Đắng. Nghẹn ngào. Xót xa thương cảm… Những cảm xúc dồn dập tràn về khi chúng tôi đón nhận cái tin nghe như “sét đánh ngang tai”: bé Nhân Ái đã mất. Đã cầu mong, đã kỳ vọng, đã có những giây phút vui mừng khi em có dấu hiệu tốt về sức khỏe. Vậy mà… Nhân Ái đã mãi mãi ra đi Chúng tôi dường như không muốn tin, dù đó vẫn là sự thật: bé Nhân Ái đã mất. Biết bao nhiêu kỳ vọng của hàng ngàn trái tim dành cho em cuối cùng cũng thành mây thành khói. Bé đã mất khi chưa kịp tròn một năm, chưa kịp gọi tên cha tên mẹ, chưa một lần được nhìn ra thế giới xung quanh khi hàng ngày phải chống chọi với bệnh tật trong đau đớn. Khóc thương cho bé, có lẽ sẽ không lời nào, từ nào để diễn tả hết nỗi đau này. Hơn 2 tháng qua, chúng tôi, những người làm báo đã cùng bao bạn đọc, bao tấm lòng tốt ở khắp nơi đã cùng chung tay, chung sức tìm lại sự sống, tìm lại niềm vui cho bé. Nhưng cũng chính từ cô bé mong manh, yếu ớt mang cái tên kết nối lòng thiện giữa người với người, chúng tôi đã tìm thấy những điều tốt đẹp nhất - như những viên kim cương lóng lánh giữa đời. Có ai đó nói với chúng tôi, bé Nhân Ái như một vị thiên sứ bé nhỏ, đáng yêu từ trên trời xuống trần gian để thực hiện trách nhiệm thiêng liêng của mình: thức dậy lương tri, lòng tốt của con người, mà vì một lý do nào đó, một hoàn cảnh nào đó đã bị “ngủ quên”, vùi sâu trong hành động, ý thức hàng ngày. Vị thiên sứ bé nhỏ chỉ ở trần gian 10 tháng, và dường như để hiểu hơn những đau đớn thể xác mà con người phải chịu đựng, thiên sứ cũng mang trong mình bao căn bệnh hiểm nghèo: bệnh tim bẩm sinh, bệnh phổi, màng chắn môn vị - những căn bệnh mà lằn ranh giữa sống và chết hết sức mong manh. Nhưng những đau đớn của thể xác kia thực ra có thấm vào đâu so với những cảm giác u buồn, cô đơn mà thiên sứ bé nhỏ hàng ngày phải chịu đựng: không tình thương của bố mẹ, không sự quan tâm chăm sóc của người thân. Sự lạnh lùng giữa con người với con người mới là “nỗi đau tinh thần” mạnh mẽ nhất, dễ giết chết con người nhất. Và những ngày tháng cuối ở chốn trần gian, thiên sứ bé nhỏ đã nở nụ cười, khi biết rằng trong sâu thẳm của con người vẫn lung linh ánh sáng của lương tri, của lòng thiện. Hàng trăm, hàng ngàn con người đã cùng khóc, cùng cầu nguyện cho cô bé Nhân Ái yếu ớt sớm vượt qua bệnh tật. Họ đã dõi theo bé hàng ngày, hàng giờ, xót xa trước từng hơi thở yếu ớt của bé hay vỡ òa niềm vui khi nghe tin bé có dấu hiệu hồi phục thể trạng. Điều làm thiên sứ bé nhỏ hạnh phúc nhất, khi biết rằng những tấm lòng chân thành: những ông bố, bà mẹ, những người chị, người anh không máu mủ, ruột thịt, không một chút quen biết thân thích đã không quản đường xa lặn lội đến thăm em hàng ngày. Tất cả đến với em không gì hơn khác bằng tình yêu thương đồng loại - giá trị để làm nên con người. Nhân Ái mất đi, nhưng tình yêu thương của con người vẫn còn đó. Chốn trần gian cô bé mỏng manh, yếu ớt không còn, nhưng tình người mãi mãi ngập tràn nhân thế. Nhân Ái đã ra đi, hãy xem như thiên sứ mãn nguyện về trời… cầu mong bé mau chóng... Lễ tang của bé Không ồn ào nhưng đủ lễ và xúc động, đúng 14g15, bé Nhân Ái được khâm liệm theo nghi thức Phật giáo. Hai nhà sư từ chùa Như Lai đọc kinh nhập quan, cầu siêu. Gần như toàn bộ cán bộ, phóng viên báo điện tử Dân trí tại TPHCM đều có mặt để tiễn đưa “thành viên nhỏ nhất VP”. Dù Dân trí đã tìm cách báo tin cho gia đình, nhưng giờ động quan vẫn vắng bóng người thân của Nhân Ái. Không họ hàng, ruột thịt nhưng đám tang của bé chu đáo, ấm áp. Bé nằm đó, thanh thản đón nhận tình yêu thương của cộng đồng. Những giọt nước mắt tiếc thương vẫn lặng lẽ rơi. Đúng 14g30, chiếc xe chở quan tài lăn bánh. Đâu đó, có những bạn đọc vừa tất tả ào tới. Nhưng đã chậm một bước… Xe chầm chậm hướng về đài hỏa thiêu Thuận An, Bình Dương. Quanh quan tài là gấu bông, là vớ, là nón… là tất cả yêu thương mà các bố, các mẹ gửi cho “con gái bé bỏng” trong những ngày nằm viện. Có cả chiếc lọ đựng 100 con hạc giấy, do một mẹ xếp tặng, kèm bức thư chan chứa yêu thương “gửi con gái Nhân Ái của mẹ”. 