Tìm kiếm bài viết theo id

Mẹ Ơiiiiii...

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi thaihuy14, 31/1/10.

ID Topic : 1578296
Ngày đăng:
31/1/10 lúc 18:11
  1. thaihuy14 Thành Viên Cấp 2

    Tham gia ngày:
    10/11/09
    Tuổi tham gia:
    16
    Bài viết:
    478
    Hãy mở bài nhạc này khi đọc nhé...
    (mình tìm hoài mà ko bik cách chèn nhạc trực tiếp vào topic nên ...)

    http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Loi-Ru-Mot-Doi-Nguyen-Hong-Thuan.IW6UDOC9.html


    Truyện ngắn..Mẹ Ơi..


    Mẹ Ơiiiiii...
    Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

    Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

    Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

    Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

    Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

    Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

    Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

    Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
    “Con yêu quý,
    Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

    Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..
    Mẹ yêu con lắm,
    Mẹ..."
    Ai còn mẹ xin đừg làm mẹ khóc !
    Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không...
    Mẹ Ơiiiiii... - 1
     
  2. vitcondeptrai Thành Viên Cấp 5

    cảm dong quá.....doc xong muon khoc:
    Ai còn mẹ xin đừg làm mẹ khóc !
    Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không
     
  3. SâuRóm Thành Viên Cấp 4

    Truyện này đọc biết bao nhiêu lần là bấy nhiêu lần mắt ươn ướt.

    Thương mẹ :-* Con chỉ muốn nói con tự hào và con rất thương ba mẹ thui!
     
  4. »--»_ßµ¶v¶_«--« VÔ ĐỘC BẤT NỮ NHI

    Mẹ... Con xin lỗi...

    Con dù lớn vẫn là con của mẹ...
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con...

    Mẹ... Con xin lỗi...
     
  5. hoamais Thành Viên Bạch Kim

    xúc động quá

    [YOUTUBE]http://www.youtube.com/watch?v=0ogglwPnQX4[/YOUTUBE]
     
  6. cuongnguyenduy289 Thành Viên Bạch Kim

    dù đôi khi cũng hay cãi mẹ vì nhiều bất đồng , đôi khi mãi mê đường đời không có thời gian nhiều bên mẹ nhưng tình yêu con đặt ở trong lòng , và trong hành động chứ ko qua lời nói mẹ ơi ...
     
  7. Chanel. Thành Viên Cấp 6

    mình cũng nhơ Mẹ
     
  8. Chanel. Thành Viên Cấp 6

    Mẹ mình thì ở cách mình nửa vòng trái đât lưng.nhớ Mẹ wa' hu
     
  9. cuongnguyenduy289 Thành Viên Bạch Kim

    bài này hay quá ,để down:beauty:
     
  10. girldaitrai Thành Viên Cấp 2

    Ghét mấy cái đứa ngày nào cũng đem chuyện gia đình người ta ra bàn, ghét mấy đứa thích đi soi mói ba mẹ người ta, cuộc sống riêng của người ta. Ghét những đứa như thế, ngay từ khi còn nhỏ, vì sao ko học cái gì tốt đẹp mà đã có cái tình tọc mạch những chuyện ko hay của nhà người ta để mà nói này nói nọ, đọc truyện, thấy con nít mà sao chả ngây thơ, chưa gì đã chế diễu nỗi đau của bạn.
    Chỉ nghe thiên hạ tự hào về ba mẹ mình kiếm được nhiều tiền này nọ, ba mẹ làm to thế kia, nói chung cái gì mà ba mẹ đem đến lợi ích cho mình để mình tỏa sáng trước bạn bè thì tự hào. Tự nhiên đọc bài này, thấy thương Mẹ mình, mẹ mình học ngang lớp 5 thui, ko có khả năng cho mình tiền,... và..., được cái, học được cách sống đừng khinh người và đạp lên nổi đau nguoi khác từ bà, đúng là càng lớn con người ta càng sáng dạ và hiểu biết hơn.
     
  11. thaihuy14 Thành Viên Cấp 2

    Sorry bạn vì mình lấy chuyện của người khác ra bàn...hix...
    " Chưa chắc 1 người nhiều tiền đã là giàu,mà họ còn nghèo hơn những người nghèo khác-mặc dù nghèo.. ko có nhìu vật chất,nhưng về tinh thần...về tấm lòng thì họ ko thua ai-đó chính là tài sản quý báu mà họ lun có trong mỗi con người..."
     
  12. Chanel. Thành Viên Cấp 6

    nhớ Mẹ quá Mẹ ơi
     
  13. Chanel. Thành Viên Cấp 6

    ước gì bây h có Mẹ bên cạnh
     
  14. 7miles Thành Viên Cấp 5

    Mẹ Ơiiiiii...

    Hôm nay nhận đc thiệp Xuân của mẹ, mừng còn hơn lãnh lương. Yêu mẹ quá.
     
  15. cuongnguyenduy289 Thành Viên Bạch Kim

    thích nha thương thương thế kia mà Mẹ Ơiiiiii... - 1
     
  16. girldaitrai Thành Viên Cấp 2

    ặc, mình ko nói bạn đâu, đừng hiểu lầm, ý mình nói là có những người, y như những đứa nhóc trong truyện, biết mẹ bạn như vậy mà trêu bạn, ở đời cũng lắm người kỳ vậy, người ta thiếu cha, thiếu mẹ gì đó đã là nổi đau của người ta mà đôi khi xem thường hoàn cảnh người ta chứ chẳng có sự đồng cảm nào ấy.
     
  17. emo_kid Thành Viên Cấp 5

    Bài này hay quá.:sad:Khóc rồi!:sure:
     

Tình hình diễn đàn

  1. Nam Sim,
  2. 0931432878,
  3. TienTien Shop,
  4. Game Console,
  5. next123,
  6. minhkhangziz,
  7. Khoidongho
Tổng: 434 (Thành viên: 9, Khách: 395, Robots: 30)