LTG : Làm dâu đã là 1 điều khó, làm mẹ chồng tốt còn khó hơn. Câu chuyện dưới đây là sự thật 100%, được viết lại dưới dạng tự sự cho dễ hình dung. Con cảm ơn bác về cuộc trò chuyện thú vị, con hi vọng sau này mẹ chồng của con giống bác vậy ^^ ---------- Con trai mẹ quen nhiều người, đặc biệt là cô kiến trúc sư xinh gái lại hiền dịu nết na, được cả nhà rất ưng ý, nhưng rồi chuyện đời thật khó đoán. Mẹ không tin vào duyên số lẫn tử vi, cho đến khi, con trai mẹ gặp con. Con dâu mẹ dáng người tầm thước, lanh lẹ, hoạt bát, khi bước vào nhà đã biết lạy bàn thờ của ba chồng và không quên chào mọi người trước sau. Mẹ mỉm cười kéo con trai lại, rồi nhẹ nhàng bảo : "Lấy con đó, con nhà gia giáo có đạo đức, dù nghèo cách mấy vẫn lấy nó về cho vú." Trước khi qua hỏi cưới, con trai và mẹ đã có một đêm chia sẻ bằng tất cả tấm chân tình. Nói ngay ra, con may mắn mới gặp con trai mẹ, một người đàn ông biết trước biết sau, biết lo từ trong nhà và có công ăn việc làm tốt trong xã hội. Con trai dặn mẹ, rằng sau này có giận hờn chi con dâu, thì kéo con dâu vào một góc, nói nhỏ nhẹ để tránh sự bất hòa. Lúc đầu, mẹ mang tâm lý "bỗng dưng mất con trai", cũng có chút gì đó buồn và ghen tị. Vậy là từ nay, ngôi nhà này có thêm một người con gái xa lạ, về ở chung nhà, chia sẻ tình yêu thương. Mẹ trằn trọc mấy đêm, quả nhiên vừa khó chịu không biết nói sao cho đặng. Mẹ nhớ lời con trai : "Vú nghĩ đến ngày xưa vú làm dâu thế nào, thì xin vú hãy thông cảm cho vợ con thế ấy." Nhờ vậy mà mẹ cũng thông suốt. Ừ thì trai lớn có vợ, gái lớn thì phải có chồng. Nhà có thêm người, đông vui chứ sao ! Ngày đầu con về làm dâu, con dâu lúng túng làm rơi bể chén. Con dâu lo lắng gọi con trai, mẹ biết được, đi xuống hỏi chuyện. Con dâu run cầm cập, đến là thương. Mẹ cười rồi nói cho qua, có một cái chén, không đáng để làm hỏng việc nhà. Chén này bể rồi có gì mua lại, năm nay không được thì năm sau mua. Chén còn mua được, nhưng tình cảm liệu sứt mẻ rồi, có mua lại được không con ? Trong chuyện sống chung, việc chung đụng tiền bạc thật khó lòng tránh khỏi. Mẹ chọn cách nói thẳng, nói thật, trước mặt cả con dâu và con trai, để hai con tránh cãi vả vì đấy là chuyện tế nhị, không đáng có. Mẹ già rồi, không làm ra tiền. Mẹ sợ phiền con trai, nhưng con trai đã lên tiếng : "Công ơn của vú nuôi con đến ngày hôm nay, bao nhiêu công lao con đền ơn chưa hết, chứ tính toán chi chuyện tiền nong cho vú tiêu?". Con dâu mẹ ngoan ngoãn nghe lời chồng. Vậy là từ đó, mẹ có cần gì, đều gọi cả 2 đứa lại, nói rành mạch rõ ràng : "Tuần sau mẹ đi chùa, mẹ cần bao nhiêu đây tiền, hai đứa cho mẹ được bao nhiêu thì cho." Mẹ thương con trai vất vả, mẹ thương con dâu tảo tần. Con trai cũng từng đánh tiếng gần xa, rằng : "Khi nào vú cần và cảm thấy rằng con có thể đáp ứng số tiền đó cho vú được, vú cứ nói. Còn giả dụ như con đang túng thiếu, thì xin vú thông cảm cho con." Mẹ hiểu chứ, mẹ hiểu rằng con trai còn lo cho vợ, rồi lại phải lo cho cháu của mẹ, lo trên dưới trong nhà. Đôi lúc mẹ nghĩ, chịu thiệt một chút, cũng có sao đâu, đúng không con ? Mẹ vẫn giữ quan niệm xưa