Tìm kiếm bài viết theo id

Nếu còn mẹ, hãy thương mẹ thật nhiều!

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi dohoa64tb, 14/4/10.

ID Topic : 1775560
Ngày đăng:
14/4/10 lúc 15:23
  1. dohoa64tb Thành Viên Cấp 4

    Tham gia ngày:
    21/8/09
    Tuổi tham gia:
    16
    Bài viết:
    1,362
    Mẹ tôi đã mất cách đây 5 năm.
    Mẹ tôi, người mẹ chịu nhiều đau khổ, suốt đời vất vả vì chồng con, vì quá cực quá khổ quá đau buồn, tủi phận mà sinh ra căn bệnh tim quái ác.
    Mẹ tôi sinh ra trong gia đình nông dân nghèo, ít học, hiền lành, thật thà, bởi thế khi lấy cha tôi, cuộc đời bắt đầu đầy những tủi nhục đắng cay.
    Cha tôi, con trai út sống cùng 3 người chị kg chồng và bà nội. Mà ai cũng nói, phụ nữ không chồng, khó tính lắm. Thật vậy, mẹ tôi làm dâu nước mắt chan cơm, dù bà nội và cha rất thương mẹ, nhưng mấy người cô thì hỡi ơi, thích thì chửi, đụng chạm, xúc phạm gia đình bên ngoại. mẹ tôi hiền, ai chửi mắng cũng im lặng chịu đưng, nên được nước làm tới, kể cả cháu chồng cũng ăn hiếp, thích sai vặt mẹ tôi luôn,(cái này sau khi mẹ tôi mất, những người này đã thú nhận và kể lại.) Ông bà ngoại tôi, nghe nhiều người nói cho biết mẹ tôi rất khổ khi sống trong ngôi nhà đó. nên cho 1 miếng đất, 1 chiếc xe đạp cũ. Cha mẹ tôi ra riêng từ đó, nhưng con đầu lòng bị giữ lại không cho mang theo.
    Tay trắng, cha mẹ tôi tìm đủ mọi cách sinh sống, mò cua, bắt ốc, lội rạch, sông bắt cá, mua gánh bán bưng, rồi 4 đứa con nữa ra đời.
    mà thời bao cấp, thiếu thốn trăm bề, nhưng nhờ chăm chỉ, siêng năng, cha mẹ tôi vẫn không để con cái đói và vẫn ăn mặc sạch sẽ, tươm tất, được dạy dỗ đàng hoàng.
    Cuộc sống cực khổ, cha tôi không chiu nỗi, sinh ra uống rượu, rồi những trận quậy phá, chửi vợ diễn ra như cơm bữa, mẹ tôi vẫn cố chịu đựng, vẫn tìm mọi cách kiếm cơm cho con.
    Không bữa nào được ăn ngon, kg bộ quần áo mới, chăn nuôi gà vịt, heo bò, vẫn lội sông mò tôm cá dù giữ đêm khuya khi con nước ròng, rạch cạn, vẫn hái từng cọng rau, về lặt, bó, tới khuya, rồi sáng sớm mang ra chợ, vẫn bị chồng chửi đánh.
    Rồi con lớn, 4 đứa đều đi học, gánh nặng lại chùn vai. xương sống mẹ tôi bị cong như gãy, chưa trị hết thì mấy năm sau nó chuyển qua hở van tim. chi phí mổ lên tới 40 triệu đồng (40 tr đồng này năm đó lớn lắm, mẹ tôi lúc đó còn cắt lúa mướn 15k/ngày, 1 bó rau nhổ ngoài đồng lặt gốc, rửa sạch, đem ra chợ bán lẻ chỉ có 100 đ, có khi còn kg đc 100 đ/bó, chị tôi mới ra trường lương giáo viên 150k/tháng).
    Nhà tôi kg chạy đâu ra, mẹ tôi lại tiếc kg cho bán đất, bên ngoại thì nghèo cũng kg thể giúp, bên nội tuy giàu nhưng kg thèm để ý.
    quanh quẩn 1 thời gian, cũng chạy nợ được tiền, rồi lên viện tim tphcm đóng tiền mổ và chờ. chờ mãi, rồi đến 1 ngày không mong muốn,
    Mẹ tôi ra đi vĩnh viễn ở tuổi 55, tại bệnh viện 115. Những ngày cuối, tận mắt chứng kiến sự đau đớn vì căn bệnh hành hạ. tới nay tôi vẫn còn ám ảnh.
    Mẹ tôi mất đi, cha tôi đau buồn,ân hận, bỏ rượu, thuốc lá, kg còn chửi mắng con cái nữa, trầm ngâm, đơn độc thấy mà xót dạ.
    Chị em nhà tôi, con mồ côi mẹ, hối hận ngàn lần vì kg quyết liệt bán đất đai cứu mẹ, hối hận vì lúc mẹ còn sống,kg làm cho mẹ vui, buồn đau day dứt có lẽ suốt đời không quên.
    Năm năm đã trôi qua, giờ đây cứ mỗi lần thấy người phụ nữ gánh hàng rong, bàn tay chai sần, rám nắng, dáng người gầy yếu, tôi lại thương, lại nhớ mẹ rồi lại khóc,.. mẹ ơi sao đời mẹ khổ quá, chưa một ngày sung sướng, hạnh phúc, con cái chưa được báo hiếu mà mẹ đã vôi ra đi.
    Tôi thiết nghĩ, nếu thật sự mình cúng, đọc kinh cầu nguyện có giúp được mẹ gì không, nhiều người khuyên nên gữi mẹ vào chùa thì tốt hơn. Tôi không biết mình nên làm gì để mẹ thật sự an vui miền cực lạc.
    Nếu bạn còn mẹ hãy thương mẹ thật nhiều, đừng để hối hận như tôi hôm nay.
     
