Everybody has an apple tree in his/her life. And that is your Parents !!! CÂU CHUYỆN CÂY TÁO Ngày xửa ngày xưa có một cây táo to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày. Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to : - Hãy đến chơi với ta. - Cháu không còn là trẻ con, chảu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa.Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng. - Ta rất riếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và dêm bán. Rồi cậu sẽ có tiền. Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi, Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa. Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm : - Hãy đến chơi với ta. - Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không ? - Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà. Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã. Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người cao tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng. - Hãy đến chơi với ta. - Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không ? - Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản. Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi. Nhiều năm sau, chàng trai quay lại. - Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo. - Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn. - Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo. - Cháu đã quá già rồi. - Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt. - Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua. - Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nới rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. - Hãy đến đây với ta. Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt….. Đọc “câu chuyện cây táo” thấy gợi lên một cảm giác buồn man mác. Người làm Bố mẹ dốc cạn những giọt sức cuối cùng của mình cho con: “Cá chuối đắm đuối vì con”. Còn kẻ làm con? Nhiều khi chỉ biết hút những mật ngọt, những nguồn sức lực cạn kiệt của Bố mẹ. Nhiều người và thậm chí nhiều khi ngay chính bản thân tôi cũng thật vô tâm mà coi đó như là một nghĩa vụ của Bố mẹ phải làm cho con cái. Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Bạn có thể nghĩ cậu bé đã rất bạc bẽo với cây táo, nhưng đó cũng là cách mà chúng ta đang đối xử vơi cha mẹ mình đấy!
Đọc xong truyện muốn khóc quá à, thanks bạn đã chia sẻ, ba mẹ là thế và sau này mình cũng như thế, vắt cạn tất cả vì con mà chẳng mong được đền đáp điều gì, chỉ cần đứa con vẫn nhớ đến mình những lúc nó cần một chỗ dựa , cần một nơi chở che sau những bon chen cuộc đời ...thế là đủ!Tình mẫu tử thiêng liêng quá!
Bạn nói đúng quá! Vậy mà không ít lần mình lại có những câu nói, hành động làm buồn lòng Ba Mẹ mình. Thiệt tình!:tire:
bây giờ đọc truyện này , có buồn hay hối tiếc cũng không làm mẹ sống lại được. còn vài tháng là đám giỗ đầu tiên rồi, khóc cũng chẵng nên lời
Cũng tùy thui bạn. Cũng có những bậc cha mẹ chỉ biết bòn rút con cái cho đến khi chúng nó ko còn 1 cái gì nữa thì mới chịu buông tha.