Cứ yêu thôi rồi chẳng biết sẽ về đâu. Con đường cho tình yêu chẳng mở ra 1 lối nào khác nghe có vẻ bùi bùi tai 1 tý, chỉ toàn đau đớn nghĩ đến mà càng đau hơn. Đi bên a, vui thật vui, cười thật nhiều nhưng rồi cũng ko xóa bỏ đc cái suy nghĩ " làm thế nào để e có thể ở bên a mãi như thế này ". Đã có lúc e buông xuôi tất cả, cứ yêu a như e nói, cứ cho a tất cả những j e có thể, cứ thể hiện tình yêu đi rồi sẽ có lúc tình yêu của e đủ mạnh để giữ a lại. A biết ko? Sau bao nhiêu lâu đấu tranh tư tưởng, giờ e đã hiểu e đã chọn a trên hàng đống dự định . E phải làm sao ??? E phải điều khiển suy nghĩ của e ntn ??? Mỗi lần bên a như vậy, khi a về e đã biết khóc ! Có vẻ như e đang quan trọng hóa vấn đề. Sao e ko nghĩ đơn giản 1 chút nhỉ, sao e ko nghĩ rằng đây chỉ là 1 tình yêu đơn thuần đến rồi đi, 1 tình yêu cứ yêu đi rồi ko yêu nữa thì hết. KHÔNG! E ko thể nghĩ như thế. E chỉ muốn yêu a và bên a nhẹ nhàng như vậy. Muốn cho a những cảm giác thật sự của 1 tình yêu. Cứ lon ton bên a, rồi bắt nạt a! Sao những giây phút đó hạnh phúc thật nhiều? A đã cười suốt khi đi bên e, a đã nhường e và khi e quá hư rồi a chỉ đánh iu 1 cái rồi lại ôm e vào lòng. Cảm giác ấm áp, dễ chịu lắm a ah. Rõ ràng e đc a che chở, rõ ràng e đã phụ thuộc vào a gần như là rất nhiều. Nếu 1 ngày bất chợt a nói chúng mình ko còn là của riêng nhau nữa, thì e sẽ ntn nhỉ ??? E ko biết a đã nghĩ đến chưa, nhưng mỗi giây phút hp bên a, e lại song song với cái ý nghĩ "rồi 1 ngày a xa e", e sẽ phải chứng kiến a dắt tay 1 ng khác ko phải e..... Lòng e ngổn ngang nhiều thứ ngang trái quá! Liệu e có đủ mạnh mẽ? Liệu e có thể coi đây chỉ là quá khứ đẹp ??? E sợ e thành ng thứ 3 ko mong muốn. P/s: nói thật nỗi lòng mình thực sự là quá khó khăn với e. Nhưng tình cảm dành cho a mỗi ngày thêm nhiều hơn theo cấp số nhân. E phải chia bớt ntn để về 0.
Sự chuyển biến của tình yêu như khối rubik nhỏ trong bàn tay. Nên nó vẫn nguyên hình hài... không thoát khỏi "vận mệnh".:nosebleed_002:
Hiện tại đang hạnh phúc thì hãy tận hưởng đi bạn, đừng suy nghĩ wá nhiều để rồi đánh mất nó. Không phải lúc nào điều ta hy vọng đều đạt được nhưng biết đâu chừng...