  2. Nho Mỹ No Money, No Honey

    thanks bạn, cũng suy ngẫm ...
     
  3. dohoa64tb Thành Viên Cấp 4

    Của sis chứ k phải bro.
     
  4. SAMBUCHE Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    T_Tai cũng có hoàn cảnh
     
  5. Cá Basa Thành Viên Bạch Kim

    Suy nghĩ lại mình...
     
  6. hix_hix Ko Xấu Vì Wá Xấu

    con người là vậy khi ở bên cạnh đôi khi mình ko thật sự trân trọng yêu thương nhưng mất đi rồi hồi hận đã muộn màng
     
  7. Con Đường Tơ Lụa Thành Viên Cấp 4


    Hiếm lắm...
    Thật đáng khâm phục
     
  8. meohuyen mèo ngoan,mèo xjnh-'.'-

    sợ nhất là 1 ngày ko còn có Mẹ
     
  9. Trai bao Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    đọc bài nào cảm động mình cũng ứa nước mắt mà sao mình ác quá vậy ta,mình có vấn đề chăng?
     
  10. dohoa64tb Thành Viên Cấp 4

    hồi đó lúc còn mẹ, mẹ hay la rầy tùm lum, rồi mình trả treo, xét cho cùng, mẹ quá cực nên bực bội, hay la và mẹ mình kg bao giờ nói chuyện với con mà dùng lời ngọt ngào cả.
    Kinh nghiệm: tạo dựng gia đình hp nhớ thêm yếu tố lời lẽ mềm mại, ngọt ngào tí nữa.
     
  11. Le Le Thành Viên Kim Cương

    tui iu mẹ ngàn đời tui iu mẹ............
     
  12. honda_yamaha Thành Viên Cấp 2

    Mình còn mẹ. mong mẹ sống lâu và hạnh phúc
     
  13. CARGO EXPRESS Thành Viên Bạch Kim

    Muốn bấm nút THANKS cho chủ topic lắm mà không có....:feel_good:
     
  14. hero7x7 Thành Viên Chưa Kích Hoạt

    đáng để suy ngẫm, đời còn nhiều việc như vậy
     
  15. L3IVIOn?Girl Thành Viên Cấp 5

    sơ nhât' là đọc nhưng~ cái này >""< mình thuong ba me mình lam nên khi nghe bạn tâm sư mình càng thuong va càng sơ hơn , thât sư bai` viêt của bạn rat cam đông làm mình cũng mún khóc....
     
  16. Lightning Razor Thành Viên Cấp 2

    mình rất là yêu ba mẹ mình, mình yêu ba mẹ mình mỗi phút mỗi giây Nếu còn mẹ, hãy thương mẹ thật nhiều!
     
  17. n5500sport Thành Viên Bạch Kim

    trước giờ mình rất thương cha mẹ ! mãi mãi vẫn như vậy !
     
  18. maximen Thành Viên Cấp 5

    hên quá minh lun thương Cha Mẹ
     
  19. maximen Thành Viên Cấp 5

    muh nói thiệt chứ ai hok bít thương Cha Mẹ thì chít đi cho vừa
     
  20. ::orion:: Thành Viên Cấp 6

    làm nhớ đến bài nhớ mẹ lý mồ côi,lần nào nghe bài này cũng khóc...
     

Tình hình diễn đàn

Tổng: 878 (Thành viên: 0, Khách: 869, Robots: 9)