này, dù gì trong gia đình, ai cũng phải nhún nhường một chút. Nếu mẹ chồng cứ hiềm khích với con dâu, hóa ra làm con trai lo lắng. Từ cái lo lắng nhỏ, gộp thành cái lo lắng lớn. Từ cái lo lắng lớn, hóa ra tan nát một gia đình. Lúc đó, mẹ già cũng chẳng ai lo, con dâu thì buồn tủi tội thân nó, cháu của mẹ cũng thiếu thốn tình thương. Vậy thì sự nhường nhịn ở đây, nó có dư thừa không con của mẹ ? Mẹ không muốn đổi xử con dâu mà xem như con ghẻ, dẫu gì cũng là tự tay mình đón nó về gia đình chồng. Sống trong tình thương, hơn là cứ phải tranh cãi rồi bất hòa. Nếu như lúc đầu cảm thấy không yêu thương được con dâu, thì không nên đồng ý cho con lấy vợ. Mẹ nghĩ rằng cứ yêu thương con dâu của mình, rồi nó cũng sẽ yêu thương mẹ như chính mẹ ruột của nó. Cuộc đời ân đền oán trả, nhưng con luôn nhớ câu : Lấy ân báo oán để nó hết cái nghiệp oán, chứ oan oan tương báo, bao giờ mới xong ? Làm dâu phải khéo léo trước sau, làm mẹ chồng cũng phải có "nghệ thuật" để gia đình đầm ấm. Hạnh phúc gia đình không phải chỉ nằm trong tay con dâu, mà đôi khi, còn phụ thuộc vào gia đình chồng nhiều lắm. Khéo chăng một tiếng mẹ chồng Cũng như mẹ đẻ không phân biệt gì Đảm đang thêm tính nhu mì Biết trên biết dưới thì là dâu ngoan...
èo èo nghe giang hồ đồn vậy nè: mấy đời bánh đúc có xương mấy đời mẹ chồng mà thương nàng dâu. giờ nghe chuyện của Sâu thấy quan niệm kia hơi sai lầm hen
em mới nghe câu mấy đời bánh dúc có xương mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng à!!!... Ko bít số em sau này sao nhưng em thấy mẹ ox thương em ròi đó, hihi, mong là sau nì cũng rứa...
đừng nghe lời Mèo spam nè:beauty: tình hình là nếu sau này về với người ấy Mèo sẽ có đến 3 bà mẹ chồng lận:nosebleed_002:
mẹ mang tâm lý "bỗng dưng mất con trai" -->đây là căn nguyên của mọi tai ương mọi phiền toái và đau khổ
tội nghiệp vậy mà tui nghĩ chắc do mọi người chưa thik nghi lối sống của nhau thui mong là vài ngày nữa nàng ấy sẽ thành thiên thần
vầy nè : Trc kia : mẹ đi đâu là có xe ôm miễn phí đi , mẹ nói cái gì con trai theo ý mẹ ( dù đôi lúc cũng bực mình) . Ăn cơm mẹ cứ lo cho con trai , uống nuớc mẹ cũng lo con trai , quần áo mẹ cũng lo con trai ... Bây giờ : mẹ đi đâu cũng ngại ko nhờ con trai , mẹ nói gì thì con trai cũng phải bàn bạc với vợ đã .Ăn cơm ún nước áo quần giờ mẹ ko dc lo cho con trai nữa,mẹ có cảm giác như người bị bỏ rơi , mẹ tủi thân ...
thiệt kể ra xấu hổ thêm con gái 28 29 tuổi lấy chồng về nhà chồng lười như quỉ sứ ( nói hok phải nói hỗn) chưa gặp thứ mợ nào như nhỏ đó lười biếng tham ăn tục uống cái zi xấu nhất là có nó haizzzzzzz potay bà ngoại mình là mẹ chồng mà còn potay nói gì thằng chồng vức đi ( cậu mình đó mà tại nó hok đáng là đàn ông nên chữi nó lun )
úi Mèo lại nghĩ vậy nè mẹ sẽ có thêm đứa con gái san sẽ việc nhà(dù bgio chuyện này hơi hiếm, nhưng là Mèo, Mèo sẽ chọn chăm sóc gia đình) mẹ sẽ có người tâm sự chuyện phụ nữ mà điều này 100% mấy anh ko làm được:byebye: mẹ sẽ có người cùng chia sẽ bí quyết mẹ sẽ có người để dạy bảo làm thế nào xây dựng tổ ấm mẹ sẽ có thêm người để iu thương và được iu thương