15g40, quan tài từ từ được đưa vào lò hỏa thiêu. Cát bụi lại trở về với cát bụi. Biết là thế mà sao vẫn nghẹn ngào. Trời Sài Gòn hôm nay trong xanh, nắng chói chang nhưng lúc đón hũ cốt của bé về chùa Như Lai lại bất ngờ đổ mưa. Hàng chục mẹ đã chờ sẵn ở cổng, để đón con về. Bé được ưu tiên nằm dưới chân đức Phật. Bàn thờ nhỏ, ấm cúng hẳn với bó hoa lan trắng và những đĩa trái cây đầy đặn. Đáp lại tấm lòng của các bố, các mẹ, nhà chùa nhận lời nấu cơm cúng suốt 49 ngày cho bé. Hàng tuần, đúng 10g sáng chủ nhật, sẽ diễn ra lễ cúng thất. Vì thời gian quá gấp gáp, nhiều bạn đọc không kịp đến tiễn biệt Nhân Ái lần cuối. Dân trí xin chuyển chùm ảnh lễ tang, thay cho lời cảm tạ. Dân trí xin chuyển đến bạn đọc chùm ảnh lễ tang của bé: Di ảnh của bé 14g nhận thi hài bé Nhân Ái Vẫn là đôi má đỏ au, chỉ khác là mắt nhắm nghiền và lồng ngực nhỏ thôi phập phồng. Thay cho mùi thuốc sát trùng và tiếng bíp bíp đều đều của máy móc là không gian u tịch của nhà Đại thể. Bé bình yên trong giấc ngủ ngàn thu. Nhập quan Nghi thức trước khi đóng nắp Đóng nắp Đọc kinh trước khi di quan Đưa Nhân Ái ra xe Mang theo cả gấu bông, những chiếc vớ, chiếc áo ấm tình yêu thương mà con chưa kịp mặc Chăm chút lần cuối để tiễn biệt con gái bé bỏng Trước giờ chia xa… Thay mặt gia đình, thắp nén hương tiễn biệt Đọc kinh cho bé tại đài hỏa táng Thuận An nhân viên đài đưa bé vào hỏa táng 16h50 đưa di ảnh và bát hương về lại thành phố HCM 17h40 đưa tro cốt của bé về đến chùa. Các sư thầy đã làm lễ cúng cơm cho bé Bạn đọc đến thắp nhang cho cháu tại chùa Như Lai Thiên sứ đã về trời...
trời... cái hạng ba má đó, ko, cả cái gia phả nhà đó... kiếp sau ko biết làm con gì cho hết nợ... có thể có ng` chửi tui, nhưng tui ước từ đầu phải chi em đừng đc sinh ra, để ko phải chịu mọi cái đau như thế này...
nhìn gương mặt xinh xắn,đáng yêu của bé mà ko biết nói gì hơn,chúc bé Nhân Ái đc an nghỉ nơi vãng sanh........
Nhìn đứa bé xinh xắn mà mình thấy thương vậy mà lại đầu thai vào gia đình này, bất hạnh quá Mong kiếp sau bé sẽ hạnh phúc hơn .
Hôm nọ có đến thăm e,e nằm trong góc lặng lẽ.... nhìn đôi mắt lờ đờ mệt mỏi cố gắng thở, cố gắng chống lại bệnh tật...... Ra về tâm trạng với bao ngổn ngang, mang theo lời nói hi vọng của anh bác sỹ, chị y tá rằng e sẽ sống, sẽ lớn đc.... Vậy mà....
Bệnh tật quá trời, ra đi cũng là giải thoát. Chắc cha mẹ túng quẫn không kham được nữa mới đứt ruột làm vậy . Nhà có bốn đứa con và kinh tế eo hẹp, nếu một trong bốn đứa mắc bệnh hiểm nghèo mà tiền chữa trị có thể làm ảnh hưởng đến tương lai của ba đứa còn lại thì dù thương yêu thế nào đi nữa anh vẫn phải để nó ra đi ... Nhà anh ai cũng kêu anh ác , nhưng không làm vậy không được ... (Nếu anh là đứa đó, anh cũng tự rút dây thở ra luôn )
Tối hôm qua xem hình xong mới ngồi lại tìm hiểu về Thiên Sức. Xem đi xem lại 3-4 lần. Gần 12h đêm mới ngủ vì cứ nằm mà tội nghiệp quá, hình ảnh nó cứ nằm trong đầu mình. Không dám đưa bà xã xem. Sáng nay vẫn mở ra xem lại. Tội thật!,
đây là con đầu, và gia đình ko quá tới nỗi túng quẫn, ba má NA làm nghề xay xát lúa... cả gia đình họ nội bé cũng chối bé với lý do : còn phải làm ăn.... :confuse: