Quán này tên là Thúy Linh, nhưng ai cũng quen miệng gọi là Thùy Linh cả. Tụi phục vụ này cũng vui lắm, nếu mình nói đùa với tụi nó, thì tụi nó cũng giỡn dữ lắm, nhưng đừng làm người ta tự ái lắm nha.
Vô đó mấy bác phải kiu "em oi... gì gì đó......." hoặc là "chời ơi đồ quỉ sứ, thấy ghét dễ sợ ah, người ta kia lâu rồi mà ko mang ra gì hết ah" :smile::smile::smile::smile: kiu bằng anh ơi.....là ko phục vụ lun á:embarrassed::embarrassed:
ăn 1 lần rồi, quán Thúy Linh ở bờ kè, mèn, vào ngắm mấy "chụy" dẹo tới dẹo lui, miệng thì đãi dữ dội luôn =)), lần đó tui vào lỡ miệng kêu "anh ơi" mang cho mấy cái ghế, có dzị thôi mà nó liếc tui 1 cái sắc như dao lam, còn "xóe" 1 tiếng nữa chứ =)), vừa bực mình vừa mắc cười, lẩu nó nấu cũng tạm đc, cái lần tui ghé ăn có 1 thằng bé nhìn khuôn mặt cũng còn nhỏ xíu, k biết nó tên thật là gì mà thấy nó tự xưng là Thảo Nhi, nghe nói mấy ng này nuôi nó từ bé nên giới tính của nó cũng bị lệch lạc luôn , lúc nó bưng đồ ăn ra cho tui kế có mấy pa ngồi bàn bên cạnh chọc nó thế là nó xổ 2 câu thơ "khi ăn chớ nói ồn ào, kẻo để nước miếng rơi vào đồ ăn" =)), nói chung mấy ng pede ở đây mặc đồ hơi dị 1 tí nhưng mà ng ta cũng nhiệt tình lại biết giỡn, kêu "chị ơi" là phục vụ ân cần luôn hehe
ăn riết h hết thấy ngon, dạo này bỏ nhìu bột ngọt lớm, ăn khát nước chik đc , có lúc nào đi trúng h mí chị rảnh, ra múa lửa cho coi, zui miễn chê
Gần nhà em nà. Ăn wài nhưng toàn là mua zìa nhà hem àh, hok dám ngồi đó, mấy chị dẹo tới dẹo lui (đep chai wá mà... hahaha) Địa chỉ của quán là cầu số 7 - bờ kè. Gần đường rày xe lửa.