Tìm kiếm bài viết theo id

Chuột Biết Trả Thù

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi tran_phuong, 7/2/08.

ID Topic : 103056
Ngày đăng:
7/2/08 lúc 11:28
  1. tran_phuong Thành Viên Cấp 5

    Tham gia ngày:
    23/4/07
    Tuổi tham gia:
    18
    Bài viết:
    2,435
    Tôi vượt biên qua Thái Lan năm 1980, sau vài tháng thì chuyển qua trại tị nạn Batanan ở Philippin. Đây là một trại tị nạn rất lớn, được chia ra làm chín vùng. Mỗi một vùng có bốn dãy, có nhiều căn chung cư. Chúng tôi ở vùng sáu. Mỗi một căn chung cư đều có gác lửng, mỗi một căn chia ra cho bốn hoặc năm người ở. Căn của chúng tôi có bốn người: vợ chồng tôi và vợ chồng anh Thông. Ở đây không có cầu tiêu hay cầu tắm riêng, chỉ xài chung ở công cộng; vì vậy, chúng tôi lấy cây ván làm tạm một cái cầu tắm ở đằng sau nhà.

    Qua mấy tháng sau, một hôm tôi phát giác ở dưới gầm cầu tắm, ngay đường mương để dẫn nước thoát ra bị chuột làm ổ, bít lại đường mương. Chúng đội đất lên, làm cho miếng ván dưới chân bị xê dịch qua một bên. Lúc đó, tôi không biết tính đi vào tắm, tôi thấy miếng ván bị bung lên. Tôi dùng chân đạp xuống, đột nhiên tôi nghe nhiều tiếng chuột kêu chút chít.

    Tôi hốt hoảng la lên. Tôi vừa chạy vào nhà, tôi vừa hét. Tôi gọi chồng tôi, tôi nói : « Anh à ! Đi ra cầu tắm mà coi, có đám chuột tụi nó làm ổ dưới gầm cầu tắm, anh ra đánh và phá ổ của tụi nó cho em đi, nếu không em sợ lắm, em sẽ không dám xài cầu tắm đó nữa đâu. » Từ nhỏ, tôi sợ nhất là con chuột, nên mỗi khi thấy chuột là tôi hét khiến ai ở chung quanh tôi đều phải hết hồn. Chồng tôi vội chạy ra ngoài định đạp tụi nó.

    Chị Thông trong nhà cản lại, chị nói : đừng có đập tụi nó, nếu không sẽ bị trả thù. Tôi nghe đến hai chữ trả thù, tôi tức cười, tôi vừa cười vừa nói : « Chi Thông ! Chị nói cái gì mà lạ vậy ? Chuột làm gì mà biết trả thù ? » Chị Thông chạy lại tính bịt miệng tôi, tôi tránh qua một bên, vì thấy cử chỉ của chị lạ thường. Chị nói : « Lan à ! Em không có ở nhà quê, nên em không hiểu biết chi cả. Anh chị ở nhà quê, nên vợ chồng chị biết sự linh thiêng của mấy ông Tý. »

    Nghe hai tiếng ông Tý, tôi càng tức cười đến không chịu nổi, tôi nói : « Ông Tý cái gì mà ông Tý. Xưa nay, em chỉ nghe người ta gọi là mấy con chuột thôi. Bây giờ tụi nó làm em sợ, em chỉ kêu chồng em đánh và phá ổ của nó, để tụi nó đâu mà chị sợ tụi nó trả thù. »

    Chị Thông nói : « Đừng đánh ông Tý, mà phải xin mấy ông dọn đi đừng có phá mình. » Rồi chị nói tiếp : Ở dươi quê chị, mỗi năm tới mùa lúa, dân chúng phải làm lễ để cúng tế ông Tý. Nếu không sẽ bị mấy ông Tý phá hết mùa màng, dân chúng sẽ bị đói. » Tôi nghe qua, thấy vô lý nên không tin, tôi tưởng chị hù tôi. Tôi càng giận, nên nói : « Chị đừng có hù tôi. Tôi càng giận, nên nói : « Chị đừng có hù em, em không sợ tụi nó đâu . Bây giờ, em kêu chồng em ra đập tụi nó, nếu như tụi nó có linh tánh, hiểu được tiếng người thì về đây trả thù em đi, thì em mới tin là ông Tý linh thiêng. » Chị Thông nghe tôi nói, chị vừa giận vừa sợ tôi bị trả thù nên chị nói : « Được ! Để chị coi Lan bị trả thù bằng cách nào. » Sau đó, chồng tôi ra phá ổ của tụi nó tan tành, chúng bỏ chạy tứ tung.

    Đến tối, sau khi tắm rửa xong, tôi giặt đồ. Hôm đó, tôi giặt bốn bộ đồ : hai bộ của chồng tôi và hai bộ của tôi. Trong lúc phơi đồ tôi nghĩ thầm : « Phơi quần áo của chồng tôi hai đầu, còn quần áo tôi phơi ở giữa. » Vì chị Thông nói chỉ có tôi bị trả thù thôi, bởi chính tôi kêu chồng tôi phá và chính tôi thách thức chúng.

    Cả buổi chiều tối hôm đó, lòng tôi cứ hoang mang lo sợ, lời nói chắc chắn của chị Thông làm tôi không đước yên. Sau khi phơi đồ xong tôi vào nhà, loay hoay một chút rồi tới giờ, ai nấy cũng đi ngủ. Riêng tôi thì cứ thấy lo trong lòng. Sau đó tôi tự nhủ, làm gì có chuyện chuột trả thù ? Trong đời, tôi chỉ nghe có rắn trả thù thôi. Thế rồi, tôi ngủ thiếp hồi nào không hay.

    Mãi tới gần sáng, bổng nhiên tôi nghe tiếng chuột kêu chút chít, tôi giựt mình thức dậy. Tôi thấy một đám chuột từ trong mùng tôi chạy ra. Tôi hốt hoảng la lên, làm cho cả nhà giựt mình thức dậy. Lúc đó, vợ chồng tôi ở trên gác, còn anh chị Thông ở dưới nhà.

    Anh chi Thông hỏi lớn, Lan có phải bị mấy ông Tý trả thù không ? Tôi sợ quá nên khóc. Bổng nhiên, tôi cảm thấy mười ngón chân của tôi đau nhức. Tôi nhìn xuống, thật không thể tưởng tượng được, mười đầu ngón chân của tôi đều bị chúng cắn tới rớm máu. Tôi biết đây là một chuyện trả thù có thật. Tôi vội chạy xuống nhà dưới cầu cứu chị Thông giúp đỡ.

    Anh chị Thông nói : « Lan đi coi lại quần áo coi mấy ông Tý có cắn không ? » Tôi vội chạy ra nhà sau, tôi chóang váng cả mặt mày, quần áo của tôi bị tụi nó cắn nát, không còn một chỗ nào dù là bằng đốt ngón tay. Một điều lạ là, quần áo của tôi không bị xê dịch. Vẫn treo ngay thẳng, tôi không hiểu chúng leo lên cắn bằng càch nào, vì nếu chúng kéo xuống đất, cắn nát thì tôi đỡ sợ. Đằng này, quần áo tôi phơi hoàn toàn không bị xê dịch một chút nào cả, còn quần áo của chồng tôi thì còn nguyên vẹn.

    Sau đó tôi chạy lên gác, nhì thấy thùng quần áo không bị mở ra, trong bụng thấy yên tâm một chút. Nhưng vì sợ nên mở ra để xem thử, tôi chết điếng cả người, vì quần áo vẫn xếp ngay thẳng không một chút xê dịch. Vậy mà tất cả quần áo vẫn xếp ngay thẳng không một chút xê dịch. Vậy mà tất cả quần áo của tôi, chúng cắn nát không còn một cái nào cả, còn quần áo của chồng tội thì còn nguyên. Trong khi còn mấy ngày nữa là tôi đi Mỹ, vậy là tôi không còn bộ nào để mặc. Lúc đó, tôi không dám giận mà chỉ có sợ hãi. Tôi sợ là vì chúng nó có linh tánh hiểu được tiếng người. Tôi vội chạy xuống lầu kêu chi Thông giúp đỡ.

    Anh chị dạy tôi đi mua trái cây, nến nhang đặt lên một cái bàn nhỏ để ở đằng sau nhà. Chị dạy sao, tôi làm vậy. Sau khi đốt nhang xong, tôi vái : « Thưa ông Tý, tôi ngu muội không biết ông Tý có linh tánh. Bây giời tôi xin lỗi mong ông Tý bỏ qua cho, tôi không dám đụng chạm đến mấy ông nữa. » Sau khi vái xong, tôi vẫn còn lo nên hỏi chị Thông : «Chị Thông ơi ! Chị có chắc là ông Tý không trả thù em nữa không ? » Chị nói chắc chắn là không. Sau đó, chúng nó không phá tôi nữa.

    Qua chuyện đó, cho tôi hiểu được những con vật nhỏ cũng có linh tánh. Từ đó, dù là nhỏ như kiến, nhện, tôi đều không dám giết. Chỉ nói chuyện, năn nỉ hay ráng ở sạch sẽ để chúng không tới làm phiền. Lỡ thấy chúng trong nhà. Tôi kiếm cách đem chúng nó ra ngoài, chớ không dám giết vì thấy chúng nó tội nghiệp quá. (Tôi viết bài này là để chứng minh súc vật cũng có linh tính, không phải khuyến khích quý bạn cúng tế ông Tý).

    Happy New Year !
     
  2. NTD Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    chế ra keo dính chụt chi chòy, dính chèm nhẹp, nóa cũng chít thoai
     
  3. vinhdb Thành Viên Cấp 4

    cứ như là thiệt.........tui đã đập chết hết 2 con rồi.
     
  4. [NONETITLE] Thành Viên Cấp 1

    Tớ cũng tin là súc vật có linh tánh! hồi đó nhà tớ nhỏ và nghèo, chỗ ở đơn xơ, đương nhiên cũng có chuột, thế là mỗi lần có chuột là nhà tìm cách bẫy và đánh chết, tớ thì sợ chuột lắm, nhưng khi nhìn thấy cảnh chúng bị bắt và đánh chết thì cũng ko đành, thế là 1hôm tớ canh ko có ba mẹ ở nhà, tớ lại chỗ chúng làm ổ và nói nhỏ với chúng là " tớ xin các cậu đi chỗ khác, đừng có ở nhà tớ nữa, kẻo bị đánh chết, tội nghiệp lắm, các cậu kiếm nơi nào có thể trú ẩn và ko bị con người tìm thấy là đc" thế là hôm sau nhà ko còn nghe thấy tiếng chuột nữa. Thế là từ đó trở đi, tớ tin dù là súc vật hay động vật cũng có linh tánh, chỉ cần ta nói chuyện nhỏ nhẹ với chúng là chúng ko quậy ta nữa thôi!
     
  5. krtdq Thành Viên Cấp 1

    Thấy mấy cha nội miền Tây nhậu chuột hà rầm mà hổng cha nào bị chuột cắn hết trơn, chỉ thấy mấy chả cắn chuột ko à.
     
  6. TonyLuong Thành Viên Cấp 3

    nó biết trả thù đó đừng có đùa ! trừ khi mình giết dc nó thôi chứ để nó còn sống là nó sẽ theo phá mình hoài
    má tui hùi đó cũng đập con chuột mà đập hụt nó ( nó cũng bị thương chút ít ) tối ngủ bị nó cắn ngón chân rướm máu lun
     
  7. Ming Thành Viên Cấp 3

    con em mình cũng vậy, mới đầu tưởng trùng hợp nhưng sau đó kể cho con bạn mình nghe thì nó nói hồi đó nó cũng vậy, đập chuột ko chết, tối nằm ngủ nó ra cắn móng tay, mà nó bị còn nặng hơn em mình, phải vô bệnh viện khâu mấy mũi
     
  8. khaiphuong Thành Viên Cấp 4

    ba tui giết hụt con chuột, tối ngủ bị nó cào,với lại kì đó ba tui bẫy nó trong cái lồng đặt ngoài sân, sau đó dội nước sôi cho nó chết, cái lồng vẫn còn ám mùi của nó. Sau đó ba tui vẫn để cái lồng ngoài sân, một thời gian không thấy chuột vô sân nữa, ba tui nói nó nghe mùi sợ nên hông dám vô nữa.
    Dù sao cũng hên là chuột hông biết lên internet nên cứ thoải mái nói xấu nó đi bà con.
     
  9. thaoeo Thành Viên Cấp 3

    huhu, kiểu này hết dám ăn chuột đồng nướng muối ớt gòi
     
  10. vinhdb Thành Viên Cấp 4

    vậy là số tui còn hên.....ra tay đập 2 con thì 2 con chết hết....
     
  11. POLO57 Thành Viên Cấp 2

    Bác chủ topic ơi, lũ chuột làm ổ ngay cầu tắm của bác phải hôn??? Bác lên mạng ín tờ nét dò thử xem, ko chừng nó đã trả thù bác bằng cách tung video clip quay lén trong cầu tắm lên òi đấy... vì bác đã phá nhà của chúng mà... ở vn, xù người iu thôi là tụi nó đã tung xxx lên tè le rồi đó nha...hix...nguy hẻm quá...hix
     
  12. ZenZen Thành Viên Bạch Kim

    hông bít có thiệt hem nhưng thấy mấy người lớn ai cũng nói dzậy,mỗi lần kêu mua keo bẫy chuột là bị chửi,kêu đừng nói lớn,coi chừng ông tý giận Chuột Biết Trả Thù
     
  13. ngoctuanphan Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    đúng rồi đó mình ở nhà trọ , tối thỉnh thoảng chuột lên, múc được con nào chết thì ko sao, chứ múc hụt để nó chạy thoát là thể nào sáng đó có thằng trong phòng tươm máu chân , nó cắn ghê lắm, may mà mình cuốn chăn rất kĩ nên chưa bị nó hỏi thăm sức khỏe hehehe
     
  14. thaoeo Thành Viên Cấp 3

    Chuột đồng nướng muối ớt + 2 chai đế gò đen 3 xị + 4 cái ly + 1 cái tẩu = câu chuyện "chuột biết trả thù" ^__^
     
  15. mamay Thành Viên Cấp 2

    Bác nói chuyện rất có duyên Chuột Biết Trả ThùChuột Biết Trả Thù - 1
     
  16. hikokoru Thành Viên Mới

    tôi tin chuyện này là có thật đó ,ví nhà tôi cũng từng xảy ra chuyện này rùi
     
  17. bpchanh Thành viên bình thường

    Chuột Biết Trả Thù
     
  18. devilad1 Thành Viên Bạch Kim

    hơ, cái nì cũng ko bik, chứ mình mà đập thì cố đập cho bằng chết, chứ ko thì nó cắn nát đồ đạc trong nhà hết
    ngoài ra mình cũng rất thik thịt chuột đồng nướng muối ớt Chuột Biết Trả Thù
    ngta vẫn kiêng cữ và gọi là ông Tý, gọi gì thì gọi, con người vẫn tìm mọi cách giết chúng ah, chẳng qua chỉ là cái tâm lý mà thôi
     
  19. phan.thao Thành Viên Cấp 4

    ko biết có tin đc ko nhưng em hok dám giết con gì hít

    co 1 lần má nhờ chế nước sôi cho con chuột bị dính trong bẫy, cầm nước sôi ra rồi mà nhìn mặt nó tội quá lại thôi ....mấy hôm sau nó chít vì bị đói. thấy tội lắm, mún năn nỉ mẹ thả nó ra mà mẹ thì chắc chắn ko chịu rồi
    giờ nghĩ lại thấy cái tướng nó ngồi ũ rũ trong chuồng vì đói thấy thương quá, lẽ ra lúc đó nên mạnh miệng hỏi mẹ để thả nó ra chỗ khác, cống rãnh ngoài đường chẳng hạn...
     
  20. dongha Thành Viên Cấp 4

    Hic, chuyện này đúng là có thiệt áh, nhà mình bị òi nà... nghĩ lại còn ớn Chuột Biết Trả Thù
     

Tình hình diễn đàn

Tổng: 1,314 (Thành viên: 0, Khách: 1,308, Robots: 6)