



    Một điều cho thấy thật trớ trêu nhỉ. Không có nghề lao động nào là không đáng quý, chẳng qua là cách nhìn nhận của một người đối với người đối diện mà thôi.
     
  6. tranthuykl Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    Đọc cái này từ tối hôm qua ở vnexpress rùi. Và khi đọc xong, mình đã biết ... mỉm cười với người khác.
     
  7. kzam Thành Viên Cấp 6

    Chuyện này chắc chắn là ông Hùng thêm mắm thêm muối.Là 1 người sinh ra ở VN lại đi du học ở Liên Xô mà có tư tưởng khinh người lao động thì quá là khó hiểu.Nhất là khi ông ấy đi học cao học tức là đã hơn 40t mà vẫn còn tư tưởng đó.
    Về anh công nhân vệ sinh ko ý kiến.Nhưng viết bài này chỉ là PR cho Thái Hà book mà thôi.
     
  8. nhdnet100 Thành Viên Cấp 1

    bên VN làm công nhân vệ sinh 1 tháng bao nhiu ta.....? 1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác
     
  9. [C] & [V] Shop Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    cám ơn bạn ! Bài viết quá có ích ! thks bạn đã chia sẽ ! bài viết quá hay !
     
  10. chu thoong Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    nhìu quá
    đọc hok hết
     
  11. kzam Thành Viên Cấp 6

    Ít nhất là 3tr.Nhưng chắc là hơn nữa.Nghề này quá sức độc hại.
     
  12. whoomai Thành Viên Cấp 4

    Dù mục đích gì cũng được quan trọng là mình rút ra được bài học cho mình thui.

    Mỉm cười 1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác

    Cũng hy vọng là nghề này ở VN cho người ta sống được - Sẵn đây mình nghĩ các bạn cũng nên tôn trọng người vệ sinh. Thấy có những bạn vào WC cứ nghĩ là có người làm vệ sinh nên còn ..... (tự hỉu nhen)
     
  13. chieu_quan Thành Viên Cấp 3

    Cái này mà đem nói chuyện có chưa đầy 2 phút mà ghi ra dài quá!
     
  14. whoomai Thành Viên Cấp 4

    Mỉm cười 1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác -

    Thông thường nói bao giờ cũng mau hơn viết, có khi 1 câu truyện dài cả trăm trang mà nội dung của nó nói cũng chỉ cài vài phút. Vì văn viết khác văn nói mà bạn, thế vì sao bạn có học môn tiếng Việt và tập làm văn.

    Nhưng cho dù nội dung được thể hiện dưới cách nào mà quan trọng mình có hiểu được vấn đề hay ko?

    Chúc cả nhà ngày mới dzui dzẻ 1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác - 1
     
  15. aluha87 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    hay .. mình vốn sống khép kín .. đọc xong khiến phải suy nghĩ 1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác
     
  16. whoomai Thành Viên Cấp 4

    Hy vọng bạn sẽ thấy iu đời hơn - "Đời thay đổi khi ta thay đổi"

    Chúc bạn may mắn
     
  17. angelxxx Thành Viên Cấp 5

    bài viết rất hay và có ích. Thanks chủ topic nhiều nha ^^!
     
  18. pé Dâu Thành Viên Cấp 4

    đem ra nc là vầy : cái ôg côg nhân vệ sinh đó gặp tui mà cười vs tui hoài, nhưg tui đâu thèm cười lại. sau này tui mới cười lại, thấy cũng vui. hôm bữa còn thấy ổg uốg cafe đọc sách, đừg có khinh nha mý bác. hết chuyện 1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác
     
  19. whoomai Thành Viên Cấp 4

    Eck - thía muh cũng nói được 1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác - 1
     
  20. whoomai Thành Viên Cấp 4

    Mỉm cười cho ngày mới 1 bài học trong cuộc sống - bài học từ người quét rác